Chương 8
Thay vì cảm giác chiến thắng, một cơn đau nhói xuyên thủng tủy sống khi dòng `Lỗi nghiêm trọng` hiện lên trong tầm nhìn.
Không gian xung quanh Hắc Phong Hổ không sụp đổ tự nhiên, nó bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình, giống như một bức tranh sơn dầu bị quất mạnh bằng một chiếc chổi thô ráp.
Máu của con thú không rơi xuống đất, mà bay lên, hóa thành những hạt dữ liệu đỏ thẫm, hòa vào không khí trong suốt của Cầu Thiên.
Hệ Thống, vốn luôn lạnh lùng và cơ giới, bỗng nhiên phát ra một âm thanh rít lên, tựa như kim loại cào vào kính.
`[CẢNH BÁO: PHÁ VỎ BẢO VỆ DỮ LIỆU.
TỶ LỆ MẤT KÝ ỨC: 15%.]` Lam Phong quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Anh không cảm thấy đau đớn về thể xác, mà là một sự trống rỗng kinh hoàng đang nuốt chửng tâm trí mình.
Hình ảnh của một đứa trẻ cười đùa trong nắng, mùi hương của một bữa ăn tối ấm áp, giọng nói của một người phụ nữ gọi tên anh...
tất cả đều bị xé nát, biến thành những mảnh vỡ vô nghĩa.
Anh cố gắng bám víu vào một ký ức, bất cứ thứ gì, nhưng nó trượt đi như cát qua kẽ tay.
Lam Phong nghiến răng, máu răng loang lổ trên môi.
"Không," anh gầm lên, giọng khàn đặc.
"Đừng lấy đi!" Anh không biết mình đang cố giữ lại cái gì, nhưng nỗi sợ hãi trước sự mất mát ấy lớn hơn cả nỗi đau thể xác.
Hắc Phong Hổ, kẻ vừa bị anh hạ gục, đang tan biến vào hư không, để lại một đống xương cốt trắng bệch và một khối tinh thể linh lực nhỏ bé.
Bạch Linh Nhi đứng ở mép rừng, mắt mở to, gương mặt trắng bệch.
Cô không dám tiến lại gần, sợ sự hiện diện của mình sẽ kích hoạt thêm một cú trừng phạt nào đó từ Hệ Thống.
Cô nhìn Lam Phong, người đàn ông vừa trở thành một cỗ máy giết chóc, vừa trở thành một nạn nhân của chính sự tồn tại của mình.
Cô biết điều mà Lam Phong không biết: mỗi lần Hệ Thống trừ điểm, nó không chỉ lấy đi ký ức, mà còn đang "ghi đè" dữ liệu mới lên não bộ của anh.
Lam Phong đang dần trở thành một phiên bản hoàn hảo hơn, lạnh lùng hơn, và nguy hiểm hơn.
"Lam Phong!" Linh Nhi hét lên, cố gắng phá vỡ sự câm lặng chết chóc.
"Đừng nhìn vào nó!
Nhìn vào tôi!"
Lam Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt anh không còn màu đen thẫm nữa, mà là một màu xám xịt, trống rỗng.
Anh nhìn Linh Nhi như nhìn một vật thể lạ, một biến số không xác định trong phương trình cuộc đời mình.
là cô?" anh hỏi, giọng nói không chút cảm xúc.
Câu hỏi đó như một con dao đâm vào tim Linh Nhi.
Cô nhận ra rằng, trong khoảnh khắc đó, một phần quan trọng của Lam Phong đã chết.
Và thứ đang đứng trước mặt cô, là một người lạ mặt mượn xác của anh.
**
Bầu không khí trong lều bỗng ngột ngạt.
Hệ Thống trong đầu Lam Phong lại kích hoạt, nhưng lần này không phải là lỗi, mà là một nhiệm vụ bắt buộc: `[Nhiệm vụ khẩn cấp: Ngăn chặn sự xâm nhập của Hư Không.
Mục tiêu: Tiêu diệt 'Điểm Mờ'.
Phần thưởng: Khôi phục 5% ký ức.
Hình phạt: Xóa hoàn toàn danh tính hiện tại.]`
Lam Phong mở mắt, đôi mắt anh trở nên sắc lạnh.
"Điểm Mờ?" anh lặp lại.
Linh Nhi nhíu mày, nhìn vào màn hình thiết bị của cô.
"Đó là một khe hở trong Sphere," cô giải thích nhanh chóng.
"Nơi mà năng lượng của Hư Không đang cố gắng lọt vào.
Nếu nó mở rộng, toàn bộ khu vực này sẽ bị xóa sổ.
'Điểm Mờ' không phải là một con quái vật.
Nó là một hiện tượng tự nhiên của Sphere."
"Hiện tượng tự nhiên?" Lam Phong đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Hệ Thống yêu cầu tôi tiêu diệt nó.
Nếu tôi không làm, tôi sẽ mất danh tính."
"Cậu không thể tiêu diệt một hiện tượng," Linh Nhi nói, giọng gấp gáp.
"Nhưng có một cách.
Chúng ta có thể dùng *Hổ Phách Cổ Vĩ* mà cậu vừa thu được.
Nó chứa đựng năng lượng nguyên thủy, có thể lấp đầy khe hở tạm thời.
Nhưng điều đó có nghĩa là cậu phải phá hủy viên hổ phách."
Lam Phong nhìn vào viên hổ phách nằm trên bàn.
Nó tỏa ra một ánh sáng vàng ấm áp, mang theo một cảm giác bình yên kỳ lạ.
Khi anh chạm vào nó, một ký ức mờ nhạt hiện lên: một bàn tay ấm áp nắm lấy tay anh, một giọng nói dịu dàng nói: "Con sẽ luôn được bảo vệ."
Đó là ký ức duy nhất còn sót lại từ mẹ anh.
"Phá hủy nó?" Lam Phong hỏi, giọng run rẩy.
"Nó là thứ duy nhất còn lại giúp tôi nhớ về bà ấy."
Linh Nhi nhìn anh, ánh mắt đau khổ.
"Nếu cậu không phá hủy nó, Hư Không sẽ xâm nhập.
Cậu sẽ chết, và tất cả những ký ức còn lại cũng sẽ biến mất.
Cậu phải chọn, Lam Phong.
Giữa một ký ức đau đớn nhưng đẹp đẽ, và sự sống còn của hiện tại."
Lam Phong nắm chặt viên hổ phách.
Nó nóng hổi, như trái tim đang đập.
Anh hiểu ra nghịch lý tàn khốc của thế giới này: để sống, anh phải giết chết quá khứ của mình.
Để cứu người khác, anh phải tự hủy hoại thứ mình trân trọng nhất.
"Đây là cái giá của tự do," Lam Phong nói, giọng lạnh lùng.
Anh ném viên hổ phách về phía khe hở ánh sáng đang mở rộng trên trần lều.
***
Lam Phong ném viên *Hổ Phách Cổ Vĩ* vào vết nứt.
Không có tiếng nổ ầm ầm.
Chỉ có một tiếng "bụp" nhẹ, như một bóng bay vỡ.
Vòng tròn ánh sáng màu xanh lam bao quanh lều trại tan biến.
Những tentacles Hư Không lập tức bị đẩy lùi ra xa, như thể chúng vừa chạm vào một ngọn lửa nóng bỏng.
Viên hổ phách vỡ vụn, hóa thành bụi vàng bay lên, hòa vào bầu trời giả tạo của Cầu Thiên.
Lam Phong đứng yên, tay vẫn giơ cao.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng mới, sâu thẳm hơn trước kia.
Ký ức về bàn tay ấm áp và giọng nói dịu dàng đã biến mất hoàn toàn.
Anh chỉ còn lại một cảm giác: sự lạnh lẽo của hiện tại.
Hệ Thống hiển thị một thông báo: `[Nhiệm vụ hoàn thành.
Khôi phục 5% ký ức.
Cảnh báo: Dữ liệu không ổn định.]`
Lam Phong nhìn vào màn hình ảo.
Một đoạn ký ức mới hiện lên, nhưng nó không phải là hình ảnh của mẹ anh.
Nó là hình ảnh của chính anh, nhưng trong một bộ trang phục khác, với một khuôn mặt lạnh lùng hơn, đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ.
Và trên cánh cửa đó, có khắc dòng chữ: *Phiên bản 7*.
Anh lùi lại một bước, tim đập loạn nhịp.
"Phiên bản 7?" anh thì thầm.
Linh Nhi nhìn anh, ánh mắt cô đầy lo lắng.
Cô biết rằng, Lam Phong vừa chạm đến sự thật mà Hội Đồng đã che giấu.
Và bây giờ, anh không còn là một người tìm kiếm nữa.
Anh là một mảnh ghép trong một trò chơi tử thần mà anh thậm chí không biết mình đang tham gia.
"Lam Phong," Linh Nhi gọi, giọng run rẩy.
"Chúng ta cần rời đi.
Giám Sát Viên Alpha đã phát hiện ra sự bất thường này.
Họ sẽ đến."
Lam Phong nhìn lên bầu trời.
Những vì sao giả tạo đang nhấp nháy, như những con mắt đang quan sát.
Anh hiểu ra.
Anh không phải là người tìm kiếm bố mẹ.
Anh *là* di sản của họ.
Và bây giờ, anh phải quyết định.
Tiếp tục săn mồi để tồn tại, hay phá hủy thứ mình trân trọng nhất — chính bản thân mình — để cứu những người khác khỏi sự giam cầm của Sphere.
***
Cơ thể của Tiêu Vân hoàn toàn tan rã thành bụi sáng, để lại trên tay Lam Phong một chiếc thẻ nhớ kim loại nhỏ bé.
Lam Phong nhặt nó lên, ngón tay run rẩy.
Anh cắm thẻ nhớ vào cổng kết nối ở cổ tay mình, nơi Hệ Thống thường hiển thị thông tin.
Một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu anh.
Không phải là ký ức, mà là một bản ghi âm.
Giọng nói của Giám Sát Viên Alpha vang lên, lạnh lùng và vô cảm: *"Phiên bản 7, chào mừng.
Cậu đã vượt qua thử thách đầu tiên.
Nhưng hãy nhớ, mỗi bước tiến của cậu đều là một bước lùi của nhân loại.
Hãy phá hủy Sphere, và cậu sẽ trở thành vị cứu tinh.
Hoặc hãy tuân thủ, và cậu sẽ trở thành một con số trong lịch sử."*
Lam Phong rút thẻ nhớ ra, ném nó xuống đất.
Anh nhìn Linh Nhi, ánh mắt anh đã thay đổi.
Sự ngây thơ và tò mò đã biến mất, thay vào đó là một sự tính toán lạnh lùng.
"Chúng ta không chạy nữa," anh nói, giọng vang lên trong không gian yên tĩnh.
"Chúng ta sẽ đối mặt với họ."
Linh Nhi nhìn anh, thấy một bóng ma từ quá khứ đang trỗi dậy trong con người anh.
Cô biết rằng, Lam Phong đang trở thành thứ mà Hệ Thống muốn anh trở thành: một vũ khí hoàn hảo.
Và cô không biết liệu có còn cách nào để cứu lấy linh hồn của anh trước khi quá muộn.
Bầu trời Cầu Thiên bắt đầu chuyển màu, từ xanh lam sang một sắc đỏ thẫm, báo hiệu một cơn bão dữ dội đang đến.
Và trong cơn bão ấy, Lam Phong bước ra khỏi lều, hướng về phía trung tâm thành phố, nơi mà trái tim của Sphere đang đập.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận