Chương 4

Lam Tiêu Phong cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh nặng trịch như chì lỏng rót vào xương tủy.

Không phải mệt mỏi thể xác, mà là một sự kiệt quệ tận gốc rễ, như thể ai đó vừa rút cạn linh lực cùng với cả những ký ức đau thương nhất của anh.

Hệ thống `[Ký Ức]` không hiển thị thông báo nhiệm vụ như mọi khi, mà thay vào đó là một dòng chữ nhấp nháy màu đỏ máu ở góc trái tầm nhìn, đập thình thình theo nhịp tim loạn nhịp của anh:

>

Tiêu Phong nhíu mày, ngón tay run rẩy chạm vào thái dương.

Một cơn đau nhói buốt lạnh lan tỏa từ trong não ra, giống như có một cây kim băng được đâm xuyên qua thùy hải mã.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào luồng linh lực mỏng manh còn sót lại trong kinh mạch.

Luyện Khí tầng ba, yếu ớt như một ngọn nến trong bão tố.

Nhưng anh không cần sức mạnh bây giờ.

Anh cần sự kiểm soát.

"Đừng nghe nó," một giọng nói vang lên trong đầu, không phải từ hệ thống, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.

Giọng nói đó quen thuộc đến rợn người.

Nó giống tiếng anh, nhưng trầm hơn, mệt mỏi hơn, và mang theo một sự tàn nhẫn mà anh chưa từng cảm nhận trong chính mình.

"Nếu ngươi để nó đồng bộ, ngươi sẽ quên đi lý do tại sao chúng ta phải chiến đấu.

Ngươi sẽ trở thành một con rối."

Tiêu Phong mở mắt, nhìn vào khoảng không trước mặt.

Không có ai ở đó.

Chỉ có tàn dư của trận chiến vừa rồi: những mảnh đá vụn, vệt máu khô đen, và bóng tối đang từ từ rút lui vào các khe nứt của không gian.

Anh quay sang nhìn Bạch Tuyết Nhi.

Cô gái ấy đang đứng cách anh năm bước chân, tay vẫn nắm chặt bản đồ không gian cổ xưa.

Khuôn mặt cô lạnh như băng, nhưng đôi mắt đen láy lại lộ ra một tia lo âu hiếm hoi.

"Tôi nghe thấy giọng của ngươi," Tiêu Phong nói, giọng khàn khốc, như thể vừa nuốt phải tro bụi.

Bạch Tuyết Nhi không đáp ngay.

Cô nhìn chằm chằm vào con dấu tím đang loang lổ trên trán anh, thứ đã xuất hiện sau khi anh chạm vào bia đá.

"Đó không phải là giọng của kẻ thù, Tiêu Phong.

Đó là giọng của người đang bị giam cầm trong cùng một ngục tù với ngươi."

Câu nói của cô như một cú đấm vào dạ dày.

Tiêu Phong cảm thấy cơ thể mình run rẩy.

Hắn ta—phiên bản tương lai của chính anh—đang ở ngay trong đầu.

Và hệ thống, thứ mà anh từng tin là công cụ sinh tồn duy nhất, giờ đây có vẻ giống một chiếc lồng sắt hơn là một người bạn đồng hành.

>

Tiêu Phong nghiến răng.

Anh không muốn mất ký ức.

Dù chỉ là những ký ức nhỏ nhặt về hương vị một bát mì hủ tiếu hay cảm giác mưa rơi trên da, chúng là những thứ duy nhất còn lại chứng minh rằng anh từng là một con người bình thường, trước khi thế giới này sụp đổ.

Anh hít một hơi sâu, điều hướng luồng linh lực yếu ớt vào huyệt đạo Bách Hội, cố gắng xây dựng một bức tường phòng thủ trong tâm trí.

"Ngươi nói dối," Tiêu Phong lầm bầm, dù không biết đang nói với ai.

"Hệ thống không bao giờ sai."

Bạch Tuyết Nhi bước lại gần, ánh mắt cô sắc lẹm như lưỡi dao.

"Hệ thống được tạo ra bởi chính kẻ mà ngươi đang cố gắng tìm kiếm.

Nó không phải là công cụ, Tiêu Phong.

Nó là dây xích."

Tiêu Phong im lặng.

Lời nói của cô trùng khớp với cảm giác bất an đang gnaw ăn vào nội tâm anh.

Anh nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn trong suốt một phần.

Sự dịch chuyển ngẫu nhiên đêm qua không chỉ di chuyển cơ thể anh, nó còn làm xói mòn ranh giới giữa thực tại và hư vô.

Anh đang tan biến.

Và nếu anh không tìm ra cách dừng lại, anh sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Anh sẽ trở thành một phần của Hư Không, một ký ức mờ nhạt trong vô tận.

*[SYSTEM ALERT]: Phát hiện đối tượng bị ảnh hưởng bởi Hư Không Thán Khí.

Mức độ ô nhiễm: 85%.

Gợi ý: Tiêu diệt để ngăn chặn lây lan.*

Tiêu Phong nhìn lên bầu trời.

Mặt trời đang dần bị một vầng bóng đen bao phủ.

Đó là , hiện tượng chỉ xảy ra mỗi 10 năm một lần trong Tàn Thiên Giới, khi không gian trở nên mỏng manh nhất.

Trong 3 tiếng đồng hồ tới, mọi linh lực trong cơ thể người tu tiên sẽ bị hút ra ngoài, hòa vào dòng chảy của Hư Không.

Đây là thời điểm nguy hiểm nhất, nhưng cũng là thời điểm duy nhất để tấn công vào lõi của hệ thống không gian.

Đồng hồ đếm ngược trên hệ thống bắt đầu chạy: 02:59:59.

"Mỗi giây trôi qua, tỷ lệ đồng bộ với nửa linh hồn kia tăng lên 0.1%," Bạch Tuyết Nhi nói, giọng cô khẩn trương hơn bình thường.

"Khi nhật thực đạt đỉnh, tỷ lệ đó sẽ đạt 50%.

Nếu vượt quá 50%, ngươi sẽ mất quyền kiểm soát cơ thể.

Hắn ta sẽ thức dậy."

"Và khi đó?" Tiêu Phong hỏi, mặc dù anh đã biết câu trả lời.

"Hắn ta sẽ hoàn thành việc hợp nhất.

Và ngươi sẽ biến mất."

Tiêu Phong nhìn về phía chân trời, nơi tòa tháp đá đen sừng sững giữa vùng đất hoang tàn.

Đó là Thiên Cơ Tháp, nơi mà hệ thống cho rằng "Chìa Khóa Thứ Hai" đang được ẩn giấu.

Anh không biết nó là gì, nhưng anh biết rằng nếu không có nó, anh sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng lặp dịch chuyển.

"Chúng ta phải đến đó trước khi nhật thực đạt đỉnh," Tiêu Phong nói, bắt đầu chạy.

Cơ thể anh đau đớn, mỗi bước chân như dẫm lên than hồng.

Linh lực trong cơ thể anh đang bị rút cạn, nhưng anh không dừng lại.

Anh không thể dừng lại.

Bạch Tuyết Nhi chạy theo sát bên, bản đồ trong tay cô phát ra ánh sáng xanh nhạt, chỉ đường qua những khu vực không gian bất ổn.

"Cẩn thận," cô cảnh báo.

"Không gian ở đây đang bị xé toạc.

Một bước sai, ngươi sẽ rơi vào Hư Không vĩnh viễn."

Tiêu Phong không đáp.

Anh tập trung vào từng hơi thở, từng bước chân.

Anh nhớ lại những đêm dài thức trắng, đếm từng giây, từng phút, chờ đợi bình minh mà không bao giờ đến.

Anh nhớ lại cảm giác cô đơn tột độ, khi không có ai để gọi tên, không có nơi để trở về.

Sự cô đơn đó đã ăn sâu vào xương tủy, khiến anh trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn.

Nhưng bây giờ, nó là động lực duy nhất khiến anh tiếp tục sống.

>

Tiêu Phong cười nhếch mép.

"Chết còn hơn là trở thành một phần của hắn ta."

**

Tiêu Phong tỉnh lại trong thực tế.

Nhật thực đã qua một nửa.

Tỷ lệ đồng bộ dừng lại ở 28%.

Anh sống sót, nhưng cơ thể anh yếu ớt hơn bao giờ hết.

Hắc Khẩu đứng bên cạnh, nhìn anh với ánh mắt đầy kính trọng lẫn sợ hãi.

"Ngươi đã làm được điều không thể.

Ngươi đã đẩy lui hắn."

Tiêu Phong nhìn vào bàn tay mình.

Nó đã trở lại bình thường, không còn trong suốt.

Nhưng anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lồng ngực.

Một phần của anh đã mất đi.

Và anh biết rằng, lần sau, hắn ta sẽ trở lại mạnh mẽ hơn.

Bạch Tuyết Nhi bước tới, đưa cho anh một chai nước linh dược.

Ngươi cần hồi phục."

Tiêu Phong nhận lấy, nhưng không uống ngay.

Anh nhìn vào bản đồ trong tay cô.

Trên đó, một điểm sáng mới vừa xuất hiện, ở phía xa, nơi mà hệ thống chưa từng hiển thị.

"Đó là gì?" anh hỏi.

Bạch Tuyết Nhi nhìn vào bản đồ, ánh mắt cô tối sầm lại.

nơi bắt đầu của tất cả.

Nơi mà Hư Không Chủ đã được sinh ra."

Tiêu Phong nhìn vào điểm sáng đó, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh biết rằng, nếu anh đi đến đó, anh sẽ đối mặt với sự thật cuối cùng.

Và sự thật đó có thể phá vỡ mọi thứ anh tin tưởng.

Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.

>

Tiêu Phong đứng dậy, nhìn về phía chân trời.

Mặt trời đang dần hiện ra, nhưng ánh sáng của nó không mang lại sự ấm áp.

Nó chỉ là một lời nhắc nhở rằng, thời gian vẫn đang trôi qua.

Và mỗi giây trôi qua, anh lại gần hơn đến sự hủy diệt.

"Chúng ta đi," anh nói, giọng lạnh lùng.

Và trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói của phiên bản tương lai anh cười khẽ.

"Chúc mừng, Lam Tiêu Phong.

Ngươi vừa bước vào bẫy cuối cùng."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập