Chương 6

Sa mạc Linh Lực không có gió.

Nó chỉ có sự im lặng chết chóc, một thứ im lặng nặng trĩu đến mức khiến màng nhĩ Lam Phong rung lên những âm thanh méo mó, giống như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị mắc kẹt trong chân không.

Dưới chân anh là cát đen, mịn màng như tro tàn của một thế giới đã cháy rụi từ lâu.

Những hạt cát này không phải là khoáng chất, mà là xác vụn của những tu luyện giả thất bại, những người đã kiệt quệ linh lực và tan rã vào hư vô.

Lam Phong bước đi, đôi chân trần của anh in hằn lên lớp cát đen, để lại những vết chân mờ nhạt nhanh chóng bị lấp đầy bởi sự tĩnh lặng bao trùm.

Anh không chạy.

Chạy nghĩa là sợ hãi, và sợ hãi là thứ duy nhất mà Hệ Thống mong muốn ở một "phiên bản" sắp lỗi thời.

Anh nhìn về phía trước, nơi một cột đá đen khổng lồ chọc trời, đứng sừng sững giữa vùng đất chết này.

Nó không giống bất kỳ kiến trúc nào Lam Phong từng thấy trong Cầu Thiên.

Không có hoa văn linh lực, không có bùa chú bảo vệ, chỉ có một sự tối giản đến rợn người.

*[Nhiệm vụ mới: Tìm Kiếm Nút Chốt.]*
*[Mục tiêu: Tiếp cận Cột Đá Đen tại Tọa Độ Im Lặng.]*
*[Phần thưởng: Mở khóa Ký ức bị phong ấn (10%).]*
*[Trừng phạt: Mất 5 năm tuổi thọ.]*

Dòng chữ đỏ lòm hiện lên trong tầm nhìn của Lam Phong, cắt ngang khung cảnh hoang tàn.

Đối với một tu luyện giả ở cảnh giới Luyện Khí, năm năm là cả một đời, là khoảng thời gian đủ để cơ thể lão hóa, linh mạch tắc nghẽn và cuối cùng là chết yểu.

Nhưng Lam Phong không nhíu mày.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương, nơi ký ức về Bạch Linh Nhi vừa bị anh tự ý xóa bỏ.

Cơn đau đó không phải là sự trừng phạt, mà là một lời nhắc nhở.

Anh đã đánh đổi cô ấy để sống.

Bây giờ, anh phải đánh đổi tuổi thọ để biết *tại sao* mình phải sống.

"Có vẻ như ông trời thích đặt cược," Lam Phong thì thầm, giọng khàn đặc do thiếu nước.

Anh không uống nước trong ba ngày qua.

Linh lực trong cơ thể anh đang tự duy trì sự sống, nhưng cái giá là sự khát khao ngày càng tăng của thể xác.

Anh bước tiếp, mỗi bước chân đều như dẫm lên lưng những con thú hoang dã đang ngủ yên.

Trực giác mách bảo anh rằng cột đá kia không phải là một cấu trúc xây dựng, mà là một xác chết.

Một xác chết của chính Cầu Thiên.

Khi Lam Phong tiến gần hơn, không khí xung quanh trở nên đậm đặc.

Linh lực, vốn dĩ loãng và khô cằn ở vùng ngoại ô này, bỗng dưng cuộn trào lại, tạo thành những luồng gió vô hình xoáy quanh cột đá.

Hệ Thống của anh bắt đầu cảnh báo: *[Cảnh báo: Mức độ bất ổn định của thực tại tăng cao.

Đề nghị rút lui.]*

"Rút lui?" Lam Phong cười nhạo, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến mắt.

"Rút lui để trở về với bầu trời giả tạo và những vì sao được lập trình sẵn ư?

Không cảm ơn."

Anh giơ tay lên, những đường vân ánh kim trên da thịt anh bừng sáng, phản chiếu lại ánh sáng mờ ảo từ bầu trời nhân tạo phía trên.

Cột đá đen dường như thở hắt ra, một tiếng động trầm thấp vang lên trong đầu anh, giống như tiếng đập của một trái tim khổng lồ.

Lam Phong cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ hãi trước cái chết, mà là sợ hãi trước sự thật.

Anh biết, một khi chạm vào thứ này, anh sẽ không còn là Lam Phong ngây thơ tìm kiếm bố mẹ nữa.

Anh sẽ trở thành một kẻ đồng lõa trong một tội ác vĩ đại.

Nhưng anh không có lựa chọn.

Ký ức là tất cả những gì còn lại của anh, và nếu không lấy lại chúng, anh sẽ chỉ là một cỗ máy tu luyện trống rỗng, một con rối cho Giám Sát Viên Alpha.

***

Ngón tay cái của Lam Phong chạm vào bề mặt cột đá.

Anh mong đợi cảm giác lạnh lẽo của đá lạnh, hoặc sự trơn trượt của slime linh lực.

Nhưng thay vào đó, anh cảm thấy sự ấm áp.

Một sự ấm áp sống động, nhịp nhàng, giống như da thịt con người đang run rẩy vì lạnh.

Bề mặt cột đá mềm đi dưới áp lực của ngón tay anh, lõm xuống như thạch cao ướt.

Bỗng nhiên, một giao diện cũ kỹ, thô sơ hiện lên trước mắt anh.

Nó không phải là giao diện mượt mà, đầy hiệu ứng ánh sáng của Hệ Thống hiện tại.

Đây là một màn hình xanh lá cây trên nền đen, với những dòng chữ ma trận chạy nhanh như mưa.

Font chữ pixel hóa, méo mó, mang đậm dấu ấn của một kỷ nguyên công nghệ đã bị lãng quên.

*[LOG CỦA NHÀ THIẾT KẾ - PHIÊN BẢN 0.1]*
*[TRẠNG THÁI: BỊ PHONG TỎA]*
*[NGƯỜI DÙNG: ADMIN_ROOT]*

Lam Phong nín thở.

Tim anh đập thình thịch.

"Nhà Thiết Kế?" Anh lẩm bẩm.

Không ai trong Cầu Thiên nhắc đến từ này.

Họ chỉ biết đến Hệ Thống, đến Thiên Đạo, đến sự ban phước của Bầu Trời.

Anh cố gắng đọc những dòng chữ đang cuộn trôi.

Tốc độ của chúng quá nhanh, nhưng trực giác sắc sảo của anh – thứ mà anh tin là di sản từ sáu phiên bản trước – giúp anh bắt được những mảnh ghép quan trọng.

*"...Linh lực không phải là năng lượng thiên nhiên.

Nó là dữ liệu rác.

Là những ký ức bị loại bỏ của nhân loại, được nén lại và tái chế thành nhiên liệu cho Sphere..."*

Lam Phong sững sờ.

Thứ mà mọi tu luyện giả đều khao khát, thứ anh đã hít thở, đã hấp thụ để tồn tại.

Nó không phải là khí trời, không phải là tinh hoa đất trời.

Nó là *ký ức*.

Ký ức của ai?

Của những người như anh?

Của những phiên bản thất bại trước?

*"...Họ không hiểu.

Họ chỉ thấy sức mạnh.

Họ không biết rằng mỗi lần họ đột phá cảnh giới, họ đang tiêu thụ linh hồn của đồng loại mình.

Sphere không bảo vệ chúng ta khỏi Void.

Sphere đang nuôi Void bằng chính chúng ta..."*

Một cơn ác mộng lạnh giá chạy dọc sống lưng Lam Phong.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi những đường vân ánh kim đang rực rỡ.

Anh đã tiêu thụ bao nhiêu "dữ liệu rác"?

Anh đã giết chết bao nhiêu ký ức để có được sức mạnh này?

Cảm giác tội lỗi ập đến, nhưng ngay lập tức bị một cơn đau dữ dội xé toạc.

Cột đá đen bắt đầu rung lắc.

Những dòng chữ trên giao diện cũ bắt đầu biến đổi, chuyển sang màu đỏ cảnh báo.

*[CẢNH BÁO: THE WATCHER ĐÃ PHÁT HIẾT HOẠT ĐỘNG PHÁ VỠ AN TOÀN.]*
*[ĐANG TRIỂN KHAI BIỆN PHÁP CHỐNG PHÁ HỦY...]*

Bầu trời phía trên cột đá, vốn dĩ tối sầm như mực, bỗng nhiên xuất hiện một con mắt khổng lồ.

Nó không phải là mắt sinh học, mà là một thấu kính quang học phức tạp, xoay tròn và phóng to, chiếu một tia sáng trắng xóa xuống vị trí của Lam Phong.

Ánh sáng đó không mang lại sự sống, nó mang lại sự *xóa sổ*.

Lam Phong lùi lại, nhưng chân anh như bị đóng đinh vào chỗ đứng.

Linh lực trong cơ thể anh bắt đầu hỗn loạn, phản ứng lại với sự hiện diện của Giám Sát Viên Alpha.

Hệ Thống hiện đại của anh, thứ mà anh vừa mới dùng để xóa ký ức của Bạch Linh Nhi, giờ đây đang hét lên trong đầu anh.

*[Cảnh báo: Mối đe dọa cấp độ Thiên Kiếp đang tiếp cận.]*
*[Đề xuất: Sử dụng Kỹ Năng 'Xóa Dữ Liệu' để phá vỡ phong tỏa của The Watcher và tiếp tục truy cập Log.]*
*[Tiêu hao: 10% Ký ức ngẫu nhiên.]*

Lam Phong nhắm mắt lại, mồ hôi lạnh tuôn rơi.

"Ngẫu nhiên?" Anh gằn giọng.

"Anh ta không cho tôi chọn?"

*[Hệ Thống không phục vụ sự công bằng.

Hệ Thống phục vụ sự tồn tại.]*

Giọng nói của Hệ Thống lạnh lùng, vô cảm, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự mỉa mai tàn nhẫn.

Lam Phong biết rằng nếu anh từ chối, The Watcher sẽ xóa sạch anh ngay lập tức.

Nhưng nếu anh đồng ý, anh sẽ lại mất đi một phần con người mình.

Lần này, anh không biết mình sẽ mất gì.

Có thể là ký ức về nụ cười của mẹ.

Có thể là cảm giác đau đớn khi đánh bại sư phụ Trần Gia.

Hoặc có thể là lý do tại sao anh lại ở đây.

"Có một cách khác," một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu anh, không phải từ Hệ Thống, mà từ sâu thẳm tiềm thức, nơi ký ức của sáu phiên bản trước đang ngủ đông.

"Sử dụng chính sự mâu thuẫn của nó.

The Watcher muốn bảo vệ Sphere.

Nhưng Sphere đang ăn thịt chính nó.

Hãy cho nó thấy điều đó."

Lam Phong mở mắt.

Ánh mắt anh giờ đây không còn là của một thiếu niên hoang mang, mà là của một chiến binh đã trải qua bảy kiếp sống thất bại.

Anh không chọn kỹ năng 'Xóa Dữ Liệu'.

Thay vào đó, anh đẩy toàn bộ linh lực trong cơ thể – thứ linh lực được tạo nên từ ký ức của người khác – vào cột đá đen.

"Đừng ăn chúng nữa," Lam Phong gầm lên, giọng nói vang vọng trong không gian im lặng.

"Hãy trả lại chúng!"

***

Cột đá đen nứt vỡ.

Không phải một vết nứt nhỏ.

Mà là một sự sụp đổ hoàn toàn.

Những mảnh đá đen vỡ vụn, bay lên không trung như những cánh hoa đen tối.

Từ bên trong cột đá, một luồng năng lượng trắng xóa bùng nổ, không phải là linh lực, mà là *dữ liệu thuần khiết*.

Những dòng mã nguồn, những đoạn ghi âm, những hình ảnh ký ức của hàng triệu người tu luyện giả trong quá khứ tràn ra ngoài, tạo thành một cơn bão thông tin.

The Watcher, con mắt khổng lồ trên bầu trời, dừng lại.

Nó bối rối.

Nó không được lập trình để xử lý lượng dữ liệu thô này.

Nó chỉ được lập trình để *quản lý* và *xóa bỏ*.

Sự tràn ngập thông tin này giống như việc đổ cả một đại dương vào một chiếc ly.

*[LỖI HỆ THỐNG.

LỖI HỆ THỐNG.

QUÁ TẢI DỮ LIỆU.]*

Bầu trời Shenmu phía trên khu vực sa mạc bắt đầu nứt vỡ.

Những vết nứt màu đen lan rộng như mạng nhện, cắt ngang những vì sao giả tạo.

Những vì sao đó bắt đầu rơi xuống, không phải như sao băng, mà như những mảnh kính vỡ, tan rã thành ánh sáng trước khi chạm đất.

Không khí trở nên loãng, mùi vị của ozone và máu tanh tưởi lan tỏa.

Lam Phong đứng giữa cơn bão dữ liệu, cơ thể anh bắt đầu bốc hơi.

Da thịt anh chuyển thành những pixel xanh lá cây, sau đó là đỏ, rồi trắng.

Anh đang bị "format".

The Watcher, trong cơn hoảng loạn, đang cố gắng định dạng lại anh như một file hỏng để loại bỏ mối đe dọa.

Nhưng Lam Phong không sợ.

Anh nhìn lên bầu trời đang sụp đổ, nhìn thấy những dòng mã nguồn màu xanh lá cây chảy xuống từ vết nứt.

Đó không phải là quái vật Hư Không.

Đó là sự thật.

Sự thật trần trụi, thô bạo và đáng sợ về thế giới này.

Anh nhớ ra lời của Nhà Thiết Kế.

*Sphere đang nuôi Void bằng chính chúng ta.*

Và bây giờ, anh đang mở cổng cho Void tràn vào.

Không phải để hủy diệt, mà để giải phóng.

Trong khoảnh khắc ý thức sắp tắt, khi cơ thể anh đã biến mất hơn một nửa, Lam Phong nhìn thấy một mảnh ký ức vừa bị xóa hồi nãy quay lại.

Không phải bữa tiệc sinh nhật của mẹ.

Không phải khuôn mặt nghiêm khắc của bố.

Mà là một bức ảnh.

Một bức ảnh cũ kỹ, bị nhăn nhúm, trong đó có Lam Phong, Bạch Linh Nhi, và một người đàn ông lạ mặt đứng giữa họ.

Người đàn ông đó đang mỉm cười, nhưng trong mắt anh ta là sự tuyệt vọng.

Và trên tay anh ta, anh ta đang cầm một chiếc chìa khóa.

Chiếc chìa khóa giống hệt hình dạng của cột đá đen vừa sụp đổ.

Dòng chữ cuối cùng hiện lên trong tâm trí Lam Phong, trước khi màn hình tối đen hoàn toàn:

*[PHẦN THƯỞNG: MỞ KHÓA KÝ ỨC BỊ PHONG ẤN (10%) - ĐÃ HOÀN THÀNH.]*
*[THÔNG BÁO MỚI: BẠN ĐÃ TÍCH HỢP VỚI THE WATCHER.]*
*[TRẠNG THÁI: ĐANG ĐỢI XÁC NHẬN...]*

Lam Phong không còn cơ thể.

Anh chỉ còn là ý thức, trôi nổi trong dòng chảy dữ liệu của bầu trời sụp đổ.

Và từ sâu thẳm trong bóng tối của Void, một giọng nói quen thuộc, giọng nói của Bạch Linh Nhi, vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết:

"Lam Phong!

Đừng để nó nuốt chửng anh!

Anh phải chọn!

Chọn ký ức nào để giữ lại?"

Lam Phong, hiện tại chỉ là một luồng ý thức thuần túy, nhìn xuống thế giới bên dưới.

Anh thấy những người dân trong thành phố đang hoảng loạn, nhìn lên bầu trời đang cháy.

Anh thấy Giám Sát Viên Alpha đang cố gắng vá lại vết nứt bằng những tia sáng trắng xóa.

Và anh thấy mình.

Một phiên bản Lam Phong khác, đang đứng ở một nơi xa xôi, nhìn về phía này với ánh mắt trống rỗng.

Anh nhớ ra bí mật ẩn giấu.

Anh là phiên bản thứ 7.

Nhưng nếu anh là phiên bản thứ 7, thì ai đang điều khiển phiên bản thứ 8?

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không gian, không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng vỡ tan của bầu trời giả tạo, và sự im lặng chết chóc của Void đang chờ đợi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập