Chương 24
Anh chỉ nhún vai, một cử chỉ phi lý trong bối cảnh sinh tử nơi không gian đang rạn nứt và thực tại đang tan chảy.
Hệ thống "Ký Ức" trên võng mạc của anh chớp đỏ, những dòng chữ cảnh báo máu tươi hiện lên trước mắt, cắt ngang tầm nhìn:
Bầu trời phía trên không còn là màu xanh hay đỏ của cảnh báo, mà là một màu xám xịt, tĩnh lặng chết chóc.
Những đám mây không di chuyển.
Chúng đóng băng, giống như khung hình bị lỗi trong một trò chơi đồ họa cao cấp.
Zero mỉm cười, khuôn mặt trắng bệch như giấy nháp, miệng nhại lại giọng điệu lạnh lùng của máy móc: "Lựa chọn của ngươi luôn là tối ưu, Lam Tiêu Phong.
Nhưng hôm nay, tối ưu nghĩa là tự sát."
Tiếng bước chân của Tiêu Phong vang lên khô khốc trên nền đá nứt nẻ.
Mỗi bước đi đều làm rung chuyển những mảng ký ức vỡ vụn lơ lửng trong không khí.
Anh cảm thấy trọng lượng của linh lực trong cơ thể mình đang trở nên nặng nề hơn bình thường.
Đó không phải là sự sung mãn, mà là sự tắc nghẽn.
Như thể linh lực đang cố gắng thoát ra khỏi huyệt đạo, nhưng bị một lực vô hình nào đó giữ lại.
"Zero," Tiêu Phong nói, giọng anh trầm xuống, thiếu đi sự run rẩy thường thấy khi đối mặt với cái chết.
"Tại sao ngươi lại ở đây?
Ngươi là lỗi hệ thống.
Ngươi không nên tồn tại ngoài phạm vi dữ liệu."
Zero không trả lời ngay.
Ánh mắt anh ta – hoặc thứ gì đó đang mặc lấy hình dạng của anh ta – nhìn xuyên qua Tiêu Phong, hướng về phía chân trời nơi những tòa nhà đang biến thành bột mịn.
"Bởi vì tôi là phần còn lại của ngươi mà ngươi đã vứt bỏ," Zero nói, giọng vang lên từ mọi hướng, tạo hiệu ứng vang vọng kỳ lạ.
"Ngươi gọi đó là lý trí.
Tôi gọi đó là nỗi sợ.
Và hôm nay, nỗi sợ sẽ cứu ngươi, hoặc giết ngươi."
Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi ozone và mùi kim loại của máu cũ.
Tiêu Phong nhíu mày.
Dữ liệu hệ thống đang chạy điên cuồng, phân tích mối đe dọa, nhưng kết quả trả về chỉ là một chuỗi ký tự vô nghĩa: Anh nhận ra rằng trong khu vực này, quy luật tu tiên thông thường đã ngừng hoạt động.
Đây không phải là một trận chiến lực lượng.
Đây là một cuộc thẩm vấn thực tại.
Anh dừng lại trước một cánh cửa đá khổng lồ, không có tay nắm, không có khóa.
Trên bề mặt đá khắc đầy những ký tự cổ xưa, nhưng chúng không phải là văn tự tu tiên.
Chúng là mã nguồn.
Mã nguồn của thế giới này.
Tiêu Phong đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo.
Ngay lập tức, một luồng điện xanh lách chạy dọc theo cánh tay anh, đốt cháy da thịt, nhưng anh không rút tay lại.
Anh cần cảm nhận nó.
Anh cần biết sự thật trước khi hệ thống xóa bỏ anh khỏi danh sách người chơi.
Quay lại thế giới thực, không gian xung quanh họ đang sụp đổ nhanh chóng.
"Hư Không Thán Khí" không chờ đợi.
Những vết nứt đen lan rộng như mạng nhện, nuốt chửng ánh sáng và âm thanh.
Tiếng gầm gừ của hư không vang lên, giống như tiếng của một ngàn con thú dữ bị nhốt trong một chiếc hộp quá nhỏ.
Mỗi giây trôi qua, trọng lực tại khu vực này tăng gấp đôi.
Lam Tiêu Phong cảm thấy xương cốt mình sắp gãy dưới áp lực khủng khiếp.
Hệ thống hiển thị chỉ số HP của anh đang giảm với tốc độ chóng mặt: .
Máu từ lỗ tai và mũi anh chảy ra, nhưng nó không rơi xuống đất mà bốc hơi thành những hạt bụi xanh dương.
"Thời gian là kẻ giết người," Tiêu Phong hét lên, cố gắng giữ chân mình bám chặt vào mặt đất đang rung lắc dữ dội.
Làm gì đó!"
Zero đang dần tan biến, hình ảnh của anh trở nên mờ nhạt hơn.
"Tôi không thể can thiệp trực tiếp vào thực tại," Zero nói, giọng anh yếu đi, như một tín hiệu radio bị nhiễu.
"Nhưng tôi có thể cho ngươi thấy con đường.
Nhìn vào những vết nứt đó.
Chúng không phải là hư vô.
Chúng là lối đi."
Tiêu Phong nhìn vào những vết nứt đen.
Ban đầu, anh chỉ thấy sự tối tăm, sự hủy diệt.
Nhưng khi anh tập trung linh lực, điều chỉnh tần số cảm nhận của mình theo hướng dẫn của Zero, anh thấy được thứ gì đó khác.
Bên trong sự tối tăm đó là những dòng chảy dữ liệu.
Những con đường tắt.
Những điểm kết nối giữa các tọa độ ngẫu nhiên.
"Dịch chuyển ngẫu nhiên không phải là ngẫu nhiên," Tiêu Phong realization dawning, mắt anh mở to.
"Nó là một thuật toán.
Và nếu tôi biết thuật toán, tôi có thể dự đoán tọa độ tiếp theo."
"Đúng," Zero thì thầm, hình ảnh của anh gần như biến mất hoàn toàn.
"Nhưng để làm được điều đó, ngươi phải hy sinh cảnh giới Trúc Cơ của mình.
Ngươi phải phá vỡ cấu trúc linh lực hiện tại để tái cấu trúc lại theo mô hình dữ liệu.
Ngươi sẽ mất đi sức mạnh tu tiên.
Ngươi sẽ trở thành một người bình thường.
Nhưng ngươi sẽ có được tự do di chuyển."
Tiêu Phong nhìn lên bầu trời đỏ rực.
Đồng hồ đếm ngược trên hệ thống đang hiển thị: .
Năm phút nữa, Hư Không Chủ sẽ hoàn tất việc xay nhỏ thời gian trong khu vực này.
Nếu anh không di chuyển, anh sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong một khoảnh khắc đau đớn.
Anh hít thở sâu.
Không khí lạnh buốt cắt vào phổi.
Anh nhớ lại lý do mình bắt đầu hành trình này.
Không phải để trở thành cường giả.
Không phải để thống trị.
Mà là để trở về.
Để trở thành một người bình thường, được sống một cuộc đời không bị hệ thống kiểm soát.
"Được rồi," Tiêu Phong nói, giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.
"Hãy phá vỡ nó."
Anh giơ tay lên, nắm chặt quyền.
Linh lực trong cơ thể anh bắt đầu quay cuồng, không còn tuân theo các huyệt đạo thông thường mà bắt đầu chảy theo những đường nét hình học phức tạp, giống như những dòng code.
Da thịt anh nứt ra, không phải do thương tích, mà do áp lực của sự tái cấu trúc.
Anh hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và giải phóng.
Cảnh giới Trúc Cơ của anh sụp đổ, tan biến thành vô số hạt bụi ánh sáng, hòa vào không khí.
Tiêu Phong nằm yên, lắng nghe tiếng thở của mình.
Không khí ở đây tĩnh lặng, khác hẳn với sự hỗn loạn trước đó.
Anh ngồi dậy, nhìn quanh.
Đây là một thung lũng bỏ hoang, những cây cổ thụ mọc nghiêng ngả như đang cầu nguyện.
Lá cây không xanh, mà là màu xám tro, khô khốc và giòn tan.
Rồi anh nghe thấy tiếng bước chân.
Nhẹ nhàng, đều đều.
Không phải tiếng bước chân của một người.
Nó giống như tiếng của kim loại chạm vào đá, nhưng với một nhịp điệu sinh học.
Từ sau một gốc cây, một bóng người bước ra.
Không phải Zero.
Không phải Hư Không Chủ.
Đó là một người đàn ông mặc bộ đồ tu tiên cũ kỹ, rách nát.
Trên mặt anh ta là những vết sẹo chạy dọc theo những đường huyệt đạo, giống như những vết nứt trên một chiếc bình gốm.
Người đàn ông nhìn Tiêu Phong, mắt anh ta không màu, trắng bệch như giấy.
"Ngươi đã phá vỡ cảnh giới," người đàn ông nói, giọng anh ta khàn khàn, như tiếng của gió thổi qua khe đá.
"Tuyệt vời.
Cuối cùng, chúng ta cũng có một người chơi mới thực sự."
Tiêu Phong đứng dậy, cơ thể anh run rẩy vì kiệt sức.
"Ngươi là ai?"
"Ta là người đã tạo ra bản đồ," người đàn ông nói, giơ lên một cuộn giấy da cũ kỹ.
"Và ta là người sẽ dẫn ngươi đến nơi mà không ai muốn đến.
Nơi mà Hư Không Chủ không thể chạm tới."
Tiêu Phong nhìn vào cuộn giấy.
Trên đó không phải là địa hình, mà là những dòng mã nguồn.
Và ở trung tâm của nó, là một ký hiệu quen thuộc.
Ký hiệu của chính hệ thống "Ký Ức" mà anh đang sử dụng.
"Đây là gì?" Tiêu Phong hỏi, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
"Đây là sự thật," người đàn ông mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch.
"Và ngươi vừa mới mở cánh cửa."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận