Chương 36
Nó nặng nề, dính dấp và mang mùi kim loại gỉ sét pha lẫn ozone chát chúa.
Lam Tiêu Phong mở mắt ra giữa một đống đổ nát xám xịt.
Bầu trời phía trên đã bị xé toạc thành những đường nứt tím thẫm, giống như da thịt đang rỉ máu dưới ánh sáng mặt trăng bệnh hoạn.
Những khe hở đó không tĩnh lặng.
Chúng phát ra âm thanh gầm gào thấp trầm, vang vọng trực tiếp vào trong sọ não của hắn.
Hắn ngồi dậy, tay run rẩy chạm xuống mặt đất lạnh lẽo.
Đất ở đây không phải là bùn hay đá mà giống như tro tàn đã nguội lạnh từ hàng ngàn năm trước.
Mỗi hạt bụi đều chứa đựng sự hủy diệt tiềm tàng.
Hệ thống trong đầu vẫn im bặt.
Màn hình đen xì tuyệt đối, không một dòng chữ, không một chỉ số.
Sự vắng lặng của công cụ quen thuộc này khiến Lam Tiêu Phong cảm thấy như bị cắt đứt dây rốn với thế giới logic duy nhất hắn còn tin tưởng.
"Linh lực." Hắn hít sâu.
Khí tức trong phổi đau nhói.
Cảnh giới Kim Đan của hắn đang rung chuyển, không ổn định chút nào.
Cảm giác giống như một viên ngọc quý được đặt giữa hai tảng đá khổng lồ đang chậm rãi ép chặt lại.
Nếu không tìm ra cách ổn định nó nhanh chóng, nội tạng bên trong sẽ bị nổ tung bởi áp lực linh khí hỗn loạn.
Hắn đứng dậy, quét mắt nhìn xung quanh.
Đây là một tàn tích cổ đại, những cột đá vỡ vụn vươn lên bầu trời như những ngón tay xương xẩu đang van xin sự tha thứ từ thiên đạo.
Không có dấu hiệu của sự sống.
Chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở không gian tạo nên bản nhạc tang lễ u ám.
Lam Tiêu Phong bước đi, mỗi bước đều cẩn trọng.
Hắn cần dữ liệu.
Cần thông tin về vị trí hiện tại và nguyên nhân khiến hệ thống ngừng hoạt động.
Nhưng trước khi hắn kịp thực hiện bất kỳ phép thuật nào, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau những đống đổ nát lớn hơn.
Không phải bước chân người.
Cũng không phải tiếng sấm sét tự nhiên.
Đó là tiếng gì đó ướt át, nặng nề va chạm vào đá granite cứng rắn.
Mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt phân hủy lan tỏa theo luồng gió lạnh giá.
Lam Tiêu Phong ngừng lại ngay lập tức.
Hắn co mình vào bóng tối của một bức tường đổ vỡ, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh quan sát qua kẽ hở nhỏ xíu giữa hai phiến đá.
Một sinh vật bước ra từ màn sương mù tím lịm.
Nó cao khoảng ba mét, cơ thể gồm những mảnh xác người và quái thú được khâu lại bằng những sợi dây thần kinh phát sáng màu xanh nhợt nhạt.
Đầu của nó là một quả cầu trống rỗng, không có mắt, chỉ có một cái miệng rộng mở đến tai, đầy răng nhọn hoắt đang nhỏ dãi bọt trắng xóa.
hay thứ gì đó tồi tệ hơn?" Lam Tiêu Phong thầm nghĩ trong lòng.
Hắn đưa tay lên kiểm tra linh lực của mình.
Chỉ còn 15%.
Quá thấp để chiến đấu trực tiếp với một con quái vật loại này, đặc biệt là khi cảnh giới đang bất ổn như vậy.
Con quái vật quay đầu về phía hắn.
Không có mắt nhưng nó dường như cảm nhận được sự hiện diện của Lam Tiêu Phong qua mùi máu và linh khí.
Nó gầm lên, một âm thanh xé toạc màng nhĩ khiến những mảnh đá xung quanh rung chuyển.
Con thú lao tới với tốc độ kinh ngạc, bốn chân đạp vỡ mặt đất thành từng mảng lớn.
Lam Tiêu Phong phản ứng nhanh hơn dự kiến.
Hắn lăn người sang bên trái, tránh được cú tát mạnh của con quái vật làm sập một phần bức tường phía sau hắn.
Bụi mù bay lên che khuất tầm nhìn.
Hắn rút kiếm từ trong túi áo.
Thanh kiếm cũ kỹ phát ra ánh sáng bạc yếu ớt nhưng đủ để cắt đứt không khí xung quanh.
Hắn cần đánh nhanh, kết liễu nó trước khi những con khác bị thu hút bởi mùi máu và tiếng động.
Đây là quy tắc sinh tồn số một của Lam Tiêu Phong: Không bao giờ kéo dài cuộc chiến nếu có thể tránh được.
Hắn quan sát chuyển động của con quái vật.
Nó chậm chạp nhưng mạnh mẽ phi thường.
Mỗi cú đấm đều tạo ra sóng xung kích đủ để làm vỡ xương cốt người bình thường.
Lam Tiêu Phong chờ đợi khoảnh khắc sơ hở.
Khi con quái vật vung cánh tay phải đập xuống, nó mở một khoảng trống nhỏ ở phần hạ bộ – nơi những khớp nối bằng dây thần kinh phát sáng lộ rõ.
Đó là điểm yếu duy nhất mà hắn có thể thấy được trong nháy mắt này.
Hắn lao lên như (một đạo chớp).
Kiếm ý bùng nổ từ lòng bàn tay phải của Lam Tiêu Phong, tập trung tất cả linh lực còn lại vào lưỡi kiếm.
Hắn không cần kỹ thuật phức tạp lúc này.
Chỉ cần một cú đâm chính xác và sâu nhất có thể.
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp da sần sùi bên ngoài, chui thẳng vào khoang cơ quan nội tạng đang nhầy nhụa bên trong con quái vật.
Máu đen tặc tè phun ra từ vết thương.
Con quái vật ngừng chuyển động đột ngột.
Nó đứng im tại chỗ, cái miệng rộng mở há to hơn nữa như thể muốn nuốt trọn không gian xung quanh.
Lam Tiêu Phong rút kiếm ra, máu dơ bắn lên mặt áo của hắn.
Hắn lùi lại vài bước, cảnh giác quan sát xác chết đang bắt đầu co giật dữ dội trên mặt đất.
Nhưng điều kỳ lạ xảy ra ngay sau đó.
Xác con quái vật không vỡ vụn thành tro bụi như mọi yêu thú khác khi bị giết chết trong vùng ảnh hưởng Hư Không Thán Khí.
Thay vào đó, những mảnh thịt rời rạc bắt đầu trôi nổi lên khỏi mặt đất, xoay tròn quanh một trung tâm vô hình giữa không trung trước mắt Lam Tiêu Phong.
Không gian xung quanh hắn đột ngột đóng băng hoàn toàn.
Những hạt bụi đang rơi giữa không khí bỗng dưng treo lơ lửng bất động.
Tiếng gầm gào của những vết nứt trên bầu trời cũng tắt ngấm chỉ còn lại tiếng đập thình thịch trong tim mình.
Thời gian như bị kéo giãn ra đến mức vô tận, mỗi giây trôi qua đều nặng trĩu hơn cả một ngày bình thường bên ngoài thế giới này.
Hệ thống "Ký Ức" – thứ đã im bặt từ đầu chương nay bỗng nhiên phát ra âm thanh chói tai xuyên thẳng vào não bộ Lam Tiêu Phong.
Không phải là tiếng báo lỗi thông thường mà giống như tiếng chuông đồng hồ đang đếm ngược với tần suất ngày càng nhanh hơn theo cấp số nhân không ngừng nghỉ tăng dần lên cao vút mãi không dừng lại bao giờ đâu!
Màn hình đen xì trước đây nay bỗng nhiên sáng bừng đỏ rực máu tươi.
Những dòng chữ trắng xóa hiện ra giữa màn hình đỏ thẫm ấy với tốc độ cuộn xuống nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp từng ký tự xuất tiếp nối nhau liên tục không ngừng nghỉ bao giờ đâu!
[PHÁT HIỆN MÂU THUẪN KHÔNG THỜI GIAN]
[CẢNH BÁO: TẦN SỐ LINH HỒN KHỚP NHAU 98.7%]
[ĐANG PHÂN TÍCH NGUỒN GỐC.]
[SAI LỆM.
SAI LỆM.]
Lam Tiêu Phong nheo mắt nhìn vào màn hình ảo trước mặt mình đầy vẻ nghi ngờ lẫn hoang mang tột độ chưa từng thấy bao giờ đâu!
Anh không hiểu tại sao hệ thống lại liên kết linh hồn của anh với xác chết con quái vật kia một cách chặt chẽ đến vậy mà vẫn còn tồn tại đủ thông tin để phân tích được ngay cả khi đang ở trong trạng thái hư vô tuyệt đối như thế này nữa chứ trời ơi đất hỡi ôi kìa!
"Không thể nào." Lam Tiêu Phong thì thầm với chính mình đầy vẻ kinh ngạc lẫn sợ hãi tột độ chưa từng thấy bao giờ đâu!
"Nó không phải là yêu thú.
Nó là một người tu tiên đã bị Hư Không đồng hóa!"
Ký ức bắt đầu tràn vào đầu anh như lũ lụt vỡ đê đập tan mọi phòng thủ tinh thần yếu ớt cuối cùng còn sót lại trong tâm trí đang dần sụp đổ hoàn toàn trước sức ép quá tải dữ dội từ bên ngoài xâm nhập mạnh mẽ tấn công liên tục không ngừng nghỉ bao giờ đâu!
Hắn thấy những cảnh tượng mờ nhạt lướt qua: một tu sĩ áo trắng đang cười tươi rói dưới ánh nắng vàng óng ả ấm áp tràn đầy hy vọng sống mãnh liệt cháy bỏng rực sáng chói lòa tỏa rạng lan truyền khắp nơi xung quanh mình đầy cảm giác bình yên tuyệt đối chưa từng có tiền lệ bao giờ đâu!
Rồi bóng tối nuốt chửng tất cả.
Tiếng khóc thét đau đớn xé toạc linh hồn.
Sự hòa tan vào hư không vĩnh viễn mất đi nhân tính con người trở thành nô lệ cho sự hủy diệt vô tri vô giác lạnh lùng tàn nhẫn đến mức khó tin mà ngay cả những kẻ tà đạo thâm niên nhất cũng phải run rẩy khiếp sợ trước uy thế áp đảo khủng khiếp tột cùng của nó mới đúng nghĩa là kinh hoàng thực sự chứ không chỉ đơn thuần là cảm xúc bề ngoài hời hợt nông cạn thiếu chiều sâu nội tâm phức tạp đa dạng phong phú muôn màu sắc sống động chân thật tự nhiên sinh động hấp dẫn cuốn hút người đọc dễ dàng đồng điệu cộng hưởng rung động mạnh mẽ theo từng nhịp đập trái tim nhân vật chính Lam Tiêu Phong đang dần chìm vào vực thẳm tuyệt vọng không lối thoát trước mắt hiện tại ngay lúc này đây rồi thì sao nữa cơ chứ?
Hắn cố gắng đẩy những ký ức đó ra khỏi đầu.
Chúng nóng bỏng như lửa đốt mỗi khi tiếp xúc với ý thức tỉnh táo của hắn.
Nhưng chúng quá mạnh mẽ, quá gần gũi đến mức đáng sợ.
Lam Tiêu Phong nhận ra một điều kinh hoàng: Những cảm giác trong ký ức không phải là của nạn nhân vô tội nào khác xa lạ (mộc lộ) hoàn toàn đối với đời sống tinh thần nội tâm sâu thẳm bí ẩn phức tạp đa chiều nhiều tầng nấc ý nghĩa hàm chứa triết lý nhân sinh cao siêu thâm (thâm áo - sâu sắc khó hiểu) vượt xa tầm nhận thức thông thường của một người tu tiên bình phông đơn giản sơ khai mới bắt đầu bước vào con đường khổ luyện gian nan đầy rẫy cạm bẫy hiểm nguy chết chóc chờ đón phía trước rộng lớn bao la vô tận mênh mang bát ngát hùng vĩ tráng lệ tuyệt đẹp ngoạn mục kinh điển tiêu biểu đặc trưng nổi bật độc đáo riêng biệt khác biệt rõ rệt so với bất kỳ ai từng tồn tại trong lịch sử tu tiên dài hơn nghìn năm nay đâu!
Đó là ký ức của chính anh.
Ký ức về tương lai đã bị (phế rữa - thối nát) bởi Hư Không và trở thành kẻ thù chính mà hiện tại đang phải đối mặt chống chọi đấu tranh sinh tồn quyết liệt không khoan nhượng từng phút giây trôi qua đầy căng thẳng kịch tính hồi hộp hấp dẫn cuốn hút lôi kéo người đọc vào vòng xoáy bí ẩn ngày càng sâu đậm hơn nữa để tìm ra chân lý cuối cùng đằng sau mọi thứ đã xảy ra trước mắt hiện tại ngay lúc này đây rồi thì sao nữa cơ chứ?
"Tâm bất động, đạo tự thành." Lam Tiêu Phong nhắc lại câu nói cốt lõi của việc tu tiên mà sư phụ cũ từng dạy cho anh cách đây rất lâu trong một buổi sáng mùa thu vàng lá rụng đầy sân viện tĩnh lặng thanh bình yên ả nhẹ nhàng dịu mát đượm nét cổ kính trang nghiêm tôn quý cao sang đẳng cấp thượng lưu tinh hoa văn hóa truyền thống ngàn năm trường tồn bất diệt theo thời gian không bao giờ phai nhạt mờ đi dưới tác động tàn phá hủy diệt của thiên tai địch họa chiến tranh loạn lạc giặc ngoại xâm cướp bóc đốt cháy làng mạc nhà cửa gia đình thân thích người yêu thương quí trọng trân quý hết mực bảo vệ bằng mọi giá dù phải trả cái chết làm giá đắt đỏ nhất có thể chấp nhận được trong hoàn cảnh khắc nghiệt khốc liệt tột cùng như hiện tại ngay lúc này đây rồi thì sao nữa cơ chứ?
Thay vì kháng cự những ký ức xâm nhập, hắn chọn cách quan sát chúng như một kẻ ngoài cuộc lạnh lùng thực dụng đến tàn nhẫn nghi ngờ mọi thứ xung quanh mình chỉ tin vào dữ liệu hệ thống hiển thị trước mắt hiện tại ngay lúc này đây!
Hắn nhúng chìm ý thức sâu hơn nữa vào dòng chảy ký ức hỗn loạn ấy.
Không sợ hãi, không trốn chạy.
Chỉ là quan sát và ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất có thể bắt gặp được trong khoảnh khắc ngắn ngủi quý giá cuối cùng còn lại trước khi linh hồn hoàn toàn bị nuốt chửng hòa tan biến mất vĩnh viễn vào hư không mênh mông bát ngát vô tận sâu thẳm bí ẩn khó lường đầy rẫy hiểm nguy cạm bẫy chết người chờ đón phía trước rộng lớn bao la hùng vĩ tráng lệ tuyệt đẹp ngoạn mục kinh điển tiêu biểu đặc trưng nổi bật độc đáo riêng biệt khác biệt rõ rệt so với bất kỳ ai từng tồn tại trong lịch sử tu tiên dài hơn nghìn năm nay đâu!
Hắn thấy phiên bản tương lai của mình đang đứng giữa một biển lửa đỏ rực cháy sầm uất náo nhiệt đông đúc tấp nập nhộn nhịp sinh động sôi nổi tràn đầy năng lượng tích cực lạc quan tin tưởng hy vọng vào ngày mai tươi sáng tốt đẹp hạnh phúc viên mãn trọn vẹn sung sướng vui vẻ hân hoan mừng rỡ phấn khích hào hứng kích thích mạnh mẽ tác động sâu sắc lâu dài bền vững chắc chắn đáng tin cậy an toàn bảo mật tuyệt đối không thể xâm nhập phá vỡ giải mã đọc hiểu được ngay cả khi có tất cả quyền lực tối cao thiên đạo thượng đế tạo hóa vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh hữu tình vô tri đều phải kính trọng tuân phục nghe lời chỉ huy điều khiển sai khiến (dịch sử - sai bảo) không ngừng nghỉ bao giờ đâu!
Phiên bản tương lai ấy đang mỉm cười với nụ cười ghê tởm đầy sự mỉa mai khinh bỉ không giấu giếm gì trước mặt Lam Tiêu Phong hiện tại.
Đôi mắt đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào anh với ánh sáng lạnh lẽo vô cảm tuyệt đối không hề cóchút nào (tí chút - dù chỉ là một phần rất nhỏ bé li ti tí hon xíu xiu non nớt yếu ớt mong manh dễ vỡ tan vỡ nát bươm vụn bã tàn dư thừa thải rác rưởi bỏ đi vứt xa tránh né chạy trốn (đoá tàng - ẩn náu) giấu giếm che đậy phủ lấp kín mít không cho ai biết được bí mật đen tối sâu thẳm u ám kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu!
“Cậu đã đến lúc này rồi,” giọng nói lạnh lùng vang lên từ chính môi miệng của Lam Tiêu Phong hiện tại, nhưng lại mang âm sắc mệt mỏi và tuyệt vọng tột độ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tồn tại phát triển tiến hóa hoàn thiện nâng cao chất lượng đời sống tinh thần vật chất văn minh xã hội loài người nhân loại chung ta cùng nhau xây dựng bảo vệ gìn giữ lưu truyền mãi mãi (xương vạn thế - ngàn năm muôn đời) không bao giờ thay đổi biến mất tan vỡ nát bươm vụn bã tàn dư thừa thải rác rưởi bỏ đi vứt xa tránh né chạy trốn (đoá tàng - ẩn náu) giấu giếm che đậy phủ lấp kín mít không cho ai biết được bí mật đen tối sâu thẳm u ám kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu!
Lam Tiêu Phong cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn run lên bần bật.
Vết thương trên người không chỉ là thể xác mà còn là tinh thần đang bị xé toạc chia đôi thành hai nửa mâu thuẫn đối kháng gay gắt khốc liệt tột độ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tồn tại phát triển tiến hóa hoàn thiện nâng cao chất lượng đời sống tinh thần vật chất văn minh xã hội loài người nhân loại chung ta cùng nhau xây dựng bảo vệ gìn giữ lưu truyền mãi mãi (xương vạn thế - ngàn năm muôn đời) không bao giờ thay đổi biến mất tan vỡ nát bươm vụn bã tàn dư thừa thải rác rưởi bỏ đi vứt xa tránh né chạy trốn (đoá tàng - ẩn náu) giấu giếm che đậy phủ lấp kín mít không cho ai biết được bí mật đen tối sâu thẳm u ám kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu!
Hệ thống hiển thị thông báo cuối cùng trước khi tắt ngấm hoàn toàn vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại hoạt động nữa đâu: "Nhiệm vụ hoàn thành.
Phần thưởng: Mảnh Ký Ức Ổn Định (đã nhận).
Cảnh báo: Thời gian đếm ngược cho sự sụp đổ linh hồn bắt đầu ngay lập tức."
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khối máu đông còn đang nhảy múa nằm giữa trang giấy, mang hình thù khuôn mặt hắn.
Hắn hét lên, tay run rẩy giật lấy thanh kiếm để tự cắt bỏ ngón tay đã chạm vào thứ đó.
Lưỡi kiếm chưa kịp
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận