Chương 26
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là sự trống rỗng tột độ trong lồng ngực, như thể ai đó đã dùng dao mổ cắt bỏ đi một phần nào đó bên trong anh trước khi ném xác ra ngoài.
Anh nằm trên lưng chừng một bãi đá đen nhám, bề mặt lạnh giá và sần sùi dưới lòng bàn tay.
Mùi ozone nồng nặc xen lẫn mùi máu khô cũ kỹ len lỏi vào mũi, kích thích những dây thần kinh đang co giật vì kiệt sức.
Bầu trời phía trên không còn là màu xanh thẳm hay tím ngắt của Hư Không nữa, mà là một mảng trắng xóa, giống như giấy nến bị đốt cháy ở rìa, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo và vô cảm.
Tiêu Phong ngồi dậy, động tác chậm chạp vì cơ thể anh nặng trĩu.
Hệ thống "Ký Ức" trên cổ tay phải đang phát nóng dữ dội, nhiệt lượng truyền dọc theo mạch máu khiến da thịt anh rát bỏng.
Anh liếc nhìn giao diện hologram mờ ảo hiện lên trước mắt, ngón tay run rẩy chạm vào vùng hư không để kéo thông tin ra.
`[System Alert: Spatial Stability Critical.]` `[Current Stability: 42%]` `[Warning: Proximity to Void Core detected.
Reality distortion increasing.]` Mức độ ổn định không gian đã tụt xuống còn 42%.
Con số này thấp hơn bất kỳ lần nào anh từng ghi nhận ở vùng biên giới Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên.
Thông thường, dưới ngưỡng 50%, mọi vật chất sẽ bắt đầu phân rã thành những hạt linh lực nguyên thủy, nhưng tại đây...
không khí vẫn dày đặc, nặng nề như chì.
Những tảng đá xung quanh không bị vỡ vụn mà chúng đang *hút* lấy ánh sáng và âm thanh, tạo ra một cảm giác câm lặng đáng sợ.
Tiêu Phong đứng dậy, quan sát四周 (xung quanh).
Đây không phải là một địa điểm ngẫu nhiên trong bản đồ Tàn Thiên Giới.
Những tảng đá đen nhám này được xếp theo hình học kỳ lạ, giống như những huyệt đạo trên cơ thể người khổng lồ mà anh đã thấy trong sơ đồ của Hư Không Chủ.
Chúng không tự nhiên sinh ra; chúng được *đắp* lên đây.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ nhỏ từ nền đá.
Mảnh đó không phải là granite hay basalt thông thường.
Nó có cấu trúc tinh thể phức tạp, bên trong chứa đựng những luồng ánh sáng xanh nhạt đang xoay chuyển chậm rãi.
Khi chạm vào nó, Tiêu Phong cảm nhận được một rung động nhẹ nhàng truyền thẳng lên não bộ — không phải tiếng vọng của linh lực, mà là tiếng thì thầm xa xăm.
*“...đừng tin vào mắt ngươi...” “Thời gian là kẻ thù...” “Ngươi đã quên mình đi bao lâu rồi?”* Tiếng nói đó quen thuộc đến rợn người.
Nó giống như giọng của chính anh, nhưng bị bóp méo qua hàng ngàn năm tuổi đời và sự điên loạn.
Tiêu Phong ném mảnh đá xuống đất, lòng bàn tay lạnh toát.
Anh không còn ở rìa khu vực dịch chuyển nữa.
Hệ thống đã đưa anh vào sâu trong vùng cấm địa, nơi mà ngay cả những tu tiên giả cấp Hóa Thần cũng e dè tránh né.
Anh kiểm tra lại trạng thái của mình.
Cảnh giới Trúc Cơ tầng 7 vẫn đang dao động bất ổn sau cú đột phá cưỡng ép trước đó.
Linh lực trong kinh mạch chảy chậm chạp, như thể bị một sức hút vô hình từ chính bên trong cơ thể kéo ra ngoài.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự suy kiệt này.
Đó là cảm giác rằng anh đang bị *quan sát*.
Không phải bởi mắt thường, mà bởi hàng ngàn cặp mắt vô hình ẩn náu trong từng kẽ hở của thực tại xung quanh.
Tiêu Phong rút kiếm từ lưng, lưỡi dao linh khí sáng lên một màu xanh lam lạnh lẽo.
Hắn biết mình không thể chạy trốn ở đây.
Trong vùng ổn định 42%, quy luật dịch chuyển đã đảo ngược.
Thay vì bị ném đi bất kỳ đâu, anh đang trở thành điểm neo giữ cho thực tại này tồn tại tạm thời.
Và điều đó có nghĩa là mọi thứ trong bán kính này đều hướng về phía hắn.
Hắn bước lên trước, đôi mắt sắc lạnh quét qua những tàn tích đá đen.
Mỗi bước chân dẫm xuống đất lại tạo ra một tiếng vang kỳ lạ — không phải âm thanh phản xạ, mà giống như nhịp tim của chính thế giới này đang đập cùng nhịp với bước đi của anh.
Bum...* Đây là nơi bắt đầu của bí ẩn.
Và Tiêu Phong đã bao giờ học cách sợ hãi chưa?
Anh chỉ biết cách tính toán rủi ro và tìm ra lỗ hổng để lợi dụng nó.
Nếu đây là bẫy, thì kẻ đặt bẫy đang rất tự tin vào cái mồi mà chúng sử dụng: chính linh hồn bị chia đôi của Lam Tiêu Phong.
Âm thanh bước chân của ba bóng người vang lên từ phía sau những tảng đá lớn, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Họ không đi bộ theo cách thông thường; dường như họ đang trượt trên bề mặt không khí, di chuyển với tốc độ kinh hoàng nhưng lại hoàn toàn im lặng cho đến khi xuất hiện trước mặt Tiêu Phong.
Ba tên tu tiên giả.
Chúng mặc áo choàng màu xám tro, rách nát và bám đầy bụi thời gian.
Khuôn mặt của chúng bị che khuất bởi những tấm bia đá nhỏ đeo trên trán, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu, thiếu thần sắc.
Trong tay mỗi người cầm một thanh kiếm bằng đá đen — cùng loại vật liệu với nền đất này.
Tiêu Phong siết chặt nắm đấm quanh chuôi kiếm.
Linh lực trong kinh mạch lập tức luân chuyển theo công pháp *Lục Thần Chưởng*, chuẩn bị cho trận chiến sống còn.
Nhưng chúng không tấn công ngay.
Thay vào đó, tên đứng giữa giơ cao tấm bia đá trên tay lên, hướng thẳng về phía Tiêu Phong.
Tấm bia đá va chạm với không gian bên cạnh vai trái của Tiêu Phong.
Không có tiếng nổ, không có luồng linh khí bùng phát.
Chỉ có một xung sóng âm thanh trầm thấp, giống như tiếng dây đàn bị gãy trong phòng kín.
Cú va chạm đó tạo ra một vết nứt vô hình trên thực tại, và từ vết nứt ấy, một đoạn ký ức bị giật lấy khỏi đầu Tiêu Phong.
con xin lỗi...” “Đừng bỏ lại anh em...” “Tại sao ngươi lại chọn chết thay?”* Tiêu Phong khựng lại.
Nỗi đau xé toạc tâm trí anh không đến từ thể xác mà từ sự mất mát của những hình ảnh vừa bị cưỡng đoạt.
Đó là ký ức về cái ngày anh rời khỏi gia tộc Lam, khi người cha già nua nhìn anh với ánh mắt phức tạp khó hiểu.
Ký ức đó vốn đã được hệ thống phong ấn sâu trong tiềm thức để bảo vệ tinh thần cho cảnh giới Trúc Cơ, nhưng giờ nó đang bị xé toạc ra ngoài như một trang giấy bị giật từ cuốn sách quý giá.
Tên tu tiên giả thứ hai lao vào bên cánh phải, tấm bia đá của hắn đập xuống mặt đất trước mũi Tiêu Phong.
Lại một cú va chạm khác.
Một ký ức khác bay đi — lần này là hình ảnh Bạch Tuyết Nhi quay lưng bước vào cổng không gian, ánh mắt lạnh lùng nhưng môi khẽ run lên lời tạm biệt mà anh chưa kịp nghe rõ.
Tiêu Phong nghiến răng, máu chảy từ khóe miệng do áp lực tinh thần quá lớn.
Hắn nhận ra quy luật: chúng không dùng phép thuật để giết anh.
Chúng đang *thu thập* dữ liệu linh hồn của anh bằng cách phá vỡ cấu trúc ký ức trong vùng ảnh hưởng Hư Không.
Mỗi cú đập là một lần xóa sổ một phần nhân tính, biến con người thành cỗ máy tu luyện thuần túy — mục tiêu tối thượng của Hư Không Chủ.
không cần những thứ đó,” Tiêu Phong gằn từng chữ, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.
Linh lực trong cơ thể anh bắt đầu sôi sục, phản ứng tự vệ trước sự xâm nhập này.
Cảnh giới Trúc Cơ tầng 7 dao động mạnh mẽ, gần như vỡ vụn dưới áp lực của việc mất đi những neo giữ tinh thần.
Ba tên tu tiên giả tiếp tục vòng vây.
Chúng di chuyển theo một hình tam giác hoàn hảo, mỗi người đại diện cho một khía cạnh khác nhau của quá khứ: Quá Khứ (sự hối hận), Hiện Tại (nỗi đau) và Tương Lai (sự sợ hãi).
Tên cầm đầu giơ tấm bia đá lên lần nữa, nhắm thẳng vào trán Tiêu Phong.
Cú đập này sẽ không chỉ lấy đi ký ức.
Nó sẽ làm sụp đổ toàn bộ ý thức của anh, biến Tiêu Phong thành một xác sống tu tiên — một nô lệ hoàn hảo cho Hư Không.
Tiêu Phong lùi lại bước chân, gót giày chạm vào mép vực thẳm vô hình ở rìa bãi đá đen.
Hắn nhận ra rằng chiến đấu bằng kiếm sẽ là tự sát.
Khi linh lực va chạm với những tấm bia này, nó sẽ bị hấp thụ và chuyển hóa thành năng lượng nuôi dưỡng cho sự xé toạc ký ức tiếp theo.
Anh không thể đánh bại chúng bằng sức mạnh vật lý hay phép thuật hoa mỹ.
Tiêu Phong nhắm mắt lại trong một tích tắc, tập trung toàn bộ ý chí vào hệ thống “Ký Ức” đang nóng rực trên cổ tay.
Giao diện system chớp sáng đỏ nguy hiểm: `[Memory Integrity: 68%]`.
Con số này giảm nhanh chóng theo từng cú đập của kẻ thù.
“Hệ thống,” Tiêu Phong thầm gọi trong đầu, giọng nói lạnh lùng như băng giá.
“Phân tích tần số rung động khi bia đá va chạm với không gian.” `[Analyzing...]` `[Frequency: 432Hz - Resonance of Broken Vows.]` `[Counter-measure required: Emotional Anchor or System Override.]` Tiêu Phong mở mắt.
Ánh sáng trong đôi眸子 (mắt) anh thay đổi.
Không còn sự hoảng loạn, chỉ còn lại sự tính toán tàn nhẫn của một kẻ đã chấp nhận hy sinh mọi thứ để sống sót.
Hắn không lùi thêm bước nào nữa.
Thay vào đó, hắn đưa bàn tay trái ra trước ngực, nơi tấm bia đá đang lao tới như một lưỡi hái thu nhỏ.
Hắn sẽ không né tránh.
Hắn sẽ bắt lấy cú va chạm đó bằng chính linh hồn mình, và xem xét liệu có thể đảo ngược quy trình này hay không.
Đây là lúc khám phá bí ẩn thực sự: Liệu ký ức bị mất đi có còn tồn tại trong hệ thống của Hư Không?
Và nếu có...
ai đang sở hữu chúng?
Cú đập xảy ra chậm hơn so với những cú trước đó, như thể thời gian xung quanh Tiêu Phong đang bị kéo dãn ra.
Tấm bia đá đen tuyền lao thẳng vào lòng bàn tay trái của anh.
Thay vì rút lui hoặc dùng linh lực che chắn, Tiêu Phong chủ động mở rộng kinh mạch, cho phép sóng năng lượng từ tấm bia xâm nhập trực tiếp vào hệ thống tuần hoàn ký ức của mình.
Một tiếng vang chói tai xé toạc bầu không khí.
Lần này, nó không chỉ là âm thanh mà là một cơn bão dữ dội trong tâm trí Lam Tiêu Phong.
Ký ức về ngày anh nhận ra sự thật rằng linh hồn bị chia đôi — khoảnh khắc kinh hoàng khi nhìn thấy phiên bản "tương lai" của chính mình đứng trên đỉnh tháp Hư Không với nụ cười tàn nhẫn — bùng nổ trở lại.
Nhưng lần này, nó không bị giật đi.
Nó được *ghi chép* vào tấm bia đá trong tay kẻ địch.
Ba tên tu tiên giả dừng chân đột ngột.
Sự vô hồn trên khuôn mặt chúng biến mất, thay thế bằng vẻ kinh ngạc tột độ, và sau đó là sự tôn trọng — hay đúng hơn là sự khao khát dữ dội mà Tiêu Phong đã từng nhìn thấy ở những con thú săn mồi khi phát hiện ra một loại thức ăn đặc biệt.
Tên cầm đầu hạ tấm bia đá xuống chậm rãi.
Tấm bia trước đây chỉ là vật dụng thô sơ, nhưng giờ nó đang tỏa sáng rực rỡ với màu tím sẫm — cùng màu với mắt của Hư Không Chủ mà Tiêu Phong đã nhìn thấy trong chương trước.
Những dòng chữ cổ xưa hiện lên trên bề mặt bia, không phải bằng mực hay máu, mà bằng chính những mảnh vỡ linh hồn bị thu thập từ các nạn nhân khác.
Tiêu Phong cảm nhận được sự thay đổi tức thì trong áp lực tinh thần.
Hắn vừa vô tình kích hoạt một cơ chế ẩn: *Symbiosis of Memory* (Cộng Sinh Ký Ức).
Thay vì để ký ức bị lấy đi, anh đã buộc nó phải tồn tại trên phương diện vật lý — tấm bia đá — tạo ra một liên kết tạm thời giữa ý thức của hắn và mạng lưới thu thập của kẻ thù.
hiểu được giá trị của sự đau khổ,” tên cầm đầu nói lên tiếng.
Giọng nói không còn là âm thanh cơ học nữa, mà mang theo vẻ vang vọng cổ xưa, giống như lời thì thầm từ đáy vực thẳm.
Hắn giơ tấm bia đá lên lần nữa, nhưng lần này, hắn không đập vào Tiêu Phong.
Tấm bia vỡ vụn thành ngàn mảnh bụi phấn màu tím.
Những mảnh bụi đó bay lơ lửng trong không khí, sau đó lao thẳng về phía mặt nạ của tên tu tiên giả thứ hai và thứ ba.
Chúng cởi bỏ tấm bia đá trên trán ra, để lộ khuôn mặt thật bên dưới — nhưng không có da thịt, chỉ là những hốc mắt rỗng và xương hàm trống trải đang cười.
Sự tôn trọng mà chúng dành cho Tiêu Phong thực chất là sự mời gọi gia nhập.
Hư Không Chủ không muốn tiêu diệt anh ngay lập tức.
Hắn muốn *hòa tan* ký ức của Tiêu Phong vào mạng lưới chung, biến anh thành một phần trong cơ thể khổng lồ đó — nơi mọi nỗi đau cá nhân đều được chia sẻ và xóa nhòa bởi sự hợp nhất tuyệt đối.
“Tham gia,” tên cầm đầu nói, giọng vang lên đồng loạt từ ba cái miệng rỗng không.
“Hãy cho chúng ta ký ức của ngươi để đổi lấy bình yên vĩnh cửu.” Tiêu Phong đứng bất động giữa cơn bão bụi tím.
Linh lực trong cơ thể anh đang bị hút mạnh vào những mảnh vỡ đó, tạo ra một dòng chảy ngược mà hệ thống không thể kiểm soát.
Cảnh giới Trúc Cơ tầng 7 bắt đầu sụp đổ từ bên trong vì sự xung đột dữ dội: Một nửa linh hồn muốn chạy trốn để bảo toàn bản ngã; nửa còn lại — phần đã bị Hư Không ăn mòn sâu thẳm nhất — đang khao khát buông bỏ mọi gánh nặng và hòa vào dòng chảy vô tri đó.
Đây không phải là thử thách chiến đấu.
Đây là sự lựa chọn tồn tại.
Nếu anh từ chối, ba kẻ này sẽ dùng sức mạnh cộng sinh để xé nát linh hồn anh từng mảnh một cho đến khi nó bị đồng hóa hoàn toàn.
Nhưng nếu anh chấp nhận...
thì Lam Tiêu Phong còn lại sau đó có thực sự là anh không?
Hắn nhìn vào bàn tay phải đang nắm chặt chuôi kiếm, rồi từ từ buông lỏng ra.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, mỗi giây trôi qua đều cảm thấy như một năm dài đằng đng trong địa ngục.
Hệ thống trên cổ tay reo lên cảnh báo cuối cùng trước khi tắt nguồn hoàn toàn: `[Critical Error: Soul Fragmentation Imminent.]` Tiêu Phong hít thở sâu.
Mùi ozone và máu khô tan biến vào mùi hương ngọt ngào, gây nghiện của sự hư vô đang lan tỏa từ những mảnh bia đá vỡ vụn.
Hắn biết rằng mình không thể thắng bằng sức mạnh đơn thuần ở đây.
Anh cần một con đường khác — một lối thoát mà ngay cả Hư Không Chủ cũng chưa lường trước được trong thiết kế hệ thống thu thập ký ức này.
Thay vì để ký ức bị kéo đi bởi sức hút thụ động của những mảnh bia đá, Tiêu Phong làm một điều điên rồ mà không ai từng nghĩ đến trong vòng xoáy tu luyện tàn khốc này: Hắn chủ động đưa ý thức vào sâu bên trong hệ thống “Ký Ức”, nơi giao thoa giữa dữ liệu kỹ thuật số và linh hồn hữu hình.
Hắn không chống cự sự xâm nhập của Hư Không.
Thay vào đó, anh mở toang mọi phòng thủ tinh thần, cho phép ký ức về sự thù hận, nỗi cô đơn tột cùng và cả niềm hy vọng mong manh cuối cùng tuôn chảy ra ngoài — nhưng không phải để hòa tan mà là để *nhiễm độc* dòng chảy dữ liệu của kẻ địch.
Tiêu Phong tập trung vào một kỷ niệm cụ thể: Khoảnh khắc anh nhận ra rằng hệ thống này không phải là công cụ, mà là tù ngục do chính tương lai của anh tạo ra.
Nỗi đau khi hiểu ra rằng mình đang bị trừng phạt bởi phiên bản xấu xa nhất của chính mình — kẻ đã bán đứng nhân tính để đạt được sức mạnh tuyệt đối trong Hư Không.
Cơn sóng ký ức này không mang màu tím dịu dàng của sự hòa giải, mà là màu đen tuyền, đậm đặc như mực tàu pha lẫn máu tươi.
Nó lao vào những mảnh bia đá vỡ vụn với tốc độ kinh hoàng, xung đột dữ dội với tần số 432Hz đang cố gắng đồng hóa nó.
*“Ngươi nghĩ ngươi có thể xóa bỏ nỗi đau bằng cách chia sẻ nó?”* Tiêu Phong gầm lên trong tâm trí mình, giọng nói vang vọng khắp không gian hư vô.
*“Nhưng nếu chính nỗi đau đó là nền tảng của sự tồn tại thì sao?
Nếu ta chấp nhận rằng mọi vết thương đều là một phần của bản ngã, liệu ngươi có còn đủ chỗ để chứa đựng nó?”* Ba tên tu tiên giả kia hét lên — tiếng thét đầy dẫy sự kinh hoàng khi dòng dữ liệu ký ức đen tối xâm nhập vào cơ thể chúng.
Những tấm bia đá trên mặt đất bắt đầu nứt vỡ thành những khe hở sâu hoắm, từ đó phun ra sương mù màu đỏ sẫm thay vì tím nhạt.
Sự đồng bộ hóa của mạng lưới Hư Không tại điểm này bị phá vỡ bởi một biến số không lường trước: Ký ức chứa đựng sự tự hủy diệt có chủ đích.
Tiêu Phong cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình đang cạn kiệt nhanh chóng, nhưng hắn không quan tâm.
Cảnh giới Trúc Cơ tầng 7 sụp đổ hoàn toàn vào khoảnh khắc đó, nhưng từ đống tàn tích của nó, một cấu trúc mới bắt đầu hình thành — dựa trên nền tảng của sự chấp nhận thực tại thay vì trốn chạy.
Hắn thấy những đường vân ký ức đen như mực hiện lên dọc theo gân tay mình, lan tỏa nhanh chóng lên cánh tay và ngực.
Đó không phải là dấu hiệu của việc bị kiểm soát, mà là bằng chứng cho thấy anh đang ghi lại quy luật vận hành của Hư Không vào chính cơ thể linh hồn của mình.
Anh đang trở thành một ổ đĩa lưu trữ sống — nơi những ký ức đau khổ được bảo quản nguyên vẹn thay vì bị phân rã.
Ba tên tu tiên giả kia bắt đầu co giật dữ dội, cơ thể chúng không còn giữ vững hình dạng nhân loại nữa mà dần biến đổi thành đá đen giống như nền đất xung quanh.
Chúng đang hóa thạch ngay trước mắt Tiêu Phong — trở thành những bia mộ sống cho chính sự tham lam muốn chiếm đoạt ký ức của người khác.
Sự yên tĩnh quay lại với bãi đá, nhưng lần này nó không còn nặng nề hay đe dọa nữa.
Nó mang cảm giác trống trải, sạch sẽ sau một cơn bão tố tâm trí.
Tiêu Phong đứng sững sờ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận