Chương 25
Mùi máu tanh nồng nặc, pha trộn với mùi ozone chát chúa của linh lực bị cháy khét, xâm nhập vào khứu giác anh như những mũi kim nhọn.
Anh không nằm trên giường đá ẩm ướt của hang động an toàn mà đang lơ lửng trong một khoảng chân không tĩnh lặng đáng sợ.
Trước mặt anh, một mảnh đất đá khổng lồ trôi nổi giữa Hư Không, bề mặt rêu phong và đổ nát, dường như là tàn dư của một cung điện cổ xưa nào đó.
Gravity ở đây gần như bằng không, nhưng áp lực từ "Hư Không Thán Khí" lại đè nặng lên linh hồn anh như một tảng đá ngàn cân.
Vết thương từ trận chiến trước đó – một nhát kiếm xuyên qua bả vai trái – đang chảy máu, nhưng những giọt máu đỏ tươi không rơi xuống mà trôi lơ lửng thành những hạt cầu nhỏ li ti, phản chiếu ánh sáng tím nhạt từ những vết nứt trên bầu trời hư vô.
Hệ thống "Ký Ức" hiện lên trong tầm mắt anh, nhưng giao diện quen thuộc ấy giờ đây đang bị nhiễu loạn dữ liệu.
Những dòng chữ xanh lá cây quen thuộc bị thay thế bằng những ký tự đỏ sẫm, nhấp nháy không đều như nhịp tim của một kẻ sắp chết.
`[SYSTEM ALERT: Tọa độ không ổn định.
Liên kết với Real World bị gián đoạn.]`
`[HP: 45/100 (Critical)]`
`[Linh Lực: 12% (Depleted)]`
`[Status: Lost in the Void.]`
Tiêu Phong cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh run rẩy.
Cảm giác cô đơn tột cùng, thứ cảm giác anh đã đè nén suốt nhiều ngày qua, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay gầy guộc, đầy vết sẹo và bụi tro.
Anh không tin vào định mệnh, anh chỉ tin vào dữ liệu.
Nhưng dữ liệu này đang nói dối anh, hoặc tệ hơn, nó đang cố gắng che giấu một sự thật kinh hoàng.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ từ nền đá.
Đó không phải là đá thường.
Nó có vân kim loại, và trên bề mặt là những khắc痕 kỳ lạ, giống như những dòng mã nguồn bị ăn mòn bởi thời gian.
Khi chạm vào nó, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.
Không phải là sự tấn công, mà là một lời chào hỏi.
Một lời chào hỏi từ quá khứ.
Quỷ Hư Không không tấn công thêm nữa.
Nó mở rộng hai cánh tay, những thanh kiếm gãy bắt đầu phát ra ánh sáng tím nhạt, cùng màu với những vết nứt trên bầu trời.
Tiêu Phong cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bắt đầu quay cuồng, không phải do anh điều khiển, mà do một lực hút từ bên ngoài.
Hệ thống "Ký Ức" bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Những cảnh báo đỏ sẫm biến mất, thay vào đó là một thanh tiến trình xuất hiện, không quen thuộc với bất kỳ nhiệm vụ nào trước đây.
`[Quest Updated: Decrypt the Memory Fragment.]`
`[Requirement: Sacrifice Stability.]`
`[Current Stability: 15%]`
Tiêu Phong nghiến răng.
Sự thực dụng trong anh lên tiếng.
Anh không có lựa chọn nào khác.
Nếu sinh vật này là một phần của bí ẩn, anh phải giải mã nó.
Nếu không, anh sẽ chết trong sự cô đơn này, trở thành một phần của Hư Không, giống như vô số linh hồn khác.
Anh đưa tay phải ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào khoảng trống đen nhánh trên đầu Quỷ Hư Không.
Cảm giác đầu tiên là lạnh.
Lạnh đến tê buốt, như chạm vào băng giá của cái chết.
Nhưng sau đó là một luồng dữ liệu khổng lồ ập vào tâm trí anh.
Không phải là hình ảnh.
Không phải là âm thanh.
Mà là cảm xúc.
Nỗi đau của việc bị chia cắt.
Sự cô đơn của việc bị bỏ lại.
Và một nỗi sợ hãi tột cùng về một thứ gì đó đang đến.
Một thứ gì đó lớn hơn cả Hư Không Chủ.
Tiêu Phong nhắm mắt lại, để cho linh lực còn lại của anh hòa vào dòng dữ liệu đó.
Anh không né tránh.
Anh chấp nhận nó.
Hệ thống cảnh báo: `[Cảnh báo: Tự hủy linh hồn.
Mức độ ổn định giảm còn 5%.]` Nhưng anh không在乎.
Anh cần biết sự thật.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh anh tan biến.
Anh không còn ở trong Hư Không.
Anh đứng trong một căn phòng trắng xóa, vô tận.
Trước mặt anh là một chiếc gương lớn.
Và trong chiếc gương đó, anh thấy chính mình.
Nhưng không phải là Lam Tiêu Phong hiện tại.
Đó là một phiên bản của anh, với đôi mắt màu tím sẫm, mặc bộ đồ tu tiên rách nát, và trên ngực là một vết sẹo hình xoắn ốc – cùng vết sẹo anh vừa thấy trên người đàn ông mù ở chương trước.
"Cuối cùng," giọng nói từ chiếc gương vang lên, trùng khớp với giọng nói trong đầu anh.
"Ngươi đã đến được đây.
Phần quá khứ."
Tiêu Phong run rẩy.
ai là ngươi?"
"Ta là ngươi," phiên bản trong gương trả lời, nụ cười bi thương hiện lên trên môi.
"Ta là kết quả của việc ngươi từ chối chấp nhận sự thật.
Ta là tương lai mà ngươi đang cố gắng chạy trốn."
Trước khi Tiêu Phong kịp thu dọn tinh thần, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những vết nứt màu tím xuất hiện khắp nơi, lớn hơn và sâu hơn trước đó.
Chúng không chỉ xuất hiện trên bề mặt đá, mà còn lan tỏa vào không khí, tạo ra những đường kẻ hình học phức tạp, giống như những dòng code đang được viết ra trong thời gian thực.
Một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn người, vang lên từ dưới lòng đất.
Nó không phải là tiếng gầm gừ của quái vật, mà là tiếng của những lời cầu nguyện, những lời than vãn, và những lời hứa hẹn bị phản bội.
Hệ thống "Ký Ức" của Tiêu Phong nhấp nháy liên tục, không báo động về nguy cơ dịch chuyển, mà hiển thị một bản đồ.
Bản đồ đó không phải là địa hình của Tàn Thiên Giới.
Nó là một sơ đồ của một cơ thể.
Một cơ thể khổng lồ, với những huyệt đạo là các thành phố, và những dòng máu là các dòng sông linh lực.
Và ở trung tâm của bản đồ đó, là một điểm đỏ đang nhấp nháy.
Điểm đó không ở bất kỳ nơi nào anh đã từng đến.
Nó nằm ở một tọa độ mà hệ thống trước đây luôn ẩn đi.
`[Location: The Core of the System.]`
`[Distance: 0 Meters.]`
`[Status: You are already inside.]`
Tiêu Phong ngước nhìn lên.
Bầu trời hư vô đang mở ra, tiết lộ một con mắt khổng lồ, màu tím sẫm, đang nhìn thẳng xuống anh.
Con mắt đó không mang theo sự thù địch.
Nó mang theo sự chờ đợi.
Sự chờ đợi của một kẻ săn mồi đã chuẩn bị sẵn bẫy từ lâu.
Và trong khoảnh khắc đó, Tiêu Phong hiểu ra sự thật tàn khốc nhất.
Anh không đang khám phá thế giới.
Anh đang nằm trong bụng của nó.
Và giờ, nó đang đói.
Anh nhặt viên Linh Thạch Ký Ức lên, cảm nhận nhiệt độ của nó truyền vào lòng bàn tay lạnh cóng.
Anh không biết mình sẽ đối mặt với gì khi bước vào con mắt đó.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn.
Sự thật sẽ không tha thứ cho sự ngây thơ.
Và anh, Lam Tiêu Phong, đã quá mệt mỏi để còn ngây thơ.
Anh bước về phía vết nứt lớn nhất, nơi con mắt đang mở ra.
Hệ thống trong đầu anh reo lên một thông báo cuối cùng, trước khi mọi thứ biến thành màu trắng.
`[Quest Accepted: Enter the Belly of the Beast.]`
`[Reward: The Truth.]`
`[Cost: Everything.]`
Tiêu Phong bước vào.
Và thế giới, một lần nữa, sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận