Chương 28
Lam Tiêu Phong mở mắt ra, nhưng thế giới trước mặt anh không phải là sự tĩnh lặng sau giấc ngủ, mà là một màn sương mù xám xịt đang ăn mòn thực tại từng giây một.
Anh nằm giữa một vũng máu khô sẫm màu đen tuyền — không phải của mình, hoặc ít nhất là không hoàn toàn.
Da thịt nơi tiếp xúc với mặt đất lạnh buốt, tê liệt đến mức anh cảm thấy như các đầu dây thần kinh đã bị cắt đứt khỏi ý thức kiểm soát.
Tiêu Phong cố gắng ngồi dậy, cơ thể run bần bật vì thiếu hụt linh lực nghiêm trọng.
Anh quay sang nhìn bàn tay phải của mình.
Những ngón tay vẫn còn dính đầy bụi tro và mảnh vỡ đá, nhưng điều khiến anh cảm thấy ghê rợn hơn cả là màu sắc dưới lớp da: những tĩnh mạch xanh đen đang lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay như một mạng lưới rễ cây độc hại.
"System," Tiêu Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và sự mệt mỏi tột cùng.
"Trạng thái hiện tại."
Một màn hình holographic màu đỏ sẫm nhấp nháy trước tầm nhìn của anh, cắt ngang qua lớp sương mù dày đặc.
Font chữ run rẩy, như thể chính hệ thống cũng đang chịu đựng áp lực từ môi trường xung quanh.
Tiêu Phong nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Không khí trong hang động này — nếu nơi đây có thể gọi là hang động thì đúng hơn nó giống như một vết thương hở trên cơ thể thế giới — đang chứa đầy linh lực hỗn loạn.
Hắn biết cảm giác này.
Đây không phải là địa điểm mà hắn đã ngủ đi lúc trước.
Sự dịch chuyển ngẫu nhiên, hiện tượng chết người nhất của Tàn Thiên Giới trong giai đoạn "Hư Không Thán Khí", vừa diễn ra khi anh thiếp đi chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Mỗi lần thức dậy ở một tọa độ mới là một cuộc gamble với tử thần.
Nhưng lần này khác biệt.
Lần này, hệ thống không cho biết tọa độ GPS, mà lại hiển thị thêm một dòng chữ nhỏ li ti dưới góc màn hình: *[Đã phát hiện dị thường không gian gần đó]*.
Tiêu Phong đứng dậy, chân bước đi trên nền đá trơn trượt vì máu và sương lạnh.
Hắn kiểm tra túi đồ đựng pháp bảo bên hông.
Rỗng tuếch.
Chỉ còn lại vài viên đan dược hạ cấp đã bị ẩm mốc do độ ẩm cao của vùng đất này.
Không kiếm khí, không linh thạch, chỉ có bản thân anh — một gã Trúc Cơ tầng 9 với nửa linh hồn đang dần vỡ vụn và hệ thống mà hắn nghi ngờ là kẻ thù số một.
"Nếu thời gian là kẻ thù," Tiêu Phong tự nhủ trong lòng, ánh mắt sắc lạnh quét qua những bóng đen loang loáng phía trước, "thì tôi sẽ học cách ăn thịt nó."
Hắn bước vào vùng sương mù dày đặc hơn.
Ở đó, không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.
Những âm thanh xa xăm vọng lại — tiếng kim loại va chạm, tiếng gào thét bị bóp nghẹt trong cổ họng — gợi lên những ký ức đau thương mà anh cố tình chôn sâu dưới lớp dữ liệu logic lạnh lùng của hệ thống.
Bóng đen lao tới từ phía bên trái, nhanh như một mũi tên bắn ra khỏi cung vô hình.
Kiếm ý xé không khí tạo ra những vết nứt nhỏ trên mặt đất trước khi chạm vào người Tiêu Phong.
Không có tiếng hú gầm, chỉ có sự im lặng chết chóc của cái chết đang rập ràng.
Tiêu Phong không né tránh hoàn toàn.
Trong phân tích tình huống nhanh chóng dựa trên dữ liệu hệ thống và bản năng sinh tồn đã được tôi luyện qua hàng trăm lần gần tử vong, anh nhận ra rằng việc né tránh sẽ tiêu tốn quá nhiều linh lực quý giá mà cơ thể hiện tại không đủ khả năng đáp ứng.
Thay vào đó, hắn chọn cách hy sinh chiến thuật (Trade damage).
Hắn cố ý để lưỡi kiếm của bóng đen — thứ vũ khí được làm từ chính sự cô đơn và sợ hãi tích tụ của nạn nhân trước đây — chạm vào vai trái.
Máu tươi chảy ra, ấm nóng và đau đớn dữ dội, nhưng động tác này đã làm chậm đà tấn công đủ lâu cho Tiêu Phong phản đòn.
"Phá!" Hắn gầm lên trong lòng, linh lực đen tối từ tĩnh mạch trên cánh tay phải bùng phát.
Những ngón tay của anh biến dạng nhẹ khi hắn nắm chặt thành một quyền phong hình thể ảo ảnh — *Quyền Phá Hư*.
Cú đấm này không nhằm vào cơ thể vật lý của bóng đen, mà nhắm thẳng vào điểm trung tâm nơi linh lực tụ tập dày đặc nhất bên trong nó.
Một tiếng nổ vang dội như sấm sét bị bịt lại trong nước.
Bóng đen vỡ tan thành vô số mảnh sương mù đen kịt, nhưng không biến mất hoàn toàn.
Những mảnh sương đó quay cuồng xung quanh Tiêu Phong, hình thành nên những khuôn mặt méo mó — tất cả đều là gương mặt của chính anh ta ở các giai đoạn khác nhau: trẻ hơn, già nua hơn, và một phiên bản đang cười điên dại với đôi mắt trắng bệch không đồng tử.
Tiêu Phong lùi lại hai bước, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như trống trận.
Đây không phải là quái thú thông thường.
Hắn vừa đánh vào...
chính mình?
Hay là những mảnh vỡ ký ức của phiên bản tương lai đang bị Hư Không ăn mòn?
Máu từ vai trái nhỏ xuống thành dòng, nhuộm đỏ vạt áo rách rưới.
Nhưng đau thể xác không đáng kể so với nỗi寒意 lạnh toát chạy dọc sống lưng khi anh nhìn thấy những khuôn mặt đó.
Chúng không tấn công nữa mà chỉ đứng yên, quan sát hắn với ánh mắt trống rỗng đầy sự thương hại — hoặc có lẽ là khinh miệt sâu sắc nhất.
"Hệ thống," Tiêu Phong hỏi, giọng run run nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
"Phân tích cấu trúc linh lực của những bóng đen này."
Tiêu Phong nghiến răng.
"Tôi không sợ hãi," anh đáp lại, mặc dù đôi tay đang run rẩy rõ rệt.
"Đừng nói dối tôi."
Không có câu trả lời từ hệ thống.
Chỉ có tiếng đếm ngược trong đầu hắn vẫn tiếp tục: *T-02:15...
T-02:14...*
Những bóng đen bắt di chuyển lại, lần này không còn là một đối thủ đơn lẻ mà chúng hợp nhất thành một thực thể lớn hơn — hình dáng của một người phụ nữ đang ôm chặt lấy mình trong nỗi đau vô tận.
Tiêu Phong nhận ra đó là Bạch Tuyết Nhi.
Không phải cô ấy thật, nhưng nó mang đủ mùi vị và cảm xúc của ký ức về cô để khiến anh mất tập trung chỉ trong tích tắc.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau vụ nổ linh lực, Tiêu Phong đứng giữa vòng xoáy năng lượng đang ngày càng thu hẹp lại.
Cấp độ của anh dao động điên cuồng giữa Luyện Khí tầng 9 (mức đỉnh cao) và Foundation Establishment tầng 1 — ranh giới mong manh mà nếu vượt qua không đúng cách sẽ dẫn đến việc phế đi cả đời tu luyện, hoặc tệ hơn là mất trí hoàn toàn.
Hệ thống hiển thị một thông báo khẩn cấp màu đỏ máu:
Nhưng đây mới chính là vấn đề lớn nhất.
Làm sao có thể đạt được "sự ổn định" khi thế giới xung quanh đang sụp đổ?
Khi linh hồn của anh bị chia đôi giữa quá khứ đau thương và tương lai đầy hứa hẹn nhưng đáng sợ?
Và khi kẻ thù trước mặt lại mang hình hài người mà anh từng tin tưởng là đồng minh, nay đã trở thành một bẫy tâm lý chết người?
Tiêu Phong nhắm mắt.
Hắn không thể dựa vào trực giác cảm xúc — thứ luôn dẫn đến sai lầm trong những lần dịch chuyển trước đó.
Anh phải dùng dữ liệu.
Phải biến nỗi đau thành công cụ tính toán.
Anh nhớ lại lời của Bạch Tuyết Nhi: *"Hệ thống là nhà tù."*
Và lời cảnh báo từ ký ức tương lai: *"Đừng tin vào Hệ thống."*
Mâu thuẫn chết người này đang ăn mòn lý trí của anh từng giây một.
Nếu hệ thống là kẻ thù, thì việc đột phá để tăng level có nghĩa là hắn đang tự thắt chặt xiềng xích?
Hay ngược lại, chỉ khi đủ mạnh ở cảnh giới Trúc Cơ mới hoàn chỉnh (Foundation Establishment), hắn mới có đủ sức chịu đựng sự kiểm soát từ bên trong và tìm ra lỗ hổng của "nhà tù"?
Tiêu Phong mở mắt.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy một thứ gì đó bất thường trên mặt đất nơi những bóng đen vừa tan rã.
Đó không phải là đá hay xương, mà là một chiếc đồng hồ cát cổ xưa làm bằng ngọc bích, nhưng bên trong nó không chứa cát vàng, mà là những hạt linh lực màu tím đang chảy ngược lên — từ dưới đáy lên phía trên miệng bình.
Thời gian ở đây bị bóp méo.
Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên không chỉ thay đổi vị trí không gian, nó còn xé toạc dòng chảy thời gian địa phương.
Chiếc đồng hồ cát đó là một điểm neo (Anchor point) trong không-thời gian bị vỡ vụn này.
Nếu anh có thể chạm vào nó trước khi dịch chuyển tiếp theo xảy ra...
"Không," Tiêu Phong nói, bước đi về phía chiếc đồng hồ cát chứ không phải né tránh bóng đen hình người phụ nữ đang tiến lại gần hơn nữa.
"Tôi sẽ tự lấy nó."
Hắn lao tới, linh lực trong cơ thể bùng nổ như một quả bom hạt nhân thu nhỏ.
Những tia sét màu xanh lam — dấu hiệu của việc kiểm soát linh lực ở mức độ cực cao nhưng thiếu ổn định — bắn ra từ hai tay anh khi hắn nắm chặt chiếc đồng hồ cát lại.
Một tiếng rít lên chói tai vang vọng khắp hang động, xé toạc màng trống của Tiêu Phong trong giây lát trước khi sự im lặng bao trùm trở lại dày đặc hơn cả cái chết.
Ảo ảnh tan rã hoàn toàn ngay sau đó, nhưng không biến mất vào hư vô mà vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn bay tứ tung.
Trong khoảnh khắc tĩnh mịch tột độ ấy, một mảnh ký ức còn sót lại từ chiếc đồng hồ cát — thứ đã bị phá hủy dưới bàn tay của Tiêu Phong — xâm nhập trực tiếp vào trong tâm trí anh.
Đó không phải là ký ức thuộc về quá khứ xa xôi hay bạn cũ nào đó.
Đó là một đoạn video từ tương lai – hoặc có lẽ là một thực tế song song nơi mọi lựa chọn đều dẫn đến kết cục bi thảm nhất.
Hình ảnh hiện ra rõ ràng trước mắt Tiêu Phong, sống động đến mức anh có thể ngửi thấy mùi cháy khét và cảm nhận được sự lạnh giá của bàn tay đang cầm lấy nó: chính là hình ảnh của Lam Tiêu Phong trong tương lai.
Trong đoạn ký ức đó, "Tiêu Phong Tương Lai" mặc một bộ giáp đen bóng làm từ xương quái thú cấp cao, đứng giữa một thiên đường bằng xương trắng xóa — nơi mà Hư Không Chủ đã hợp nhất tất cả linh hồn để tạo ra thế giới mới không có đau khổ.
Đôi mắt của phiên bản tương lai ấy trống rỗng hoàn toàn, nhưng môi anh ta vẫn đang cử động nói điều gì đó với Tiêu Phong hiện tại thông qua kết nối ký ức này.
*"Bạn nghĩ bạn đang chiến đấu cho tự do?
Bạn chỉ đang chuẩn bị nền tảng để tôi trở về và hoàn tất việc xóa sổ nhân loại cũ."*
Tiêu Phong sững sờ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Anh nhìn xuống tay mình — nơi linh lực đen tối vẫn còn lan tỏa.
Và rồi anh nhận ra một sự thật đáng sợ: những đường vân trên bàn tay của "Tiêu Phong Tương Lai" trong ký ức hoàn toàn giống hệt với mạng lưới tĩnh mạch xanh đen đang hiện lên dưới da thịt anh bây giờ.
Hệ thống không phải là tù ngục do kẻ khác tạo ra để trừng phạt quá khứ.
Nó chính là công cụ huấn luyện mà phiên bản tương lai — người đã bị Hư Không ăn mòn nhưng vẫn giữ lại ý thức của Tiêu Phong — tự lập trình cho chính mình ở hiện tại, nhằm mục đích nuôi dưỡng một "vật chứa" hoàn hảo nhất có thể trước khi trở về để tiếp quản.
Mỗi level up, mỗi lần đột phá cảnh giới mà anh đạt được...
đều là những bước đệm giúp phiên bản tương lai đó mạnh hơn.
Anh không phải là người chơi (Player).
Anh là NPC trong game của chính mình ở một dòng thời gian khác!
Tiêu Phong quỳ sụp xuống, hai tay ôm đầu trong nỗi kinh hoàng tột cùng.
Hắn vừa phát hiện ra bí mật lớn nhất của Tàn Thiên Giới — và cũng là cái bẫy tàn khốc nhất mà chính hắn đang tự bước vào mỗi ngày trôi qua.
Phong cúi xuống giữa đống đổ nát của ảo ảnh, nhặt lấy một mảnh vỡ từ xác đối thủ trước khi chúng tan biến hoàn toàn thành hư không.
Đó là một chiếc ngọc giản nhỏ xíu, lạnh giá và trơn nhẵn, nhưng bên trong nó không chứa linh khí hay pháp bảo như thường lệ.
Thay vào đó, ánh sáng yếu ớt chiếu ra từ lõi ngọc giản tạo nên những dòng chữ máu tươi đang chảy ngược lên trên bề mặt: *"Đừng tin vào Hệ thống."*
Hắn ngẩng đầu lên, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn với nhau thành một dòng suối lạnh buốt chạy dọc má.
Bầu trời Tàn Thiên Giới phía trên hang động — nơi mà bình thường chỉ có thể thấy những đám mây đen sấm sét chui ra từ vết nứt không gian — đang bắt đầu thay đổi màu sắc.
Nó chuyển dần sang màu tím thẫm, giống hệt như màu của linh lực trong chiếc đồng hồ cát đã bị phá hủy.
Tiêu Phong nhận ra rằng đây không phải là lần dịch chuyển ngẫu nhiên thông thường.
Hệ thống — hay chính xác hơn là kẻ thù ẩn sau lớp vỏ hệ thống đó — đang cố tình đưa anh đến nơi mà hắn chưa từng dám nghĩ tới: trung tâm của sự hủy diệt, nơi Hư Không Chủ ngự trị và cũng là nơi "Tiêu Phong Tương Lai" hiện diện thực tế nhất trong dòng chảy thời gian.
Nếu anh không đi, dịch chuyển sẽ kéo anh vào đó một cách cưỡng bức với trạng thái linh hồn vỡ vụn — chắc chắn dẫn đến cái chết hoặc mất trí vĩnh viễn.
Nếu anh chủ động bước vào, ít nhất hắn còn có cơ hội kiểm soát tình thế...
dù chỉ là ảo tưởng kiểm soát của một con rối đang nghĩ rằng mình là người múa dây thừng.
Tiêu Phong mỉm cười, nụ cười đầy sự tuyệt vọng và điên dại mà chưa ai từng thấy trên khuôn mặt lạnh lùng của gã tu tiên giả thực dụng này.
Hắn rút thanh kiếm gãy cụt còn sót lại từ lần chiến đấu trước — thứ vũ khí thô sơ nhưng quen thuộc nhất trong tay mình lúc này.
"Được rồi," anh thì thầm vào khoảng không im lặng, giọng nói vang lên như lời nguyền cuối cùng dành cho số phận.
"Nếu đây là trò chơi của ngươi..."
Hắn nhấn mạnh chân xuống đất, linh lực đen tối từ tĩnh mạch trên cánh tay bùng nổ một lần nữa, nhưng lần này nó không lan tỏa ra ngoài mà quay ngược vào trong cơ thể anh, tập trung toàn bộ vào việc bảo vệ linh hồn khỏi sự xé toạc khi dịch chuyển.
Thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ thành những pixel dữ liệu màu đỏ và đen.
Tiêu Phong lao thẳng vào bóng tối đang nuốt chửng anh, không biết rằng ở cuối con đường đó, chờ đợi hắn không phải là sự giải thoát hay chiến thắng, mà là gương mặt của chính mình — với đôi mắt đã mất đi tất cả nhân tính từ lâu trước khi anh sinh ra.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận