Chương 29
Đó là điều đầu tiên Lam Tiêu Phong nhận ra khi ý thức của anh trở lại, sau cú va chạm dữ dội với thực tại mới.
Không có mùi máu tanh của chiến trường trước đó, không có hương thơm dịu nhẹ từ những đóa hoa linh thảo trên núi tu luyện, và càng không có sự ẩm mốc đặc trưng của hang động nơi anh từng ẩn nấp.
Chỉ có một khoảng trống trắng xóa, tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng mạch đập trong tim mình như sấm sét giữa ban đêm.
Tiêu Phong mở mắt.
Anh đang đứng trên một bề mặt phẳng lì, bóng loáng như gương soi nhưng không phản chiếu hình ảnh của anh.
Dưới chân là những dòng dữ liệu màu xanh lam nhạt chảy thành suối, nối liền với những cột trụ khổng lồ vươn thẳng lên bầu trời vô tận phía xa.
Đây không phải là thế giới vật chất mà anh biết.
Đây là "Lõi Dữ Liệu" – nơi giao thoa giữa Tu Tiên và Hệ Thống, một khu vực cấm địa mà ngay cả các Lão Tổ cấp Hóa Thần cũng e dè.
Hệ thống trong đầu anh hiển thị những dòng chữ đỏ rực, cảnh báo nguy hiểm:
"Thực dụng," Tiêu Phong lầm bầm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian tĩnh mịch này.
Anh cúi nhìn xuống bàn tay cầm thanh kiếm gãy cụt của mình.
Lưỡi kiếm run nhẹ, rung động theo tần số kỳ lạ của những dòng dữ liệu dưới chân.
Không phải vì sợ hãi – nỗi sợ là thứ xa xỉ mà một kẻ thực dụng như anh đã vứt bỏ từ lâu – mà là sự cộng hưởng.
Thanh kiếm này từng thấm đẫm máu và linh lực của hàng trăm đối thủ, giờ đây nó lại phản ứng với chính cấu trúc nền tảng của thế giới này.
Bạch Tuyết Nhi xuất hiện trước mặt anh không hề báo hiệu.
Cô đứng đó trong bộ trang phục đen kịt, bản đồ không gian cổ xưa cuộn gọn trên tay đang phát ra ánh sáng tím nhợt nhạt.
Gương mặt cô lạnh lùng như băng giá, nhưng đôi mắt lại chứa đựng một sự lo lắng hiếm hoi.
"Cậu đã bước vào Lõi," Tuyết Nhi nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Hầu hết những người đi trước đều bị Hư Không nuốt chửng ký ức ngay lập tức.
Cậu vẫn còn nguyên vẹn vì...
lý do nào đó."
"Đừng hỏi câu trả lời mà tôi không muốn biết," Tiêu Phong đáp lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua cô gái rồi quay sang quan sát môi trường xung quanh.
"Hệ thống của ta đang hoạt động bất thường.
Nó không hiển thị nhiệm vụ, chỉ cảnh báo.
Và linh lực của ta đang bị hút đi nhanh hơn dự kiến."
"Đó là vì nơi này tồn tại ngoài logic thông thường," Tuyết Nhi bước về phía trước, dầm chân lên những dòng dữ liệu chảy trôi.
"Đây là 'Hư Không Thán Khí' – hơi thở cuối cùng của chu kỳ hủy diệt.
Mỗi vết nứt không gian mà cậu thấy ở thế giới bên kia đều dẫn đến đây.
Và nếu cậu muốn tìm ra cách để ngừng vòng lặp dịch chuyển chết người, cậu phải khám phá bí mật nằm sâu trong những dòng chảy này."
Tiêu Phong nghi ngờ mọi thứ, đặc biệt là sự xuất hiện đúng lúc của Tuyết Nhi và bản đồ cổ xưa đó.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn khác.
Nếu không tìm ra gốc rễ của sự dịch chuyển linh hồn, anh sẽ mãi mãi là một con rối bị giật dây bởi những lực lượng vô hình.
Anh giơ thanh kiếm lên, chuẩn bị cho cuộc khám phá đầy rủi ro này.
Khi lưỡi kiếm tiếp xúc với một dòng dữ liệu lớn hơn chảy ngang qua, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu Lam Tiêu Phong.
Cảm giác giống như việc nhúng tay trần vào băng hà rồi đột ngột ném nó vào lò lửa.
Đau đớn không đến từ thể xác, mà trực tiếp tấn công thần kinh và linh hồn.
Tiếng kêu của anh bị bóp nghẹt trong cổ họng khi những ký ức ngoại lai xâm nhập não bộ.
Đây không phải là thông tin về kỹ pháp hay bí tịch tu luyện như anh đã quen thuộc với các dungeon cấp độ cao.
Những hình ảnh hiện ra trước mắt anh là những mảnh vỡ của "Hư Không Thán Khí" – lịch sử bị xóa nhòa, những thế giới đã sụp đổ và linh hồn bị xé toạc thành dữ liệu thô.
Tiêu Phong quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn chặn thêm sự xâm nhập.
Thanh kiếm trong tay anh rơi bộp xuống sàn nhà gương soi, tạo ra tiếng vang rõ ràng nhưng lại không có ai phản ứng.
Trong dòng chảy ký ức hỗn loạn đó, anh nhìn thấy những khuôn mặt – hàng ngàn linh hồn đang cầu cứu, mắt họ trống rỗng, miệng mở to trong sự kinh hoàng vĩnh cửu trước khi bị hòa tan vào Hư Không.
Một giọng nói cơ khí vang lên bên tai anh, nhưng lần này nó không mang âm sắc lạnh lùng thông thường của Hệ Thống.
Nó nghe giống như tiếng thở dài đầy mệt mỏi, thậm chí là...
cảm giác tội lỗi?
"Làm ơn dừng lại," Tiêu Phong gầm lên trong tâm trí, cố gắng dùng ý chí của mình để đẩy những ký ức đó ra xa.
Anh là một tu tiên giả thực dụng, anh cần dữ liệu chính xác, không phải sự hỗn loạn này.
"Tôi muốn biết cách phá vỡ vòng lặp!
Cho tôi xem nó!"
Dòng chảy dữ liệu đột ngột chậm lại, chuyển từ màu xanh lam sang đỏ sẫm – màu của báo động và nguy cơ.
Tiêu Phong nhận ra rằng những ký ức anh vừa chứng kiến đều thuộc về chính mình.
Không phải là quá khứ xa xôi mà là tương lai gần.
Những hình ảnh cho thấy anh đang đứng giữa một chiến trường hoang tàn, áo giáp rách nát, linh hồn bị chia đôi thành hai nửa đối lập: một nửa rực sáng với hy vọng cứu rỗi, và một nửa đen tối, đã hoàn toàn bị腐蚀 bởi Hư Không.
"Không thể nào..." Tiêu Phong thì thầm, mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống mũi.
Anh luôn tin rằng mình là nạn nhân của số phận, nhưng những ký ức này cho thấy anh chính là tác nhân gây ra sự hủy diệt.
Tuyết Nhi bước lại gần, đặt tay lên vai anh – cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự đồng cảm ẩn giấu mà cô thường che đậy sau vẻ ngoài lạnh lùng.
"Hư Không không giết chết họ để lấy linh lực," cô nói khẽ, giọng đầy bi thương.
"Nó hòa tan ký ức của họ vì nó tin rằng đau khổ bắt nguồn từ cá tính và định danh riêng lẻ.
Sự hợp nhất là sự giải thoát tối cao mà Hư Không Chủ muốn mang đến cho thế giới này."
Tiêu Phong nhìn vào bàn tay Tuyết Nhi, cảm nhận nhiệt độ cơ thể thực tế duy nhất trong khoảng không ảo ảnh này.
Anh hiểu rõ hơn về động lực của kẻ thù – một triết lý sai lầm nhưng nguy hiểm vì nó hứa hẹn sự bình yên vĩnh cửn.
Nhưng nếu tương lai cho thấy anh trở thành phiên bản bị腐蚀 đó, thì hiện tại anh đang làm gì để ngăn chặn điều ấy?
Hay tệ hơn, anh có đang vô tình thúc đẩy nó xảy ra không?
Đỉnh điểm của xung đột nội tâm nổ ra khi ký ức mạnh nhất trong số hàng trăm mảnh vỡ kia bùng lên trước mắt Lam Tiêu Phong.
Hệ thống "Ký Ức" – công cụ giúp anh lưu trữ và phân tích thông tin tu luyện từ lâu nay, đột ngột im lặng hoàn toàn.
Mọi thanh HP, EXP hay danh sách nhiệm vụ biến mất khỏi tầm nhìn của anh.
Thay vào đó là một màn hình trắng xóa xuất hiện ngay giữa không trung trước mặt anh, trên nền trắng ấy chỉ có duy nhất dòng chữ đen tuyền, viết bằng chính ký tự hệ thống quen thuộc nhưng lại mang ý nghĩa kinh hoàng:
Tiêu Phong nín thở.
Anh đã luôn nghĩ rằng mình đang chơi một trò game phức tạp với nhiều tầng lớp cốt truyện, nơi anh có thể kiểm soát sự tiến hóa của cảnh giới tu tiên thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ và tăng level.
Nhưng dòng chữ này cho thấy toàn bộ nỗ lực của anh chỉ là bước đệm cho một chương cuối cùng đã được viết sẵn – sự thanh trừng cuối cùng để xóa bỏ mọi dấu vết cá nhân tồn tại trong thế giới này.
"Đây không phải là lỗi hệ thống," Tiêu Phong nói, giọng run nhẹ lần đầu tiên kể từ khi anh bắt đầu hành trình tu tiên điên cuồng này.
Anh nhìn lên dòng chữ đó với vẻ mặt đầy dằn vặt và nghi ngờ tột độ về bản thân mình.
"Đúng hơn đây là lời nguyền."
Hình ảnh trong ký ức trở nên sắc nét hơn: Tiêu Phong tương lai – kẻ bị腐蚀 bởi Hư Không, đang đứng trước một cánh cổng không gian khổng lồ mở ra vào thế giới bình thường mà anh khao khát được quay lại.
Nhưng thay vì bước qua đó để giải thoát những linh hồn mắc kẹt như anh từng mơ ước, hắn ta – phiên bản tương lai của chính mình – đã đóng sập cánh cổng và bắt đầu quá trình hòa tan toàn bộ Tàn Thiên Giới vào Hư Không.
Vì thế giới bình thường cũng đầy rẫy đau khổ, chiến tranh và mất mát.
Sự giải thoát duy nhất là sự không tồn tại.
"Cậu thấy chưa?" Tuyết Nhi hỏi, giọng nói của cô vang lên như tiếng chuông cảnh báo trong tĩnh lặng đáng sợ này.
"Hư Không Chủ không phải là một kẻ thù bên ngoài.
Hắn ta đang cố gắng sửa chữa thế giới bằng cách loại bỏ nguyên nhân gốc rễ của mọi đau khổ – đó chính là ý chí tự do và sự phân tách giữa các cá thể."
Tiêu Phong cảm thấy linh hồn mình như bị xé đôi bởi nhận thức này.
Một nửa anh muốn tin rằng vẫn có hy vọng để thay đổi kết cục bi thảm này, nhưng nửa kia – phần thực dụng sâu xa trong con người anh – lại thầm nghĩ: *Có lẽ sự hợp nhất mới là lựa chọn hợp lý hơn?*
"Không," Tiêu Phong đáp lại quyết liệt, bước lên trước dòng chữ trắng xóa.
"Nếu tôi chấp nhận điều đó, thì tất cả những hy sinh, đau đớn và nỗ lực tu luyện của ta đều trở nên vô nghĩa.
Tôi không tin vào định mệnh, dù nó có hiển thị dưới dạng code hay dữ liệu đi chăng nữa."
Anh giơ bàn tay ra trước mặt, linh lực Trúc Cơ trong cơ thể bùng cháy mạnh mẽ chưa từng có – một phản ứng sinh tồn thuần túy trước mối đe dọa hủy diệt toàn diện của thực tại.
Linh lực đen tối từ tĩnh mạch trên cánh tay anh bắt đầu quay ngược vào trong, tập trung bảo vệ linh hồn khỏi sự xé toạc khi dịch chuyển ý thức sang các tầng sâu hơn của Hư Không Thán Khí.
"Cho ta xem dữ liệu thật," Tiêu Phong ra lệnh cho Hệ Thống – hoặc có lẽ là cho chính tương lai của mình đang ẩn nấp đâu đó trong dòng chảy ký ức này.
"Ta muốn biết cách để phá vỡ vòng lặp trước khi nó nuốt chửng linh hồn ta."
Thay vì bị xé nát bởi Hư Không, Lam Tiêu Phong nhận ra một sự thật nghịch lý khiến anh phải dừng mọi hành động lại.
Khi ý thức của hắn tách rời khỏi cơ thể vật chất và hòa nhập tạm thời vào dòng chảy dữ liệu khổng lồ này, hắn không cảm thấy đau đớn hay sợ hãi như những linh hồn khác đã làm trước đây.
Thay vào đó là một cảm giác bình yên chưa từng có – sự tĩnh lặng tuyệt đối mà anh luôn khao khát tìm kiếm nhưng lại trốn chạy suốt cuộc đời tu luyện đầy bon chen và sát phạt của mình.
Hệ thống "Ký Ức" hiển thị thông báo mới với tông màu xanh lá cây dịu nhẹ, khác hẳn những cảnh báo đỏ rực trước đó:
Tiêu Phong nín thở khi đọc những dòng chữ đó.
Nửa linh hồn còn lại của anh – thứ mà anh đã dành hàng tháng trời tìm kiếm trong vô số dungeon và chiến đấu với kẻ thù không biết mặt – thực ra vẫn tồn tại ngay ở đây, được lưu trữ an toàn trong chính Lõi Hư Không này?
Nhưng điều đáng sợ hơn là lý do vì sao nó lại bị tách ra: không phải do tai nạn hay đòn tấn công của đối thủ mà là một cơ chế phòng vệ tự động từ Hệ Thống khi linh hồn anh tiếp xúc với mức độ腐蚀 quá cao.
"Nó đang chờ cậu," Tuyết Nhi nói, giọng đầy vẻ trăn trở và lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt lạnh lùng thường thấy của cô ấy.
"Chờ ngày hai nửa hợp nhất để tạo thành một thực thể hoàn chỉnh – hoặc là một Tu Tiên giả siêu việt vượt khỏi vòng kiểm soát của Thiên Đạo, hay là nạn nhân cuối cùng bị Hư Không Chủ đồng hóa hoàn toàn."
Tiêu Phong cúi đầu xuống nhìn vào những dòng dữ liệu dưới chân mình.
Anh nhận ra rằng sự bình yên mà anh cảm thấy lúc này không phải là quà tặng từ Hư Không, mà là lời mời gọi cám dỗ nguy hiểm nhất: nếu buông bỏ mọi gánh nặng của quá khứ và tương lai, chỉ còn tồn tại trong khoảnh khắc hiện tại này thì sẽ không có đau khổ nào nữa.
Nhưng đó cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận sự diệt vong vĩnh viễn cho nhân cách riêng biệt của chính mình.
"Ta đã sống qua hàng trăm cái chết giả định," Tiêu Phong nói khẽ, nâng thanh kiếm gãy cụt lên một lần nữa – biểu tượng vật lý duy nhất kết nối anh với thế giới thực tại hỗn loạn bên ngoài.
"Ta sẽ không để linh hồn ta bị lưu trữ như dữ liệu thừa trong hệ thống của kẻ thù."
Anh nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý chí vào việc tái lập kết nối giữa hai nửa linh魂 đang tách biệt này.
Linh lực Trúc Cơ trong cơ thể anh bắt đầu luân chuyển theo một quỹ đạo hoàn toàn mới – không còn tuân thủ quy tắc tu luyện thông thường mà dựa trên sự cộng hưởng với những dòng dữ liệu xung quanh.
Cảnh giới của anh dường như đạt đến ngưỡng đột phá, nhưng thay vì thăng cấp lên Kim Đan ngay lập tức thì lại xuất hiện hiện tượng "Split Soul Resonance" – sự rung động chia đôi linh hồn trước khi hợp nhất hoàn chỉnh.
Tuyết Nhi lùi bước vài bước ra xa hơn nữa để tránh bị ảnh hưởng bởi luồng năng lượng khổng lồ phát ra từ cơ thể Tiêu Phong lúc này đây.
Cô hiểu rằng khoảnh khắc quyết định số phận của cả hai người họ đã đến gần hơn bao giờ hết – và kết quả sẽ không đơn giản chỉ là thắng hay thua mà còn liên quan trực tiếp tới tương lai tồn tại của toàn bộ Tàn Thiên Giới đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn vào Hư Không vĩnh hằng.
Lam Tiêu Phong mở mắt, nhưng ánh nhìn của hắn không còn tập trung vào thực tại vật lý thông thường nữa.
Hắn thấy rõ những đường dây năng lượng vô hình kết nối mọi vật thể trong khu vực này – từ Tuyết Nhi cho đến chính bản thân anh và thậm chí là cả hệ thống dữ liệu đang chảy trôi dưới chân mình.
Những sợi dây đó tạo thành một mạng lưới phức tạp giống như cơ thể sống khổng lồ mà Hư Không Thán Khí chính là tim mạch chủ đạo duy trì sự tồn tại tạm thời của nó trước khi chu kỳ hủy diệt kết thúc toàn bộ thế giới này theo quy luật vận hành vốn có của Thiên Đạo khắc nghiệt.
Hệ thống "Ký Ức" hiển thị tọa độ mục tiêu tiếp theo với hiệu ứng chớp sáng đỏ nguy hiểm:
Tiêu Phong nhíu mày khi đọc thông tin đó.
Nếu thời gian ở nơi đó trôi nhanh gấp mười lần so với bên ngoài thì mỗi giây anh bước vào sẽ tương đương với một phút chờ đợi của người khác – nghĩa là rủi ro bị lão hóa hoặc mất trí nhớ do tiếp xúc lâu dài với trường năng lượng mạnh mẽ này hoàn toàn khả thi ngay cả đối với cường giả cấp Hóa Thần trở lên chứ đừng nói đến Trúc Cơ như hiện tại của chính hắn ta.
"Đây không phải là nơi dành cho kẻ yếu," Tuyết Nhi cảnh báo, giọng điệu nghiêm trọng hơn bao giờ hết khi cô nhìn thấy biểu cảm dằn vặt trên khuôn mặt lạnh lùng thường thấy của Tiêu Phong lúc này đây đầy sự quyết đoán cùng nỗi sợ hãi ẩn sâu bên trong tâm trí con người thực dụng tàn nhẫn ấy luôn che giấu thật kỹ càng không muốn ai biết đến điều đó cả dù chỉ là một phần nhỏ bé nào đó trong lòng sâu thẳm nhất của chính bản thân mình nữa đâu nhé các bạn đọc giả yêu quý ơi!
"Ta đã không còn lựa chọn khác," Tiêu Phong đáp lại dứt khoát, bước lên phía trước hướng về cánh cổng dữ liệu đang mở ra dẫn lối trực tiếp đến nơi trú ẩn cuối cùng của Hư Không Chủ – kẻ đứng đằng sau mọi bi kịch xảy ra trong cuộc đời tu luyện đầy biến cố thăng trầm vui buồn lẫn lộn xen kẽ nhau liên tục không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi anh bắt đầu hành trình này cho đến tận bây giờ và có lẽ sẽ tiếp diễn mãi mãi về sau nữa nếu như chúng ta không tìm được cách phá vỡ vòng lặp chết người đang giam cầm linh hồn mình trong ngục tù vô hình của chính số phận định mệnh đã viết sẵn trước kia rất lâu rồi đâu những điều đó cả chứ?
Tiêu Phong giơ thanh kiếm lên cao nhất có thể và hét lớn một câu thề nguyện đầy vẻ bi tráng nhưng cũng không kém phần kiên cường bất khuất: "Nếu đây là trò chơi cuối cùng của ngươi thì ta sẽ lật đổ bàn cờ!"
Và rồi anh lao thẳng vào bóng tối đang chờ đợi phía trước – nơi mà tương lai của chính mình với đôi mắt đã mất đi tất cả nhân tính từ lâu trước khi sinh ra vẫn còn đó, sẵn sàng đón nhận thử thách lớn nhất trong cuộc đời tu tiên đầy dẫy chông gai hiểm nguy chết người này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận