Chương 5
Nó là sự phủ nhận tồn tại.
Lam Phong đứng trước thân hình run rẩy của sư phụ, người đàn ông đã dạy anh cách điều hòa hơi thở và nhận diện linh mạch trong mười năm qua.
Trong mắt Lam Phong, thế giới không còn là những ngọn núi xanh biếc hay dòng suối trong vắt nữa.
Nó là một lưới dữ liệu khổng lồ, nơi mỗi sinh vật đều được gắn nhãn bằng những dòng mã màu xanh lá cây nhấp nháy.
Và ngay lúc này, tên của sư phụ đang hiển thị rõ ràng: .
Hệ Thống không cho phép anh giết người.
Nhưng nó cho phép anh "gỡ lỗi".
Một ngón tay run rẩy của Lam Phong di chuyển trong không khí ảo, chạm vào nút .
Không có tiếng gầm gừ, không có ánh hào quang tu chân rực rỡ.
Chỉ có một luồng dữ liệu màu xanh lam lạnh lẽo, sắc bén như dao cùn, bắn ra từ đồng tử phải của anh.
Luồng ánh sáng ấy xuyên thẳng qua lồng ngực sư phụ Trần Gia, không gây ra một vết thương thực thể nào, nhưng lại cắt đứt kết nối giữa linh hồn và thân xác của ông.
Tiếng *tíc-tắc* khô khan vang lên trong đầu Lam Phong, giống như tiếng đồng hồ đếm ngược cuối cùng.
Sư phụ Trần Gia sững lại.
Đôi mắt già nua của ông, vốn luôn tràn đầy sự dịu dàng và kiên nhẫn, bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Những ký ức về ngày hôm qua, về bài kiếm pháp mới học, về mùi trà sen mà ông vừa pha, tất cả đều bị xóa sạch trong tích tắc.
Ông không chết.
Ông vẫn thở.
Nhưng con người ông đã biến mất, thay vào đó là một cái xác không hồn, một cái vỏ rỗng tuếch đang đứng giữa rừng sâu.
gì..." Ông lắp bắp, giọng nói không còn mang âm sắc của một bậc thầy tu chân, mà giống như một chiếc máy bị lỗi.
Lam Phong lùi lại một bước, tim đập thình thịch nhưng không phải vì sợ hãi.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ trong dạ dày.
Anh vừa giết chết linh hồn của người thầy mình để hoàn thành nhiệm vụ: .
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết sẹo hình dạng dòng mã trên da thịt đang nóng lên, như thể chúng đang ăn mừng vụ "xóa sổ" này.
Anh quay đi, không dám nhìn lại khuôn mặt trống rỗng của sư phụ.
Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi đều như dẫm lên những mảnh vỡ của lương tâm.
Nhưng sâu thẳm trong đầu, một giọng nói lạnh lùng thì thầm: *Đây là cách duy nhất để sống sót.
Đây là quy luật của Sphere.*
***
Lam Phong chạy.
Anh chạy không phải để trốn tránh sự trừng phạt, mà để trốn tránh chính sự im lặng chết chóc của linh lực trong khu vực này.
Khi rời khỏi động phủ, anh lao vào khu rừng linh mộc phía sau, nơi những tán cây cao vút che khuất tầm nhìn.
Ánh nắng ban ngày xuyên qua kẽ lá, nhưng với đôi mắt đã được Hệ Thống "nâng cấp", Lam Phong nhìn thấy thứ khác.
Bầu trời Shenmu Sphere, thứ mà mọi người tin là thiên nhiên ban tặng, thực chất là một lớp màng năng lượng dày đặc, được dệt nên từ vô số sợi dây dữ liệu phát sáng mờ ảo.
Anh dừng lại, thở hổn hển, tay chống lên một thân cây cổ thụ.
Gốc cây run rẩy dưới ánh nắng, nhưng Lam Phong không cảm thấy sự sống.
Anh cảm thấy sự giả tạo.
"Vì sao?" Anh tự hỏi, giọng khàn đặc.
"Tại sao Hệ Thống lại có quyền xóa bỏ một con người sống?"
Câu hỏi này không phải là sự phản kháng, mà là sự tò mò thuần khiết, thứ duy nhất còn sót lại trong tâm trí anh khi ký ức dần bị xói mòn.
Anh nhìn lên bầu trời.
Trong ánh sáng ban ngày, lớp màng năng lượng bao phủ 'Cầu Thiên' trông bình thường, nhưng khi Lam Phong tập trung linh lực vào giác quan thứ sáu mà Hệ Thống cấp phát, anh nhìn thấy một vết nứt.
Một vết nứt nhỏ, màu đen tuyền, chạy dài từ chân trời phía Bắc xuống tận đỉnh đầu anh.
Nó không phải là lỗi kỹ thuật.
Nó là một vết thương.
Và từ vết thương đó, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi vị của sự hư vô (Void), đang rỉ vào thế giới bên trong.
*Linh lực trong Sphere là hữu hạn.* Câu nói của Giám Sát Viên Alpha vang lên trong đầu anh.
*Chúng ta kiểm soát nó để ngăn chặn sự điên loạn.*
Nhưng Lam Phong nhận ra sự thật khốc liệt hơn.
Linh lực không được kiểm soát để bảo vệ con người.
Nó được kiểm soát để nuôi dưỡng thứ gì đó bên ngoài.
Thứ gì đó đang ngủ say trong Void, và Sphere chính là chiếc nôi, còn con người...
con người chỉ là thức ăn.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Lam Phong nắm chặt tay.
Những đường vân ánh kim trên da thịt anh sáng lên, phản chiếu ánh sáng mặt trời giả tạo.
Anh không còn là một học徒 tu chân bình thường nữa.
Anh là một công cụ.
Một công cụ để dọn dẹp những "lỗi" trong hệ thống.
Và nếu sư phụ là một lỗi, thì anh cũng vậy.
*[Mục Tiêu: Hạ Long - Cấp độ: Luyện Khí Tầng 5 - Trạng Thái: Tham Lam - Điểm yếu: Linh mạch bất ổn]*
Cuộc đối kháng không giống bất kỳ trận đấu tu chân nào mà Lam Phong từng chứng kiến.
Không có va chạm của khí thế, không có tiếng nổ của linh lực.
Chỉ có tiếng *click* ảo, khô khan và lạnh lẽo.
Hạ Long kinh hoàng khi thấy thanh kiếm của mình đột ngột dừng lại giữa không trung.
Không phải vì bị chặn, mà vì nó...
Không, nó vẫn còn đó, nhưng linh lực duy trì nó đã bị cắt đứt.
Hạ Long cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo cánh tay, như thể ai đó đang rút sạch năng lượng từ tủy xương cậu ta.
đừng làm vậy!" Hạ Long la hét, cố gắng rút kiếm lại.
Nhưng bàn tay cậu ta đang run rẩy, linh lực trong cơ thể cậu ta đang bị "xóa bỏ" từng chút một.
Lam Phong bước tới, từng bước một.
Anh không cần dùng đến kiếm thuật.
Anh dùng Hệ Thống.
Mỗi bước chân của anh đều kèm theo một lệnh: .
Hạ Long quỳ xuống, mặt mày tái nhợt.
Cậu ta nhìn Lam Phong với ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
"Ngươi là quái vật...
Ngươi không phải con người..."
"Ta là phiên bản thứ bảy," Lam Phong nói, giọng nói vang lên trong đầu Hạ Long chứ không phải qua không khí.
"Và ngươi là một lỗi cần được sửa."
Lam Phong đưa tay ra, chạm nhẹ vào trán Hạ Long.
Một luồng dữ liệu màu tím sẫm, màu của sự cảnh báo cao nhất, chảy vào cơ thể cậu ta.
Hạ Long hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự mất mát tinh thần.
Ký ức của cậu ta về sự ghen tị, về tham vọng, về nỗi sợ hãi...
tất cả đều bị xóa sạch.
Khi Lam Phong rút tay lại, Hạ Long vẫn ngồi đó, mắt mở to, nhưng trống rỗng.
Cậu ta không còn nhớ mình là ai, không còn nhớ tại sao mình cầm kiếm.
Cậu ta chỉ là một cái vỏ, giống như sư phụ Trần Gia.
Lam Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Những đường vân ánh kim giờ đã bao phủ toàn bộ bàn tay, lan dần lên cánh tay.
Anh cảm thấy sức mạnh mới, một sức mạnh đáng sợ và lạnh lùng.
Nhưng cùng với đó là sự trống rỗng.
Anh vừa xóa bỏ ký ức của hai người.
Và sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng lần sau, anh có thể sẽ phải xóa bỏ thứ gì đó quý giá hơn.
*[Nhiệm vụ hoàn thành: Loại bỏ mối đe dọa nội bộ.
Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng 'Mã Hóa Ký ức'.]**
Lam Phong dừng bước.
*Mã Hóa Ký ức?* Anh hiểu ngay ý nghĩa của nó.
Anh có thể lưu trữ ký ức của mình vào Hệ Thống, bảo vệ chúng khỏi sự xóa sổ của Giám Sát Viên Alpha.
Nhưng cái giá là gì?
Một thông báo mới hiện lên, màu tím đậm như máu:
Lam Phong nhìn lên bầu trời.
Vết nứt màu đen giờ đã lớn hơn, và từ đó, một ánh mắt khổng lồ đang nhìn xuống anh.
Anh nhớ về mẹ mình, khuôn mặt dịu dàng trong ký ức mờ nhạt.
Anh nhớ về bố, người đàn ông luôn nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương.
Và anh nhớ về Bạch Linh Nhi.
Cô gái với trái tim ấm áp ẩn sau lớp vỏ lạnh lùng, người đang cố gắng sao lưu ký ức của anh.
Lam Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và tính toán.
Anh không chọn ký ức về bố mẹ.
Anh chọn ký ức về Bạch Linh Nhi.
Một cơn đau nhói chạy qua đầu anh.
Hình ảnh của cô gái ấy mờ dần, biến thành những dòng mã, rồi tan biến vào hư không.
Lam Phong nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Khi anh mở mắt ra, anh không còn nhớ cô ấy là ai.
Nhưng anh biết rằng, anh vừa vừa đánh đổi thứ quý giá nhất để cứu chính mình.
Và sâu thẳm trong bóng tối của rừng sâu, một bóng dáng nhỏ bé đang nhìn anh từ xa.
Bạch Linh Nhi nắm chặt chiếc thiết bị sao lưu trong tay, nước mắt rơi xuống, nhưng cô không khóc thành tiếng.
Cô biết anh đã làm gì.
Và cô biết, cuộc chơi này mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận