Chương 1

Mùi thối rữa của xác thối thối ngấm vào mũi, nồng nặc đến mức khiến Lam Tiêu Phong muốn nôn ra cả mật.

Anh mở mắt, tầm nhìn mờ ảo trước khi dần rõ nét.

Trần hang động thấp bé, ướt sũng, những giọt nước lạnh lẽo rơi xuống trán, tan biến vào làn da tái nhợt.

Không phải giường mềm mại, không phải phòng an toàn.

Lại là một nơi khác.

Tiếng rít của "Hư Không Thán Khí" vang lên bên ngoài, âm thanh giống như ngàn con dao cứa vào màng nhĩ, xé toạc sự im lặng của buổi sáng.

Đó là tiếng than thở của thế giới đang chết dần.

Lam Tiêu Phong ngồi dậy, cơ thể đau nhức từng thớ cơ, cảm giác như vừa bị ném từ đỉnh núi xuống vực sâu.

Anh sờ soạng quanh người.

Không có kiếm.

Không có đan dược.

Chỉ còn lại bộ quần áo rách rưới, bám đầy bùn đất và máu khô.

Anh hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực.

"Lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ?" Anh tự hỏi, giọng khàn đặc, vang lên trong không gian hẹp.

Câu trả lời không đến.

Ký ức về đêm qua đã bị xóa sạch, chỉ còn lại sự trống rỗng đáng sợ.

Đây là quy tắc của Tàn Thiên Giới.

Ngủ đi, và thức dậy ở một tọa độ ngẫu nhiên.

Không có địa chỉ, không có bản đồ, chỉ có may mắn và sự tàn khốc của Hư Không.

Lam Tiêu Phong đứng dậy, chân run rẩy.

Anh cần kiểm tra tình trạng của mình.

Dù là một kẻ thực dụng đến tàn nhẫn, anh không thể bỏ qua bước cơ bản nhất này.

Anh tập trung tinh thần, gọi ra Hệ Thống Ký Ức.

Một màn hình xanh nhạt, mờ ảo, hiện lên trước mắt anh, lơ lửng trong không khí ẩm ướt.

Lam Tiêu Phong nhíu mày.

Con số đó thấp hơn hôm qua.

Hôm qua là 45%.

Mỗi ngày trôi qua, linh hồn anh đang bị xói mòn, tan biến vào Hư Không.

Nếu con số này chạm 0, anh sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Anh sẽ trở thành một phần của đám đông vô tri, hòa tan vào sự hủy diệt vĩnh cửu.

"Thành Pháo Hỏa..." Anh lẩm bẩm.

Tên thành phố này nghe xa lạ, nhưng Hệ Thống luôn chính xác.

Anh cần rời khỏi đây.

Hang động này không an toàn.

Mùi thối rữa không chỉ đến từ xác thối, mà còn từ thứ gì đó khác.

Thứ gì đó đang sống, và đang đói.

Anh bước ra khỏi hang động.

Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng len lỏi qua khe đá, chiếu rọi lên một cảnh tượng kinh hoàng.

Xung quanh hang động là hàng chục xác người, nằm rải rác như những con búp bê bị vứt bỏ.

Một số còn nguyên vẹn, một số đã bị cắn nát.

Máu chảy thành suối, nhuộm đỏ đất đá.

Và ở giữa đống xác, một bóng người đang ngồi, lưng quay về phía anh.

Bóng người đó mặc một bộ đồ trắng tinh tươm, tương phản mạnh mẽ với cảnh tượng tan hoang xung quanh.

Tóc dài, đen nhánh, buông xõa xuống lưng.

Lam Tiêu Phong dừng bước, tay đặt lên chuôi kiếm giả tưởng của mình.

Anh không có kiếm, nhưng thói quen tự vệ đã ăn sâu vào tiềm thức.

"Ngươi là ai?" Giọng anh lạnh lẽo, không chút cảm xúc.

Bóng người đó không đáp.

Chỉ có tiếng lật trang giấy nhẹ nhàng vang lên.

Lam Tiêu Phong tiến lại gần hơn, linh lực trong cơ thể anh vận chuyển chậm rãi, chuẩn bị cho một cuộc chiến nếu cần.

Khi anh đến gần đủ để nhìn thấy khuôn mặt của người kia, anh sững sờ.

Đó là một cô gái trẻ, gương mặt thanh tú, đôi mắt lạnh lùng như băng giá.

Cô ấy đang cầm một tấm bản đồ cổ xưa, vẽ bằng mực đen trên da thú.

Những đường nét trên bản đồ không phải là địa hình, mà là những dòng chảy linh lực phức tạp, giống như những mạch máu của thế giới.

Cô ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào Lam Tiêu Phong.

Không có sự sợ hãi, không có sự ngạc nhiên.

Chỉ có sự tính toán.

"Ngươi là người thứ bảy thức dậy trong hang này," cô ấy nói, giọng đều đều, không chút rung động.

"Và ngươi là người duy nhất còn đủ linh hồn để đối thoại."

Lam Tiêu Phong không đáp.

Anh quan sát cô ấy.

Trang phục sạch sẽ, không vết bẩn.

Điều đó có nghĩa là cô ấy không bị dịch chuyển ngẫu nhiên như anh.

Hoặc cô ấy có cách kiểm soát nó.

"Tên tôi là Bạch Tuyết Nhi," cô ấy nói, gấp tấm bản đồ lại.

"Người dẫn đường không gian.

Và ngươi, Lam Tiêu Phong, đang mất dần bản thân mình."

Anh nhíu mày.

"Ngươi biết tên tôi?"

"Hệ Thống của ngươi không giấu được gì," Bạch Tuyết Nhi đáp, đứng dậy.

Cô ấy cao hơn anh một chút, tạo ra áp lực tâm lý vô hình.

"Độ ổn định linh hồn 42%.

Ngươi chỉ còn vài ngày nữa là sẽ tan biến.

Trừ khi ngươi tìm thấy nửa linh hồn còn lại của mình."

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Nửa linh hồn.

Đó là bí mật anh đã giấu kín suốt nhiều năm.

Anh không nhớ mình đã bị chia cắt như thế nào, nhưng anh biết rằng sự hoàn chỉnh là chìa khóa để thoát khỏi vòng lặp chết người này.

"Ngươi nói gì?" Anh hỏi, giọng căng thẳng.

"Ngươi không nhớ sao?" Bạch Tuyết Nhi bước lại gần, ánh mắt sắc bén như dao.

"Khi Hư Không Thán Khí bắt đầu, linh hồn của những người mạnh nhất bị xé toạc.

Một nửa để lại, một nửa bị cuốn đi.

Ngươi đang cố gắng tìm lại nó, đúng không?

Nhưng ngươi không biết rằng, nửa linh hồn kia không còn là 'người' nữa."

Lam Tiêu Phong lùi lại một bước.

"Ý ngươi là gì?"

"Ý tôi là," Bạch Tuyết Nhi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy kịch tính.

"Nửa linh hồn kia đã trở thành kẻ thù của chính ngươi.

Và nó đang săn lùng ngươi."

Trước khi Lam Tiêu Phong kịp phản ứng, mặt đất rung chuyển.

Những xác chết xung quanh bắt đầu cử động.

Chúng không phải là xác chết.

Chúng là những kẻ bị mất linh hồn, những con rối của Hư Không Chủ.

Đôi mắt chúng trống rỗng, miệng há rộng, phát ra tiếng gầm gừ đáng sợ.

"Chạy đi!" Bạch Tuyết Nhi hét lên, rút ra một thanh kiếm ánh bạc từ trong lòng mình.

Lam Tiêu Phong không cần nhắc nhở.

Anh quay người, chạy vào sâu trong rừng rậm phía sau hang động.

Những bóng đen đuổi theo, tốc độ nhanh kinh ngạc.

Anh cảm thấy linh lực trong cơ thể anh cạn kiệt, nhưng anh không thể dừng lại.

Nếu dừng lại, anh sẽ chết.

Hoặc tệ hơn, anh sẽ trở thành một trong những con rối đó.

Anh chạy, chân đạp lên lá khô, cành cây gãy.

Hơi thở anh gấp gáp, tim đập như muốn vỡ tung.

Hệ Thống Ký Ức hiện lên, cảnh báo liên tục.

Lam Tiêu Phong nghiến răng.

Đủ để tăng độ ổn định lên 5%.

Anh cần nó.

Anh cần sống sót.

Anh rẽ vào một con đường nhỏ, nơi cây cối sum suê, che khuất tầm nhìn.

Anh dừng lại, dựa vào một gốc cây cổ thụ, cố gắng bình tĩnh.

Những tiếng gầm gừ ngày càng gần.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào linh lực còn lại trong cơ thể.

Chỉ một chút thôi.

Nhưng đủ để tạo ra một đòn tấn công chí mạng.

Khi ba bóng đen xuất hiện trước mặt anh, Lam Tiêu Phong mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu đen nữa, mà chuyển sang màu xanh nhạt, ánh sáng của Hệ Thống.

"Đến đây," anh nói, giọng lạnh lẽo.

Anh vung tay, một luồng linh lực xanh nhạt bắn ra, xuyên qua ngực kẻ thù đầu tiên.

Xác nó đổ gục xuống, tan rã thành bụi tro.

Kẻ thù thứ hai lao tới, nhưng Lam Tiêu Phong đã bước sang một bên, tránh đòn, và dùng chân đá mạnh vào đầu nó.

Tiếng xương vỡ vang lên.

Kẻ thù thứ ba còn lại, nhưng nó chậm hơn, do dự.

Lam Tiêu Phong không cho nó cơ hội.

Anh lao tới, nắm lấy cổ nó, và bóp chặt.

Linh lực của anh truyền vào cơ thể nó, phá hủy linh hồn còn sót lại.

Nó gục xuống, im lặng.

Lam Tiêu Phong thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng.

Anh nhìn vào bàn tay mình, run rẩy.

Cảm giác giết chóc không mang lại niềm vui, chỉ có sự trống rỗng.

Anh nuốt viên Đan Hỗn Độn, cảm thấy一股暖流 (luồng ấm áp) lan tỏa trong cơ thể, chữa lành những vết thương nhỏ.

Bạch Tuyết Nhi xuất hiện từ phía sau, quan sát anh với ánh mắt khó hiểu.

"Ngươi mạnh hơn tôi nghĩ," cô ấy nói.

"Ngươi không biết gì về tôi," Lam Tiêu Phong đáp, quay đi.

"Và tôi không cần sự giúp đỡ của ngươi."

"Ngươi cần," cô ấy bước lại gần, đưa ra tấm bản đồ.

"Trên đây có đánh dấu vị trí của 'Cổng Không Gian'.

Đó là nơi duy nhất có thể tạm thời thoát khỏi Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên.

Và cũng là nơi ngươi có thể tìm thấy manh mối về nửa linh hồn của mình."

Lam Tiêu Phong nhìn tấm bản đồ.

Những đường nét phức tạp, những ký tự cổ xưa.

Anh không hiểu gì cả.

Nhưng anh biết rằng, anh không có lựa chọn nào khác.

"Đi cùng tôi," Bạch Tuyết Nhi nói.

"Hoặc chết ở đây, một mình."

Lam Tiêu Phong nhìn cô ấy, rồi nhìn vào cánh rừng tối tăm phía trước.

Anh không tin cô ấy.

Anh không tin bất cứ ai.

Nhưng anh cần sống.

Và để sống, anh cần thông tin.

"Đi," anh nói, giọng khàn đặc.

Bạch Tuyết Nhi mỉm cười, một nụ cười khó đọc.

Cô ấy bước đi, và Lam Tiêu Phong theo sau.

Họ đi vào sâu trong rừng, nơi ánh sáng mặt trời không thể chiếu tới.

Và trong bóng tối, một thứ gì đó đang chờ đợi họ.

Một thứ gì đó không phải là con người, không phải là quái vật.

Mà là sự thật.

Sự thật về Hư Không, về linh hồn, và về tương lai của chính Lam Tiêu Phong.

Khi họ đi sâu hơn, tiếng rít của Hư Không Thán Khí vang lên mạnh mẽ hơn, như một lời nguyền, như một lời mời gọi.

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh hồn mình rung động, phản ứng lại với thứ gì đó xa xôi, nhưng quen thuộc.

"Nghĩa là gì?" anh hỏi, giọng run rẩy.

Bạch Tuyết Nhi dừng bước, nhìn anh với ánh mắt đầy thương cảm, nhưng cũng đầy sự lạnh lùng.

"Đó là tiếng gọi của chính ngươi," cô ấy nói.

"Từ tương lai."

Lam Tiêu Phong sững sờ.

Anh không tin vào định mệnh.

Anh chỉ tin vào dữ liệu.

Nhưng lần này, dữ liệu không thể giải thích được.

Và trong sâu thẳm tâm hồn, một nỗi sợ hãi cổ xưa đang thức tỉnh.

Nỗi sợ hãi về chính mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập