Chương 27

Không phải là nỗi đau vật lý của thịt da bị xé toạc, mà là sự nứt vỡ sâu thẳm trong cấu trúc linh hồn.

Lam Tiêu Phong mở mắt ra, nhưng thị giác của hắn không tiếp nhận ánh sáng đầu tiên; thay vào đó, nó ghi lại một dòng thông báo đỏ rực đang nhấp nháy trên võng mạc, đè nặng lên ý thức vừa tỉnh dậy.

[SYSTEM ALERT: LINH LỰC BẤT ỔN ĐỊNH.

TỶ LỆ MẤT CÂN BẰNG: 42%.

NGUY CƠ PHÁ HỦY TINH THẦN.]

Cơn đau đầu xé toạc không đến từ sự mệt mỏi của thể xác sau trận chiến vừa rồi, mà là hệ quả trực tiếp của việc hai luồng linh lực đang xung đột dữ dội bên trong kinh mạch.

Một nửa cơ thể hắn vẫn duy trì nhịp điệu lạnh lẽo, tính toán và hiệu quả của Trúc Cơ tầng 7 — cảnh giới cũ đã sụp đổ nhưng chưa tan biến hoàn toàn.

Nửa kia lại rung động với một tần số kỳ lạ, đen tối và đầy tham vọng, như thể đang cố gắng nuốt chửng phần còn lại để chiếm lấy quyền kiểm soát.

Tiêu Phong ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào nền đá lạnh lẽo dưới người.

Chất liệu này không phải là granite hay thạch anh thông thường mà hắn từng gặp ở các hang động tu luyện.

Nó mềm hơn, có độ đàn hồi nhẹ như da thú, nhưng lại phát ra một mùi hương kim loại gỉ sét — mùi của thời gian bị oxy hóa.

Xung quanh hắn là những cột đá cổ xưa đã gãy đổ, vươn lên cao tít mù mịt trong màn sương dày đặc.

Những chiếc cột này không tuân theo quy luật kiến trúc nhân tạo; chúng xoắn ốc vào nhau như thể đang cố gắng thoát ra khỏi mặt đất, hoặc có lẽ là bị kéo xuống từ bầu trời bởi một lực hấp dẫn vô hình.

Hắn nhìn vào đôi tay của mình.

Những đường vân ký ức đen như mực mà hắn vừa "ghi" lấy trong trận chiến trước vẫn còn đó, nhưng giờ chúng đã lan rộng hơn, chui sâu vào hốc mắt và cổ họng.

Chúng không chỉ là dấu hiệu thẩm mỹ; chúng đang hoạt động như một mạng lưới mạch dẫn linh lực độc lập, hoàn toàn tách biệt với hệ thống kinh mạch truyền thống mà hắn đã tu luyện suốt mười lăm năm qua.

"Data analysis," Tiêu Phong thì thầm, giọng nói khàn đặc do mất nước và căng thẳng thần kinh quá mức.

Hắn tập trung ý thức vào giao diện System, cố gắng lọc bỏ những cảm xúc hỗn loạn đang dâng trào.

"Kiểm tra trạng thái hiện tại."

Một bảng thông tin holographic mờ ảo hiện ra trước mắt hắn, nhưng nó bị nhiễu sóng dữ dội, các con số nhảy múa không theo trật tự logic nào.

[LOCATION: Unknown Sector - Void Fracture Point 04]
[CULTIVATION REALM: Foundation Establishment (Broken) -> Transitioning...]
[Soul Integrity: 58% (Critical Warning)]
[System Status: Glitch Detected.

Temporal Sync Error.]

"Transitioning?" Tiêu Phong nhíu mày, sự nghi ngờ bẩm sinh của hắn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn không tin vào định mệnh, và càng không tin vào những khái niệm mơ hồ như "sự chuyển hóa".

Với anh ta, mọi thứ phải có nguyên nhân và kết quả rõ ràng.

Nhưng dữ liệu này...

nó giống như thể chính System đang bị nhiễm độc bởi Hư Không.

Hắn đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng bước đi vững chãi hơn khi hắn ép bản thân tập trung vào phân tích môi trường thay vì hoảng loạn.

Nơi đây không phải là một hang động thông thường.

Đây là một "bẫy" không gian — nơi mà quy luật vật lý của Tàn Thiên Giới bị bẻ cong đến mức gần như vô nghĩa.

Những mảnh đá vỡ trên mặt đất nằm ở những góc độ bất khả thi, như thể trọng lực tại điểm này đang quay ngược lại so với bên ngoài.

Tiêu Phong biết rằng hắn không có nhiều thời gian để suy nghĩ.

Mỗi giây trôi qua trong vùng ảnh hưởng của Hư Không Thán Khí là một giây mà linh hồn của anh ta bị xói mòn thêm một chút nữa.

Và nếu những gì System vừa cảnh báo là đúng, thì sự "chuyển hóa" này không phải là đột phá lên cảnh giới mới, mà là sự hòa tan vào cái hỗn độn vĩnh cửu.

Lam Tiêu Phong di chuyển bằng cách bám sát vào những bức tường đá còn sót lại của đền thờ đổ nát.

Hắn biết rằng khoảng trống giữa các cột đá chính là nơi "Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên" dễ kích hoạt nhất nếu hắn tập trung quá lâu hoặc để ý thức lơ là.

Sương mù ở đây không chỉ che khuất tầm nhìn; nó mang theo một loại linh khí độc hại, nhẹ nhàng len lỏi vào lỗ chân lông và xâm nhập trực tiếp vào hải đảo kinh mạch.

Hắn dừng lại bên cạnh một bức tường khắc đầy những ký tự cổ xưa đã mờ nhòe.

Tiêu Phong đưa ngón tay run rẩy chạm lên bề mặt đá lạnh giá.

Ngay lập tức, một luồng thông tin dữ dội bắn thẳng vào não bộ hắn — không phải qua mắt hay tai, mà là trực tiếp từ linh hồn.

*“...thời gian không tuyến tính tại đây...” “...đừng tin vào những gì bạn thấy...” “...hắn đã trở về...” *

Tiêu Phong rít lên một tiếng đau đớn và rút tay ra thật nhanh.

Ngón trỏ của hắn bị bỏng rát, da thịt chuyển sang màu xanh đen.

Đó là dấu hiệu của sự ăn mòn linh lực cấp độ cao — thông tin này không dành cho người ở cảnh giới Trúc Cơ, dù hắn đang trong quá trình đột phá hỗn loạn.

"Một bản đồ," Tiêu Phong lẩm bẩm, mắt lạnh băng nhìn vào vết thương trên ngón tay.

"Không phải địa lý, mà là bản đồ ký ức."

Hắn nhận ra rằng những ký tự này không phải là văn bản thông thường.

Chúng là những đoạn mã bị lỗi của chính thế giới này — những dữ liệu thừa khi cấu trúc không gian sụp đổ.

Và hắn, với tư cách là một người mang trong mình nửa linh hồn tương lai và hệ thống tù ngục, có khả năng đọc được chúng.

Hắn tiếp tục di chuyển sâu hơn vào lòng đền thờ.

Không khí càng lúc càng loãng, mùi kim loại gỉ sắt càng nồng nặc đến mức gây buồn nôn.

Tiếng bước chân của Tiêu Phong vang lên rõ rệt trong không gian tĩnh lặng đáng sợ, nhưng lạ thay, tiếng vọng lại trả về những âm thanh khác — tiếng cười trẻ con, tiếng khóc than, và cả tiếng hét của chính hắn từ một thời điểm nào đó trong quá khứ hoặc tương lai?

Đột nhiên, sương mù phía trước xé toạc ra.

Một bóng đen khổng lồ hiện hình giữa hai hàng cột đá gãy đổ.

Nó không có dạng người hay thú cụ thể mà giống như một khối vật chất lỏng đang chảy ngược lại trọng lực, bề mặt phản chiếu vô số khuôn mặt đau khổ — tất cả đều là những nạn nhân của Hư Không Chủ trước đây.

[WARNING: HOSTILE ENTITY DETECTED]
[TARGET: Void Echo (Level 45)]
[SUGGESTION: FLEE IMMEDIATELY]

Tiêu Phong không chạy.

Hắn đứng im, đôi mắt nhắm lại trong một giây để lắng nghe nhịp đập của linh lực xung quanh mình.

System đang hét lên cảnh báo nguy hiểm, nhưng trực giác thực dụng — thứ đã giúp anh ta sống sót qua hàng chục dungeon chết người — nói rằng việc chạy trốn chỉ khiến hắn trở thành con mồi dễ bắt hơn trong mê cung không gian này.

Hắn mở mắt ra, đồng tử co lại như một con thú săn mồi bị dồn vào chân tường.

"Nếu đây là một thử thách," Tiêu Phong nghĩ thầm, linh lực đen tối trong người hắn bùng lên dữ dội, làm những đường vân trên da thịt phát sáng đỏ rực, "thì tôi sẽ lấy nó để nuôi dưỡng sự đột phá của mình."

Cuộc chiến nổ ra không có cảnh báo trước.

Con quái vật — hay đúng hơn là một tập hợp ký ức đã bị biến dạng thành sinh vật tấn công — lao về phía Tiêu Phong với tốc độ kinh hoàng.

Những cánh tay trong suốt, dài ngoằng và đầy gai góc xé toạc màn sương, nhắm thẳng vào cổ họng anh ta.

Tiêu Phong không né tránh theo kiểu truyền thống của các kiếm sĩ tu tiên.

Hắn không có thanh kiếm, cũng chẳng còn đủ linh lực để thi triển những chiêu thức hoa mỹ như "Phượng Hoàng Nghiến Thiên".

Thay vào đó, hắn dùng sự tàn nhẫn và hiệu quả tối đa mà System đã dạy cho anh ta trong vô số lần mô phỏng chiến đấu trước đây.

Khi những cánh tay gai góc chạm tới mặt nạ của Tiêu Phong, hắn chủ động lùi lại một bước, không phải để thoát khỏi đòn tấn công, mà là để dẫn dắt quái vật lao vào một khoảng trống hẹp giữa hai cột đá cổ xưa đang rung lắc dữ dội.

Hắn lợi dụng sự hẹp hòi của đền thờ và cấu trúc không gian bất ổn định tại đây như những vũ khí phòng thủ của chính mình.

Một tiếng nổ沉闷 vang lên khi con quái vật va chạm với bức tường đá phía sau.

Bức tường vốn dĩ đã mục rỗng bên trong do bị Hư Không ăn mòn, nay vỡ tan thành vô số mảnh vụn nhỏ li ti.

Nhưng thay vì chết đi ngay lập tức, sinh vật đó bắt đầu tái cấu trúc lại từ những mảnh đá và sương mù, nhanh chóng phục hồi hình dạng ban đầu với kích thước lớn hơn gấp đôi so trước.

"Nó học hỏi," Tiêu Phong nhận ra điều này trong một thoáng kinh hãi.

"Nó đang thích nghi."

Hắn không có thời gian để phân tích thêm.

Con quái vật quay lại tấn công mạnh mẽ hơn, lần này nhắm vào toàn bộ cơ thể anh ta với ý định nghiền nát xương cốt.

Tiêu Phong cảm thấy áp lực của linh khí cấp độ 45 đè nặng lên lồng ngực, khiến hắn khó thở từng nhịp một.

Linh lực trong kinh mạch hắn gần như cạn kiệt, chỉ còn lại những tàn dư đen tối đang đói khát năng lượng.

Hắn cần một lối thoát.

Và System luôn có câu trả lời — dù đó có thể là một cái bẫy.

[SYSTEM SUGGESTION: ABSORB LOCAL VOID ENERGY TO TRIGGER BREAKTHROUGH]
[RISK FACTOR: 95% SOUL CORRUPTION]

"Chấp nhận rủi ro," Tiêu Phong nghiến răng, máu chảy từ khóe miệng hắn do áp lực nội thương quá lớn.

Hắn giơ bàn tay phải lên, những đường vân đen trên da thịt phát sáng chói lòa như thể đang hút lấy ánh sáng xung quanh.

Thay vì phòng thủ, anh ta mở to tất cả các huyệt đạo ở cánh tay và ngực, chủ động đón nhận luồng năng lượng Hư Không mà con quái vật giải phóng ra khi nó tấn công.

Đau đớn tột cùng xé toạc từng tế bào thần kinh trong cơ thể hắn.

Cảm giác giống như đang uống axit sống vào bụng, nhưng là phiên bản tinh thần — linh hồn anh ta bị kéo dãn, xoắn ốc và đốt cháy bởi sự mâu thuẫn giữa ý chí của hiện tại và ký ức của tương lai.

Con quái vật dừng lại, dường như bối rối trước hành động tự sát này của nạn nhân.

Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Phong lao thẳng vào lòng nó.

Bàn tay hắn ấn mạnh vào lõi năng lượng đang quay cuồng bên trong sinh vật Hư Không.

Hắn không tấn công; anh ta *lấy đi*.

Linh lực đen tối từ con quái vật chảy ngược lại vào cơ thể Tiêu Phong như một cơn lũ vỡ đê, hòa trộn với máu và linh khí của anh ta.

Tiếng gầm thét của quái vật biến thành tiếng khóc than tuyệt vọng trước khi toàn bộ sinh khối của nó sụp đổ, tan rã thành sương mù loãng.

Tiêu Phong đứng giữa đám tàn tích đang xoay tròn, cơ thể run rẩy không kiểm soát được.

Nhưng hắn còn sống.

Và cảnh giới Trúc Cơ tầng 7 — thứ đã bị phá vỡ — giờ đây bắt đầu tái cấu trúc lại dưới một hình thái hoàn toàn mới, tối tăm và nguy hiểm hơn.

Lam Tiêu Phong thở hổn hển, đổ xuống đất trong tư thế quỳ gối.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo tu phục của hắn, trộn lẫn với máu từ vết thương do linh khí ngược dòng gây ra.

Vật thể duy nhất còn sót lại từ con quái vật nằm trên lòng bàn tay trái đang run rẩy của anh ta — một mảnh vỡ hình dạng bất quy tắc, tỏa ra ánh sáng tím nhạt, giống như thủy tinh nhưng ấm nóng chạm vào da thịt.

[ITEM ACQUIRED: Memory Shard (Void Echo)]
[RARITY: Legendary]
[EFFECT: Grants temporary access to Void Lord’s memory fragments.]

"Ký Ức Tinh," Tiêu Phong đọc thầm dòng mô tả của System.

Hắn biết rằng những vật phẩm loại này cực kỳ nguy hiểm, thường được dùng làm mồi nhử cho các tu tiên giả tham lam rơi vào bẫy Hư Không Chủ.

Nhưng bây giờ, anh ta không có lựa chọn nào khác.

Linh lực trong người hắn đang ở trạng thái bất ổn định cao độ; nếu không dung nạp thêm nguồn năng lượng tương thích để cân bằng lại cấu trúc mới vừa hình thành, cơ thể sẽ tự hủy diệt từ bên trong.

Hắn nhìn vào mảnh tinh thể đó một giây nữa, rồi đưa nó lên môi.

Với một chuyển động dứt khoát của kẻ thực dụng đã quen với sự hy sinh, Tiêu Phong nuốt chửng viên ngọc ký ức xuống cổ họng.

Cảm giác đầu tiên là đau đớn tột cùng, như thể cơ thể hắn đang bị đốt cháy từ bên trong bởi ngàn ngọn lửa xanh lét.

Nhưng sau đó, là sự tĩnh lặng — một sự tĩnh lặng đáng sợ và sâu thẳm mà anh ta chưa từng trải qua trước đây.

Tiếng ồn của thế giới xung quanh biến mất hoàn toàn.

Những tiếng bước chân xa xôi, tiếng gió rít qua kẽ đá, cả tiếng tim đập trong lồng ngực hắn cũng im bặt.

Tiêu Phong bị kéo vào một không gian trắng xóa vô tận.

Ở giữa khoảng trống đó, có một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ, lưng quay về phía anh ta.

Người đàn homme ấy mặc bộ tu phục màu xám tro, giống hệt với trang phục Tiêu Phong đang mặc bây giờ — ngoại trừ việc nó đã rách nát và bám đầy bụi thời gian.

Người đàn ông đó từ từ quay đầu lại.

Đó là khuôn mặt của chính Lam Tiêu Phong, nhưng già hơn nhiều năm tháng, đôi mắt không còn sự nghi ngờ hay thực dụng lạnh lùng nữa, mà thay vào đó là một nỗi buồn vô tận — nỗi buồn của kẻ đã biết kết cục tất cả mọi chuyện và vẫn phải chịu đựng nó.

"Tôi đã chờ cậu đủ lâu rồi," phiên bản tương lai của Tiêu Phong nói, giọng nói vang lên không trong phòng trắng này, mà trực tiếp bên trong đầu anh ta.

"Và giờ thì chúng ta có thể bắt đầu cuộc trò chuyện bị trì hoãn quá dài này."

Lam Tiêu Phong ngồi xuống bên cạnh một tảng đá lớn khi ý thức trở lại với thực tại vật lý.

Cơn mơ hồ ký ức khiến hắn quay cuồng, nhưng những ký tự trên tay hắn vẫn phát sáng, nháy theo nhịp tim của anh ta — nhanh hơn và mạnh mẽ hơn trước kia gấp bội phần.

Hắn nhận ra rằng mỗi lần chúng nháy, một mảnh thông tin nhỏ về thế giới này xuất hiện trong đầu óc anh ta dưới dạng dữ liệu thô: toạ độ không gian an toàn, vị trí ẩn náu của các tu tiên giả khác đã thất lạc, và cả những sơ đồ cấu trúc phòng bí mật nằm sâu bên dưới đền thờ này.

Nhưng điều khiến Tiêu Phong lạnh sống lưng nhất là một thông điệp cuối cùng mà phiên bản tương lai của hắn đã để lại trong ký ức vừa rồi: *“Hệ thống không phải là công cụ hỗ trợ.

Nó là nhà tù.

Và Bạch Tuyết Nhi...

cô ấy biết chìa khóa mở cửa.”*

Tiêu Phong nhìn vào bàn tay run rẩy của mình, nơi linh lực đen tối đang dần ổn định và hòa quyện với máu thịt anh ta thành một thực thể mới — mạnh mẽ hơn nhưng cũng nguy hiểm hơn bất kỳ cảnh giới nào hắn từng đạt được.

Hắn không còn là một tu tiên giả bình thường nữa.

Anh ta đã trở thành một phần của Hư Không, một lỗ hổng trong hệ thống mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể kiểm soát hoàn toàn.

Góc nhìn của Tiêu Phong quét qua bầu sương mù dày đặc phía trước đền thờ, nơi những bóng đen đang lờ mờ di chuyển — có vẻ như chúng đang hướng về phía anh ta, bị thu hút bởi nguồn năng lượng mới vừa được giải phóng.

Nhưng lần này, anh ta không cảm thấy sợ hãi.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí hiện lên trên môi hắn.

Nếu thời gian là kẻ thù và Hư Không muốn nuốt chửng linh hồn của mình thì Tiêu Phong sẽ cho chúng một món ăn đặc biệt — đó chính là sự hủy diệt từ bên trong cấu trúc hệ thống mà anh ta đang sở hữu.

Hắn đứng dậy, lau vết máu ở khóe miệng, và bước đi vào bóng tối phía trước với tư thế của một kẻ săn mồi thực thụ.

Mục tiêu tiếp theo: Tìm ra Bạch Tuyết Nhi trước khi ký ức tương lai nuốt chửng hiện tại hoàn toàn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập