Chương 12
Máu từ vết thương trên trán nhỏ xuống, hòa lẫn với bùn đất lạnh lẽo, tạo thành những vệt đỏ thẫm như lời nguyền.
Trong đầu anh, một tiếng bíp điện tử lạnh lùng vang lên, xé toạc màn sương mù ký ức vừa mới được hình thành.
Nó không phải là âm thanh của tự nhiên, mà là tiếng còi báo động của một cỗ máy vô hồn đang quét lại dữ liệu.
`[SYSTEM NOTIFICATION: Mục tiêu hoàn thành.
Tiêu Phong đã bị loại bỏ.
Phần thưởng: 500 điểm kinh nghiệm tu luyện.]`
Lam Phong nhíu mày.
Anh không nhớ ai là Tiêu Phong.
Anh chỉ nhớ cảm giác trống rỗng, một khoảng hở lớn trong tâm trí nơi những ký ức về quá khứ từng tồn tại.
Anh cúi xuống, nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.
Da thịt vẫn còn ấm, nhưng linh lực bên trong lại chảy xiết, mang theo một sự hỗn loạn kỳ lạ.
Đó không phải là linh lực thuần khiết mà anh từng hấp thụ, mà là thứ gì đó đen kịt, dính nhớt, như thể nó đã thấm vào từng tế bào của anh.
"Tiêu Phong..." anh thì thầm, thử nghiệm cái tên lạ lẫm đó trên đầu lưỡi.
Nó nghe xa lạ, như thể anh đang đọc tên một người chết.
Hệ Thống không đáp lại.
Giao diện xanh lam quen thuộc vẫn hiển thị trước mắt, nhưng các thông số đang nhấp nháy bất thường.
Cấp độ: Luyện Khí Tầng 1.
Nhưng thanh năng lượng bên cạnh lại hiển thị một màu tím sẫm, không rõ ràng.
Lam Phong nhận ra rằng anh đang ở trong một trạng thái trung gian, một khoảng trắng giữa sự tồn tại và hư vô.
Anh cần hiểu rõ điều này trước khi nó nuốt chửng anh.
Anh quay lại phía xác của "Tiêu Phong".
Không có thi thể.
Chỉ còn lại một đống tro tàn và một chiếc vòng ngọc vỡ vụn nằm giữa.
Chiếc vòng ngọc ấy phát ra một ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy theo nhịp tim của Lam Phong.
Anh cảm thấy một sự kéo nhẹ, như thể chiếc vòng đang gọi anh.
Trực giác mách bảo anh rằng đây không phải là một vật phẩm thông thường.
Nó là chìa khóa.
Hoặc có lẽ, là bẫy.
Lam Phong cúi xuống, nhặt chiếc vòng ngọc lên.
Ngay khi ngón tay anh chạm vào nó, một luồng điện nhỏ chạy dọc theo cánh tay, làm anh rùng mình.
Không phải đau đớn, mà là sự kinh ngạc.
Chiếc vòng ngọc ấm áp, sống động, như thể nó đang thở.
Anh nhìn quanh, hang động tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những tấm thạch anh trên trần nhà chiếu xuống.
Không ai khác ở đây.
Chỉ có anh và Hệ Thống.
"Hệ Thống," Lam Phong gọi, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.
"Giải thích hiện tượng này."
`[SYSTEM: Không có dữ liệu phù hợp.
Vui lòng tiếp tục nhiệm vụ.]`
Câu trả lời lạnh lùng đó khiến Lam Phong cảm thấy một cơn giận dữ nhỏ bé bùng lên.
Anh ghét sự mơ hồ.
Anh ghét việc bị kiểm soát mà không hiểu rõ quy tắc.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.
Anh phải sống.
Và để sống, anh phải hiểu.
Anh bỏ chiếc vòng ngọc vào túi quần, cảm giác nặng nề của nó đè lên hông anh.
Đó là trọng lượng của bí mật.
Lam Phong bước ra khỏi hang động, hướng về phía ánh sáng mờ ảo ở lối ra.
Bước chân anh vững chãi hơn, dù trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải.
Anh không biết rằng, khi anh rời đi, những dòng mã dữ liệu trong hang động bắt đầu tự động xóa bỏ mọi dấu vết của "Tiêu Phong".
Không chỉ là xác chết, mà cả sự tồn tại của anh ấy cũng đang bị xóa sạch khỏi hệ thống.
Lam Phong đang mang theo di sản của một kẻ đã chết, mà anh thậm chí còn không biết tên thật của người đó.
***
Lam Phong tìm một nơi khuất, ngồi xuống dưới gốc một cây cổ thụ khô héo.
Cây này nằm ở rìa của khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng từ bầu trời Shenmu Sphere bị lá cây che khuất, tạo nên một không gian yên tĩnh hiếm hoi.
Anh tập trung toàn bộ linh lực vào chiếc vòng ngọc.
Thay vì hấp thụ, anh đưa nó ra xa, như thể muốn nghe một lời nhắn từ bên kia.
Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Không phải rung động vật lý, mà là rung động của *dữ liệu*.
Bầu trời Shenmu Sphere, vốn luôn hiển thị những vì sao giả tạo ổn định, bắt đầu nhấp nháy.
Những vì sao đó không còn là những điểm sáng tĩnh tại, mà trở thành những dòng mã chạy dọc theo bầu trời, tạo thành một bức tranh kỹ thuật số hỗn loạn.
Lam Phong nheo mắt, cố gắng phân tích những dòng mã đó.
Chúng quá phức tạp, vượt xa hiểu biết của anh.
Nhưng anh cảm nhận được một nhịp điệu, một sự lặp lại có chủ đích.
Chiếc vòng ngọc trong tay anh nóng lên, phát ra một ánh sáng xanh lam nhạt.
Ánh sáng đó chiếu lên mặt đất, tạo thành một hình ảnh hologram nhỏ bé.
Đó là một bản đồ.
Không phải bản đồ địa lý, mà là bản đồ của các nút kết nối trong Hệ Thống.
Lam Phong nhìn chằm chằm vào nó, tim đập nhanh hơn.
Anh nhận ra rằng mình đang đứng trên một trong những nút kết nối đó.
Một điểm yếu trong cấu trúc của Sphere.
"Đây là gì?" anh tự hỏi, giọng nói run rẩy.
Chiếc vòng ngọc không đáp lại, nhưng ánh sáng của nó mạnh hơn.
Lam Phong đưa tay chạm vào hình ảnh hologram.
Ngay lập tức, một luồng dữ liệu tràn vào đầu anh.
Anh thấy những hình ảnh nhanh chóng lướt qua: những thành phố bị bao bọc bởi Sphere, những người dân sống trong hạnh phúc giả tạo, và phía sau tất cả đó là Void – Hư Không – đang chờ đợi.
Anh thấy những phiên bản trước của chính mình, những kẻ đã thất bại và bị xóa sạch.
Và anh thấy một bóng đen, đứng ở trung tâm của tất cả, mỉm cười.
Lam Phong rụt tay lại, thở hổn hển.
Thông tin đó quá nhiều, quá áp đảo.
Anh cảm thấy đầu mình đau nhói, như thể nó sắp nổ tung.
Nhưng anh không thể ngừng nhìn.
Anh cần biết sự thật.
Dù sự thật đó có hủy diệt anh.
Anh nhìn lên bầu trời.
Vết rạn mà anh đã tạo ra trước đó vẫn còn đó, mờ nhạt nhưng rõ ràng.
Đó là bằng chứng rằng Sphere không phải là bất khả xâm phạm.
Nó có thể bị phá vỡ.
Và nếu nó có thể bị phá vỡ, thì Void bên ngoài cũng có thể tiếp cận.
Nhưng tại sao?
Tại sao con người lại bị giam cầm trong đây?
Và ai là người đang kiểm soát tất cả?
Lam Phong nắm chặt chiếc vòng ngọc.
Anh cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ với nó.
Nó không chỉ là một công cụ, mà là một phần của anh.
Một phần mà anh chưa từng biết đến.
Anh nhớ lại lời nói của Bạch Linh Nhi trước khi anh mất trí nhớ.
*"Em là ai?"* Anh đã hỏi cô ấy vậy.
Nhưng bây giờ, anh bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Là Lam Phong, hay là phiên bản thứ 7 của một kẻ nào đó?
Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và kim loại.
Lam Phong nhắm mắt lại, cố gắng bình tĩnh.
Anh biết rằng mình đang đứng trước một ngã rẽ.
Một bên là sự an toàn, sự quên lãng, và hạnh phúc giả tạo.
Một bên là sự thật, đau đớn, và có thể là cái chết.
Anh chọn sự thật.
Dù nó có giết chết anh.
**
Mọi thứ chìm vào bóng tối.
Khi Lam Phong tỉnh dậy, anh nằm giữa đống tro tàn.
Ba tên Giám Sát Viên đã biến mất, để lại dấu chân điện tích trên đất.
Anh ngồi dậy, cơ thể run rẩy.
Anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Rất nhẹ nhõm.
Không còn đau đớn.
Không còn cảm giác tội lỗi.
Anh nhìn xuống tay mình.
Chiếc vòng ngọc đã vỡ vụn, hóa thành những mảnh bụi sáng lấp lánh.
Những mảnh bụi đó bay lên, hòa vào không khí, biến mất.
Lam Phong cảm thấy một khoảng trống lớn trong tâm trí.
Không phải là khoảng trống của ký ức, mà là khoảng trống của cảm xúc.
Anh không còn sợ hãi.
Anh không còn giận dữ.
Anh chỉ còn lại sự trống rỗng.
"Điều gì đã xảy ra?" anh tự hỏi.
Anh nhớ lại cuộc chiến.
Anh nhớ cách anh đã dẫn họ vào bẫy.
Nhưng anh không nhớ rõ chi tiết.
Chỉ còn lại những mảnh ghép rời rạc.
Anh nhớ thấy ánh sáng xanh lam.
Anh nhớ thấy bóng đen.
Và anh nhớ thấy một nụ cười.
Nụ cười của ai?
Anh không nhớ.
Lam Phong đứng dậy, chùi bớt bụi bẩn trên quần áo.
Anh cảm thấy cơ thể mình yếu ớt, nhưng tinh thần lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh biết rằng mình đã mất đi một phần quan trọng của chính mình.
Nhưng anh cũng biết rằng mình đã sống sót.
Và đó là điều quan trọng nhất.
Anh nhìn lên bầu trời.
Vết rạn trên Sphere vẫn còn đó, nhưng mờ nhạt hơn.
Như thể nó đang cố gắng chữa lành.
Lam Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng.
Anh biết rằng họ sẽ trở lại.
Và lần sau, anh sẽ sẵn sàng.
Anh bước ra khỏi khu rừng, hướng về phía thành phố gần nhất.
Anh cần tìm Bạch Linh Nhi.
Cô ấy là người duy nhất có thể giúp anh hiểu rõ những gì đã xảy ra.
Và cô ấy cũng là người duy nhất biết bí mật về chiếc vòng ngọc.
Nhưng khi anh bước đi, anh cảm thấy một sự kéo nhẹ trong tâm trí.
Một lời thì thầm, không phải từ Hệ Thống, mà từ chính Void.
*"Hãy thức dậy, Lam Phong.
Trò chơi mới vừa bắt đầu."*
***
Lam Phong bước ra khỏi khu rừng, hướng về phía thành phố gần nhất.
Bầu trời Shenmu Sphere vẫn xanh thẳm, hoàn hảo.
Những vì sao giả tạo nhấp nháy đều đặn, như thể chưa có gì xảy ra.
Nhưng Lam Phong biết rằng mọi thứ đã thay đổi.
Anh không còn là người chơi nữa.
Anh là bàn cờ.
Và anh sẽ không để mình bị di chuyển.
Đột nhiên, một thông báo màu đỏ, khác hẳn với màu xanh lá quen thuộc của Hệ Thống, hiện lên trước mắt anh.
Nó không phát ra từ Hệ Thống chính, mà từ chính chiếc vòng ngọc vỡ vụn mà anh đã vô tình nhét vào túi quần.
Những mảnh bụi sáng vẫn còn bám vào vải quần, phát ra một ánh sáng yếu ớt.
`[ERROR: SYSTEM INTEGRITY COMPROMISED.
BACKUP FILE DETECTED.
MEMORY RESTORATION INITIATED...]`
Lam Phong dừng bước.
Tim anh đập thình thịch.
Anh nhìn vào thông báo đó, cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Backup file?
Sao lưu ký ức?
Anh nhìn vào túi quần, nơi những mảnh bụi sáng vẫn còn bám lại.
Chúng không chỉ là tàn dư của chiếc vòng ngọc.
Chúng là dữ liệu.
Dữ liệu từ các phiên bản trước.
`[WARNING: UNAUTHORIZED ACCESS DETECTED.
PURGE PROTOCOL ACTIVATED.]`
Một giọng nói máy móc vang lên trong đầu anh, nhưng lần này, nó không phải là giọng của Hệ Thống.
Nó là giọng của một ai đó khác.
Một ai đó đang ẩn náu trong chính lõi của Hệ Thống.
"Không," Lam Phong thì thầm.
Anh không để cho họ xóa ký ức của anh lần nữa.
Anh sẽ chiến đấu.
Dù phải đánh đổi chính mình.
Anh nhìn về phía thành phố, nơi những ngọn đèn đang sáng lên.
Đó là nơi Bạch Linh Nhi đang chờ đợi.
Và đó cũng là nơi Giám Sát Viên Alpha đang rình rập.
Lam Phong bước tiếp, bước chân anh vững chãi hơn bao giờ hết.
Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía trước.
Nhưng anh biết rằng mình sẽ không bao giờ quay lại.
Và trong sâu thẳm của Sphere, một cái bóng khác, không phải Alpha, không phải System, bắt đầu mỉm cười.
Trò chơi mới vừa bắt đầu.
Và lần này, Lam Phong không còn là người chơi.
Anh là bàn cờ.
Nhưng bàn cờ này, có thể sẽ lật ngược ván bài.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận