Chương 1
Nó không phải là âm thanh, mà là một sự rung động dữ dội, như thể ai đó đang dùng đục khắc vào màng não của anh.
Không khí tại bãi rác Linh Thạch Vụn nặng nề như chì, mùi ôi thiu của xác súc vật tu tiên khô cứng và hơi chua loét của linh lực bị phân hủy thấm đẫm từng lỗ chân lông.
Lam Phong cúi người, đôi găng tay sắt cũ kỹ, sơn gỉ sét loang lổ, đang chăm chú lọc những mảnh tinh thạch vỡ từ đống rác thải khổng lồ.
Mỗi mảnh đá nhỏ xíu, chỉ bằng hạt gạo, đều chứa một lượng linh lực vi mô – đủ để một người Luyện Khí tầng 1 hấp thụ trong vài giây, hoặc đủ để mua một ổ bánh mì đen trong khu phố dưới cùng.
Bàn tay anh run rẩy.
Không phải vì cái lạnh thấu xương của vùng ngoại ô Sphere, nơi ánh sáng nhân tạo từ lớp màng bầu trời phía trên chiếu xuống yếu ớt và mờ nhạt.
Anh run vì cơn đau nhói ở thái dương, một triệu chứng báo trước khi "Hệ Thống" trong đầu anh bắt đầu hoạt động quá tải.
Những ký ức của anh – những mảnh ghép rời rạc về một người phụ nữ hát ru, về mùi hương hoa cỏ nhân tạo, về lời hứa sẽ đưa ai đó ra khỏi nơi này – đang bị xói mòn.
Chúng tan biến như sương mai dưới ánh nắng gay gắt của một thực tại tàn khốc.
Lam Phong nghiến răng, nuốt trôi tiếng thở dài.
Anh không có quyền yếu đuối.
Trong thế giới bên trong cái Sphere khổng lồ này, sự yếu đuối là tử hình.
Anh là phiên bản thứ bảy.
Sáu người trước anh đã thất bại, đã bị xóa sạch, trở thành nhiên liệu cho cỗ máy vận hành thế giới giả tạo này.
Anh không thể để điều đó xảy ra với mình.
Một mảnh tinh thạch lấp lánh dưới ánh đèn neon nhấp nháy.
Lam Phong với lấy nó, ngón tay cái và食指 (ngón trỏ) kẹp chặt.
Ngay lập tức, một khung hình bán trong suốt, màu xanh lam lạnh lẽo, hiện ra trước mắt anh.
Lam Phong liếc nhìn thanh trạng thái ký ức.
Con số 84% đỏ rực như máu.
Mỗi khi anh sử dụng năng lực của Hệ Thống, ký ức lại bị ăn mòn.
Đó là cái giá phải trả.
Anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho tâm trí tĩnh lặng.
"Chỉ còn năm mảnh nữa," anh tự nhủ, giọng nói khàn đặc vang lên trong đầu.
Anh cúi xuống, đào sâu hơn vào đống rác, bất chấp mùi hôi thối bốc lên.
Anh không biết rằng, ở phía sau đống rác cao ngất, một cặp mắt lạnh băng đang quan sát anh từ bóng tối.
Một bóng dáng mặc áo choàng xám, mang mặt nạ sắt không biểu cảm, đang nhẹ nhàng bước lại gần.
Đó là một "Phán Xử" – những kẻ dọn dẹp rác rưởi của Hội Đồng.
Và Lam Phong vừa trở thành mục tiêu.
*[Buff: Tầm Nhìn Nhiệt – Cấp 1 đã được kích hoạt.]*
Kẻ Phán Xử nâng kiếm lên.
Lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh mắt tuyệt vọng của Lam Phong.
Thời gian như chậm lại.
Lam Phong nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức ùa về, sắc nhọn như dao cứa vào tim.
Anh nhớ khuôn mặt cười của một cô bé – có phải là em gái anh không?
Anh nhớ mùi hương hoa cỏ nhân tạo mà anh từng hái cho cô ấy trong công viên trung tâm, nơi ánh sáng nhân tạo chiếu xuống dịu dàng như ánh trăng.
Anh nhớ lời hứa sẽ đưa cô ấy ra khỏi vùng ngoại ô này, ra khỏi cái Sphere ngột ngạt này.
Những ký ức ấy đẹp đẽ và đau đớn.
Chúng là thứ duy nhất khiến anh còn cảm thấy mình là con người.
"Xin lỗi..." Anh thì thầm, không biết đang xin lỗi ai.
Có lẽ là xin lỗi cô bé trong ký ức.
Có lẽ là xin lỗi chính mình.
Anh kích hoạt kỹ năng.
Không phải là một đòn tấn công, mà là một sự hy sinh.
Hệ Thống đồng ý.
Một cơn đau khủng khiếp xé toạc đầu anh.
Lam Phong hét lên, một tiếng hét không thành lời.
Những ký ức về mùi hương hoa cỏ, về giọng hát ru, về nụ cười của cô bé, bắt đầu tan biến.
Chúng vỡ vụn như kính vỡ, rơi vào vực thẳm của sự quên lãng.
Thay vào đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ, nóng bỏng, tràn ngập cơ thể anh.
Cơ bắp anh phồng lên, gân guốc nổi rõ.
Mắt anh mở ra, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực lên bằng ánh sáng xanh lam của Hệ Thống.
Kẻ Phán Xử sững sờ.
Hắn chưa từng thấy một kẻ "rác rưởi" nào lại có sức mạnh như vậy.
Nhưng Lam Phong không cho hắn thời gian để phản ứng.
Hắn lao tới, nhanh như一道 (một tia) chớp.
Bàn tay anh nắm chặt lấy thanh kiếm năng lượng, bất chấp bàn tay bị cháy xém.
Hắn giật lấy thanh kiếm, rồi quay người, chém một nhát ngang qua cổ kẻ Phán Xử thứ ba.
Đầu kẻ Phán Xử lăn xuống đất, máu phun ra như suối.
Hai kẻ Phán Xử còn lại hoảng loạn, lùi lại.
Lam Phong đứng đó, thở hồng hộc, ánh mắt trống rỗng.
Anh vừa đánh mất một phần ký ức để sống sót.
Anh không nhớ rõ mùi hương hoa cỏ nữa.
Anh chỉ còn nhớ rằng nó từng rất thơm.
Sự trống rỗng trong đầu anh lớn dần, nhưng sức mạnh trong cơ thể lại càng mãnh liệt hơn.
Hắn nhìn xuống bàn tay đang cháy xém, rồi nhìn về phía kẻ dẫn đầu đang run rẩy.
Hắn không còn sợ hãi.
Hắn đã chấp nhận cái giá.
***
Khi Lam Phong tỉnh dậy, hắn thấy mình nằm trên nền đất lạnh lẽo.
Mùi máu và mùi linh lực cháy khét vẫn còn nồng nặc.
Hắn ngồi dậy, người tê liệt.
Kẻ Phán Xử dẫn đầu đang ngồi dậy đối diện anh, không còn thù hận, mà đầy vẻ bi thương.
Hắn tháo bỏ mặt nạ còn lại, lộ ra gương mặt già nua, nhiều nếp nhăn, đôi mắt đục ngầu nhưng tràn đầy sự thương cảm.
"Ngươi vừa làm gì vậy, con trai?" Ông già hỏi, giọng run rẩy.
"Ngươi vừa mở một cánh cửa không thể đóng lại."
Lam Phong nhìn xuống.
Trong tay anh vẫn còn nắm chặt mảnh tinh thạch vụn.
Nhưng xung quanh mảnh đá, không khí đang rung động.
Một vết nứt nhỏ, mỏng như sợi tóc, xuất hiện trên lớp màng bầu trời nhân tạo phía trên.
Từ vết nứt đó, một luồng ánh sáng trắng xóa, không phải ánh sáng vàng ấm áp của Sphere, mà là ánh sáng lạnh lẽo, vô tình của Void, lọt xuống.
"Thiên Đạo..." Ông già thì thầm, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo.
"Ngươi đã chọc thủng bức tường.
Ngươi đã để Void nhìn vào thế giới của chúng ta."
Lam Phong nhìn lên vết nứt.
Hắn cảm thấy một sự kỳ lạ.
Không phải sợ hãi, mà là một sự tò mò thuần khiết.
Ánh sáng từ Void không mang theo cái chết, mà mang theo một sự tự do mà hắn chưa từng biết.
Hắn nhớ lại những gì Hệ Thống đã nói: *Ký ức là nhiên liệu.* Nhưng nếu ký ức là nhiên liệu, thì thứ gì đang đốt cháy nó?
Và thứ gì đang đứng sau cái Sphere này?
"Ta chỉ muốn sống," Lam Phong nói, giọng nói lạnh lùng, khác hẳn với sự ngây thơ trước đây.
"Và ta muốn biết sự thật."
Ông già lắc đầu, nụ cười buồn bã nở trên môi.
"Sự thật sẽ giết chết ngươi, hoặc giết chết tất cả.
Hội Đồng không cho phép bất kỳ ai nhìn ra bên ngoài.
Void là hư không, là sự điên loạn.
Chúng ta sống trong Sphere để được bảo vệ, để được hạnh phúc trong sự giả tạo."
"Hạnh phúc giả tạo," Lam Phong lặp lại, đứng dậy.
"Thì ra đó là lý do."
Hắn nhìn ông già, rồi nhìn về phía những xác chết của các Phán Xử.
Hắn không cảm thấy tội lỗi.
Hắn cảm thấy giải phóng.
Nhưng rồi, một thông báo mới hiện ra trong đầu anh, làm lạnh sống lưng.
Lam Phong nuốt nước bọt.
Hắn biết mình không thể chạy trốn.
Hắn phải đối mặt.
Nhưng ai đó đang đến.
Và người đó không phải là một Phán Xử bình thường.
*[Lam Phong, ngươi không phải là người đầu tiên.
Ngươi là người cuối cùng.
Hãy phá hủy thứ ngươi trân trọng nhất, nếu không muốn cả thế giới bị hủy diệt.]**
Lam Phong nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn lên vết nứt trên bầu trời.
Ánh sáng từ Void chiếu xuống, soi rõ sự sợ hãi và hy vọng trong đôi mắt anh.
Cuộc chơi mới bắt đầu.
Và lần này, hắn không còn là một kẻ săn mồi.
Hắn là con mồi, và cũng là kẻ săn mồi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận