Chương 4

Bầu không khí trong hang động ẩm mốc, nặng mùi đất sét và mùi kim loại rỉ sét của linh khí bị ô nhiễm.

Lam Phong ngồi khoanh chân, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Bên ngoài, tiếng gầm rú của những con thú linh thú cấp thấp vang lên dồn dập, như thể chúng ngửi thấy mùi máu tươi từ trong người anh.

Nhưng đáng sợ hơn tiếng thú dữ là âm thanh rè rè, giống như tiếng giấy xé toạc, vang lên trong đầu anh.

Hệ Thống đang ăn mòn anh.

Dòng chữ đỏ máu nhảy múa trước mắt Lam Phong, cắt ngang tầm nhìn của anh.

Linh lực trong kinh mạch anh, thứ vốn dĩ được coi là nguồn sống của một tu luyện giả, giờ đây đang bị "Cầu Thiên" hút đi với tốc độ tàn khốc.

Nó không phải là sự tiêu hao thông thường, mà là sự thu hồi.

Như thể một chủ nhân đang lấy lại tài sản bị chiếm đoạt.

Lam Phong nhíu mày, ngón tay run rẩy chạm vào thái dương.

Anh hiểu rõ cái giá phải trả.

"Tính cách hiện tại" không phải là một khái niệm trừu tượng.

Nó là nỗi sợ hãi khi nhìn thấy máu, là cảm giác tội lỗi khi phải giết sinh vật để sống, là sự do dự trước mỗi quyết định.

Nếu anh chấp nhận, anh sẽ trở nên lạnh lùng hơn, tính toán hơn, và...

ít giống con người hơn.

"Ta không muốn mất đi chính mình," anh thì thầm, giọng khàn đặc.

Nhưng cơ thể anh phản bội lại suy nghĩ.

Một cơn đau dữ dội xuyên thủng sọ não, giống như có ai đó đang dùng dao cạo sạch lớp vỏ bọc bảo vệ ý thức.

Tiếng thú dữ bên ngoài bỗng trở nên xa vời, mờ nhạt.

Tất cả những gì Lam Phong còn thấy là bảng thông báo hệ thống đang nhấp nháy, chờ đợi sự xác nhận.

Anh nhắm mắt lại.

Trong ký ức mơ hồ, hình ảnh một người phụ nữ cười tươi, đưa cho anh một chiếc bánh mì nướng cháy xém, hiện lên.

Nụ cười ấy ấm áp, nhưng giờ đây, nó đang mờ dần như sương mai dưới ánh nắng mặt trời giả tạo.

"Làm đi," anh lẩm bẩm, giọng nói không còn chút rung động nào.

Một luồng寒意 (lạnh lẽo) quét qua toàn thân.

Lam Phong cảm thấy trái tim mình đập chậm lại, từng nhịp một, đều đặn và vô cảm.

Nỗi sợ hãi biến mất.

Sự do dự tan biến.

Thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc, một thứ lý trí sắc bén như lưỡi dao găm.

Anh mở mắt, đôi ngươi đen láy không còn chút ánh sáng nhân tính nào, chỉ còn lại sự quan sát lạnh lùng.

Thế giới xung quanh anh sụp đổ.

Đá vôi, bóng tối, mùi ẩm mốc — tất cả biến mất.

Lam Phong không còn đứng trong hang động nữa.

Anh đang trôi nổi trong một không gian vô tận, nơi những dòng mã xanh lá cây chảy xiết như những con sông dữ dội.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là lớp vỏ bọc thực tại, nơi Cầu Thiên được xây dựng từ những con số và thuật toán.

Anh nhìn xuống tay mình.

Bàn tay anh trong suốt, hiển thị các chỉ số sinh học và mức độ linh lực dưới dạng dòng chữ chạy liên tục.

Anh đang ở trong "Mã Nguồn Của Thực Tại".

Một nơi mà chỉ có những người mang giao diện Hệ Thống mới có thể chạm tới, dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh bị phá vỡ.

Những dòng mã xanh trôi qua trước mặt anh, mỗi dòng đều chứa đựng một mảnh vỡ của thế giới bên ngoài.

Anh thấy dữ liệu về nhiệt độ không khí, độ ẩm, thậm chí là cảm xúc tập thể của những người dân trong thành phố bị bao bọc bởi Sphere.

Và rồi, anh thấy nó.

Một khối dữ liệu màu đỏ sẫm, bị khóa chặt bằng hàng lớp mã hóa phức tạp, nằm ở trung tâm của dòng chảy.

Đó là ký ức lần thứ nhất.

Ký ức của phiên bản đầu tiên.

Lam Phong tiến về phía khối dữ liệu đó, bước đi trên những dòng mã như thể chúng là những bậc thang vô hình.

Khi anh chạm vào nó, một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu anh.

Không phải là hình ảnh hay âm thanh, mà là cảm giác.

Cảm giác của sự tuyệt vọng.

Cảm giác của một người đàn ông nhìn thấy vợ con mình bị xé toạc bởi những con quái vật từ Void, trong khi anh chỉ có thể đứng nhìn, tay không tấc sắt, vì Hệ Thống đã khóa mọi chức năng chiến đấu của anh.

*“Tại sao...

tại sao ngươi lại để điều đó xảy ra?”* Giọng nói của phiên bản đầu tiên vang lên trong đầu Lam Phong, đầy đau khổ và oán hận.

Lam Phong không đáp.

Anh không còn đủ cảm xúc để đáp lại.

Anh chỉ quan sát, ghi nhận, và phân tích.

Anh hiểu rằng ký ức này không phải là món quà.

Nó là lời nguyền.

Nó là bằng chứng cho thấy anh không phải là con người duy nhất mang gánh nặng này.

Anh là một trong bảy.

Và sáu người trước anh đã chết, hoặc tệ hơn, đã bị "xóa sạch" để trở thành nhiên liệu cho Sphere.

Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.

"Anh đang nhìn thứ không nên nhìn, sư huynh."

Lam Phong quay người lại.

Tiểu Hào đứng đó, nhưng không phải là Tiểu Hào mà anh từng biết.

Cậu ta mặc bộ áo giáp linh khí màu bạc, tay cầm một thanh kiếm ngắn, ánh mắt sắc lẹm như dao.

Cậu ta không còn là cậu bé ngây thơ, dễ bị kích động nữa.

Cậu ta trông giống như một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo.

"Tiểu Hào?" Lam Phong hỏi, giọng đều đều.

"Cậu ấy không còn ở đây," Tiểu Hào nói, ánh mắt không biểu cảm.

"Giám Sát Viên Alpha đã nhận ra sự bất ổn trong khu vực này.

Anh đang cố gắng truy cập vào vùng cấm.

Đó là hành vi phản bội."

Lam Phong nhìn chằm chằm vào cậu ta.

Anh nhận ra sự thay đổi trong cách nói chuyện, trong tư thế đứng.

Tiểu Hào đang bị ảnh hưởng bởi Hệ Thống, hoặc tệ hơn, cậu ta đang bị kiểm soát bởi Giám Sát Viên Alpha.

"Anh không phản bội," Lam Phong nói.

"Anh đang tìm sự thật."

"Sự thật là thứ nguy hiểm nhất," Tiểu Hào đáp, tay siết chặt chuôi kiếm.

"Nếu anh biết quá nhiều, anh sẽ mất đi khả năng tu luyện.

Và khi đó, anh sẽ chết.

Và khi anh chết, em gái tôi sẽ không có ai bảo vệ.

Anh hiểu chứ?"

Lam Phong nhìn vào thanh kiếm trong tay Tiểu Hào.

Anh thấy những dòng mã đỏ chạy dọc theo lưỡi kiếm, đó là dấu hiệu của sự kiểm soát từ xa.

Cậu ta không còn là một con người tự do.

Cậu ta là một con rối.

"Anh không muốn giết anh," Tiểu Hào nói, giọng run rẩy.

"Nhưng tôi không có lựa chọn.

Hãy xóa ký ức đó đi, sư huynh.

Hãy trở về với sự vô tri vô giác.

Đó là ân huệ."

Lam Phong lắc đầu.

Anh không sợ hãi.

Anh không do dự.

Anh chỉ thấy sự phi lý trong lời nói của Tiểu Hào.

"Vô tri vô giác không phải là hạnh phúc," Lam Phong nói.

"Đó là sự nô lệ."

Anh đưa tay ra, nắm lấy khối dữ liệu màu đỏ sẫm.

Những dòng mã xung quanh bắt đầu rung chuyển, tạo thành những cơn lốc dữ dội.

Tiểu Hào hét lên, lao về phía Lam Phong, thanh kiếm linh khí sáng rực, chém xuống.

Nhưng Lam Phong không né tránh.

Anh đóng chặt hai tay lại, ép khối dữ liệu vào trong lòng bàn tay mình.

Tiếng kiếm chạm vào da thịt Lam Phong, nhưng không có máu chảy ra.

Thay vào đó, những vết cắt biến thành những dòng mã xanh lá, bị hấp thụ vào trong cơ thể anh.

Lam Phong cảm thấy đau, nhưng đó là một nỗi đau thanh khiết, một nỗi đau của sự thức tỉnh.

Khối dữ liệu trong tay anh bắt đầu vỡ vụn.

Những mảnh vỡ bay lên, hòa vào dòng mã xung quanh.

Và rồi, một luồng thông tin mới, lớn hơn và đáng sợ hơn, ập vào đầu anh.

Lam Phong không quên.

Anh nhớ *rõ ràng*.

Nhưng anh không thể *nói* ra.

Hệ Thống đã khóa giọng nói của anh, khóa khả năng giao tiếp của anh.

Anh chỉ có thể nhìn, chỉ có thể cảm nhận.

Anh nhìn thấy sáu phiên bản trước.

Anh nhìn thấy họ chiến đấu, hy sinh, và cuối cùng là thất bại.

Anh nhìn thấy Giám Sát Viên Alpha, một thực thể không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một bóng tối dày đặc, đang quan sát tất cả từ trên cao.

Và anh nhìn thấy thứ nằm bên trong Sphere.

Thứ đó không phải là một con quái vật.

Đó là một ý thức.

Một ý thức cổ xưa, đang ngủ say, và Sphere chính là chiếc nôi của nó.

Và con người?

Con người chỉ là thức ăn.

Thức ăn để nuôi dưỡng ý thức đó, để nó tỉnh dậy mạnh mẽ hơn.

Lam Phong mở mắt ra.

Anh đang đứng giữa hang động.

Tiểu Hào nằm trên mặt đất, bất tỉnh, thanh kiếm rơi xuống bên cạnh.

Anh nhìn xuống tay mình, những vết cắt đã lành lại, để lại những vết sẹo hình dạng những dòng mã.

Anh bước ra khỏi hang động.

Bầu trời Shenmu Sphere thay đổi.

Những vì sao giả tạo bắt đầu quay nhanh, tạo thành một hình mắt khổng lồ, nhìn thẳng xuống anh.

Hệ Thống hiện lên một thông báo mới, khác hẳn với những lần trước.

Không phải màu xanh hay đỏ, mà là màu tím – màu của sự cảnh báo cao nhất.

Lam Phong nhìn lên bầu trời.

Con mắt khổng lồ trên trời mở to, đồng tử co lại, như thể nó đang nhìn thấy linh hồn anh.

Và từ sâu thẳm trong đầu anh, một giọng nói khác, không phải của Hệ Thống, cũng không phải của Giám Sát Viên, vang lên.

*"Chạy đi, con nhộng.

Nhưng nhớ rằng, khi ngươi tìm thấy ký ức thứ hai, ngươi sẽ phải đánh đổi thứ quý giá nhất của mình.

Và lần này, không có sự lựa chọn."*

Lam Phong hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo của Void thấm vào phổi.

Anh bắt đầu chạy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì tò mò.

Tò mò về thứ sẽ xảy ra tiếp theo.

Tò mò về cái giá mà anh phải trả.

Và sâu thẳm trong lòng, một phần nhỏ bé của anh, phần còn sót lại của con người Lam Phong, đang mỉm cười.

Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Và anh, kẻ săn mồi cuối cùng, đã sẵn sàng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập