Chương 7

Cảm giác đầu tiên Lam Phong nhận thấy không phải là mùi máu tanh tưởi hay đau đớn xé thịt, mà là sự *trong trẻo* đến rợn người.

Không khí trong hang động ẩm ướt, lạnh lẽo, bám vào da thịt như lớp màng nhầy của một con vật khổng lồ đang thở.

Nhưng đối với giác quan hiện tại của anh, nó trở nên sắc bén như dao cứa vào võng mạc.

Anh mở mắt, nhìn thấy đôi tay của mình — đôi tay mà khoảnh khắc trước còn run rẩy vì sợ hãi, giờ đây lại nằm im lìm trên nền đá ẩm, trắng bệch và sạch sẽ một cách kỳ lạ.

Không có vết xước.

Không có bụi đất.

Chỉ có sự hoàn hảo giả tạo của một bản sao được in ấn lại.

*[THÔNG BÁO HỆ THỐNG: TÍCH HỢP THÀNH CÔNG.]*
*[TRẠNG THÁI: PHIÊN BẢN 7.0 - HOẠT ĐỘNG.]*
*[CẤP ĐỘ: LUYỆN KHÍ TẦNG 1 (ĐÃ ĐẠT ĐỈNH).]*
*[NHIỆM VỤ MỚI: SĂN MỒI.

MỤC TIÊU: THU THẬP 1000 ĐƠN VỊ LINH LỰC TỪ KẺ SĂN LÙNG.

THƯỞNG: KHÔI PHỤC 5% KÝ ỨC NGẪU NHIÊN.]*

Lam Phong ngồi dậy, cử chỉ mượt mà đến mức khiến anh cảm thấy ghê tởm chính cơ thể mình.

Anh không nhớ cách mình leo xuống đây, cũng không nhớ tại sao lại ở trong hang động này.

Trong đầu anh, những mảnh ghép ký ức trước đó — bữa tiệc sinh nhật, khuôn mặt bố mẹ, sự sụp đổ của cột đá đen — đã biến mất.

Thay vào đó là một khoảng trống trắng xóa, rộng lớn và im lặng, giống hệt Void bên ngoài Sphere.

Anh cảm thấy trống rỗng, nhưng không hề sợ hãi.

Sự sợ hãi là cảm xúc của con người, và Lam Phong nhận ra rằng, ở cấp độ ý thức này, anh đang dần mất đi tính người.

Anh là một công cụ.

Một vũ khí được đánh bóng hoàn hảo bởi Hệ Thống.

Anh bước ra khỏi hang động, đôi chân chạm vào đất đá gồ ghề nhưng không phát ra chút tiếng động nào.

Linh lực trong kinh mạch chảy tràn đầy sức sống, mạnh mẽ và nóng bức, như dòng magma chảy ngầm dưới lớp vỏ nguội lạnh.

Anh hít một hơi thật sâu, không khí trong hang động mang theo mùi mốc meo và mùi kim loại gỉ sét.

Nhưng bên dưới đó, anh ngửi thấy một thứ mùi khác.

Mùi của sự sống.

Mùi của linh lực đang chảy trong huyết mạch của kẻ khác.

Hệ Thống đang chỉ cho anh thấy con mồi.

Một mũi tên xanh lá cây ảo hiện lên trong tầm nhìn của anh, hướng về phía lối ra hang động, nơi ánh sáng yếu ớt của bầu trời giả tạo lọt xuống.

Lam Phong ngồi xuống bên một vũng nước đọng trong hang, mặt nước phẳng lì, phản chiếu khuôn mặt thanh tú nhưng thiếu đi thần thái của anh.

Anh nhìn vào đôi mắt mình.

Đôi mắt ấy từng chứa đựng sự quyết đoán, sự giận dữ, và cả nỗi đau tột cùng khi chứng kiến thế giới sụp đổ.

Giờ đây, nó chỉ còn là sự bình thản vô hồn của một người mới sinh, hoặc tệ hơn, của một cỗ máy.

Anh cố gắng nhớ lại cảm giác khi nhìn thấy Bạch Linh Nhi.

Tên đó vang lên trong đầu anh như một tiếng chuông xa xôi, nhưng anh không thể nhớ ra khuôn mặt cô ấy.

Anh chỉ biết rằng cô ấy quan trọng.

Rất quan trọng.

Nhưng lý do tại sao thì đã bị xóa sạch.

Anh đặt tay xuống mặt nước.

Gợn sóng lan tỏa, làm vỡ hình ảnh phản chiếu.

Trong khoảnh khắc đó, anh thấy một flash ký ức lóe lên.

Không phải là ký ức của chính anh.

Mà là ký ức của phiên bản thứ 6.

Anh thấy phiên bản thứ 6 đang gào thét, cầm một thanh kiếm gãy, lao vào đám đông những bóng đen.

Phiên bản thứ 6 chết trong tuyệt vọng, và khi ý thức của anh ta tan biến, nó đổ vào ý thức của Lam Phong như một dòng chảy dữ liệu đau đớn.

Lam Phong rùng mình.

Anh hiểu ra.

Những ký ức anh "mất đi" không hề biến mất.

Chúng bị đè nén bởi hàng tá ký ức của những người tiền nhiệm đã thất bại.

Anh là một nghĩa trang sống.

Và mỗi khi anh hoàn thành nhiệm vụ, Hệ Thống sẽ cho phép anh đào mộ, chôn thêm một chút sự thật vào trong lòng mình.

Anh đứng dậy, lau khô tay trên áo choàng rách nát.

Cảm giác tội lỗi dấy lên, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi một luồng dữ liệu lạnh lẽo từ Hệ Thống.

*[CẢNH BÁO: SỰ YẾU ĐUỐI LÀNG NGUY CƠ.

XÓA BỎ CẢM XÚC DƯ THỪA.]* Lam Phong nhướn mày.

Anh không tuân theo lệnh.

Anh giữ lại cảm giác tội lỗi đó, như một viên đá nhỏ trong giày.

Nó sẽ đau, nhưng nó sẽ nhắc nhở anh rằng anh vẫn còn là người.

Hoặc ít nhất, anh muốn tin như vậy.

Anh bước về phía lối ra, linh lực tụ tập ở lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu nhỏ màu xanh nhạt.

Nó rung động, sẵn sàng phát nổ.

Anh không biết mình sẽ đối mặt với ai, nhưng anh biết rằng, để sống sót, anh phải giết.

Và để hiểu mình là ai, anh phải nhớ.

Hai mục tiêu này mâu thuẫn nhau, nhưng Hệ Thống đã buộc anh phải thực hiện cả hai.

Tiếng động vang lên từ phía ngoài hang động.

Tiếng bước chân nặng nề, kèm theo tiếng kim loại va chạm.

Lam Phong nép mình sau tảng đá, quan sát.

Ba tên tu sĩ mặc áo choàng xám của "Phong Vân Phái" — một phe phái trung lập nhưng thường xuyên săn lùng những kẻ "bất thường" như anh.

Họ đang kiểm tra khu vực, tay cầm la bàn linh lực, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc khuất.

Người đứng đầu, một lão giả với bộ râu bạc dài, đang cầm một chiếc hộp bằng gỗ đen.

Trên hộp khắc những ký tự cổ xưa mà Lam Phong không thể đọc được, nhưng Hệ Thống lại dịch ngay lập tức: *[VẬT PHẨM: HỘP CHỨA KÝ ỨC.

NGUỒN GỐC: HỘI ĐỒNG GIÁM SÁT.

MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: CAO.]*

Lão giả dừng lại, ngửi không khí.

"Nó ở đây," giọng ông ta khàn đặc, đầy mệt mỏi.

"Mùi linh lực của nó...

giống như mùi của sự hủy diệt." Hai tên tu sĩ trẻ hơn căng cung tên, mũi tên tẩm độc linh lực, nhắm vào bóng tối.

Lam Phong nhìn thấy sự run rẩy nhẹ trong tay họ.

Họ không phải là sát thủ máu lạnh.

Họ là những kẻ thực thi nhiệm vụ, những con rối bị buộc phải giết hại đồng loại để bảo vệ trật tự giả tạo của Sphere.

Lão giả quay sang hai người trẻ, giọng nói trầm xuống.

"Chúng ta không được giết nó.

Chúng ta phải bắt sống.

Hội Đồng cần dữ liệu từ não của nó.

Nếu để nó chết, tất cả nỗ lực của chúng ta trong mười năm qua sẽ đổ sông đổ biển."

Lam Phong nheo mắt.

Anh không muốn bị bắt.

Bị bắt có nghĩa là bị quét sạch ký ức, trở thành một con người trống rỗng, một viên pin sống cho Sphere.

Anh nhìn vào viên `Thuốc Hoàn Ký Ức` đang nằm trong túi áo.

Đó là vật phẩm duy nhất anh còn lại từ phiên bản trước.

Hệ Thống nói rằng nuốt nó sẽ giúp anh đột phá cảnh giới, nhưng cái giá phải trả là một phần ký ức sẽ bị xóa vĩnh viễn để bù đắp năng lượng.

Một lựa chọn bi kịch.

Để mạnh hơn, anh phải quên đi chính mình.

Để cứu người khác, anh phải tự hủy hoại.

Lão giả bước tiến lên, tay đặt lên hộp gỗ.

"Lam Phong," ông ta gọi tên anh, giọng đầy bi thương.

"Đừng chiến đấu.

Chúng ta đều là nạn nhân của Sphere.

Tôi đã mất con gái mình vì nó.

Tôi không muốn anh cũng vậy." Lời nói của lão giả chạm vào dây thần kinh yếu ớt nhất trong tim Lam Phong.

Anh nhớ ra...

có một người phụ nữ.

Một người phụ nữ đã chết vì anh?

Hay vì phiên bản trước của anh?

Ký ức mơ hồ hiện lên, hình ảnh một cô bé cười tươi, tay cầm một bông hoa giấy.

Rồi hình ảnh đó tan biến, thay bằng tiếng hét của Hệ Thống.

*[NHIỆM VỤ BẮT BUỘC: TIÊU DIỆT MỤC TIÊU.

KHÔNG CHO PHÉP BẮT SỐNG.]*

Lam Phong không rút kiếm.

Anh đưa tay ra, nắm chặt viên `Thuốc Hoàn Ký Ức`.

Viên thuốc nhỏ bé, lạnh lẽo, nhưng lại tỏa ra sức nóng khủng khiếp.

"Tôi không phải là chìa khóa," Lam Phong nói, giọng trầm ấm, khác hẳn sự run rẩy ban đầu.

"Tôi là nạn nhân." Anh nuốt viên thuốc.

Cơn đau xé toạc đầu anh.

Không phải là đau vật lý, mà là sự sụp đổ của bức tường ngăn cách giữa hiện tại và quá khứ.

Anh thấy hình ảnh của bố mẹ mình, của Bạch Linh Nhi, của phiên bản thứ 6...

tất cả đều quay cuồng, rồi vỡ vụn.

Anh hét lên, nhưng không có tiếng động.

Linh lực trong cơ thể bùng nổ, phá vỡ giới hạn Luyện Khí tầng 1.

Anh bước ra từ bóng tối, đôi mắt sáng rực rỡ ánh xanh lạnh lẽo.

Ba tên tu sĩ hoảng sợ.

Lão giả lùi lại, mặt mày tái nhợt.

đừng làm vậy!

Anh sẽ mất hết!" Lam Phong không nghe.

Anh chỉ thấy những đường kẻ đỏ trên người họ, chỉ thị điểm yếu.

Hệ Thống đang dẫn dắt anh, như một bàn tay vô hình điều khiển con rối.

Anh giơ tay, linh lực tụ tập thành một mũi tên sắc bén.

Anh nhắm vào lão giả.

Nhưng trước khi phóng ra, anh nhìn thấy ánh mắt của lão giả.

Không phải sợ hãi.

Mà là sự thông cảm.

Lão giả biết điều gì đó mà Lam Phong không biết.

Lão giả biết rằng Lam Phong không phải là người đầu tiên.

Và anh cũng không phải là người cuối cùng.

Mũi tên linh lực bay đi, nhưng không trúng lão giả.

Nó xuyên qua không khí, đánh vào tảng đá phía sau, gây ra một vụ nổ nhỏ.

Lam Phong đứng yên, tay vẫn giơ cao.

Anh không muốn giết.

Nhưng Hệ Thống không cho phép anh dừng lại.

*[CẢNH BÁO: VI PHẠM NHIỆM VỤ.

TRỪ 100 EXP.

TRỪ 10% KÝ ỨC.]* Một cơn đau dữ dội quét qua đầu anh.

Hình ảnh của cô bé với bông hoa giấy biến mất hoàn toàn.

Lam Phong nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống.

Anh vừa giết chết ký ức về một người mà anh không nhớ tên.

Nhưng anh đã sống sót.

Và anh đã phá vỡ được sự kiểm soát của Hệ Thống, dù chỉ trong một khoảnh khắc.

Lão giả thở dài, đặt hộp gỗ xuống đất.

"Anh đã chọn con đường đau đớn nhất," ông ta nói.

"Nhưng đó là con đường duy nhất dẫn đến tự do." Lão giả mở hộp gỗ.

Bên trong không phải là ký ức, mà là một bức thư viết bằng máu.

Bức thư có tên của Lam Phong ở đầu.

Và dưới cùng, là chữ ký của Giám Sát Viên Alpha.

Lam Phong bước tới, nhặt bức thư lên.

Tay anh run rẩy.

Hệ Thống im lặng.

Lần đầu tiên, Hệ Thống không can thiệp.

Anh mở bức thư ra.

Dòng chữ đầu tiên khiến tim anh ngừng đập: *"Con yêu quý, nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là cha đã thất bại.

Và con, con yêu, con không phải là Lam Phong.

Con là sự tái sinh của cha.

Hãy phá hủy Sphere.

Hãy phá hủy chính mình.

Đó là cách duy nhất để cứu mẹ con."*

Lam Phong ngẩng đầu lên, nhìn vào bầu trời giả tạo.

Những vì sao kia đang nhấp nháy, như những con mắt đang quan sát.

Anh hiểu ra.

Anh không phải là người tìm kiếm bố mẹ.

Anh *là* bố mẹ.

Hoặc ít nhất, anh là di sản của họ.

Và bây giờ, anh phải quyết định.

Tiếp tục săn mồi để tồn tại, hay phá hủy thứ mình trân trọng nhất — chính bản thân mình — để cứu những người khác khỏi sự giam cầm của Sphere.

Hook cuối cùng hiện ra trong tâm trí anh, lạnh lùng và tàn khốc: *[NHIỆM VỤ MỚI: TỰ HỦY DIỆT.

THƯỞNG: GIẢI PHÓNG NHÂN LOẠI.]*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập