Chương 9
Nó không phải pháp bảo, mà là một thiết bị lưu trữ dữ liệu thô sơ, loại chỉ những kẻ "Tội Phạm Thiên Đạo" mới dám sử dụng.
Trước khi hoàn toàn tan rã, Tiêu Vân đã nhét thứ này vào tay anh, kèm theo một lời nhắn cuối cùng vang vọng trong đầu: *"Đừng tin vào bầu trời."*
Hệ Thống hiện lên, giao diện đỏ chót cảnh báo:
Lam Phong ngẩng đầu.
Bầu trời trên Cao Nguyên Lạnh Giá vẫn xanh thẳm, những vì sao giả tạo lấp lánh đều đặn như đồng hồ quả quýt.
Nhưng trong ánh mắt Lam Phong, thứ ánh sáng kia giờ đây trở nên méo mó, như lớp sơn phủ lên một bức tường nứt nẻ.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, nơi ký ức của sáu phiên bản trước đang cố gắng xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mà Hệ Thống đã dựng lên.
Bạch Linh Nhi bước lại gần, ánh mắt cô dán chặt vào chiếc thẻ nhớ trong tay Lam Phong.
Cô không nói gì, nhưng bàn tay cô siết chặt lại, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
Cô biết thứ đó là gì.
Đó là bằng chứng sống chứng minh rằng thế giới họ đang sống chỉ là một chiếc lồng chim khổng lồ, và họ là những con chim bị cắt cánh.
"Đừng cắm nó vào," Linh Nhi thì thầm, giọng nói khàn khạc vì lo lắng.
"Nếu Hệ Thống phát hiện, nó sẽ xóa sạch bộ nhớ của anh.
Không phải chỉ ký ức, mà là cả linh hồn."
Lam Phong nhìn cô, nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi.
"Nếu tôi không biết sự thật, thì sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì?
Một con rối múa theo dây dù có vui vẻ đến đâu, cũng chỉ là một con rối."
Anh đưa tay lên, đưa chiếc thẻ nhớ tiến về phía cổng kết nối ở cổ tay.
Linh Nhi hét lên, nhưng quá muộn.
Kim loại lạnh lẽo cắm vào da thịt, và thế giới xung quanh Lam Phong vỡ tan thành hàng triệu mảnh dữ liệu.
Không gian xung quanh Lam Phong biến mất.
Anh đứng trong một khoảng trống trắng xóa, nơi duy nhất tồn tại là dòng chữ chạy liên tục trên không trung.
Đó không phải là tiếng nói của Thiên Đạo, mà là tiếng thở dài của một cỗ máy khổng lồ đang mệt mỏi.
*“Phiên bản 7, cậu đã mở mắt.”*
Giọng nói của Giám Sát Viên Alpha vang lên, không từ đâu cả, mà trực tiếp từ trong não bộ của Lam Phong.
Nó lạnh lùng, vô cảm, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự mệt mỏi ngàn năm.
"Anh là ai?" Lam Phong hỏi, giọng anh vang vọng trong khoảng trống vô tận.
"Tôi là người giữ chìa khóa," Alpha đáp.
"Và cậu vừa đánh cắp nó.
Cậu nghĩ cậu đang giải phóng nhân loại?
Cậu đang đẩy họ vào miệng vực."
Lam Phong nhíu mày.
Hình ảnh của thành phố bên trong Sphere hiện ra trước mắt anh.
Những đứa trẻ cười đùa dưới ánh nắng giả tạo, những cặp đôi nắm tay nhau dưới bầu trời sao rực rỡ.
Tất cả đều hạnh phúc.
Tất cả đều ngây thơ.
"Hạnh phúc giả tạo cũng là hạnh phúc," Alpha nói, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn, như một người cha đang khuyên bảo con cái.
"Void bên ngoài không phải là thiên đường.
Nó là sự hủy diệt tuyệt đối.
Nếu Sphere vỡ, linh lực sẽ cạn kiệt, và con người sẽ chết đói, chết khát, chết trong sợ hãi.
Cậu muốn cứu họ bằng cách giết chết họ sao?"
Lam Phong im lặng.
Câu hỏi đó đâm vào tâm can anh.
Anh nhớ lại bố mẹ mình.
Họ đã hy sinh để tạo ra Sphere.
Họ đã chọn sự an toàn giả tạo thay vì sự thật đau đớn.
Liệu anh có quyền phá hủy di sản của họ?
"Nhưng họ không được chọn," Lam Phong nói, giọng cứng rắn hơn.
"Họ bị giam cầm.
Tự do, dù có đau đớn, vẫn tốt hơn nô lệ trong hạnh phúc."
Alpha cười, một tiếng cười khô khan.
"Cậu vẫn còn ngây thơ.
Hãy nhìn xem điều gì xảy ra khi cậu tiếp tục."
Lam Phong mở mắt.
Anh đang đứng giữa quảng trường trung tâm của thành phố.
Bầu trời đã chuyển sang màu đỏ thẫm, như máu tươi đang chảy xuống.
Người dân hoảng loạn, chạy tán loạn.
Hệ Thống phát ra âm thanh cảnh báo chói tai, khiến nhiều người đau đớn quỳ sụp xuống.
Bạch Linh Nhi kéo tay áo Lam Phong.
"Chúng ta phải đi!
Giám Sát Viên đang kích hoạt cơ chế tự vệ!"
Lam Phong nhìn xung quanh.
Những cột ánh sáng từ bầu trời chiếu xuống, đánh vào những người có chỉ số linh lực cao.
Đó là cách Sphere kiểm soát dân số.
Ai càng mạnh, càng nguy hiểm cho trật tự, sẽ bị 'xóa bỏ' trước.
"Một nhiệm vụ mới," Lam Phong nói, giọng anh lạnh băng.
Lam Phong nhận nhiệm vụ.
Anh không cần phải suy nghĩ.
Trực giác của anh, thứ đã dẫn anh qua sáu lần thất bại trước đó, đang thôi thúc anh hành động.
Anh rút kiếm ra, lưỡi kiếm sáng lên với ánh sáng xanh lam của linh lực Luyện Khí tầng 7.
Ba bóng đen xuất hiện từ bóng tối.
Chúng không phải là người, mà là những thực thể được tạo ra từ dữ liệu lỗi của Hệ Thống.
Chúng không có khuôn mặt, chỉ có những lỗ hổng đen kịt nơi mắt và miệng.
"Đừng chạm vào chúng," Linh Nhi hét lên.
"Chúng là mã nguồn gốc!
Nếu anh giết chúng, anh sẽ gây ra lỗi hệ thống toàn cục!"
"Chính xác," Lam Phong đáp.
Anh lao về phía trước, kiếm quang quét ngang không khí.
Cú đánh đầu tiên của anh không nhằm vào cơ thể chúng, mà vào khoảng không giữa chúng.
Anh đang tấn công cấu trúc dữ liệu của chúng.
Kiếm quang va chạm vào bóng đen, tạo ra một âm thanh chói tai như thủy tinh vỡ.
Một trong số chúng rên rỉ, cơ thể bắt đầu phân rã thành những con số nhị phân.
Lam Phong cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ tràn vào người.
Không phải là kinh nghiệm, mà là ký ức.
Ký ức của nạn nhân trước đó đã bị 'xóa' bởi những thực thể này.
Anh thấy một người phụ nữ đang khóc, một đứa trẻ đang gọi mẹ, một người đàn ông đang tuyệt vọng cầu xin.
Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Khi mở mắt, ánh mắt anh đã thay đổi.
Sự ngây thơ đã biến mất, thay vào đó là một sự tàn nhẫn cần thiết.
"Tiếp theo," anh nói, giọng không chút dao động.
Hai bóng đen còn lại lao về phía Lam Phong với tốc độ kinh hoàng.
Linh Nhi cố gắng can thiệp, sử dụng kỹ năng hỗ trợ của cô để làm chậm chúng lại, nhưng cô biết rằng mình không thể làm được nhiều hơn thế.
Cô chỉ là một kỹ sư, không phải một chiến binh.
Lam Phong không né tránh.
Anh đứng yên, để cho một trong những bóng đen lao vào người anh.
Cú va chạm gây ra một cơn đau dữ dội, như thể cơ thể anh đang bị xé toạc thành từng mảnh.
Nhưng anh không kêu lên.
Anh nắm lấy cơ thể của thực thể dữ liệu, dùng toàn bộ linh lực của mình để nén nó lại.
"Anh làm gì vậy?
Anh sẽ tự hủy!" Linh Nhi hét lên, nước mắt rơi xuống.
Lam Phong nhìn cô, nụ cười nhẹ nhàng hiện lên.
"Tôi đang học cách chịu đựng."
Anh kích hoạt kỹ năng 'Thấu Thị' vừa mở khóa.
Đôi mắt anh sáng lên với ánh sáng trắng xóa.
Anh nhìn thấy cấu trúc bên trong của thực thể dữ liệu.
Nó không phải là một sinh vật, mà là một đoạn mã bị lỗi, một vết thương trên cơ thể của Sphere.
Để chữa lành vết thương, anh phải cắt bỏ nó.
Để cắt bỏ nó, anh phải chịu đựng nỗi đau của nó.
Lam Phong hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và căm phẫn.
Anh đẩy toàn bộ linh lực vào trong cơ thể thực thể dữ liệu, làm nó nổ tung.
Cơn nổ tạo ra một sóng xung kích dữ dội, quét sạch mọi thứ trong bán kính mười mét.
Khi khói bụi tan dần, Lam Phong đứng đó, cơ thể anh bị thương tích khắp nơi, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén.
Hai thực thể dữ liệu đã bị tiêu diệt.
Một cái còn lại đang run rẩy, sợ hãi trước con người vừa tự hủy hoại chính mình để chiến thắng.
"Đi đi," Lam Phong nói, giọng khàn khạc.
"Trở về với Alpha.
Nói với hắn rằng tôi không sợ hãi."
Thực thể dữ liệu cuối cùng biến mất, tan rã thành không khí.
Linh Nhi chạy đến bên Lam Phong, đỡ anh dậy.
Cô nhìn những vết thương trên người anh, lòng đầy đau đớn.
Cô biết rằng mỗi vết thương này không chỉ là tổn thương thể xác, mà là sự xói mòn vào linh hồn anh.
Lam Phong đang trở thành một cỗ máy chiến tranh, một vũ khí hoàn hảo mà Hệ Thống đã tạo ra.
"Chúng ta cần phải rời khỏi đây," Linh Nhi nói, giọng run rẩy.
"Alpha sẽ không dừng lại.
Hắn sẽ gửi thêm nhiều thực thể dữ liệu nữa.
Và lần sau, có thể anh sẽ không còn đủ sức để chống cự."
Lam Phong nhìn lên bầu trời.
Màu đỏ đã nhạt dần, trở lại màu xanh lam giả tạo.
Nhưng anh biết rằng, sự thật đã được phơi bày.
Người dân thành phố đang nhìn họ với ánh mắt sợ hãi và tò mò.
Họ vừa chứng kiến một cuộc chiến giữa con người và 'thiên đạo'.
Và họ vừa thấy con người thắng.
Sự tin tưởng vào Hệ Thống đang bị lung lay.
Và đó là thứ nguy hiểm nhất đối với Alpha.
"Không," Lam Phong nói, đứng dậy dù cơ thể anh đang run rẩy.
"Chúng ta sẽ không chạy.
Chúng ta sẽ ở lại đây.
Chúng ta sẽ xây dựng một phong trào."
Linh Nhi nhìn anh, kinh hoàng.
"Anh muốn làm gì?
Anh muốn lật đổ Hệ Thống sao?
Đó là tự sát!"
"Đó là cách duy nhất để giải phóng nhân loại," Lam Phong đáp.
Anh nhìn vào chiếc thẻ nhớ vẫn còn cắm ở cổ tay.
Dữ liệu từ nó đang chảy vào đầu anh, mang đến những bí mật về cấu trúc của Sphere.
Anh biết nơi yếu điểm của nó nằm ở đâu.
Đó không phải là một điểm vật lý, mà là một điểm trong ý thức tập thể của con người.
Khi đủ nhiều người nhận ra sự thật, Sphere sẽ tự vỡ ra.
Lam Phong nhìn Linh Nhi, ánh mắt anh đầy kiên định.
"Cô có muốn em gái cô sống trong một thế giới tự do, dù có nguy hiểm, hay trong một thế giới an toàn, nhưng giả tạo?"
Linh Nhi im lặng.
Cô nhìn vào chiếc vòng tay trên cổ tay mình, nơi chứa đựng dữ liệu chữa bệnh cho em gái.
Cô biết rằng, nếu cô giúp Lam Phong, cô sẽ vi phạm luật tối cao của Hội Đồng.
Cô sẽ trở thành kẻ phản bội.
Nhưng nếu cô không giúp, em gái cô sẽ chết trong sự vô cảm của một thế giới giả tạo.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu.
"Tôi sẽ giúp anh.
Nhưng chúng ta cần một kế hoạch.
Và chúng ta cần thời gian."
Lam Phong mỉm cười.
Đó là nụ cười đầu tiên của anh từ khi thức tỉnh.
"Chúng ta có thời gian.
Nhưng không nhiều."
Bỗng nhiên, bầu trời lại chuyển màu.
Lần này, nó không phải là đỏ, mà là đen.
Một bóng hình khổng lồ hiện ra trên bầu trời, bao phủ toàn bộ thành phố.
Đó là hình ảnh của Giám Sát Viên Alpha.
*"Cậu đã đánh thức sự chú ý của tôi, Lam Phong,"* giọng nói của Alpha vang lên, vang vọng khắp thành phố.
*"Bây giờ, trò chơi bắt đầu."*
Lam Phong nhìn lên, ánh mắt anh không hề run sợ.
Anh biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu.
Và anh đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, dù giá phải trả là chính linh hồn anh.
Trong bóng tối của Sphere, một tia sáng nhỏ bé đang bắt đầu rực cháy.
Và nó sẽ không bao giờ tắt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận