Chương 3

Lam Phong hét lên, giọng nói khàn khạp bị nuốt chửng bởi tiếng va chạm kinh thiên động địa.

Hắn không né tránh cú đấm của tên đệ tử ngoại môn cấp 5, mà ngược lại, hắn chủ động hất ngược đầu về phía trước, đón nhận lực tác động.

>
>

Máu bắn tung tóe, nhưng không phải từ miệng Lam Phong.

Cú va chạm tạo ra một sóng xung kích vô hình, phá vỡ sự cân bằng của đối thủ.

Tên đệ tử kia kinh hoàng khi thấy cơ thể mình bị đẩy lùi, linh lực trong kinh mạch bị xáo trộn dữ dội, dẫn đến hiện tượng 'phản phệ'.

Hắn gục xuống, co giật, đôi mắt trợn ngược trong nỗi tuyệt vọng tột cùng.

Lam Phong đứng yên, hơi thở nặng nhọc.

Hệ thống trong đầu hắn lạnh lùng thông báo:

>
>

Hắn nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.

Đây không phải là chiến thắng của một tu sĩ, mà là của một kẻ điên.

Hắn đã dùng chính thân thể làm vũ khí, đánh cược mạng sống để kích hoạt một lỗi trong thuật toán của Hệ Thống.

Cảm giác tội lỗi?

Chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi tò mò lạnh lùng: *Nếu mình phá vỡ giới hạn này, thì giới hạn tiếp theo là gì?*

Hắn quay lưng lại với xác chết, bước đi như thể vừa dẫm lên một vũng bùn lầy.

Tiếng xì xào xung quanh im bặt, sợ hãi lan tỏa như dịch bệnh.

Lam Phong không cần sự tôn trọng, hắn cần sự hiểu biết.

Và nơi duy nhất còn lưu giữ những mảnh ghép vỡ vụn của quá khứ là thư viện cũ, nơi mà thời gian dường như bị đóng băng.

*[DỮ LIỆU MỚI ĐƯỢC TIẾP NHẬN: Lịch sử thất bại của 6 phiên bản trước][PHÂN TÍCH: Điểm yếu chung là sự phụ thuộc vào cảm xúc]*

Một tiếng còi báo động vang lên, sắc đỏ quét qua bầu trời giả tạo của Cầu Thiên.

Âm thanh chói tai xé toạc sự tĩnh lặng của thư viện, khiến Cô Tốn la lên trong hoảng loạn.

>
>
>

Mặt đất rung chuyển.

Một khe nứt xuất hiện ngay giữa sân tập luyện chính, nơi các đệ tử đang hoảng loạn chạy trốn.

Từ khe nứt đó, một luồng khí lạnh lẽo, đen kịt trào ra, ăn mòn mọi thứ nó chạm vào.

Đó là Void đang xâm nhập.

Lam Phong lao ra khỏi thư viện, chân bước nhanh như gió.

Hắn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: hàng chục đệ tử ngoại môn đang quỳ sụp, cầu xin sự giúp đỡ.

Và ở giữa vòng xoáy của cái chết, là Tiểu Mi, một cô bé mười tuổi, em gái của một người bạn cũ của Lam Phong.

Cô bé đang cố gắng dùng một thanh kiếm gỗ yếu ớt chống lại làn sóng năng lượng đen.

Hệ thống trong đầu Lam Phong hiển thị một lựa chọn tàn khốc.

>
>
>

Lam Phong đứng trước cô bé, tay run rẩy.

Tiểu Mi ngước lên, đôi mắt trong veo nhìn hắn.

Cô không biết rằng chính người anh trai họ hàng này đang đứng trước cô với một mệnh lệnh giết chóc.

"Anh Phong?" Cô bé gọi, giọng run rẩy.

"Anh giúp em với."

Lam Phong cắn răng.

Lý trí của hắn, được tôi luyện bởi sự lạnh lùng của phiên bản thứ bảy, hét lên rằng hắn phải làm điều đó.

Hắn cần sức mạnh.

Hắn cần đột phá để đối mặt với Giám Sát Viên Alpha.

Nếu hắn không mạnh lên, hắn sẽ chết, và tất cả những nỗ lực của sáu phiên bản trước sẽ vô nghĩa.

Nhưng trái tim hắn, phần còn sót lại của con người Lam Phong ban đầu, từ chối.

Hắn nhớ lại những kỷ niệm nhỏ bé: những lần cô bé chia sẻ bánh với hắn, những nụ cười ngây thơ dưới bầu trời giả tạo.

"Ta không thể," Lam Phong nói với chính mình.

"Ta không thể trở thành hắn."

Nhưng hệ thống không cho phép lựa chọn.

Thời gian đếm ngược: 1 phút.

*[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH: Ổn Định Khu Vực][THƯỞNG: +200 EXP, Đạt cảnh giới Luyện Khí Tầng 2][CẢNH BÁO: Mức độ Nhân Tính giảm 10%]*

Tiếng còi báo động tắt.

Bầu trời Shenmu trở lại vẻ bình yên giả tạo, những vì sao giả vẫn nháy đều đặn, chiếu sáng xuống thế giới đầy nước mắt và máu.

Nhưng Lam Phong nhìn lên.

Hắn thấy một vết nứt nhỏ, mỏng như sợi tóc, chạy dài qua chòm sao giả ở phía Bắc.

Và từ trong vết nứt đó, hắn không nhìn thấy Void đen kịt.

Hắn nhìn thấy một con mắt.

Một con mắt khổng lồ, màu vàng kim, đang mở to, quan sát hắn.

Con mắt đó không thuộc về Void.

Nó thuộc về thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn, và đáng sợ hơn cả Hệ Thống.

>
>
>

Lam Phong cảm thấy một luồng dữ liệu lạ xâm nhập vào đầu hắn.

Không phải từ Hệ Thống, mà từ con mắt kia.

Một thông điệp ngắn ngủi, bằng một ngôn ngữ mà ngay cả System cũng không thể dịch ngay lập tức, nhưng hắn lại hiểu.

*"Họ đang lừa dối ngươi.

Sphere không phải là bảo vệ.

Nó là một cái tổ kén.

Và ngươi...

ngươi là con nhộng cuối cùng."*

Lam Phong lùi lại một bước, tim đập thình thịch.

Nếu Sphere là một cái tổ kén, thì thứ đang ngủ bên trong đó là gì?

Và khi nó tỉnh dậy, nhân loại sẽ ra sao?

Hắn nhìn xuống chiếc đồng hồ trong tay.

Kim đồng hồ quay ngược lại.

Và lần này, dòng chữ hiện ra không phải là cảnh báo, mà là một lời mời gọi.

*"Mở khóa cấp độ tiếp theo.

Giải phóng con nhộng."*

Lam Phong hít một hơi sâu.

Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy những lựa chọn tàn khốc hơn.

Nhưng hắn cũng biết rằng, hắn không còn là một nạn nhân nữa.

Hắn là kẻ săn mồi.

Và bữa tiệc mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập