Chương 10
Nó mang theo mùi vị của kim loại gỉ sét và ozone, một mùi vị mà Lam Phong chưa từng ngửi thấy nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, như thể nó đã nằm chờ đợi trong tiềm thức anh từ lâu.
Khi luồng khí này chạm vào da thịt, Hệ Thống trong đầu anh phát ra một chuỗi cảnh báo chói tai, những dòng chữ đỏ máu cuộn tròn trên thị giác, báo hiệu sự xâm nhập của "Dữ Liệu Nguy Hiểm".
Lam Phong nghiến răng, cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể không đến từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong từng tế bào.
Anh cố gắng hít thở, nhưng không khí trong lồng ngực dường như bị đóng băng, mỗi lần tim đập đều khiến những mảnh ký ức vỡ vụn va chạm vào nhau.
Bạch Linh Nhi đứng cách anh vài bước chân, khuôn mặt cô tái mét nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như lưỡi dao.
Cô không chạy trốn.
Thay vào đó, cô nhanh chóng rút ra một thiết bị nhỏ xíu từ trong tay áo, ngón tay cô bay múa trên bề mặt kim loại lạnh lẽo.
"Lam Phong, đừng kháng cự!" giọng cô hét lên, đè lên tiếng gầm rú của Hệ Thống.
"Để nó vào!
Nếu anh đẩy nó ra, não bộ anh sẽ bị quá tải và cháy nổ!"
Lam Phong nghi ngờ.
Trực giác của anh, thứ đã cứu sống anh qua sáu lần thất bại trước đó, đang gào thét rằng đây là bẫy.
Nhưng anh nhìn vào đôi mắt Bạch Linh Nhi.
Không có sự giả tạo.
Chỉ có sự tuyệt vọng của một người đang cố gắng giữ lại thứ quý giá nhất trước khi nó tan biến vào hư không.
Anh nhắm mắt lại, thả lỏng ý chí.
Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn là một tu sĩ đang chiến đấu với thiên đạo.
Anh là một cỗ máy đang được nạp dữ liệu.
Cảm giác như thể có hàng tỷ dòng code đang được tiêm trực tiếp vào tủy sống.
Lam Phong mở mắt ra.
Thế giới xung quanh anh không còn là những bức tường đá và ánh sáng nhân tạo nữa.
Anh nhìn thấy chúng.
Những đường kẻ màu xanh lá cây mờ nhạt chạy dọc theo mọi vật thể, kết nối chúng lại với nhau trong một mạng lưới khổng lồ.
Bầu trời trên đầu, lớp màng năng lượng bao bọc thành phố, hiện ra như một tấm lưới sợi quang khổng lồ, nơi những vì sao giả tạo chỉ là những điểm sáng được lập trình sẵn để đánh lừa thị giác.
"Hệ Thống đang cố gắng cô lập vùng não của anh," Bạch Linh Nhi nói, giọng cô run rẩy nhưng kiên định.
Cô bước tới, đặt tay lên vai Lam Phong.
"Tôi đang tạo ra một khe hở trong mã nguồn.
Anh phải tìm ra nó.
Tìm ra chỗ mà thực tại và ảo ảnh giao thoa."
Lam Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay anh đang rung lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột giữa hai luồng năng lượng.
Một bên là trật tự tuyệt đối, lạnh lùng và vô cảm của Hệ Thống.
Một bên là hỗn loạn, thô ráp và đầy sức sống của Void.
Anh cảm thấy ký ức của sáu phiên bản trước đang trỗi dậy.
Những khuôn mặt, những tiếng hét, những nụ cười cuối cùng trước khi bị xóa sạch.
Tất cả đều đổ dồn vào tâm trí anh, tạo thành một áp lực khủng khiếp.
"Đau quá..." anh thì thầm, nước mắt chảy xuống nhưng anh không hề chớp mắt.
"Tại sao...
tại sao nó lại đau thế này?"
"Vì anh đang thức tỉnh," Bạch Linh Nhi đáp, giọng cô trầm xuống, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm mà Lam Phong chưa từng thấy ở cô.
"Vì anh đang nhớ lại những gì mình đã mất.
Và đau đớn là bằng chứng cho thấy anh vẫn còn là con người, Lam Phong.
Không phải một cỗ máy."
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa hai luồng năng lượng đối kháng, Lam Phong ngồi bệt xuống nền đá lạnh lẽo.
Anh nhìn đôi bàn tay của mình.
Một nửa bàn tay phát ra ánh sáng xanh ngọc, đều đặn, trật tự, như những dòng code hoàn hảo.
Nửa kia bàn tay thì đen ngòm, rung động hỗn loạn, mang theo sự sống hoang dã và dữ dội của Void.
Hai màu sắc này không hòa quyện, mà đang cắn xé nhau, mỗi tế bào trong cơ thể anh đều là một chiến trường.
Anh nhớ lại lời của Giám Sát Viên Alpha.
*"Con người quá yếu đuối để chịu đựng sự thật."* Câu nói đó vang vọng trong đầu anh, không phải như một lời đe dọa, mà như một sự thật trần trụi, tàn khốc.
Lam Phong nhận ra rằng, sự yên bình mà anh và mọi người trong thành phố đang hưởng thụ là một sự lừa dối vĩ đại.
Họ sống trong một bể cá kính, nhìn ra ngoài và tưởng đó là đại dương, trong khi thực chất họ chỉ đang hít thở không khí được tái chế từ chính chất thải của mình.
"Linh Nhi," Lam Phong gọi tên cô, giọng anh khàn đặc, như thể anh vừa nuốt một nắm tro tàn.
"Em gái cô...
cô ấy có biết không?"
Bạch Linh Nhi ngừng gõ phím.
Cô nhìn anh, ánh mắt phức tạp, đan xen giữa sự thương hại và sự kiên cường.
"Biết cái gì?
Sự thật rằng cô ấy đang chết dần trong một thế giới giả tạo?
Hay sự thật rằng tôi đang bán linh hồn mình để cứu cô ấy?"
"Biết rằng cô là kẻ phản bội," Lam Phong nói, anh nhìn vào chiếc vòng tay trên cổ tay cô.
Dữ liệu chữa bệnh cho em gái cô đang được mã hóa trong đó, nhưng anh có thể thấy những dòng code đỏ đang dần ăn mòn nó.
"Giám Sát Viên Alpha không chỉ là một kẻ thù.
Anh ấy là một bác sĩ.
Một bác sĩ đang cố gắng chữa trị cho một bệnh nhân điên loạn bằng cách cắt bỏ trí nhớ của họ."
Bạch Linh Nhi cười, một nụ cười đắng chát.
"Và anh thì sao?
Anh muốn trở thành một kẻ điên?
Anh muốn nhìn thấy Void và phát cuồng?"
"Không," Lam Phong lắc đầu, anh đứng dậy, đôi chân anh run rẩy nhưng ý chí của anh thì cứng rắn như thép.
"Tôi muốn nhìn thấy nó để hiểu nó.
Để phá vỡ nó.
Nếu chúng ta không dám nhìn vào bóng tối, làm sao chúng ta có thể tìm ra lối ra?"
Anh bước tới gần một bức tường đá.
Anh đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo.
Thông qua lớp vỏ năng lượng đen đang bao phủ cơ thể anh, anh có thể cảm nhận được nhịp đập của Sphere.
Nó không phải là một cấu trúc vô tri.
Nó có ý thức.
Và nỗi sợ hãi đó chính là điểm yếu của nó.
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Bạch Linh Nhi nói, cô nhìn lên bầu trời.
Những đám mây nhân tạo đang chuyển màu, từ xám sang một sắc tím sẫm, báo hiệu sự kích hoạt của hệ thống phòng thủ.
"Giám Sát Viên Alpha sẽ đến.
Và khi anh ấy đến, anh sẽ không còn lựa chọn nào khác."
Lam Phong mỉm cười.
Nụ cười đó không còn là nụ cười của một thiếu niên ngây thơ.
Nó là nụ cười của một chiến binh đã chấp nhận số phận.
"Tôi không cần lựa chọn.
Tôi đã có quyết định."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Trưởng lão Tiêu Phong xuất hiện, cùng với đội đặc nhiệm "Thanh Lọc".
Hắn không nhìn Lam Phong với sự thù hận, mà với ánh mắt của một bác sĩ nhìn một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối – đầy thương cảm nhưng dứt khoát.
Áo choàng trắng của hắn bay phấp phới trong luồng gió nhân tạo, tạo nên một hình ảnh trang nghiêm và đáng sợ.
"Lam Phong, con đã đi quá xa rồi," Tiêu Phong nói, giọng hắn trầm ấm, nhưng mỗi chữ đều nặng trĩu như tảng đá.
"Con đang đặt cả thành phố vào nguy cơ sụp đổ.
Con nghĩ mình là ai?
Một anh hùng?
Hay một kẻ điên?"
Lam Phong nhìn Tiêu Phong.
Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt của vị trưởng lão.
Không phải sự mệt mỏi của một kẻ thống trị, mà là sự mệt mỏi của một người phải gánh vác trọng trách giữ cho hàng triệu linh hồn không bị sụp đổ trong nỗi sợ hãi.
"Tôi không phải là anh hùng, cũng không phải là kẻ điên," Lam Phong đáp.
"Tôi chỉ là một người muốn tự do.
Và cô ấy cũng vậy." Anh quay sang nhìn Bạch Linh Nhi.
Tiêu Phong nhíu mày.
Trong Void, không có tự do.
Chỉ có sự hủy diệt.
Con không hiểu những gì mình đang làm.
Con đang phá hủy cái vỏ bọc duy nhất bảo vệ nhân loại khỏi sự điên loạn."
"Và đó chính là vấn đề," Lam Phong nói, anh bước ra trước, đối mặt với đội đặc nhiệm.
"Nếu sự an toàn phải được mua bằng giá của sự thật, thì đó không phải là an toàn.
Đó là nô dịch."
Tiêu Phong thở dài.
Hắn giơ tay lên.
"Tôi không muốn làm điều này, Lam Phong.
Nhưng tôi không có lựa chọn khác.
Hãy giao nộp thiết bị của Bạch Linh Nhi.
Hãy để chúng tôi xóa bỏ ký ức của con.
Con sẽ sống một cuộc đời bình yên, hạnh phúc.
Không có đau khổ, không có mất mát."
Lam Phong nhìn vào chiếc thẻ nhớ trên cổ tay mình.
Dữ liệu từ nó đang chảy vào đầu anh, mang đến những bí mật về cấu trúc của Sphere.
Anh biết nơi yếu điểm của nó nằm ở đâu.
Đó không phải là một điểm vật lý, mà là một điểm trong ý thức tập thể của con người.
Khi đủ nhiều người nhận ra sự thật, Sphere sẽ tự vỡ ra.
Nhưng để làm được điều đó, anh cần một hy sinh.
Một hy sinh lớn lao.
Anh nhìn Tiêu Phong, rồi nhìn Bạch Linh Nhi.
"Cô có muốn em gái cô sống trong một thế giới tự do, dù có nguy hiểm, hay trong một thế giới an toàn, nhưng giả tạo?"
Bạch Linh Nhi im lặng.
Cô nhìn vào chiếc vòng tay trên cổ tay mình, nơi chứa đựng dữ liệu chữa bệnh cho em gái.
Cô biết rằng, nếu cô giúp Lam Phong, cô sẽ vi phạm luật tối cao của Hội Đồng.
Cô sẽ trở thành kẻ phản bội.
Nhưng nếu cô không giúp, em gái cô sẽ chết trong sự vô cảm của một thế giới giả tạo.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu.
"Tôi sẽ giúp anh.
Nhưng chúng ta cần một kế hoạch.
Và chúng ta cần thời gian."
Lam Phong mỉm cười.
Đó là nụ cười đầu tiên của anh từ khi thức tỉnh.
"Chúng ta có thời gian.
Nhưng không nhiều."
Bỗng nhiên, bầu trời lại chuyển màu.
Lần này, nó không phải là đỏ, mà là đen.
Một bóng hình khổng lồ hiện ra trên bầu trời, bao phủ toàn bộ thành phố.
Đó là hình ảnh của Giám Sát Viên Alpha.
*"Cậu đã đánh thức sự chú ý của tôi, Lam Phong,"* giọng nói của Alpha vang lên, vang vọng khắp thành phố.
*"Bây giờ, trò chơi bắt đầu."*
Lam Phong nhìn lên, ánh mắt anh không hề run sợ.
Anh biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu.
Và anh đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, dù giá phải trả là chính linh hồn anh.
Trong bóng tối của Sphere, một tia sáng nhỏ bé đang bắt đầu rực cháy.
Và nó sẽ không bao giờ tắt.
Khi cuốn sổ tay bốc cháy, luồng khí đen trong người Lam Phong bùng nổ dữ dội, bao trùm lấy cơ thể anh.
Tiêu Phong ra lệnh tấn công.
Những đạo pháp thuật xanh lam lao về phía Lam Phong.
Nhưng kỳ lạ thay, khi chúng chạm vào lớp vỏ năng lượng đen, chúng không gây sát thương.
Chúng bị *hấp thụ*.
Lam Phong cảm thấy sức mạnh của chúng chảy vào cơ thể anh, hòa quyện với luồng khí đen.
Anh không còn là một tu sĩ Luyện Khí nữa.
Anh đang trở thành một phần của Void.
Anh nhìn Tiêu Phong, ánh mắt anh đầy thương cảm.
"Tôi xin lỗi," anh nói.
"Nhưng tôi không thể để lại bất kỳ gì."
Tiêu Phong kinh hoàng.
Hắn nhận ra rằng, Lam Phong không chỉ đang phá hủy Sphere.
Anh đang phá hủy chính mình.
Anh đang dùng ký ức, cảm xúc và cả linh hồn của mình làm nhiên liệu để kích hoạt sự sụp đổ.
"Lam Phong, dừng lại!" Tiêu Phong hét lên, giọng hắn vỡ vụn.
"Con sẽ chết!
Con sẽ biến thành hư vô!"
"Đó là cách duy nhất," Lam Phong đáp, giọng anh lạnh lùng, vô cảm, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh là một sự bình yên kỳ lạ.
"Để cứu tất cả."
Anh giơ tay lên, nắm chặt cuốn sổ tay đang bốc cháy trong lòng bàn tay.
Những trang giấy tan biến thành tro bụi, nhưng dữ liệu trong đó thì không.
Chúng bay lên, hòa vào bầu trời đen kịt, tạo thành một cơn bão dữ dội.
Lam Phong sững sờ.
Hệ Thống đột ngột tắt đi.
Màn hình xanh biến mất.
Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc.
Tiêu Phong ngả xuống, chết lặng, nhưng trên khuôn mặt hắn là sự giải thoát.
Lam Phong nhìn lên bầu trời.
Những vết nứt trên "Cầu Thiên" ngày càng lớn.
Qua những khe hở đó, anh không nhìn thấy thiên đường, mà nhìn thấy một biển sao thật sự, rực rỡ và đáng sợ.
Và trong ánh mắt của Bạch Linh Nhi, anh nhìn thấy sự thật cuối cùng: Anh không phải là phiên bản thứ 7.
Anh là phiên bản cuối cùng.
Và khi anh chết, tất cả những phiên bản trước sẽ được giải phóng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận