Chương 2
Lam Tiêu Phong đứng giữa rừng già u ám, nơi ánh sáng mặt trời bị những tán lá khổng lồ và lớp sương mù Hư Không Thán Khí nuốt chửng.
Không khí ở đây dày đặc, nặng nề như chì, mỗi lần hít vào đều cảm thấy như đang uống một ngụm độc dược loãng.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào luồng linh lực đang cuồn cuộn trong kinh mạch.
Đó không phải là cảm giác ấm áp của việc tu luyện thành công.
Đó là cảm giác của một con rắn đang bò trong ruột.
Linh lực tầng 3, Luyện Khí.
Nó mạnh hơn tầng 2, nhưng cũng hung bạo hơn.
Nó không tuân theo ý chí của anh ngay lập tức.
Nó muốn bùng nổ, muốn xé toạc những giới hạn vật lý mong manh của cơ thể phàm nhân.
Lam Tiêu Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh tràn xuống sống lưng, làm ướt đẫm áo vải thô sơ.
[Hệ thống: Cảnh báo.
Mức độ ổn định linh hồn giảm 2%.
Nguyên nhân: Xung đột giữa bản ngã hiện tại và ký ức bị áp chèn.]
Dòng chữ xanh lét hiện lên trong tầm nhìn của anh, lạnh lùng như một phán quyết tử hình.
Lam Tiêu Phong mở mắt.
Đôi mắt anh, vốn dĩ đen nhánh, giờ đây có một vệt đỏ nhạt chạy ngang qua đồng tử, như một vết nứt trên kính vỡ.
"Giảm 2%," anh thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn.
"Vậy là mỗi lần tôi mạnh lên, tôi mất đi một phần con người mình?"
Bạch Tuyết Nhi đứng cách anh năm bước chân.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.
Trong tay cô, tấm bản đồ cổ xưa đang phát ra một ánh sáng yếu ớt, màu tím nhạt, nhịp đập đồng điệu với tiếng tim của Lam Tiêu Phong.
"Có phải ngươi đang nghe thấy nó không?" Bạch Tuyết Nhi hỏi, giọng nói không chút dao động, nhưng ánh mắt cô lại hướng về phía bóng tối sâu thẳm của rừng già.
"Nghe thấy gì?" Lam Tiêu Phong hỏi, nhưng anh đã biết câu trả lời.
Một tiếng rít.
Không phải từ động vật, không phải từ gió.
Đó là tiếng của không gian bị xé toạc.
Tiếng của những ký ức đang bị bào mòn.
Lam Tiêu Phong đưa tay lên ngực trái.
Ở đó, dưới lớp vải áo, một vết sẹo hình chữ thập đang nóng rát.
Đó không phải là vết thương từ kiếm hay đao.
Đó là nơi linh hồn anh bị cắt đôi.
Và giờ, nửa còn lại đang gọi anh.
[Hệ thống: Nhiệm vụ phụ được kích hoạt.
'Tiếng Gọi Từ Tương Lai'.]
[Mục tiêu: Xác định nguồn gốc của tiếng rít không gian.]
[Phần thưởng: 50 điểm Kinh Nghiệm, 1x Linh Thạch Hạ Phẩm.]
[Thất bại: Mức độ ổn định linh hồn giảm 10%.
Có khả năng bị Hư Không hóa vĩnh viễn.]
Lam Tiêu Phong liếc nhìn thông báo.
"Phần thưởng rẻ mạt.
Cái giá quá đắt."
"Ngươi không có lựa chọn," Bạch Tuyết Nhi bước lại gần, đưa tấm bản đồ ra.
"Nếu ngươi không đi về phía tiếng gọi đó, Hư Không Thán Khí sẽ tìm đến ngươi.
Và khi đó, ngươi sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.
Ngươi sẽ trở thành một phần của nó.
Một con số trong biển số vô tận."
Lam Tiêu Phong nhìn cô.
"Ngươi biết nhiều hơn những gì ngươi nói."
"Kiến thức là thứ duy nhất còn sót lại trong thế giới này," Bạch Tuyết Nhi đáp, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng sâu thẳm là một nỗi buồn khó tả.
Trước khi mặt trời lặn.
Khi bóng tối bao trùm, chúng ta sẽ không còn là chính mình."
Họ bước ra khỏi rừng, và đứng trước một khoảng trống tròn trịa giữa hai dãy núi đá.
Ở trung tâm khoảng trống đó, không gian bị xé toạc.
Đó không phải là một lỗ hổng thông thường.
Đó là một vết thương trên thực tại.
Những mảng màu tím và đen xoáy tròn vào nhau, tạo thành một vortex nhỏ bé nhưng đáng sợ.
Từ trong vortex đó, những mảnh vỡ của không gian rơi ra, như những cánh hoa giấy đen, bay lơ lửng trong không khí.
Và đứng trước vortex đó, là một bóng người.
Bóng người đó mặc áo đen, giống hệt bóng người trong ký ức của Lam Tiêu Phong.
Anh ta đứng đó, lưng quay về phía họ, tay chống gậy, dường như đang ngắm nhìn vortex với sự ngưỡng mộ.
"Người đó là ai?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng thấp.
Bạch Tuyết Nhi nhíu mày.
"Tôi không biết.
Nhưng khí tức của anh ta...
rất quen thuộc.
Và rất nguy hiểm."
Lam Tiêu Phong bước tới.
Anh không sợ hãi.
Và sự tò mò, trong thế giới này, thường dẫn đến cái chết.
Khi anh bước vào khoảng trống, không gian xung quanh anh bắt đầu méo mó.
Cây cối xung quanh biến dạng, trở nên cao lớn và dị dạng.
Bóng người áo đen quay lại.
Lam Tiêu Phong dừng bước.
Khuôn mặt của bóng người đó bị che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc.
Nhưng Lam Tiêu Phong cảm thấy một sự rung động trong linh hồn mình.
Một sự rung động đồng điệu.
Như thể hai nửa của một nguyên tố đang tìm kiếm nhau.
"Ngươi đã đến," giọng nói của bóng người áo đen vang lên.
Giọng nói đó không đi qua không khí.
Nó vang lên trực tiếp trong đầu Lam Tiêu Phong.
Và nó giống hệt giọng nói của chính anh.
"Ngươi là ai?" Lam Tiêu Phong hỏi, tay siết chặt cán kiếm.
"Ta là ngươi," bóng người đáp.
"Ta là tương lai của ngươi.
Và ta đã chờ đợi ngươi rất lâu."
Lam Tiêu Phong cảm thấy lạnh toát.
"Tại sao ngươi lại ở đây?"
"Để hoàn thành vòng lặp," bóng người nói.
"Để trừng phạt quá khứ."
[Hệ thống: Cảnh báo.
Phát hiện thực thể cấp độ cao.
Không thể phân tích.]
[Hệ thống: Đề xuất chiến thuật: Chạy trốn.
Tỷ lệ sống sót: 0% nếu đối đầu.]
Lam Tiêu Phong nhìn vào thông báo hệ thống.
Anh nhìn bóng người áo đen.
Anh nhìn vortex.
Và anh nhìn vào chính tay mình.
Tại sao anh lại cảm thấy sợ hãi?
Không phải vì bóng người kia.
Mà vì anh nhận ra rằng, anh không muốn chạy trốn.
Anh muốn biết thêm.
Anh muốn biết sự thật.
"Trừng phạt?" Lam Tiêu Phong hỏi.
"Trừng phạt cái gì?"
"Trừng phạt sự yếu đuối," bóng người đáp.
"Trừng phạt sự ngây thơ.
Trừng phạt việc ngươi tin rằng mình có thể kiểm soát số phận."
Bóng người áo đen giơ tay lên.
Từ trong vortex, những sợi dây ánh sáng tím bắn ra, quấn lấy cổ tay của Lam Tiêu Phong.
Nỗi đau dữ dội xuyên qua cơ thể anh.
Anh cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể.
Anh nhìn thấy những ký ức của mình bị xé toạc, bị nuốt chửng bởi vortex.
"Lam Tiêu Phong!" Giọng nói của Bạch Tuyết Nhi vang lên.
Cô lao tới, thanh kiếm ánh bạc của cô chém vào những sợi dây ánh sáng.
Chúng đứt gãy, nhưng ngay lập tức tái tạo lại.
"Chạy đi!" Bạch Tuyết Nhi hét lên.
"Đừng để nó lấy linh hồn ngươi!"
Lam Tiêu Phong cố gắng vùng vẫy.
Anh tập trung tất cả linh lực tầng 3 của mình vào hai bàn tay.
[Hệ thống: Kích hoạt kỹ năng: 'Bùng Nổ Linh Lực'.]
[Hệ thống: Tiêu hao 50% linh lực hiện có.]
Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ từ cơ thể Lam Tiêu Phong.
Những sợi dây ánh sáng tím bị đẩy lùi.
Bóng người áo đen lùi lại một bước, lớp sương mù trên khuôn mặt anh ta xộc xệch.
Và trong khoảnh khắc đó, Lam Tiêu Phong nhìn thấy khuôn mặt của anh ta.
Đó là khuôn mặt của chính anh.
Nhưng già hơn.
Mệt mỏi hơn.
Và đầy thù hận.
"Ngươi không thể thắng được chính mình," bóng người áo đen nói, giọng nói giờ đây đầy vẻ khinh miệt.
"Vì ngươi chính là kẻ thù của chính ngươi."
Và rồi, bóng người đó biến mất.
Vortex sụp đổ.
Lam Tiêu Phong ngã quỵ xuống đất.
Anh thở hổn hển, mồ hôi và máu chảy ròng ròng từ mũi và tai.
Bạch Tuyết Nhi chạy tới, đỡ anh dậy.
"Ngươi ổn chứ?"
Lam Tiêu Phong nhìn vào nơi vortex vừa biến mất.
Chỉ còn lại một mảnh giấy đen, rơi xuống đất.
Anh cúi xuống, nhặt nó lên.
Trên đó, có một dòng chữ viết bằng máu.
*Ngày thứ 365.
Vòng lặp tiếp theo sẽ bắt đầu.*
Lam Tiêu Phong nhìn dòng chữ đó.
Và anh nhận ra rằng, anh không còn là Lam Tiêu Phong của ngày hôm qua nữa.
Anh đã chạm vào tương lai.
Và tương lai đó, đang chờ đợi anh.
[Hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành.
'Tiếng Gọi Từ Tương Lai'.]
[Phần thưởng: 50 điểm Kinh Nghiệm.
1x Linh Thạch Hạ Phẩm.]
[Hệ thống: Cảnh báo.
Mức độ ổn định linh hồn hiện tại: 85%.]
[Hệ thống: Nhiệm vụ mới được kích hoạt.
'Tìm Kiếm Nửa Linh Hồn'.]
[Mục tiêu: Tìm hiểu sự thật về Hư Không Chủ.]
[Thời hạn: 30 ngày.]
Lam Tiêu Phong nhìn vào thông báo.
Ba mươi ngày nữa, anh sẽ phải đối mặt với tương lai của chính mình.
Và lần này, anh không thể chạy trốn.
Bạch Tuyết Nhi nhìn anh, ánh mắt cô đầy lo lắng.
"Chúng ta phải đi.
Nơi đây không an toàn."
Lam Tiêu Phong đứng dậy.
Anh nhìn vào mảnh giấy đen trong tay, rồi xé nó ra thành từng mảnh nhỏ.
"Đi," anh nói.
"Nhưng lần sau, tôi sẽ không để anh ta chạm vào tôi."
Họ bước ra khỏi khoảng trống, quay lại vào rừng già.
Bóng tối bao trùm lấy họ.
Và trong bóng tối đó, tiếng rít của Hư Không Thán Khí vẫn vang lên, như một lời nguyền, như một lời mời gọi.
Và Lam Tiêu Phong biết rằng, anh không bao giờ có thể thoát khỏi nó.
Vì nó là một phần của anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận