Chương 13
Thung lũng này từng là nơi linh thạch dồi dào nhất vùng biên giới, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một bãi hoang tàn, nơi những tảng đá phát sáng đã bị khai thác sạch sẽ, để lại những hố sâu như những con mắt chết chóc nhìn chằm chằm vào bầu trời.
Anh đặt lòng bàn tay trần lên mặt đất lạnh lẽo.指尖 (ngón tay) anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự rung động kỳ lạ truyền từ sâu thẳm lòng đất.
Đó không phải là địa chấn thông thường.
Đó là tiếng thở dài của thế giới.
Trước mắt anh, giao diện Hệ Thống vốn luôn ổn định, hiện lên với màu xanh lá cây quen thuộc, đang bắt đầu glitch.
Những dòng chữ EXP và chỉ số Linh Lực nhấp nháy điên cuồng, chuyển sang màu đỏ thẫm như máu chảy ngược trong tĩnh mạch.
`[CẢNH BÁO: ĐỘ CĂNG BỀ MẶT CẦU THIÊN GIẢM 15%.
LINH LỰC BẤT ỔN ĐỊNH.]`
`[LỖI HỆ THỐNG: DỮ LIỆU MÔI TRƯỜNG ĐANG BỊ XÂM NHẬP BỞI TÁC NHÂN NGOẠI LẠI.]`
Lam Phong nhíu mày, cố gắng tập trung ý chí để ổn định dòng thông tin.
Anh là phiên bản thứ bảy.
Anh đã trải qua sáu lần thất bại, sáu lần bị xóa sạch ký ức và trở thành nhiên liệu cho cái Sphere khổng lồ bao trùm lên đầu này.
Anh không thể để điều đó xảy ra lần nữa.
"Bất ổn định?" Anh thì thầm, giọng nói vang lên khô khan trong không khí tĩnh lặng.
"Hay là nó đang vỡ?"
Anh ngẩng đầu lên.
Bầu trời Shenmu Sphere vẫn xanh thẳm, hoàn hảo đến mức giả tạo.
Những vì sao giả tạo nhấp nháy đều đặn theo một chu kỳ toán học chính xác, không có gió, không có mây, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một bức tranh sơn dầu bị đóng băng.
Nhưng Lam Phong thấy điều mà người khác không thể thấy.
Ở rìa chân trời, nơi bầu trời gặp đất, có một vết nứt nhỏ, mỏng như sợi tóc, đang tỏa ra một thứ ánh sáng trắng xóa, không phải của mặt trời, mà của Void – Hư Không.
Void không phải là bóng tối.
Void là sự vắng mặt của mọi thứ.
Nó là sự trống rỗng tuyệt đối, nơi thực tại tan biến vào hư vô.
Và giờ đây, nó đang len lỏi vào thế giới này.
Lam Phong đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, nơi ký ức của các phiên bản trước đang cố gắng xâm nhập.
Những mảnh ghép ký ức lộn xộn: tiếng hét của những người tu tiên khi họ nhận ra bầu trời là giả, ánh mắt tuyệt vọng của Giám Sát Viên Alpha, và nụ cười lạnh lùng của chính anh trong quá khứ.
"Không," anh nghiến răng, ép những ký ức đó xuống.
"Giờ chưa phải lúc."
Anh bước nhanh ra khỏi thung lũng, hướng về phía đường mòn dẫn đến thành phố gần nhất.
Mỗi bước chân của anh đều in hằn lên mặt đất, như thể anh đang cố gắng khẳng định sự tồn tại của mình trước khi bị hòa tan vào dòng chảy dữ liệu của Hệ Thống.
**
Ba ngày sau, Lam Phong đứng trước cổng vào của Trung Tâm Điều Khiển Sphere, một tòa tháp cao vút nằm ở trung tâm thành phố Bích Ngọc.
Tòa tháp này được bao bọc bởi một lớp màng năng lượng dày đặc, ngăn chặn bất kỳ ai không có quyền truy cập xâm nhập.
Lam Phong đưa tay ra, chạm vào lớp màng năng lượng.
Những mảnh bụi sáng trong túi quần anh bắt đầu phát sáng, phản ứng với năng lượng của Sphere.
`[CẢNH BÁO: Xâm nhập khu vực hạn chế.
Giám Sát Viên Alpha đã được thông báo.]`
Một giọng nói máy móc vang lên trong đầu anh, nhưng lần này, nó không phải là giọng của Hệ Thống.
Nó là giọng của Alpha.
"Lam Phong," giọng nói đó nói, trầm ấm và đầy uy quyền.
"Ngươi đã đến lúc cần thiết."
Lam Phong nhìn lên tòa tháp, cảm thấy một áp lực vô hình đè lên vai anh.
"Tôi muốn gặp ngươi, Alpha."
"Ngươi không thể gặp tôi," Alpha đáp lại.
"Tôi là Hệ Thống.
Tôi là bầu trời.
Tôi là linh lực.
Ngươi không thể gặp chính mình."
Lam Phong cười nhạt.
"Tôi không phải là ngươi.
Tôi là phiên bản thứ bảy.
Và tôi sẽ không để ngươi xóa ký ức của tôi lần nữa."
Một khoảng lặng dài trôi qua.
Rồi, lớp màng năng lượng xung quanh Lam Phong bắt đầu tan biến, để lộ ra một hành lang tối tăm dẫn vào sâu trong tòa tháp.
"Vào đi," Alpha nói.
"Nhưng hãy nhớ rằng, một khi ngươi bước vào, ngươi sẽ không bao giờ có thể quay lại thế giới cũ."
Lam Phong hít một hơi sâu, rồi bước vào hành lang tối tăm.
Ánh sáng từ phía sau anh tắt dần, để lại bóng tối bao trùm lấy anh.
Trong bóng tối, anh cảm thấy một sự hiện diện khác, không phải Alpha, không phải Hệ Thống.
Đó là một cái bóng, mờ nhạt và khó nắm bắt, đang mỉm cười với anh.
"Chào mừng đến với thực tại, Lam Phong," cái bóng đó thì thầm, giọng nói vang lên như tiếng gió thổi qua khe núi.
"Trò chơi mới vừa bắt đầu."
Lam Phong dừng bước, tim anh đập thình thịch.
Anh không biết đó là ai, nhưng anh biết rằng, anh không còn đơn độc.
Và đó có thể là điều tốt nhất, hoặc tồi tệ nhất, đã xảy ra với anh.
Anh bước tiếp, vào sâu trong bóng tối, nơi sự thật đang chờ đợi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận