Chương 30
Thay vào đó, hắn đang đứng giữa một khoảng trống trắng xóa đến kinh hoàng.
Màu trắng này không thuần khiết như tuyết hay mây.
Nó giống như sự thiếu hụt hoàn toàn của dữ liệu hình ảnh, nơi thị giác của con người bị ép buộc phải điền vào những khoảng trống bằng trí tưởng tượng hoang mang nhất.
Hắn mở mắt ra, mí mắt khô khốc vì cảm giác cháy xém từ lần dịch chuyển trước đó.
Linh lực trong kinh mạch rung động bất an, tạo ra âm thanh rít nhẹ giống như dây đàn sắp đứt.
Hệ thống trên retina của hắn nhấp nháy đỏ thẫm, cảnh báo liên tục nhưng không hiển thị tọa độ hay tên địa điểm.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất nổi bật giữa màn hình lỗi:
[SYSTEM ERROR: LOCATION UNDEFINED]
[CURRENT STATUS: VOID PROXIMITY DETECTED]
"Vị trí chưa xác định," Tiêu Phong thì thầm, giọng nói của hắn vang lên khô khốc, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch đáng sợ.
Hắn đưa tay xuống, chạm vào mặt đất — nếu có thể gọi bề mặt này là đất được.
Nó lạnh buốt và trơn nhẵn như kính vỡ đã được đánh bóng đến mức hoàn hảo.
Không có bụi bẩn.
Không có vết chân của bất kỳ sinh vật nào từng bước qua đây trước hắn.
Hắn nghi ngờ mọi thứ, đặc biệt là sự yên tĩnh quá mức này.
Trong thế giới Tu Tiên, nơi linh lực lưu chuyển hỗn loạn và nguy cơ phục kích luôn hiện hữu ở mỗi góc khuất, một không gian trống rỗng như vậy thường đồng nghĩa với cái bẫy chết người.
Hắn quay lưng lại, kiểm tra phía sau.
Vẫn chỉ có màu trắng vô tận.
Không có hướng Bắc hay Nam.
Không có mặt trời hay bóng tối.
Chỉ có sự hiện diện của chính hắn và cảm giác bị quan sát từ mọi phía cùng lúc.
Tiêu Phong hít một hơi sâu, cố gắng ổn định nhịp tim.
Tinh thần thực dụng trong hắn lên tiếng cảnh báo: đừng hoảng loạn.
Phân tích tình huống.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào nội tại cơ thể.
Cảnh giới Trúc Cơ của hắn vẫn còn nguyên vẹn, nhưng linh lực cảm giác như bị hút đi từng chút một bởi không khí xung quanh.
Đây không phải là nơi dành cho người sống.
Hoặc ít nhất, không dành cho những kẻ chưa sẵn sàng đối mặt với sự thật về chính mình.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh cắt ngang màn sương trắng.
"Nếu đây là mê cung của Hư Không Chủ," hắn tự nhủ, ngón tay siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy cụt trong lưng, "thì ta sẽ xé toạc nó thành từng mảnh."
Chưa kịp để Tiêu Phong thực hiện bước đi thứ hai, không gian trước mặt hắn bỗng nhiên nứt ra.
Một đường đen kịt, dài hàng chục trượng, xuất hiện ngang tầm mắt, chia cắt thế giới trắng xóa làm đôi.
Âm thanh phát ra từ vết nứt ấy giống như tiếng xương cốt bị bẻ gãy dưới áp lực của ngàn cân.
Từ khe hở đó, một bóng hình khổng lồ bắt đầu nhô ra.
Đó không phải là một con quái vật thông thường với da thịt và máu huyết.
Nó trông giống như một đám mây mực đen đang cố gắng kết tụ thành dạng người, nhưng thất bại ở khâu cuối cùng.
Những chi tiết méo mó, biến dạng liên tục trên bề mặt của nó khiến mắt Tiêu Phong cảm thấy đau nhói khi nhìn vào.
Đó là một "Thán Khí Ma" — quái vật sinh ra từ sự tan vỡ của không gian và ký ức bị lãng quên.
Hệ thống trong đầu hắn bùng nổ cảnh báo:
[WARNING: ENTITY DETECTED]
[NAMING ERROR.]
[TARGET CLASSIFICATION: VOID WALKER (LEVEL ??)]
[DANGER LEVEL: CRITICAL]
Tiêu Phong lùi lại một bước, linh lực trong cơ thể tuôn chảy về hai lòng bàn tay.
Hắn không vội tấn công.
Với kinh nghiệm sống sót từ hàng trăm lần dịch chuyển ngẫu nhiên, hắn biết rằng những kẻ thù xuất hiện trong vùng Hư Không thường có khả năng phòng thủ đặc biệt dựa trên luật lệ của chính nơi chúng cư ngụ.
Thán Khí Ma gầm lên — một âm thanh không phải là tiếng thét dữ tợn mà giống như tiếng vọng của hàng ngàn linh hồn đang cầu cứu, hỗn loạn và tuyệt vọng.
Âm thanh đó đánh trực tiếp vào thần kinh, làm cho đầu Tiêu Phong quay cuồng.
Ma vật tiến tới, những ngón tay dài ngoằng, nhọn hoắt chĩa thẳng về phía hắn.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, như thể trọng lực đang gia tăng gấp mười lần.
Tiêu Phong cảm nhận được áp lực lên lồng ngực mình.
Hắn không run sợ.
Thay vào đó, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi hắn — nụ cười của kẻ đã chấp nhận cái chết từ lâu và chỉ còn lại sự tò mò thuần túy về cách thức kết thúc này sẽ diễn ra.
"Được rồi," Tiêu Phong nói, giọng trầm thấp nhưng đủ để cắt qua tiếng gầm rú của ma vật.
"Hãy xem thử dữ liệu thực tế của ngươi là gì." Hắn giơ thanh kiếm gãy cụt lên.
Lưỡi không còn sắc bén, nhưng nó mang theo ý chí sống còn của chủ nhân.
Linh lực đen tối từ tĩnh mạch trên cánh tay hắn bùng nổ một lần nữa, nhưng lần này, thay vì lan tỏa ra ngoài để gây sát thương diện rộng, hắn tập trung tất cả vào việc bảo vệ linh hồn khỏi sự xé toạc khi đối đầu trực tiếp với Hư Không.
Ma vật lao tới với tốc độ kinh hoàng, gần như biến mất trong không khí trước khi xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Phong.
Những ngón tay nhọn hoắt quật xuống, tạo ra những luồng sóng xung kích làm nứt vỡ bề mặt kính trơn nhẵn dưới chân hắn.
Tiêu Phong nghiêng người né tránh sát nút, cảm giác lạnh giá từ đầu lưỡi móng vuốt của quái vật lướt qua má mình, cắt đứt một sợi tóc dài.
Đây là cơ hội duy nhất.
Khoảng cách giữa chúng gần đến mức nguy hiểm.
Tiêu Phong bước vào vùng chết.
Hắn xoay hông, dùng toàn bộ sức mạnh của cảnh giới Trúc Cơ tầng 7 để thực hiện đơn giản nhưng tối ưu hóa về hiệu quả: Chọc thẳng tim.
Thanh kiếm gãy cụt lao đi như một mũi tên bắn từ nỏ, cắm sâu vào lõi đen kịt đang quay cuồng bên trong cơ thể ma vật.
Không có cảm giác va chạm với thịt hay xương.
Thay vào đó, thanh gặp phải sự kháng cự của một lực vô hình, giống như đang đâm vào nước đóng băng dày đặc.
Ma vật ngừng chuyển động đột ngột.
Toàn bộ không gian trắng xóa xung quanh rung lên dữ dội.
Những đường nứt trên mặt đất lan rộng ra từ điểm tiếp xúc của lưỡi kiếm, tạo thành những tia sáng đỏ rực dưới lớp vỏ kính trong suốt.
Tiêu Phong cảm thấy linh lực của mình bị hút mạnh vào thanh kiếm, như thể ma vật đang cố gắng nuốt chửng nguồn năng lượng này để tự phục hồi hoặc.
hấp thụ hắn.
Hắn không rút tay ra.
Thay vào đó, hắn đẩy thêm một luồng linh lực nữa, kèm theo mệnh lệnh hệ thống:
Hắn biết đây là mạo hiểm lớn nhất từ nay đến giờ.
Nhưng nếu không tiêu diệt được thứ này ngay tại chỗ, hắn sẽ bị kẹt trong vùng Hư Không mãi mãi.
Ma vật bắt đầu co giật dữ dội, những chi tiết méo mó trên cơ thể nó vỡ tan thành vô số mảnh vụn nhỏ li ti.
Tiếng gầm của hàng ngàn linh hồn chuyển hóa thành một tiếng rít chói tai xuyên thủng màng nhĩ Tiêu Phong.
Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cú nổ lớn sẽ thổi bay cả khu vực này.
Nhưng vụ nổ không xảy ra như hắn dự đoán.
Thay vì ma vật biến mất hoặc cậu bị thổi bay bởi phản lực năng lượng, lõi đen tối bên trong ma vật bỗng nhiên vỡ tan từ bên trong, giải phóng một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ.
Ánh sáng này không nóng, mà ấm áp đến kỳ lạ, giống như ánh nắng buổi sáng sau một đêm dài giá lạnh nhất.
Nó lan tỏa ra xung quanh, quét sạch màu trắng đáng sợ và thay thế nó bằng những hình ảnh mơ hồ, xa xưa.
Tiêu Phong mở mắt ra, kinh ngạc trước cảnh tượng trước mặt.
Ma vật đã biến mất hoàn toàn.
Không còn xác chết, không còn tàn dư linh lực đen tối.
Thay vào đó, ở nơi mà lõi của ma vật từng tồn tại, một cuốn sách cổ bằng da bò đang lơ lửng giữa không trung.
Bìa sách được khắc đầy những ký tự kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy trong bất kỳ bộ công pháp nào đã ghi nhận trong hệ thống dữ liệu cá nhân.
Ánh sáng vàng kim dần tắt đi, nhưng cuốn sách vẫn tiếp tục phát ra một nguồn năng lượng ổn định, thu hút sự chú ý của Tiêu Phong.
Hắn bước chậm rãi về phía nó, thanh kiếm trong tay hạ xuống thấp hơn bình thường.
Trực giác mách bảo hắn rằng đây không phải là vật phẩm rơi từ quái vật thông thường (drop item).
Đây là một manh mối.
Một mảnh ghép bị thiếu trong bức tranh lớn về sự thật mà Hư Không Chủ đang che giấu.
Khi đến gần, Tiêu Phong nhận thấy những ký tự trên bìa sách bắt đầu di chuyển và sắp xếp lại thành câu chữ quen thuộc — tiếng Việt thuần túy, nhưng được viết bằng phong cách cổ điển đầy bí ẩn:
Hắn run nhẹ.
Câu nói này khiến hắn nhớ đến lời cảnh báo của Bạch Tuyết Nhi trước khi cô biến mất vào trong không gian dữ liệu.
Cô ấy biết điều gì đó mà hắn chưa hiểu rõ.
Tiêu Phong đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt cuốn sách.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ (rushed in) vào tâm trí hắn qua điểm tiếp xúc da thịt với vật phẩm.
Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu phân tích dữ liệu:
[ITEM IDENTIFIED: FRAGMENT OF MEMORY]
[RARETY: LEGENDARY]
[EFFECT: UNLOCKS HIDDEN QUEST LINE - "THE VOID LORD'S ORIGIN"]
"Fragment of Memory?" Tiêu Phong lẩm bẩm, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Hắn không cần hệ thống phải giải thích thêm nữa.
Những ký ức bị chôn sâu nhất trong tiềm thức của hắn bắt đầu trỗi dậy — những hình ảnh mờ ảo về một phiên bản khác của chính mình, với đôi mắt đã mất đi tất cả nhân tính từ lâu trước khi anh sinh ra.
Hắn lùi lại một bước, tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.
Đây không chỉ là khám phá bí ẩn đơn thuần.
Đây là sự đối mặt trực diện với nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn: rằng kẻ thù thực sự mà hắn đang chiến đấu có thể nằm ngay bên trong chính linh hồn mình từ rất lâu rồi.
Và cuốn sách này, thứ được sinh ra từ cái chết của Thán Khí Ma — một tạo vật của Hư Không Chủ — lại mang đến cho hắn chìa khóa để mở cánh cửa ấy.
Trước khi Tiêu Phong kịp tiêu hóa thông tin vừa xảy ra và quyết định xem liệu có nên cầm lấy cuốn sách hay không, bầu trời trắng xóa phía trên đầu bỗng nhiên xé toạc ra một lớn.
Nhưng lần này, không phải là một ma vật xuất hiện để tấn công hắn nữa.
Từ đó, một cánh cửa gỗ cổ kính, phủ đầy rêu xanh và bám đầy những dây leo khô héo, lơ lửng giữa hư không.
Cánh cửa ấy trông hoàn toàn trái ngược với môi trường vô tri vô giác xung quanh.
Nó mang vẻ cũ kỹ của thời gian, như thể đã tồn tại qua hàng ngàn năm chiến tranh và hủy diệt mà vẫn đứng vững trước sự bào mòn của Hư Không.
Trên tấm bảng đồng treo bên cạnh cánh cửa, dòng chữ khắc sâu bằng kim loại đen bóng bắt đầu sáng lên:
Tiêu Phong nhìn vào cánh cửa, rồi quay sang cuốn sách đang lơ lửng trước mặt hắn.
Hai vật phẩm này — một đại diện cho quá khứ bị che giấu, một đại diện cho tương lai đen tối — đang mời gọi hắn bước vào hai con đường hoàn toàn khác biệt nhưng đều dẫn đến cùng một đích: sự thật về nguồn gốc của hệ thống tù ngục mà anh đang mắc kẹt trong đó.
Hắn không do dự lâu.
Trong thế giới nơi thời gian là kẻ thù và mỗi giây trôi qua đều làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, sự chần chừ chính là cái chết chắc chắn.
Tiêu Phong bước tới cánh cửa gỗ cổ kính, tay nắm chặt lấy thanh kiếm gãy cụt.
Hắn biết rằng sau khi vượt qua ngưỡng cửa này, không có đường lui về phía trước hay phía sau nữa.
Chỉ có duy nhất một hướng: đối mặt với phiên bản tương lai của chính mình — kẻ đã trở thành tù nhân vĩnh viễn trong ngục tối mà anh đang cố gắng phá vỡ từ bên ngoài.
Hắn đẩy cánh cửa nặng nề mở ra, bước vào bóng tối chờ đợi phía trước – nơi mà tương lai của chính mình với đôi mắt đã mất đi tất cả nhân tính từ lâu trước khi sinh ra vẫn còn đó, sẵn sàng đón nhận thử thách lớn nhất trong cuộc đời tu tiên đầy dẫy chông gai hiểm nguy chết người này.
Một bóng đen từ trần nhà lao xuống, lưỡi kiếm lạnh lẽo cứa ngang cổ tay hắn.
Huyết khí bùng nổ, hắn phản xạ né tránh, cảm giác chết chóc bao trùm toàn thân.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận