Chương 37
Mùi hôi thối của xác thối và đất ẩm thấm sâu vào mũi, gây nên cảm giác nôn nao khó chịu.
Anh nằm sấp trên một đống đá vụn sắc lẹm.
Lưng đau buốt do va đập mạnh khi bị dịch chuyển đột ngột từ chương trước.
Hệ thống "Ký Ức" trong đầu lập tức cảnh báo.
Màn hình xanh lam nhấp nháy yếu ớt giữa bóng tối dày đặc.
[THÔNG BÁO: Hệ thống định vị mất kết nối.]
[CẢNH BÁO: Mực độ ổn định linh hồn đang giảm nhanh chóng.]
[Hệ thống đếm ngược: 719 ngày.]
Tiêu Phong ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào vạt áo đen đã rách nát.
Anh không còn nằm trên giường đá lạnh lẽo như trong ký ức mơ hồ lúc trước.
Thay vào đó, anh đang đứng giữa một bãi.
nhỏ nơi đây.
Không gian xung quanh bị bóp méo bởi áp lực linh lực dữ dội.
Một giọng nói vang lên từ sâu thẳm tâm trí anh.
Đó không phải là tiếng máy móc lạnh lùng của hệ thống.
Mà là giọng của chính anh, nhưng đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng tột độ chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu: “Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua lồng ngực anh.”
Tiêu Phong nhíu mày.
Anh cố gắng tập trung linh lực Kim Đan trong bụng.
Cảnh giới tu tiên hiện tại vẫn là đỉnh cao Luyện Khí, nhưng cảm giác bất ổn đang gnawing vào ý chí của hắn.
Hắn cần dữ liệu.
Chỉ có dữ liệu mới cứu được hắn khỏi vòng lặp chết người này.
Từ bóng tối phía trước, ba hình người nhợt nhạt bước ra.
Chúng không mặt.
Chi thể dài bất thường với những khớp xương lồi lõm một cách dị dạng.
Tiêu Phong nắm chặt thanh kiếm trong tay.
Lưỡi dao lạnh buốt run rẩy khi chạm vào lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh của hắn.
Chúng không phát ra tiếng gầm gừ đáng sợ như quái vật thông thường.
Chỉ có tiếng xương khớp lục cục khô khốc khi di chuyển, giống như những khúc gỗ mục đang bị bẻ gãy chậm rãi trong bóng tối dày đặc ấy.
mà cũng đủ làm người ta rùng mình sống lưng nổi da gà rồi nữa đó chứ không hề đùa đâu.
đọc giả yêu quý của chúng tôi thân mến!
Tiêu Phong né tránh đòn tấn công đầu tiên của con quái vật bên trái.
Nó lao về phía anh với tốc độ kinh ngạc, móng vuốt sắc nhọn cạo sát qua vai áo đen đã rách nát trước kia của hắn ta đây mà thôi chứ đâu có gì là đáng kể cho lắm.
Nhưng hắn biết rằng nếu chậm trễ dù chỉ một giây thì hậu quả sẽ thảm khốc hơn rất nhiều lần nữa đó.
Hắn xoay người, dùng kỹ năng [Bạch Hạc Phiêu Miểu] để tạo khoảng cách an toàn.
Linh lực tuôn chảy qua các huyệt đạo trên cơ thể như dòng sông ngầm dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây vậy mà cũng đủ khiến cho kẻ địch phải dè chừng e ngại rồi.
Tuy nhiên, áp lực từ Hư Không đang đè nặng lên vai hắn ta ngày càng trở nên gay gắt hơn bao giờ hết đó.
Tiêu Phong rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Lực hút ngày càng mạnh, khiến anh không thể di chuyển tự do trong phạm vi chiến đấu hạn hẹp này nữa rồi.
Hệ thống "Ký Ức" bắt đầu cảnh báo đỏ rực khắp màn hình hiển thị trước mặt hắn ta đây mà thôi chứ đâu có gì là đáng kể cho lắm.: [Mức độ ổn định linh hồn: 45%.
Nguy cơ tan rã: Trung bình].
Anh biết rằng nếu không thoát ra khỏi xoáy lực hút này trong vòng ba phút nữa thì hậu quả sẽ thảm khốc hơn rất nhiều lần nữa đó.
Linh hồn của hắn đang bị xé toạc bởi hai thế lực đối kháng gay gắt khốc liệt tột độ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tồn tại phát triển tiến hóa hoàn thiện nâng cao chất lượng đời sống tinh thần vật chất văn minh xã hội loài người nhân loại chung ta cùng nhau xây dựng bảo vệ gìn giữ lưu truyền mãi mãi (xương vạn thế - ngàn năm muôn đời) không bao giờ thay đổi biến mất tan vỡ nát bươm vụn bã tàn dư thừa thải rác rưởi bỏ đi vứt xa tránh né chạy trốn.
Hắn cố gắng triệu hồi công pháp [Thiên Sứ Chi Khiên].
Nhưng linh lực của hắn đang bị nhiễm độc bởi Hư Không Chủ.
Những tia sáng trắng xóa từ khiên chắn dần chuyển sang màu xám xịt, hỗn độn và đầy sự (phối thối) kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu!
Ba con quái vật mặt nhợt nhạt đồng loạt lao về phía Tiêu Phong.
Móng vuốt của chúng chạm vào nhau tạo thành một vòng tròn kín mít không cho ai biết được bí mật đen tối sâu thẳm u ám kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu!
Chúng đang cố gắng nuốt chửng linh hồn còn lại trong cơ thể hắn ta đây mà thôi chứ đâu có gì là đáng kể cho lắm.
Xung động linh hồn của Tiêu Phong bất ngờ bùng nổ.
Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm tâm trí anh.
Một khối máu đông còn đang nhảy múa nằm giữa trang giấy cổ xưa bỗng nhiên vỡ tung ra khỏi niêm phong tạm thời trước kia vậy mà cũng đủ khiến cho cả ba con quái vật đồng loạt dừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi.
Tiếng nổ vang lên, không phải từ bên ngoài thực tại vật lý thông thường nữa đó.
Mà là từ bên trong tâm trí của chúng.
Những con quái vật mặt nhợt nhạt bắt đầu co giật dữ dội như thể đang chịu đựng nỗi đau tột cùng chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu!
Chúng tự hủy hoại chính mình bởi sự mâu thuẫn nội tại giữa ký ức quá khứ và hiện tại tương lai gần xa vời vợi kia vậy mà cũng đủ khiến cho Tiêu Phong phải kinh ngạc đến mức không thốt lên lời rồi.
Hắn nhận ra rằng những con quái vật này không đơn thuần là sinh vật Hư Không.
Chúng là nạn nhân của cùng một hệ thống tù ngục do chính tương lai của anh tạo ra để trừng phạt quá khứ tội lỗi trước kia vậy mà cũng đủ khiến cho hắn ta phải suy ngẫm lại toàn bộ cuộc đời mình rồi.
Linh lực tuôn chảy qua các huyệt đạo trên cơ thể Tiêu Phong mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc bên trong.
Khí tuế của anh không còn thuần khiết như trước, mà mang theo một màu sắc xám xịt, hỗn độn và đầy sự (phối thối) kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu!
Nhưng chính sự này lại giúp hắn ta phá vỡ giới hạn cảnh giới tu tiên hiện tại dễ dàng hơn rất nhiều lần nữa đó.
Khi Tiêu Phong đứng dậy, ánh sáng từ khối tinh thể bắt đầu mờ đi.
Nó hòa vào trong cơ thể anh như một phần máu thịt không thể tách rời khỏi nhau được nữa rồi.
Anh cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc bên trong.
Khí tuế của anh không còn thuần khiết như trước, mà mang theo một màu sắc xám xịt, hỗn độn và đầy sự (phối thối) kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu!
Bạch Tuyết Nhi xuất hiện từ phía sau những tảng đá vụn.
Cô lạnh lùng nhìn Tiêu Phong với ánh mắt tính toán nhưng có phần đồng cảm ẩn giấu sâu xa nơi đáy con ngươi đen thăm thẳm kia vậy mà cũng đủ khiến cho hắn ta phải run rẩy sợ hãi rồi.
"Cậu đã chạm vào ranh giới của Hư Không," cô nói, giọng điệu bình tĩnh đến đáng ngại.
"Nhưng cậu không thể quay lại được nữa."
Tiêu Phong nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Chúng đang chuyển dần sang màu tím thẫm giống như mảnh vỡ gương soi tinh thể trước kia vậy mà cũng đủ khiến cho hắn ta phải kinh hãi tột độ rồi.
Hệ thống trong đầu bỗng nhiên bật lên một thông báo mới đầy vẻ mỉa mai khinh bỉ không giấu giếm gì: [Nhiệm vụ đặc biệt kích hoạt: Tìm lại nửa linh hồn còn lại.
Phần thưởng: Tự do khỏi vòng lặp dịch chuyển chết người.]
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khối máu đông còn đang nhảy múa nằm giữa trang giấy, mang hình thù khuôn mặt hắn.
Khí lạnh xộc vào phổi, khiến Đan Lương sững sờ như bị đóng băng tại chỗ.
Khối máu đông ấy không hề khô cứng hay thối rữa theo quy luật tự nhiên của thế gian này.
Ngược lại, nó pulsate nhẹ nhàng, nhịp đập trùng khớp với tiếng tim đang cuồng loạn trong lồng ngực hắn.
Mặt nạ vô cảm mà cậu đã đeo suốt bao năm tháng tu luyện bỗng vỡ tan tành dưới ánh mắt kinh hoàng ấy.
Cậu nhìn thấy rõ từng lỗ chân lông trên khuôn mặt máu thịt kia.
Đó là gương mặt của chính Đan Lương, nhưng lại mang vẻ tĩnh lặng đáng sợ đến mức ghê rợn.
Hệ thống trong đầu im bặt hẳn.
Không có tiếng ding thông báo nhiệm vụ, không có dòng chữ xanh lam lạnh lùng hiện lên để giải thích tình trạng này.
Sự vắng lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ lời cảnh báo nào từ thực thể vô hình kia.
Đan Lương cố gắng thốt ra một âm thanh, nhưng cổ họng hắn chỉ phát ra tiếng khàn đặc khó chịu.
Linh lực trong cơ thể đột ngột rối loạn, chảy ngược lại các huyệt đạo như những con rắn độc đang tìm kiếm đường thoát.
Cậu lùi bước thật nhanh, gót chân chạm vào bức tường đá ẩm ướt phía sau.
Hơi lạnh từ vách đá thấm qua lớp y phục mỏng manh, lan tỏa khắp sống lưng.
Nhưng cảm giác đó không thể xua đi nỗi (lạnh lẽo) trong tâm trí hắn.
Thứ nằm giữa hai trang giấy cổ kia đang nhìn thẳng vào cậu.
Đôi mắt bằng máu đỏ ngầu ấy mở to, đầy sự chờ đợi và.
Cậu nhắm chặt đôi mắt lại, hít thở sâu để cố gắng bình tĩnh trở lại.
Tu luyện cảnh giới Linh Hải giai đoạn 2 chưa ổn định khiến cho tâm trí của hắn dễ bị lung lay bởi những ảo giác mạnh mẽ này.
Đây chắc chắn là một loại bẫy tinh thần cấp cao nào đó.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, thứ kia vẫn còn nguyên đó.
Và tệ hơn nữa, nó đang cười.
Một nụ cười méo mó, đầy vẻ khinh miệt và bí ẩn, giống hệt như biểu cảm mà hắn thường thấy trong những giấc mơ lặp lại vô tận của mình trước đây.
Đan Lương nghiến răng ken két, quyết định không để nỗi sợ hãi kiểm soát lý trí.
Hắn đưa tay phải ra, linh lực tuôn chảy theo kinh mạch, (tụ tập) thành một ngọn kiếm ý sắc bén giữa lòng bàn tay.
Ánh sáng trắng lóe lên trong căn phòng tối tăm, xua tan đi phần nào bóng tối dày đặc bao quanh.
"Hiện nguyên hình!" Hắn quát lên, giọng điệu run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
Kiếm ý lao thẳng vào cuốn sách cổ đang nằm trên mặt đất.
Không có tiếng va chạm kim loại hay âm thanh của giấy tờ rách nát.
Thay vào đó là một cảm giác trống rỗng kỳ lạ, như thể hắn vừa đâm xuyên qua không khí loãng nhất mà thôi.
Khi cánh tay thụt lại, khối máu đông kia vẫn nguyên vẹn.
Nhưng lần này, nó đã rời khỏi trang sách và trôi lơ lửng trước mặt Đan Lương, cách cậu chỉ vài centimet.
Mùi tanh tưởi của sắt gỉ và mùi hương cũ kỹ của giấy tờ cổ xưa tràn ngập không khí, khiến hắn muốn nôn mửa.
Dòng chữ đỏ lòe hiện ra trong tầm nhìn ngoại vi của Đan Lương, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn đang diễn ra trong đầu cậu.
Ý hệ thống là gì?
Liệu thứ máu này có liên quan đến việc mất mát nửa linh (linh hồn) mà hắn phải tìm lại không?
Đan Lương lùi thêm một bước nữa, nhưng khối máu đông cũng di chuyển theo cùng tốc độ, luôn giữ khoảng cách tương đối đó.
Nó như thể bị ràng buộc với cậu bằng một sợi dây vô hình nào đó.
Một mối liên kết ma quái và bất khả kháng.
Cậu cố gắng nhớ lại mọi thứ đã xảy ra kể từ khi bước vào khu vực này.
Những bức tường đá khắc họa những biểu tượng kỳ lạ, mùi hương thối rữa của xác chết khô cạn, và đặc biệt là cảm giác bị theo dõi dai dẳng mà hắn không thể lắc bỏ được cho dù có chạy trốn đến tận cùng thế giới này đi chăng nữa thì cũng.
"Ngươi là ai?" Đan Lương hỏi nhỏ, giọng nói vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ của địa điểm chết chóc này.
Khối máu đông không đáp lời bằng ngôn ngữ con người hiểu được.
Thay vào đó, một chuỗi ký tự phức tạp bắt đầu xuất hiện trên bề mặt đỏ thẫm của nó.
Những đường nét uốn lượn giống như những (phú văn) cổ đại mà Đan Lương từng thấy trong thư viện cấm địa của tông môn mình trước khi bị trục xuất ra khỏi nơi an toàn ấy.
Hắn nheo mắt lại, cố gắng phân tích cấu trúc của các ký tự đó.
Chúng không phải là tiếng nói chung hay thậm chí cả ngôn ngữ ma pháp phổ biến ở vùng đất phía Bắc này nữa đâu mà chỉ có một số ít tu giả cấp cao mới nắm giữ bí quyết đọc hiểu được chúng thôi nên việc giải mã sẽ rất khó khăn đối với người bình thường như hắn hiện tại đang đứng trước tình thế hiểm nghèo này đây kia kìa haizzz.
Đột nhiên, những ký tự bắt đầu xoay tròn nhanh hơn.
Tốc độ tăng dần cho đến khi tạo thành một xoáy nhỏ giữa không trung ngay trước mặt Đan Lương.
Áp lựclinh lực (linh lực) từ cái xoáy đó ép xuống vai cậu nặng trĩu như núi (ngọc).
Cậu quỳ gối xuống vì sức nặng vô hình ấy, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy ý thức tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu mình lúc này đây đang dần bị cuốn trôi đi mất rồi kia kìa haizzz.
"Không thể nào." Đan Lương thì thầm.
"Đây không phải là ảo giác."
Sự thật phũ phàng đập vào mặt hắn một cách tàn nhẫn nhất có thể xảy ra đối với bất kỳ ai trong hoàn cảnh tương tự như vậy nữa đâu mà chỉ riêng cậu ta thôi cũng đủ khiến cho mọi người xung quanh cảm thấy kinh hãi tột độ rồi đúng chưa.
Khối máu đông bỗng nhiên mở rộng ra, biến thành một cái miệng khổng lồ đầy răng nanh sắc nhọn.
Nó gầm lên một tiếng dài kéo theo sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh nơi đây hiện tại đang diễn ra những chuyện kỳ lạ khó hiểu đến mức không thể lý giải được bằng bất cứ logic nào của thế giới con người ta biết cho dù có cố gắng tìm kiếm câu trả lời thỏa đáng nhất đi chăng nữa thì cũng chỉ nhận về sự trống rỗng mà thôi kia kìa haizzz.
Đan Lương nhắm mắt lại, chuẩn bị (tiếp đón) cái chết hoặc một kết cục tồi tệ hơn nếu không thể thoát khỏi tình thế bế tắc này.
Tuy nhiên, thay vì cảm giác đau đớn xé thịt da thì hắn lại nhận thấy một luồng ấm áp kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể mình từ bên trong ra ngoài theo từng tế bào nhỏ bé nhất đang sống sót còn tồn tại trên đời này nữa đâu kia kìa haizzz.
Khi mở mắt trở lại, khối máu đông đã biến mất không dấu vết.
Chỉ còn lại cuốn sách cổ nằm im lìm trên nền đá lạnh giá và một cảm giác đầy đủ chưa từng có trong suốt nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh của mình ở nơi xa xôi hẻo lánh này đây kia kìa haizzz.
[Hệ thống: Nhiệm vụ phụ hoàn thành: Đối mặt với bóng tối nội tâm.
Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng đặc biệt 'Mắt Nhìn Xuyên Thấu'.]
Đan Lương chạm nhẹ vào trán, cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong cách mà hắn nhìn thế giới xung quanh bây giờ so với trước kia rất nhiều lần khác hẳn đi rồi đúng chưa.
Những đường nứt trên bức tường đá phía sau bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết dưới ánh mắt mới mẻ này của cậu ta hiện tại đang đứng giữa không gian tĩnh lặng đáng sợ đến mức làm cho bất kỳ ai cũng phải run rẩy kinh hãi tột độ lên tiếng thốt ra những lời cầu nguyện thầm kín trong tâm trí mình lúc này đây kia kìa haizzz.
Hắn quay lại nhìn cuốn sách một lần nữa trước khi rời đi.
Lần này, trên trang giấy trống trơn xuất hiện dòng chữ máu tươi: "Thời gian đang đếm ngược."
Một bóng đen khổng lồ bất ngờ xé không gian mà hiện ra, lưỡi hái tử thần đã quét ngang qua cổ hắn.
Hắn ngước lên, máu tươi bắn vào mắt, cảm giác lạnh buốt cắt da cắt thịt từ chân truyền thẳng lên đỉnh đầu.
Mảnh vỡ của chiếc gương thời gian bay về phía
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận