Chương 2

Chương 2: Thế Giới Shenmu



Lam Phong đứng im, cảm giác lạnh lẽo từ đôi mắt nhấp nháy trên "bầu trời" giả tạo thấm vào tủy xương.

Không phải gió, không phải thời tiết, mà là sự quan sát.

*System* của hắn không chỉ là công cụ, nó là con mắt của chính thế giới này.

Hắn quay sang nhìn nhóm người xung quanh – những nạn nhân còn sót lại của đợt tấn công "Thực Vật Hư Không" (Void Eaters).

Họ run rẩy, linh lực trong cơ thể cạn kiệt, giống như pin điện thoại xuống 1%.

Một thanh niên áo xanh, tên Tiêu Vân, đang cố gắng duy trì một lá chắn linh lực mỏng manh, nhưng ánh mắt anh ta hoảng loạn, nhìn Lam Phong như nhìn một quái vật hơn là người cứu tinh.

ngừng lại," Tiêu Vân lắp bắp, tay run rẩy giữ chặt cây kiếm gỗ.

"Sức mạnh đó...

nó không thuộc về con người.

Ngươi là ai?"

Lam Phong không đáp.

Hắn chỉ khẽ nháy mắt, và dòng chữ xanh lá cây hiện lên trước tầm nhìn, cắt ngang sự im lặng nặng nề.

*[Nhiệm vụ phụ: Khử trừ mối đe dọa tiềm tàng.

Phần thưởng: 50 EXP, 100 Linh Thạch Cấp 1.]*

Hắn hít một hơi sâu.

Không khí trong Cầu Thiên có mùi kim loại gỉ sét và ozone, một mùi vị nhân tạo mà ai sống ở đây cũng quen thuộc nhưng ít ai dám thừa nhận.

Hắn bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vang khô khan trên nền đá granit đen bóng.

Tiêu Vân lùi lại, gót chân va vào xác chết của một con Thực Vật Hư Không.

Chất nhầy đen ngòm từ xác quái vật vương vãi, bốc lên mùi thối rữa của sự phân hủy nhanh chóng.

"Đừng đến gần!" Tiêu Vân hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi.

"Chúng ta đã gọi Hội Đồng!

Họ sẽ đến ngay!"

Lam Phong dừng lại.

Hắn nhìn lên bầu trời.

Những vì sao giả tạo đang xoay tròn với một nhịp điệu đều đặn, quá đều đặn đến mức đáng sợ.

Chúng không phải là thiên thể, chúng là các điểm dữ liệu.

Và hiện tại, một trong những điểm dữ liệu đó đang nhấp nháy đỏ, hướng thẳng về vị trí của hắn.

*[Cảnh báo: Giám Sát Viên Alpha đang quét khu vực.

Mức độ nguy hiểm: Cao.]*

"Con không cần gọi họ," Lam Phong nói, giọng điệu phẳng lặng, không có chút cảm xúc.

"Họ sẽ không cứu con.

Họ chỉ muốn dọn dẹp hiện trường."

Tiêu Vân mở to mắt, vẻ mặt hỗn độn giữa tin tưởng và hoài nghi.

"Tại sao ngươi biết?

Ngươi là ai?"

Lam Phong không trả lời.

Hắn đưa tay lên, chạm vào không khí trước mặt.

Một luồng linh lực mỏng manh, màu xanh lam nhạt, tuôn ra từ đầu ngón tay hắn.

Nó không mạnh mẽ như những gì hắn vừa sử dụng để giết chết các Phán Xử, nhưng nó tinh khiết, ổn định, và đáng sợ hơn cả vì sự kiểm soát tuyệt đối.

"Ta là Lam Phong," hắn nói.

"Và ta vừa mới thức tỉnh."



Bạch Linh Nhi bước ra từ bóng tối của những đống đổ nát, tay cầm một thiết bị quét nhỏ bé, phát ra những tia sáng tím nhấp nháy.

Cô mặc bộ đồ kỹ sư màu xám bạc, dính đầy bụi đất và vết dầu mỡ, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực, sắc lẹm như dao cùn.

"Làm ơn đừng làm ồn," cô nói, giọng điệu mỉa mai nhưng không thiếu sự khẩn trương.

"Nếu ngươi kích hoạt thêm bất kỳ tín hiệu năng lượng nào nữa, Alpha sẽ gửi một đội Phán Xử cấp 5 đến đây.

Và lần này, ngươi sẽ không còn đủ EXP để sống sót."

Lam Phong quay người, ánh mắt sắc bén quét qua cô gái.

Hắn cảm nhận được một luồng linh lực khác lạ từ cô.

Không phải là linh lực tu luyện thông thường, mà là một dạng năng lượng hỗn hợp, pha trộn giữa linh khí và...

"Ngươi là ai?" Lam Phong hỏi.

"Bạch Linh Nhi," cô đáp, bước nhanh về phía Tiêu Vân, kiểm tra nhanh chóng tình trạng linh lực của anh ta bằng thiết bị cầm tay.

"Kỹ sư cấp 3 của Khu Vực 9.

Và hiện tại, ngươi đang nợ ta một mạng."

Cô quay sang nhìn Lam Phong, ánh mắt sắc sảo.

"Ngươi không phải là một tu giả bình thường.

Cách ngươi hấp thụ linh lực...

nó giống như việc tải dữ liệu.

Ngươi đang sao chép mã nguồn của System, đúng không?"

Lam Phong nhíu mày.

Hắn chưa từng nghe ai nói về điều này.

Nhưng trong đầu hắn, dòng thông báo System vẫn hiện hữu, lạnh lùng và khách quan.

*[Phát hiện đối tượng: Bạch Linh Nhi.

Mối quan hệ: Trung lập.

Cảnh giác: Cao.]*

"Ta không hiểu ngươi đang nói gì," Lam Phong nói, nhưng giọng điệu của hắn không thuyết phục.

Hắn biết cô nói đúng.

Cách hắn cảm nhận linh lực, nó giống như những dòng code chạy qua mạch máu.

Bạch Linh Nhi cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát.

"Đừng giả vờ ngây thơ.

Hệ Thống không ban phước cho ai cả.

Nó chỉ trao đổi.

Ngươi muốn sức mạnh?

Ngươi phải trả giá bằng ký ức.

Bằng linh hồn.

Và hiện tại, ngươi đang đứng trên bờ vực."

Cô đưa tay ra, cầm lấy một mảnh vỡ của lá chắn linh lực mà Tiêu Vân vừa phá vỡ.

Mảnh vỡ ấy đang phát ra những tia sáng yếu ớt, rung động với một tần số đặc biệt.

"Nhìn này," cô nói, giơ mảnh vỡ lên.

"Đây không phải là đá.

Đây là dữ liệu hóa thạch.

Sphere không chỉ là một bức tường.

Nó là một ổ cứng khổng lồ.

Và chúng ta...

chúng ta chỉ là những file dữ liệu đang chạy bên trong nó."

Lam Phong nhìn mảnh vỡ, rồi nhìn lên bầu trời.

Những vì sao giả tạo vẫn tiếp tục xoay tròn, vô tình và lạnh lùng.

Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí hắn.

Không phải sợ hãi, mà là tò mò.

Tò mò thuần khiết, như một đứa trẻ nhìn vào một món đồ chơi mới.

"Vậy thì..." Lam Phong bắt đầu, nhưng giọng nói của hắn bị cắt ngang bởi một âm thanh rè rè phát ra từ thiết bị của Bạch Linh Nhi.

*[Cảnh báo: Tín hiệu giám sát đang tiến gần.

Khoảng cách: 500 mét.]*

Bạch Linh Nhi mặt tái đi.

"Chết tiệt.

Chúng đã phát hiện ra ta.

Ngươi phải đi ngay.

Nếu bị bắt, ngươi sẽ bị xóa sạch.

Không còn cơ hội thứ hai."

Lam Phong nhìn cô, rồi nhìn về phía những con đường tối tăm dẫn ra khỏi khu vực.

Hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn trong lòng.

Một phần hắn muốn chạy, để bảo toàn mạng sống.

Nhưng một phần khác, phần sâu thẳm và bí ẩn hơn, lại muốn ở lại.

Muốn biết thêm.

Muốn hiểu rõ hơn về thế giới giả tạo này.

"Ta sẽ đi," Lam Phong nói, nhưng hắn không bước đi.

Hắn đứng đó, bất động, như một bức tượng đá.

"Nhưng trước khi đi, hãy cho ta biết một điều."

Bạch Linh Nhi ngước lên, ánh mắt hoài nghi.

"Gì?"

"System...

nó có ý thức không?"

Bạch Linh Nhi im lặng một giây.

Sau đó, cô thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi và bi ai.

"Không chỉ có ý thức.

Nó đang đói."



Lam Phong chạy.

Hắn chạy qua những con hẻm nhỏ, tối tăm, nơi ánh sáng từ Sphere không thể chiếu tới.

Những tòa nhà cao tầng, xây dựng bằng vật liệu tổng hợp màu xám, vươn lên như những ngón tay xương xẩu chĩa vào bầu trời giả tạo.

Hắn không biết mình đang chạy về đâu.

Hắn chỉ biết rằng mình không thể dừng lại.

Nếu dừng lại, Alpha sẽ đến.

Và nếu Alpha đến, hắn sẽ bị xóa.

*[Nhiệm vụ chính: Sống sót trong 24 giờ tiếp theo.

Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng 'Thị Lực Hư Không'.]*

Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang chảy trôi, nhưng không phải để tu luyện.

Nó đang được System hút đi, để duy trì sự kết nối với Sphere.

Hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng không phải vì thể xác.

Mà vì tâm trí.

Ký ức của hắn đang mờ dần, như những bức tranh cũ bị phai màu theo thời gian.

Hắn nhớ về bố mẹ.

Nhưng khuôn mặt của họ...

nó đang biến mất.

Chỉ còn lại những mảng màu nhạt nhòa, không rõ ràng.

*"Ký ức là nhiên liệu,"* giọng nói của System vang lên trong đầu hắn, lạnh lùng và không chút cảm xúc.

Lam Phong nghiến răng.

Hắn không muốn mất đi những gì còn sót lại.

Hắn chạy nhanh hơn, vượt qua những con đường vắng lặng, nơi những bóng người đi lại trong sự im lặng đáng sợ.

Mọi người đều cúi đầu, tránh ánh mắt của nhau, như thể họ sợ rằng nếu nhìn vào mắt nhau, họ sẽ thấy sự thật về thế giới này.

Hắn dừng lại ở một góc phố, thở hổn hển.

Hắn nhìn xung quanh.

Không có ai.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà, tạo nên những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối.

Bất ngờ, một bóng đen xuất hiện trước mặt hắn.

Không phải là một con người.

Mà là một con quái vật.

Nó có hình dạng giống như một con chó sói, nhưng da thịt của nó được làm bằng những mảnh kim loại gỉ sét và dây điện.

Đôi mắt của nó phát ra ánh sáng đỏ rực, nhìn chằm chằm vào Lam Phong.

*[Phát hiện mục tiêu: Săn Mồi Cơ Giới (Cấp 3).

Sức mạnh: Trung bình.

Khả năng đặc biệt: Theo dõi tín hiệu năng lượng.]*

Lam Phong lùi lại, tay nắm chặt thành nắm đấm.

Hắn không có vũ khí.

Hắn chỉ có linh lực và System.

Con Săn Mồi Cơ Giới gầm lên, một âm thanh kim loại chói tai, rồi lao vào hắn.

Lam Phong né tránh, lăn mình sang một bên.

Con quái vật đập vào tường, tạo ra một tiếng động lớn, khiến những mảnh vỡ rơi xuống.

Hắn đứng dậy, linh lực tuôn chảy trong cơ thể.

Hắn cảm thấy một sự nóng rát trong lồng ngực, nhưng hắn không sợ hãi.

Hắn cảm thấy...

Hắn vung tay ra, một luồng linh lực màu xanh lam bắn ra, đánh trúng con Săn Mồi Cơ Giới.

Con quái vật lùi lại, nhưng không chết.

Nó gầm lên lần nữa, lần này dữ dội hơn.

Lam Phong nhận ra rằng hắn không thể đánh bại nó bằng sức mạnh thuần túy.

Hắn cần một chiến thuật.

Hắn cần sử dụng System.

*[Kích hoạt kỹ năng: Phân Tích Yếu Điểm.]*

Một khung hình hiện ra trước mắt Lam Phong, bao quanh con Săn Mồi Cơ Giới.

Những điểm yếu của nó được đánh dấu bằng màu đỏ: khớp nối ở vai, và lõi năng lượng ở ngực.

Lam Phong mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Được rồi," hắn nói.

"Hãy xem ai là kẻ săn mồi thật sự."

Hắn lao vào con quái vật, không phải để tấn công, mà để dụ nó.

Hắn di chuyển linh hoạt, tránh né những cú tát của con quái vật, đồng thời quan sát kỹ từng động tác của nó.

Con Săn Mồi Cơ Giới trở nên bực bội.

Nó gầm lên, tập trung toàn bộ sức mạnh vào một cú đấm cuối cùng.

Đó là lúc Lam Phong chờ đợi.

Hắn nhảy lên, tránh né cú đấm, và lao thẳng vào ngực con quái vật.

Hắn đâm tay mình vào lõi năng lượng, nơi những điểm yếu được đánh dấu.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Con Săn Mồi Cơ Giới ngừng chuyển động, ánh sáng trong đôi mắt nó tắt dần.

*[Nhiệm vụ hoàn thành: Tiêu diệt Săn Mồi Cơ Giới.

Phần thưởng: 100 EXP, 200 Linh Thạch Cấp 1.]*

Lam Phong đứng đó, thở hổn hển.

Hắn nhìn bàn tay mình, nơi vẫn còn dính đầy dầu mỡ và kim loại gỉ sét.

Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ.

Không phải vì chiến thắng, mà vì hắn đã sống sót.

Và hắn đã học được một điều quan trọng: Trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sống.

Lam Phong ngồi xuống bên lề đường, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo.

Hắn đóng mắt, để System hấp thụ EXP.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp chảy qua cơ thể, làm dịu đi sự mệt mỏi.

Nhưng cùng với đó, một ký ức khác lại biến mất.

Hắn nhớ về một buổi sáng mùa hè.

Mặt trời chiếu xuống, ấm áp và vàng rực.

Bố mẹ hắn đang cười nói, chuẩn bị bữa ăn sáng.

Mùi bánh mì nướng lan tỏa trong không khí.

Nhưng khi hắn cố gắng nhớ rõ khuôn mặt của họ, mọi thứ lại mờ đi.

Chỉ còn lại những mảng màu, những âm thanh xa xôi.

"Không," Lam Phong thì thầm, mở mắt ra.

"Ta không cho phép điều này xảy ra."

Hắn đứng dậy, bước đi.

Hắn không biết mình đang đi về đâu, nhưng hắn biết rằng mình không thể dừng lại.

Nếu hắn dừng lại, ký ức của hắn sẽ biến mất hoàn toàn.

Và khi đó, hắn sẽ không còn là Lam Phong nữa.

Hắn sẽ chỉ là một cái xác không hồn, một công cụ của System.

Hắn đi qua những con phố, nơi những người dân đang sống cuộc sống bình thường của họ.

Họ mua bán, họ cười nói, họ yêu thương.

Nhưng trong đôi mắt của họ, Lam Phong thấy một sự trống rỗng.

Một sự chấp nhận số phận.

Họ không biết rằng họ đang sống trong một thế giới giả tạo.

Họ không biết rằng ký ức của họ đang bị đánh cắp từng ngày.

Và Lam Phong...

Và vì biết, hắn phải chiến đấu.

Hắn dừng lại trước một cửa hàng cũ, nơi bán những món đồ cổ.

Trong tủ kính, có một chiếc đồng hồ bỏ túi, kim đồng hồ đang chạy ngược lại.

Lam Phong nhìn chiếc đồng hồ, và hắn cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Hắn bước vào cửa hàng, gọi chủ cửa hàng.

"Chiếc đồng hồ này," hắn nói, chỉ vào chiếc đồng hồ.

"Nó có ý nghĩa gì?"

Chủ cửa hàng, một ông lão già nua, nhìn Lam Phong với ánh mắt tò mò.

Nó chỉ là một món đồ cổ thôi.

nó có một câu chuyện."

"Hãy kể cho ta nghe," Lam Phong nói.

Ông lão mỉm cười, một nụ cười bí ẩn.

"Nó thuộc về một người đàn ông, người đã cố gắng thoát khỏi Sphere.

Hắn đã thất bại.

Và chiếc đồng hồ này...

nó ghi lại những ký ức của hắn.

Những ký ức mà System không thể xóa bỏ."

Lam Phong nhìn chiếc đồng hồ, rồi nhìn vào đôi mắt của ông lão.

Hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.

Một sự đồng cảm.

"Ta muốn mua nó," Lam Phong nói.

Ông lão lắc đầu.

"Nó không bán.

Nó chỉ dành cho những người thực sự cần nó.

Và ta cảm thấy...

ngươi là một trong số đó."

Lam Phong không nói gì.

Hắn chỉ nhìn chiếc đồng hồ, và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một phần ký ức của mình trở lại.

Không phải ký ức của chính hắn, mà là ký ức của một người khác.

Một người đàn ông, với khuôn mặt quen thuộc, nhưng không phải là bố mẹ hắn.

Và tại sao ký ức của hắn lại ở trong chiếc đồng hồ này?

Lam Phong bước ra khỏi cửa hàng, chiếc đồng hồ bỏ túi nằm gọn trong tay hắn.

Hắn cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ chiếc đồng hồ, như thể nó đang truyền tải một thông điệp nào đó.

Hắn nhìn lên bầu trời.

Những vì sao giả tạo vẫn tiếp tục xoay tròn, nhưng lần này, hắn cảm thấy chúng không còn lạnh lùng nữa.

Chúng giống như những con mắt, đang quan sát hắn, chờ đợi phản ứng tiếp theo của hắn.

*[Cảnh báo: Giám Sát Viên Alpha đang tiếp cận.

Khoảng cách: 100 mét.]*

Lam Phong nhíu mày.

Hắn biết rằng mình không thể trốn tránh mãi.

Hắn phải đối mặt.

Nhưng trước khi đối mặt, hắn cần phải biết thêm về bản thân mình.

Về những phiên bản trước.

Về sự thật đằng sau Sphere.

Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ, và hắn quyết định mở nó ra.

Kim đồng hồ dừng lại.

Một dòng chữ nhỏ hiện ra trên mặt đồng hồ, bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà Lam Phong không hiểu.

Nhưng System của hắn dịch ngay lập tức.

*"Phiên bản 6 thất bại.

Ký ức được sao lưu.

Hãy tiếp tục, Lam Phong.

Đừng để họ xóa sạch ngươi."*

Lam Phong kinh ngạc.

Hắn nhìn dòng chữ, rồi nhìn lên bầu trời.

Hắn hiểu rồi.

Hắn không phải là người đầu tiên.

Hắn là người thứ bảy.

Và những người trước đó...

họ đã thất bại.

Nhưng họ đã để lại một phần ký ức cho hắn.

Hắn cảm thấy một sự tức giận dâng lên.

Không phải tức giận với System, mà với chính mình.

Vì sao hắn lại để mình bị lừa dối như vậy?

Vì sao hắn lại không chiến đấu sớm hơn?

Nhưng rồi, một giọng nói vang lên trong đầu hắn, lạnh lùng và vô cảm.

*"Ngươi không thể chiến đấu một mình.

Ngươi cần đồng minh.

Và ngươi cần một kế hoạch."*

Lam Phong mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tâm.

"Được rồi," hắn nói.

"Hãy bắt đầu."

Hắn bước đi, hướng về phía bóng tối.

Và trong bóng tối đó, một cuộc chơi mới đang chờ đợi hắn.

Một cuộc chơi mà kẻ thắng sẽ được tự do, và kẻ thua sẽ bị xóa sạch.

Và Lam Phong...

hắn sẽ không bao giờ thua.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập