Chương 3

Lam Tiêu Phong cố gắng rút tay ra, nhưng bàn tay anh như bị đóng băng vào đá.

Không phải sự lạnh lẽo của băng tuyết, mà là một sự hút chặt đến kinh hoàng, như thể những ngón tay anh đang dần hòa tan vào cấu trúc phân tử của tảng đá đen trước mặt.

Một cơn đau dữ dội xuyên tủy, không phải từ thể xác mà từ linh hải đang trống rỗng, nơi nửa linh hồn còn thiếu vốn dĩ nên nằm.

Hệ thống không còn hiển thị những dòng chữ xanh lam quen thuộc nữa.

Thay vào đó, màn hình hiển thị trong mắt anh chuyển sang chế độ "Nhập vai cưỡng chế", các ký tự đỏ tươi nhấp nháy như đèn báo sự cố.

Thị giác anh mờ đi, thế giới xung quanh tan biến vào bóng tối dày đặc.

Anh không còn cảm thấy mùi ẩm mốc của hang động hay hơi thở lạnh giá của gió ngoài kia.

Anh chỉ cảm thấy...

sự hiện diện của một ai đó.

Một sự hiện diện nặng nề, suffocating, như một tấm chăn bằng chì đắp lên ngực.

Trong bóng tối đó, Lam Tiêu Phong nhìn thấy bàn tay mình.

Nhưng đó không phải bàn tay của anh.

Nó gầy guộc, gân guốc, và phủ đầy những vết sẹo cũ kỹ mà anh chưa từng có.

Anh nhìn xuống cơ thể mình – một bộ áo choàng đen tuyền, rách nát, bay phấp phới trong một cơn gió không tồn tại.

Anh đang đứng trên một đỉnh núi cao chót vót, nơi bầu trời không phải là xanh hay đen, mà là một màu xám tro chết chóc.

Dưới chân anh là những tòa thành phố tàn phá, những xác tàu chiến khổng lồ nằm nghiêng ngả như xác cá voi.

Đây không phải là Tàn Thiên Giới hiện tại.

Đây là tương lai.

Hoặc có lẽ là quá khứ xa xôi bị chôn vùi.

"Ngươi nghĩ ngươi đang kiểm soát?" Một giọng nói vang lên, không từ phía trước, mà từ bên trong sọ não anh.

Giọng nói đó熟悉 đến rợn người.

Nó giống hệt giọng nói của anh, nhưng thô ráp hơn, khô khốc hơn, như hai hòn đá ma sát vào nhau.

Lam Tiêu Phong cố gắng quay đầu, nhưng cổ anh cứng đờ.

Anh chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước, nơi một bóng người đang đứng ngược chiều trọng lực, treo lơ lửng trên khoảng không vô tận.

Bóng người đó không có khuôn mặt, chỉ có một khoảng trống hình oval, sâu thẳm và tối đen hơn cả bóng tối xung quanh.

"Ta không kiểm soát gì cả," Lam Tiêu Phong gầm lên trong đầu, mặc dù giọng nói thực tế của anh không phát ra âm thanh nào trong thế giới thực.

"Đây là ảo giác của Hư Không Chủ."

Bóng người đó cười.

Tiếng cười vang vọng khắp không gian xám xịt, làm rung chuyển những mảng đá trôi nổi xung quanh.

"Hư Không Chủ?

Tên gọi thú vị.

Ngươi vẫn còn tin vào những câu chuyện cổ tích đó sao, Lam Tiêu Phong?

Hay chính xác hơn là...

Lam Tiêu Phong *cũ*?" Bóng người từ từ hạ xuống, tiến lại gần.

Khoảng cách giữa họ thu hẹp lại từng li từng tí.

Lam Tiêu Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè lên linh hồn mình, như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh.

"Ngươi không thể thắng được chính mình, vì ngươi chính là kẻ thù của chính ngươi.

ta là phần của ngươi mà ngươi đã vứt bỏ."

Cơn đau đột ngột tăng lên gấp bội, như một mũi khoan bằng lửa xuyên thẳng vào tâm trí.

Lam Tiêu Phong hét lên, một tiếng hét câm lặng trong thế giới ảo, nhưng trong thực tại, cơ thể anh co giật dữ dội.

Mồ hôi lạnh đẫm lưng, tim đập thình thịch như trống trận.

Khi anh quay về thực tại, anh quỵ xuống, đầu gối đập mạnh vào sàn đá lạnh lẽo.

Hang động xung quanh vẫn y nguyên, nhưng tảng đá đen trước mặt giờ đây không còn màu đen nữa.

Nó chuyển sang màu đỏ thẫm, ẩm ướt, và đập thình thịch như một khối thịt sống đang còn nóng hổi.

Những mạch máu nhỏ li ti dưới bề mặt đá pulsating theo nhịp đập của tim anh.

Hệ thống tĩnh lặng hồi, sau đó hiện lên một dòng chat mới.

Nhưng lần này, không phải từ giọng máy móc vô cảm, mà là một giọng nói cợt nhả, gần gũi, như một người bạn thân đang thì thầm vào tai anh giữa đêm khuya.

*[Hệ thống: Chào mừng trở lại, Người Dùng.

Hoặc có lẽ, Chào mừng trở về, Bản Thân?]*

Lam Tiêu Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn nhịp thở.

Anh liếc nhìn Bạch Tuyết Nhi.

Cô đang đứng ở lối ra hang động, ánh mắt cô sắc lẹm, quét qua khu vực anh vừa ngã quỵ.

Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô nói lên tất cả: *Ngươi vừa trải qua chuyện gì?*

"Không có gì," Lam Tiêu Phong khàn khàn đáp, đứng dậy với đôi chân run rẩy.

Anh lau mồ hôi trên trán, cố gắng che giấu sự hoảng loạn trong mắt.

phản ứng phụ của việc tiếp xúc với Hư Không Thán Khí.

Nó làm nhiễu loạn linh lực."

Bạch Tuyết Nhi nhíu mày, nghi ngờ.

Cô bước lại gần, tay vẫn đặt lên chuôi kiếm.

"Linh lực của ngươi đang chảy ngược, Tiêu Phong.

Tôi có thể ngửi thấy mùi máu tươi từ trong kinh mạch của ngươi.

Ngươi đang tự hủy hoại bản thân."

"Nó sẽ ổn thôi," Lam Tiêu Phong nói, giọng điệu cứng rắn, nhưng bên trong, anh đang chiến đấu với một cơn ác mộng mới.

Anh nhìn lại tảng đá đỏ.

Nó vẫn đập thình thịch.

Và trong đầu anh, giọng nói kia vẫn còn đó, lơ lửng như một bóng ma.

*Ta là phần của ngươi mà ngươi đã vứt bỏ.*

Một thanh tiến độ mới xuất hiện trong tầm nhìn LTP, màu đỏ tươi, đang giảm dần với tốc độ đáng sợ:

Con số đó giảm đi từng giây.

Mỗi giây trôi qua, LTP cảm thấy cơ thể mình nóng lên, linh lực trong kinh mạch chảy ngược lại, gây ra những cơn đau nhói dữ dội.

Đây là tác dụng phụ của việc "đồng bộ hóa" với ký ức ngoại lai.

Hệ thống không chỉ hiển thị thông tin; nó đang cố gắng hòa nhập anh vào một thực tại khác.

Anh cảm thấy da thịt mình bỏng rát, như thể đang bị nướng trên lửa than.

Bạch Tuyết Nhi nhận thấy sự thay đổi.

Cô đưa tay ra, chạm vào vai anh.

Bàn tay cô lạnh giá, nhưng với LTP, đó là một sự cứu rỗi tạm thời.

"Chúng ta phải đi," cô nói, giọng nói thấp nhưng dứt khoát.

"Không khí trong hang động này đang bị nhiễm độc.

Và thứ gì đó...

thứ gì đó đang đến gần."

Lam Tiêu Phong gật đầu, nhưng anh không thể rời mắt khỏi thanh đếm ngược.

Chỉ còn ba ngày trước khi thứ mà hệ thống gọi là "Săn Mồi" tìm thấy họ.

Săn Mồi là gì?

Một quái vật?

Một tu tiên giả?

Hay chính là tương lai của anh, đang săn lùng quá khứ?

Anh không biết.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: thời gian không còn là đồng minh.

Nó là kẻ thù.

Và kẻ thù này đang đếm ngược từng giây để giết anh.

Họ rời khỏi hang động, bước ra giữa một trận bão tuyết dữ dội.

Gió tuyết quất vào mặt như những con dao nhỏ, cắt xé da thịt.

Lam Tiêu Phong cố gắng giữ thăng bằng, nhưng mỗi bước đi đều gây ra một cơn đau nhói trong đầu.

Anh cảm thấy ý thức mình đang bị xé lẻ tẻ.

Một phần anh vẫn là Lam Tiêu Phong, thực dụng, tàn nhẫn, nghi ngờ mọi thứ.

Nhưng một phần khác...

một phần khác đang nhớ lại những ký ức không thuộc về anh.

Ký ức về một trận chiến khốc liệt, về sự phản bội, về nỗi đau tột cùng khi nhìn thấy người thân chết trong tay mình.

Những ký ức đó không phải là của anh.

Chúng thuộc về kẻ thù.

Chúng thuộc về chính anh trong tương lai.

Khi LTP vừa bước ra khỏi hang động, chuẩn bị đối mặt với bão tuyết và bóng đen, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh.

Không phải Hệ thống, cũng không phải ký ức của người kia.

Đó là một giọng nói già nua, suy nhược, đầy vẻ khinh miệt.

>

LTP sững sờ.

Anh dừng bước, quay lại nhìn phía sau.

Không có ai ở đó.

Chỉ có tuyết và gió.

Nhưng giọng nói đó vẫn tiếp tục, rõ ràng và sắc bén như một lưỡi dao.

>

"Hạch Tâm?" Lam Tiêu Phong thì thầm, giọng nói bị gió cuốn đi.

Anh không hiểu ý nghĩa của từ đó.

Nhưng anh cảm thấy một sự sợ hãi sâu thẳm, một nỗi sợ nguyên thủy, như thể anh đang đứng trước vực thẳm của chính bản thân mình.

Bạch Tuyết Nhi quay lại, ánh mắt cô đầy cảnh giác.

"Ngươi đang nói với ai?"

"Không ai cả," Lam Tiêu Phong nói, nhưng giọng anh run rẩy.

Anh nhìn vào hệ thống.

Thanh đếm ngược vẫn giảm.

Và bên cạnh đó, một thông báo mới hiện lên, mờ nhạt, như một lời nhắc nhở từ một người nào đó đang quan sát từ xa.

>

Lam Tiêu Phong cảm thấy thế giới xung quanh mình bắt đầu xoay tròn.

Tuyết rơi không còn theo hướng thẳng đứng nữa, mà xoáy tròn xung quanh anh, tạo thành một vortex nhỏ.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay anh đang bắt đầu trong suốt, như thể chúng đang tan biến vào không khí.

Anh đang mất đi sự kiểm soát.

Anh đang trở thành một phần của Hư Không.

Bóng đen lao tới, cánh tay dài ngoằng như tentacle quét ngang, xé toạc một tảng đá lớn bên cạnh LTP.

LTP lùi lại, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo.

Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.

Mà vì một sự nhận thức kinh hoàng.

Bóng đen đó không phải là quái vật.

Nó là một phần của anh.

Nó là sự thể hiện vật chất của nửa linh hồn còn lại, đang cố gắng kéo anh về với nó.

Hai thông báo hiện lên cùng lúc, che khuất tầm nhìn, tạo ra sự phân tâm chết người:

>

>

Lam Tiêu Phong đứng giữa hai lựa chọn.

Một bên là sự an toàn giả tạo của Hệ thống, với tỷ lệ sống sót thấp nhưng có thể tính toán được.

Bên kia là sự hỗn loạn của Unknown User, với lời khuyên mơ hồ nhưng đầy vẻ chân thành đáng ngờ.

Anh nhìn vào Bạch Tuyết Nhi.

Cô đang chuẩn bị tấn công bóng đen, nhưng ánh mắt cô hướng về phía anh, chờ đợi một quyết định.

Và trong khoảnh khắc đó, Lam Tiêu Phong nhìn thấy khuôn mặt của chính mình trong mắt cô.

Nhưng đó không phải là khuôn mặt của một người đàn ông đang chiến đấu.

Đó là khuôn mặt của một kẻ bị giam cầm, một kẻ đã mất đi bản ngã, một kẻ đang đếm ngược những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình.

Anh không biết ai là kẻ nói dối.

Anh chỉ biết rằng, bất kể anh chọn lựa nào, anh sẽ phải trả giá.

Và cái giá đó có thể là linh hồn anh.

Anh đưa tay ra, chạm vào bia đá đỏ thẫm đang đập thình thịch.

Linh lực của anh chảy vào đó, như máu chảy vào một vết thương hở.

Và trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói của Unknown User cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập