Chương 11

Lam Phong không chạy.

Anh đứng yên, cảm nhận rung động lan truyền qua lòng bàn chân, xuyên qua đất đá, thẳng vào tủy xương.

Đó không phải là địa chấn thông thường, mà là nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say bị đánh thức.

Bầu trời Shenmu — lớp màng năng lượng bao trùm thế giới — bắt đầu biến màu từ xanh thẳm thành một sắc tím bệnh hoạn, giống như vết bầm tím dưới da người chết.

Những vì sao giả tạo, vốn dĩ nhấp nháy đều đặn theo thuật toán, bỗng chốc ngừng lại, treo lơ lửng trong không trung như những con mắt sợ hãi.

Không khí trở nên nặng nề, áp lực lên lồng ngực Lam Phong tăng lên gấp bội.

Linh lực trong cơ thể anh, vốn dĩ đã hỗn loạn sau cú đột phá cưỡng bức, giờ đây bắt đầu kêu gào.

Nó không còn tuân theo các huyệt đạo tu luyện nữa, mà chảy ngược, xung đột với một thứ gì đó tối tăm hơn, cổ xưa hơn đang len lỏi từ các vết nứt trên mặt đất.

Lam Phong nhướn mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua chân trời.

Anh không nhìn thấy sự hủy diệt, anh nhìn thấy sự *đói khát*.

Bạch Linh Nhi quỳ bên cạnh, tay cô siết chặt chiếc bảng điều khiển cầm tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Màn hình hiển thị dòng chữ đỏ lòm: *[CẢNH BÁO: CẤU TRÚC CẦU THIÊN BẤT ỔN ĐỊNH.

TỶ LỆ RỖNG LỖ: 0.04%]*.

Cô không nhìn Lam Phong, nhưng giọng nói của cô run rẩy, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

"Nó đang phản ứng lại với anh," Linh Nhi thì thầm, mắt cô dán chặt vào những con số nhảy múa điên cuồng.

"Void không phải là hư không.

Nó là một thực thể.

Và anh vừa đánh thức nó bằng cách đốt cháy ký ức của chính mình."

Lam Phong không đáp.

Anh cúi xuống, nhìn vào lòng bàn tay mình.

Da thịt ở đó đang trong suốt, lộ ra những mạch máu đen kịt dưới da, giống như rễ cây độc đang bám chặt vào thân chủ.

Anh nhớ lại cảm giác khi cuốn sổ tay bốc cháy.

Nỗi đau không đến từ lửa, mà từ sự mất mát.

Mỗi trang giấy tan biến là một mảnh ghép của con người anh bị xé toạc ra.

Nhưng thay vì tuyệt vọng, một cảm giác kỳ lạ, lạnh lùng và thanh khiết len lỏi vào tâm trí.

Anh đang trở nên rõ ràng hơn.

"System," Lam Phong gọi, giọng nói vang lên khô khốc, vang vọng trong không gian bị bóp méo.

*[SYSTEM: Lắng nghe.]*

"Đây là đâu?"

*[SYSTEM: Đây là ranh giới giữa Sự Thật và Ảo Tưởng.

Người chơi, hãy chọn con đường của mình.]*

Lam Phong hít một hơi sâu.

Không khí vào phổi mang mùi ozon và tro tàn.

Anh nhận ra rằng, sự tĩnh lặng này đáng sợ hơn bất kỳ trận chiến nào.

Anh đang đứng trên miệng vực, và vực thẳm đang nhìn lại anh với ánh mắt tò mò.

***

Lam Phong ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vào tảng đá đang nứt nẻ.

Anh nhắm mắt, cố gắng tập trung vào những mảnh ký ức còn lại.

Anh nhớ mùi hương trầm trong phòng thờ, nhớ cảm giác lạnh lẽo của kiếm sắt khi lần đầu tiên cầm nó.

Nhưng khi anh cố nhớ *ai* đã dạy anh cách cầm kiếm, chỉ còn lại một khoảng trống trắng xóa, đau nhói như bị dao cứa vào não.

Đó là cảm giác của một người đang cố gắng nhớ mặt người yêu cũ sau một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng.

Bạn biết họ từng tồn tại, bạn biết bạn từng yêu họ, nhưng chi tiết thì đã bị xóa sạch.

Chỉ còn lại cảm xúc, và cảm xúc thì mơ hồ, dễ bị thao túng.

"Anh đang làm gì vậy?" Giọng nói của Bạch Linh Nhi vang lên từ phía sau, sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng tột độ.

Cô bước lại, đặt nhẹ tay lên vai anh.

Nhiệt độ cơ thể cô truyền sang, một chút ấm áp hiếm hoi trong cái lạnh thấu xương của Void đang tràn vào.

"Tìm kiếm lỗi hệ thống," Lam Phong đáp, mắt vẫn nhắm.

"Ký ức của tôi không phải là dữ liệu gốc.

Chúng là bản sao.

Bản sao luôn có lỗi.

Và lỗi đó đang bị Void khai thác."

Anh mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây có một vòng tròn đen mờ bao quanh đồng tử, giống như một chiếc đồng hồ cát sắp hết cát.

Anh nhìn Linh Nhi, nhìn thấy sự sợ hãi trong ánh mắt cô.

Không phải sợ anh, mà sợ cho anh.

Cô biết bí mật của anh.

Cô biết anh là phiên bản thứ bảy.

Và cô biết rằng mỗi lần anh "sử dụng" sức mạnh của System, anh đang tiến gần hơn đến việc bị xóa sổ hoàn toàn.

"Nghe này," Linh Nhi nói, giọng cô khẩn trương hơn.

"Nếu anh tiếp tục hấp thụ Void, hệ thống miễn dịch của Cầu Thiên sẽ kích hoạt.

Giám Sát Viên Alpha sẽ đến.

Và khi đó, không có cách nào để cứu anh.

Không có sao lưu nào đủ nhanh để chặn lại lệnh xóa vĩnh viễn."

Lam Phong mỉm cười, một nụ cười bi đát và mệt mỏi.

"Em gái em vẫn còn sống, Linh Nhi.

Hệ Thống vẫn đang cấp phát thuốc cho cô ấy.

Nếu tôi chết, nguồn cung cấp linh lực đặc biệt cho bệnh viện sẽ bị cắt.

Cô ấy sẽ chết."

Linh Nhi sững sờ.

Cô nhìn anh, đôi môi mím chặt.

Cô biết anh nói đúng.

Cô phụ thuộc vào chính thứ đang giết chết anh.

Đó là một vòng luẩn quẩn tàn nhẫn mà Hội Đồng đã thiết kế.

Sự sống của người thân là con tin, buộc anh phải tiếp tục là một công cụ, một con chuột thí nghiệm trong lồng chim khổng lồ này.

"Vậy chúng ta sẽ phá vỡ vòng lặp đó," Linh Nhi nói, nước mắt lưng tròng nhưng ánh mắt kiên định.

"Tôi đã tìm ra một lỗ hổng trong mã nguồn của Alpha.

Chúng ta có thể chuyển ký ức của anh ra ngoài.

Nhưng chúng ta cần thời gian.

Và anh cần...

hy sinh thứ gì đó lớn hơn nữa."

Lam Phong nhìn lên bầu trời đang sụp đổ.

Những mảnh vỡ năng lượng rơi xuống như mưa thủy tinh, sắc lẹm.

Anh hiểu rồi.

Để cứu người khác, anh phải tự hủy hoại chính bản sắc của mình.

Anh phải trở thành một kẻ vô danh, một cái vỏ rỗng, để Void có thể lấp đầy nó.

"Cho tôi thời gian," anh nói.

"Nhưng đừng hy vọng tôi sẽ sống sót để nhìn thấy kết quả."

***

Bầu trời Shenmu bắt đầu sụp đổ cục bộ.

Những mảnh vỡ của "màng năng lượng" rơi xuống như mưa thủy tinh, sắc lẹm.

Dưới chân Lam Phong, đất đai bắt đầu chuyển hóa thành dạng lỏng, màu đen đặc quánh — đó là Void đang thẩm thấu.

Nó không chảy, nó *bò*, như những con giun đất khổng lồ đang đào bới qua lớp vỏ thực tại.

Hệ Thống đưa ra một lựa chọn cuối cùng, hiển thị rực rỡ trước mắt anh, chói chang giữa màn đêm hỗn loạn:

*[NHIỆM VỤ KHẨN CẤP: CHỌN PHƯƠNG ÁN PHẢN XỬ]*
*[OPTION A: RETREAT TO SAFE ZONE.

Giữ nguyên trạng thái hiện tại.

Ký ức an toàn.

Nhưng Sphere sẽ ổn định lại, và Giám Sát Viên Alpha sẽ bắt giữ anh.

Tỷ lệ sống sót: 10%.]*
*[OPTION B: ABSORB THE VOID.

Hấp thụ năng lượng Void để chống lại sự sụp đổ.

Đánh đổi: 50% ký ức cá nhân sẽ bị xóa vĩnh viễn.

Tỷ lệ sống sót: 0%.

Nhưng thế giới được cứu.]*

Lam Phong nhìn vào hai lựa chọn.

Option A là sự an toàn giả tạo.

Option B là cái chết của con người anh, nhưng là sự sống còn của nhân loại.

Irony là, anh đã dành cả cuộc đời tìm kiếm ký ức, và giờ đây, anh phải vứt bỏ chúng để cứu những người anh thậm chí không nhớ mặt.

Giám Sát Viên Alpha xuất hiện.

Hắn không bay đến, mà hiện ra từ chính không khí, như một bóng ma được dệt từ dữ liệu.

Áo choàng trắng tinh khiết, không một vết bẩn, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn xung quanh.

Khuôn mặt hắn không biểu cảm, nhưng ánh mắt thì đầy sự thương hại.

"Lam Phong," Alpha nói, giọng nói vang lên trong đầu anh, êm ái như tiếng ru.

"Con đang mệt mỏi.

Hãy để tôi giải quyết.

Con không cần phải chịu đựng nỗi đau này.

Ký ức là gánh nặng.

Sự thật là nỗi đau.

Hãy để tôi mang chúng đi."

Lam Phong đứng dậy.

Cơ thể anh run rẩy, nhưng ý chí thì vững chãi như kim cương.

"Sự thật không phải là nỗi đau, Alpha.

Sự thật là tự do.

Và con người có quyền được biết mình đang sống trong một cái lồng."

Alpha khẽ lắc đầu.

"Con người quá yếu đuối.

Khi nhìn thấy Void, họ sẽ điên loạn.

Họ sẽ tự hủy diệt.

Tôi bảo vệ họ khỏi chính họ.

Đó là tình yêu thương cao nhất."

"Đó là nô lệ," Lam Phong đáp.

Anh giơ tay lên, không phải để tấn công, mà để chấp nhận.

Anh chọn Option B.

*[SYSTEM: CONFIRMED.

INITIATING MEMORY DELETION PROTOCOL.]*

Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí anh.

Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xé nát linh hồn.

Những hình ảnh về bố mẹ, về những buổi sáng bình yên, về cảm giác vui sướng khi lần đầu tiên tu luyện...

tất cả bắt đầu mờ đi, tan biến như khói trong gió.

Lam Phong hét lên, nhưng không có tiếng động.

Chỉ có sự im lặng chết chóc khi những mảnh ghép của con người anh bị ném vào lò đốt.

***

Năng lượng của Void đen kìm tràn vào cơ thể Lam Phong như axit.

Da thịt anh bị cháy rộp, mắt anh chuyển sang màu đen hoàn toàn.

Hệ Thống phát ra tiếng báo động chói tai, nhưng Lam Phong không nghe thấy.

Anh chỉ thấy...

những ký ức.

Nhưng không phải ký ức của anh.

Khi anh hấp thụ Void, anh thấy những hình ảnh.

Những hình ảnh của sáu phiên bản trước.

Anh thấy một Lam Phong khác, trẻ hơn, ngây thơ hơn, đang cười dưới ánh nắng mặt trời giả tạo.

Anh thấy phiên bản thứ hai, đầy máu me, đang chiến đấu với những kẻ bảo vệ Sphere.

Anh thấy phiên bản thứ ba, tuyệt vọng, đang khóc bên cạnh thi thể của Bạch Linh Nhi — một Linh Nhi trong một dòng thời gian khác.

Và rồi, anh thấy phiên bản thứ sáu.

Phiên bản thứ sáu không chiến đấu.

Hắn ngồi xuống, giống như anh đang làm bây giờ.

Và hắn mỉm cười.

Hắn nhìn thẳng vào Lam Phong, xuyên qua khoảng cách thời gian và dữ liệu.

"Chào em," phiên bản thứ sáu nói.

Giọng nói của hắn vang lên trong tâm trí Lam Phong, rõ ràng và bình thản.

"Em cuối cùng cũng đến được đây.

Tôi đã để lại một món quà cho em.

Đừng tin vào System.

Đừng tin vào Alpha.

Và đừng tin vào chính ký ức của em."

Lam Phong sững sờ.

tôi?"

"Tôi là cái giá phải trả," phiên bản thứ sáu đáp.

"Và em sẽ là người trả giá tiếp theo.

Nhưng hãy nhớ, Void không phải là kẻ thù.

Void là tự do.

Hãy mở mắt ra, Lam Phong.

Hãy nhìn vào thực tế."

Phiên bản thứ sáu tan biến vào bóng tối, để lại một cảm giác lạnh lẽo, rợn người.

Lam Phong nhận ra rằng, toàn bộ cuộc đời anh, mọi nỗ lực, mọi đau khổ, đều chỉ là một kịch bản được viết sẵn.

Anh không phải là anh hùng.

Anh là một nhân vật phụ trong trò chơi của những kẻ thống trị.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tia sáng lóe lên.

Anh nhớ ra điều gì đó.

Không phải từ ký ức của mình, mà từ ký ức của phiên bản thứ sáu.

Một đoạn mã.

Một chìa khóa.

*[SYSTEM: ERROR.

UNAUTHORIZED ACCESS DETECTED.]*

Lam Phong mở mắt.

Đôi mắt đen kịt của anh giờ đây rực sáng một ánh sáng xanh dương nhạt, màu của dữ liệu thuần khiết.

Anh nhìn Alpha, nhìn Linh Nhi, và nhìn vào bầu trời đang sụp đổ.

Anh không còn sợ hãi.

Anh hiểu rồi.

Anh không cần phải phá hủy Sphere bằng sức mạnh.

Anh cần phải *hack* nó.

"Alpha," Lam Phong nói, giọng nói của anh giờ đây vang vọng với sức mạnh của Void.

"Anh nói đúng.

Con người yếu đuối.

Nhưng chúng tôi có điều mà anh không bao giờ có."

Alpha nhíu mày, lần đầu tiên biểu lộ sự bất an.

"Điều gì?"

"Khả năng chấp nhận cái chết để tìm ra sự thật," Lam Phong đáp.

Anh giơ tay lên, và lần này, anh không hấp thụ Void.

Anh *điều khiển* nó.

Những dòng chảy đen kìm uốn lượn theo ý muốn của anh, tạo thành một con rồng dữ dội, lao thẳng vào lớp màng Shenmu.

Không phải để phá vỡ nó, mà để viết lên đó một dòng mã mới.

***

Lam Phong ngã xuống.

Vết nứt trên bầu trời đóng lại, để lại một vết sẹo mờ nhạt trên lớp màng Shenmu.

Bầu trời trở lại màu xanh bình thường.

Những vì sao giả tạo tiếp tục nhấp nháy đều đặn, như thể chưa có gì xảy ra.

Hệ Thống vang lên, giọng điệu bình thản, như thể chưa có gì xảy ra:

*[SYSTEM: Crisis Averted.

Player Lam Phong, Level Up.

Current Level: Foundation Establishment (Tier 1).]*

Lam Phong nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời.

Anh không nhớ mình vừa làm gì.

Anh không nhớ mặt Alpha.

Anh thậm chí không nhớ tên của cô gái đang khóc bên cạnh mình.

Anh chỉ cảm thấy một khoảng trống lớn trong tâm trí, một hố sâu nơi ký ức từng tồn tại.

Bạch Linh Nhi quỳ bên cạnh, ôm chặt lấy anh.

Cô khóc, nhưng nước mắt cô không rơi xuống mặt anh, mà rơi xuống đất, hòa vào những vết nứt đang lành lại.

Cô nhìn vào màn hình bảng điều khiển của mình.

Một tệp tin mới vừa được tạo ra.

*[FILE: MEMORY_BACKUP_V7.ENC]*

Cô mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng đầy hy vọng.

Cô đã làm được.

Cô đã sao lưu ký ức của anh.

Nhưng khi cô nhìn vào nội dung tệp tin, cô thấy một dòng chữ lạ, không phải từ hệ thống của cô, mà từ chính Void.

*[MESSAGE FROM PLAYER 0: WAKE UP.]*

Lam Phong mở mắt.

Ánh mắt anh trống rỗng, trong sáng như một đứa trẻ sơ sinh.

Anh nhìn Linh Nhi, với vẻ mặt tò mò thuần khiết.

"Em là ai?" anh hỏi, giọng nói ngây thơ, vô tội.

Và trong sâu thẳm của Sphere, một cái bóng khác, không phải Alpha, không phải System, bắt đầu mỉm cười.

Trò chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, Lam Phong không còn là người chơi.

Anh là bàn cờ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập