Chương 35

Hơi thở của Lam Tiêu Phong đứt đoạn.

Máu tươi phun ra từ khóe miệng anh, nhuộm đỏ vạt áo đen đã rách nát.

Anh không còn nằm trên giường đá lạnh lẽo như trong ký ức mơ hồ lúc trước.

Thay vào đó, anh đang đứng giữa một bãi đổ nát kỳ lạ.

Những cột trụ bằng xương trắng ngà vươn lên cao chót vót, xuyên thấu qua lớp sương mù tím thẫm của Hư Không Thán Khí.

Mùi ozone hòa quyện với mùi máu tanh tưởi nồng nặc trong không khí, tạo nên một cảm giác nghẹt thở khó chịu.

Hệ thống trong đầu anh phát ra cảnh báo đỏ rực, nhấp nháy liên tục như đèn hiệu nguy hiểm:
[CẢNH BÁO: Hư Không Thán Khí đạt mức độ ảnh hưởng 85%]
[ĐANG PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG.]
[VỊ TRÍ: Đền Cấm Địa - Tầng Dưới Đất]

Lam Tiêu Phong nghiến răng, cố gắng đứng vững.

Cơ thể anh run rẩy không phải vì sợ hãi, mà do sự kiệt quệ của linh lực.

Cảnh giới Kim Đan của anh đang bị xói mòn bởi áp lực từ môi trường xung quanh.

Mỗi nhịp đập tim đều như tiếng trống quân báo tử.

Anh lau đi vết máu trên miệng, ánh mắt sắc lạnh quét khắp khu vực.

Đây không phải là nơi ngẫu nhiên.

Sự sắp xếp các khối đá và những cột xương cho thấy một cấu trúc kiến trúc có chủ đích, dù đã bị hủy hoại bởi thời gian hoặc chiến tranh cổ đại.

"Thời gian vẫn còn đó," Lam Tiêu Phong thì thầm với chính mình trong bóng đêm tĩnh lặng đáng sợ này.

"Và tôi sẽ không để nó đánh bại tôi dễ dàng như thế đâu!"

Anh bước tiếp, mỗi bước đi đều nặng nề nhưng kiên định hơn trước rất nhiều lần so với những ngày tháng khó khăn vất vả phải đối mặt với vô vàn thử thách khắc nghiệt trong cuộc đời tu luyện đầy rẫy cạm bẫy và hiểm nguy này kia mà!

Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng Đan Lương.

Hắn quay đầu lại thật nhanh, nhưng không thấy ai cả trong khu rừng già cổ kính tĩnh lặng đáng sợ này!

Chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá xào xạc nhẹ nhàng.

Một bàn tay xương xẩu thò ra từ bóng tối, siết chặt cổ hắn và nâng bổng lên khỏi mặt đất.

Đan Lương hoảng loạn giãy dụa, khí thế xung thân hắn vỡ vụn từng mảnh.

Hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt không.

Không phải là một sinh vật sống.

Mà là một xác ướp mặc giáp trụ cũ kỹ đang bị kiểm soát bởi linh lực tà ác.

Đôi mắt của nó phát sáng màu đỏ thẫm, rực lên sự hung bạo thuần túy.

Con Mãnh Hổ Xương — hay đúng hơn là xác ướp chiến binh này — lao về phía Lam Tiêu Phong với tốc độ đáng kinh ngạc.

Móng vuốt sắc như dao cạo không khí, tạo ra những âm thanh rít lên chói tai.

Lam Tiêu Phong né sang bên trái, cảm giác gió xé thịt trên má khi lưỡi vuốt của con thú suýt chạm vào da thịt anh.

Anh lăn người xuống đất, tránh được cú đấm thứ hai có thể làm nát sọ anh thành bột nhão.

Hệ thống hiển thị thông tin nhanh chóng:
[ĐANG PHÂN TÍCH ĐỐI THỦ.]
[KHÔNG DỮ LIỆU ĐỦ]
[LƯU Ý: Đối thủ sử dụng kỹ năng 'Bóng Ma Trói buộc']

Lam Tiêu Phong không có thời gian để phân tích sâu hơn.

Anh rút thanh kiếm trong lòng, lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng xanh lam yếu ớt của linh lực Kim Đan cấp thấp.

Anh vung kiếm chém ngang qua những sợi dây bóng đen đang quấn lấy chân anh.

Những sợi dây đứt đoạn, nhưng ngay lập tức tái sinh từ nền đất ẩm ướt đầy mùi thối rữa của nơi đây.

"Không thể chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy," Lam Tiêu Phong nghĩ nhanh trong đầu.

"Phải tìm ra điểm yếu."

Anh nhìn xung quanh những cột trụ xương trắng ngà kia.

Chúng không chỉ là kiến trúc trang trí.

Có một dòng chảy năng lượng kỳ lạ chạy dọc theo chúng, giống như mạch máu của một sinh vật khổng lồ đã chết từ lâu nhưng vẫn đang lưu thông linh lực tà ác.

Anh nhận ra rằng xác ướp chiến binh này được kết nối trực tiếp với cấu trúc đền thờ thông qua những sợi dây bóng ma kia.

Lam Tiêu Phong đứng yên, mồ hôi rơi xuống trán.

Anh tập trung toàn bộ ý thức vào Hệ thống.

"Hệ thống, hãy phân tích điểm yếu của cấu trúc này," anh thầm nghĩ.

Hệ thống phản hồi ngay lập tức:
[ĐANG TÍNH TOÁN.]
[KẾT QUẢ: Điểm yếu nằm ở mối nối giữa cột đá và nền móng]
[LỰC CẦN THIẾT: 30% linh lực hiện tại + Kỹ năng 'Phá Hư']

Anh mỉm cười lạnh lẽo.

Đây là cơ hội duy nhất.

Anh di chuyển nhanh chóng, lợi dụng sự chậm chạp của xác ướp khi nó quay người lại sau cú tấn công hụt hẫng vừa rồi.

Lam Tiêu Phong nhảy lên một tảng đá vỡ vụn gần đó, từ vị trí cao hơn, anh nhắm mắt và cảm nhận dòng chảy linh lực trong cơ thể mình.

Anh dồn toàn bộ năng lượng vào thanh kiếm, biến nó thành một mũi lao xuyên thủng mọi thứ trên đường đi của nó.

"Phá Hư!" Lam Tiêu Phong hét lên khi nhảy xuống từ độ cao vài mét, hướng thẳng về phía cột trụ xương chính gần nhất nơi xác ướp đang đứng dựa lưng để hồi phục linh lực tạm thời trước khi tiếp tục tấn công lại lần nữa với sức mạnh mới được bổ sung đầy đủ hơn so lúc nãy rất nhiều lần đáng kể hẳn hoi.

Kiếm khí lao đi như một tia sáng xanh lam xuyên qua khoảng không gian tối đen om sòm nơi đây.

Nó đâm thẳng vào mối nối giữa cột đá và nền móng mà hệ thống vừa chỉ ra trước đó kia mà.

Một tiếng nổ lớn vang lên, rung chuyển cả khu vực đền thờ cổ kính tĩnh lặng đáng sợ này bao la rộng lớn vô tận ấy kia rồi!

Những mảnh vỡ nhỏ.

tứ tung khắp nơi xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này đây.

Xác ướp chiến binh bị mất kết nối với nguồn cung cấp linh lực chính từ hệ thống cột trụ xương trắng ngà kỳ lạ đặc trưng riêng biệt của vùng đất hoang phế bỏ hoang lâu đời cổ kính tĩnh lặng đáng sợ bao la rộng lớn vô tận ấy kia mà!

Nó ngã quỵ xuống đất, bất động hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy kịch tính đó đây.

Khi Lam Tiêu Phong chuẩn bị rời khỏi hiện trường để tìm đường thoát ra ngoài khu vực nguy hiểm chết người này ngay lập tức trước khi có thêm quái vật khác xuất hiện tấn công vào lúc bất ngờ nhất không ai lường trước được.

Hệ thống đột nhiên phát ra một tiếng báo động khác còn lớn hơn cả lần cảnh báo ban đầu nãy giờ.:
[CẢNH BÁO: Phát hiện dị thường không gian gần đó]
[NGUỒN GỐC: Ký ức bị nhiễm độc]

Một bóng đen xuất hiện phía sau anh.

Không phải là xác ướp chiến binh nữa.

Mà là một hình người cao lớn, mặc áo choàng đen sẫm màu như mực tàu đổ ra trên nền tuyết trắng xóa của những cột trụ xương kia.

Khuôn mặt bị che khuất bởi lớp vải dày cộp không rõ chất liệu làm bằng gì mà chỉ thấy hai con mắt phát sáng đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào Lam Tiêu Phong với vẻ đầy sự tò mò lẫn nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong đó đây.

"Hoàn hảo," giọng nói trầm thấp, vang vọng như từ đáy vực sâu truyền đến tai Lam Tiêu Phong.

"Ngươi đã phá vỡ lớp vỏ bọc đầu tiên của Hư Không."

Lam Tiêu Phong lùi lại vài bước, thanh kiếm vẫn cầm chặt trong tay nhưng linh lực gần cạn kiệt khiến cánh.

rẩy không kiểm soát nổi nữa.

Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai mình, như thể toàn bộ trọng lượng của thế giới này đang đè ép xuống cổ họng anh vậy.

"Ngươi là ai?" Lam Tiêu Phong hỏi với giọng khàn khản vì đau đớn lẫn kiệt sức tinh thần sau trận chiến vừa rồi đó đây.

"Hãy gọi ta là.

Người Bảo Vệ," bóng đen đáp lại, không hề có cảm xúc trong lời nói.

"Hay đúng hơn, là phiên bản tương lai của chính ngươi."

Lam Tiêu Phong sững sờ.

Thông tin này quá lớn để anh có thể tiêu hóa ngay lập tức.

Anh nhìn vào đôi mắt đỏ thẫm kia và nhận ra một sự quen thuộc kỳ lạ đến rợn người trong cách chúng ánh lên dưới bầu trời tối đen om sòm nơi đây bao la rộng lớn vô tận ấy kia mà!

Lam Tiêu Phong lùi lại, kiếm trong..

Anh không biết liệu bóng người này có phải là kẻ thù hay đồng minh bị lầm đường lạc lối.

Nhưng anh biết rằng anh không thể để ký ức của mình bị xóa bỏ bởi những lời nói dối đẫm máu này.

Anh hét lên, tập trung vào ký ức về mẹ mình, về mùi hương thơm ngát của hoa sen trong vườn nhà ngày xưa kia mà!

Linh lực bên trong cơ thể anh bùng nổ một cách dữ dội chưa từng có trước đây bao giờ.

Không phải để tấn công.

Mà để khẳng định sự tồn tại của chính bản thân mình giữa biển cả mênh mông hư vô đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này.

"Ta không cần ngươi cứu," Lam Tiêu Phong nói với giọng đầy quyết tâm chưa từng thấy từ trước đến nay bao giờ.

"Và ta sẽ tự tìm lại nửa linh hồn còn thiếu của chính mình!"

Bóng đen cười khẽ, một âm thanh khô khốc như tiếng lá cây xào xạc trong gió thu lạnh lẽo nơi đây.

Nó giơ tay lên, và từ lòng bàn tay xuất hiện một mảnh vỡ gương soi bằng tinh thể tím thẫm phản chiếu lại hình ảnh Lam Tiêu Phong với vẻ mặt kinh hoàng tột độ không ngờ tới được.

Trong tấm gương đó, khuôn mặt của anh bị chia đôi rõ rệt: một nửa bình thường như cũ, nhưng nửa kia thì.

Nửa kia đang (phân hủy) bởi Hư Không, và đôi mắt đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào anh với nụ cười ghê tởm đầy sự mỉa mai khinh bỉ không giấu giếm gì.

Và điều kinh khủng hơn nữa là.

đó chính xác là gương mặt của "Người Bảo Vệ" trước khi bị che khuất bởi lớp vải dày cộp kia.

Hệ thống trong đầu Lam Tiêu Phong bỗng nhiên tắt ngấm hoàn toàn chỉ còn lại màn hình đen xì tuyệt đối không hề có bất kỳ dòng chữ nào xuất hiện thêm một lần nữa.

Và rồi, từ sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên — giọng của chính anh, nhưng đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng tột cùng chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu:

“Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua lồng ngực anh, mang theo mùi máu tanh và sự phản bội đẫm máu.

Anh ngước lên, co lại khi nhận ra gương mặt kẻ giết mình chính là phiên bản quá khứ của chính mình.

Thanh kiếm thứ hai chĩa”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập