Chương 40

Lam Phong bước vào hang động sâu thẳm, nơi ánh sáng của thế giới bên ngoài không thể chạm tới.

Không khí ở đây lạnh lẽo đến mức đóng băng cả linh lực trong kinh mạch.

Hắn co người lại, mắt nhắm chặt để tập trung cảm nhận luồng năng lượng xung quanh.

Hệ thống trên võng mạc vẫn nhấp nháy đỏ, nhưng giờ đây nó im lặng hơn, như một kẻ săn mồi đang chờ đợi thời cơ hoàn hảo.

[Mục tiêu: Tìm 'Chìa Khóa Ký Ức'.

Tiến độ: 0%.

Cảnh báo: Giám Sát Viên Alpha đã phát hiện bất thường trong dữ liệu.] Lam Phong nhíu mày.

Hắn không sợ chết.

Cái mà hắn sợ hơn là việc mất đi chính mình, trở thành một cỗ máy trống rỗng chạy theo những lệnh từ một thế lực vô hình.

Hắn bước tiếp, đôi chân trần chạm lên nền đá lạnh giá.

Mỗi bước đi đều gây ra tiếng vang nhỏ, nhưng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của nơi này, âm thanh đó nghe như sấm sét.

Đột nhiên, một luồng gió mạnh thổi qua, mang theo mùi hương nồng nàn của ozone và.

Không phải máu người thường.

Đó là mùi linh huyết bị đốt cháy, thứ mùi đặc trưng khi hai lực lượng siêu tự nhiên va chạm nhau.

Lam Phong dừng lại, tay siết chặt mảnh obsidian trong lòng bàn tay.

Mảnh đá này đang nóng lên, rung động mạnh mẽ như muốn thoát khỏi sự giam cầm của hắn.

Hắn ngước nhìn phía trước.

Trong bóng tối dày đặc, những hình ảnh bắt đầu hiện ra.

Không phải là ảo giác thông thường mà là dữ liệu thô được tái tạo lại bởi Hệ Thống.

Hắn thấy một thành phố rực rỡ ánh đèn neon dưới bầu trời sao giả tạo.

Hắn thấy hàng ngàn người tu luyện cùng lúc, tất cả đều có giao diện hệ thống giống y hệt hắn đang sở hữu.

Và rồi, hình ảnh vỡ tan thành vô số mảnh vụn khi một bóng đen khổng lồ lao xuống từ trên cao, nuốt chửng mọi thứ trong tầm mắt.

"Đây là ký ức của phiên bản trước," Lam Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì shock.

Hắn nhận ra khung cảnh đó.

Đó chính là nơi hắn sinh sống, nhưng lại hoàn toàn khác biệt về cách nó sụp đổ.

Hệ Thống không chỉ quan sát; nó ghi lại mọi sai lầm để người sau tránh né.

Hoặc tệ hơn nữa.

học hỏi từ chúng.

Một bóng hình mới đang xuất hiện phía sau lưng hắn — không phải từ lối đi vừa qua, mà là từ chính trong lòng đất dưới chân hắn.

Lam Phong nhảy lùi ra xa kịp thời khi một cánh tay xương xẩu nhô lên khỏi mặt đá, vung mạnh về hướng vị trí cũ của hắn.

Tiếng sực gió cắt ngang không khí lạnh giá.

Hắn rút kiếm trong tay, lưỡi dao phát sáng trắng bệch khi hấp thụ linh lực còn sót lại.

Hắn nhìn lướt qua những vết nứt đang lan tỏa trên nền hang động như mạng nhện đen tối.

Không có thời gian để do dự nữa.

Hệ thống hiển thị một thông báo cuối cùng trước khi màn hình mờ đi: [Nhiệm vụ chính đã thay đổi.

Tìm kiếm 'Chìa Khóa Ký Ức' trước khi thế giới giả tạo sụp đổ hoàn toàn.] Lam Phong nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh như băng giá.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc lao vào bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Cánh cửa đá phía sau bắt đầu đóng lại với một tiếng động như lời tạm biệt vĩnh viễn của thế giới cũ.

Một bàn tay xương xẩu lạnh giá thò ra từ bóng tối, xoẹt ngang cổ hắn và giật lấy một sợi tóc.

Lam Phong hoảng loạn lùi lại, máu tươi bắn lên mặt hắn khi hắn nhận ra mùi hương trên bàn tay đó.

Chính là mùi hương ký ức của mình trong bóng tối mà không hề báo trước.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa đối với Lam Phong hiện tại.

Hắn vừa tìm thấy manh mối đầu tiên dẫn lối thoát khỏi Sphere – cái lồng sắt vô hình giam cầm nhân loại dưới danh nghĩa bảo vệ họ khỏi Void.

Hắn quay lưng lại với bầu trời sao giả tạo, bước nhanh về phía cửa hang động nơi ánh sáng mặt trăng thật sự (nếu nó tồn tại) có thể chiếu rọi xuống.

Trong túi áo của hắn, mảnh vỡ obsidian tỏa ra nhiệt độ ấm áp kỳ lạ, như một trái tim đang đập nhịp riêng biệt với cơ thể vật lý của chủ nhân mình.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách da ra lần nữa dưới ánh sáng mờ ảo bên ngoài hang động, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở: đó không phải là ký ức của phiên bản thứ sáu mà là một tấm ảnh chụp nhanh thời gian thực – hình ảnh chính Lam Phong hiện tại đang đứng ở đây, nhưng phía sau lưng hắn trong bức ảnh lại xuất hiện bóng dáng đen kịt của Giám Sát Viên Alpha đang giơ tay lên như sắp xóa bỏ toàn bộ dữ liệu xung quanh.

Bóng đen đó bất ngờ quay sang, ngón tay chỉ thẳng vào tim Lam Phong.

Hắn hét lên, bản năng sinh tồn thúc đẩy hắn lao người tránh né.

Không phải là chạy trốn khỏi nguy hiểm trước mắt mà là tìm kiếm sự thật ẩn giấu đằng sau những lớp (nói dối) được đóng gói kỹ lưỡng bởi Hệ Thống.

Lam Phong đứng giữa đống đổ nát của một phế tích cổ xưa, nơi không khí nặng nề mùi kim loại cháy và máu thối.

Hệ thống trên võng mạc của anh nhấp nháy đỏ báo động, hiển thị thông báo: [Mục tiêu săn mồi: Linh Thú Cấp 4 - Sắt Giáp Hổ.] Nhưng hắn biết rõ rằng đây không phải là một con thú hoang dã bình thường.

Đây là tạo vật được thiết kế để loại bỏ bất kỳ ai dám đặt câu hỏi về bản chất của thế giới này.

Những bóng hình kia không rời đi.

Thay vào đó, một người đàn ông mặc áo choàng xám, gương mặt ẩn sau lớp vải mỏng, bước ra từ đám đông.

Anh ta không nói gì, chỉ giơ tay lên.

, những mảnh vỡ đá xung quanh bắt đầu rung động và lơ lửng trong không trung như bị hút bởi lực hấp dẫn vô hình.

Lam Phong nhận thấy linh lực của mình đang dần bị (rút cạn), chảy về phía người đàn ông áo choàng ấy.

"Cậu nghĩ cậu là duy nhất sao?" giọng nói trầm ấm vang lên, khiến Lam Phong run rẩy.

"Sáu người trước đã cố gắng phá vỡ vòng lặp này.

Và tất cả đều trở thành nhiên liệu để Sphere tồn tại thêm một ngày nữa." Lam Phong không chạy.

Anh bước về phía trước, đối mặt trực tiếp với người đàn ông áo choàng.

"Cậu không hiểu," Lam Phong nói, giọng đều đều, không chút sợ hãi.

"Tôi không chạm vào nó.

Nó tìm đến tôi." Người đàn ông nhíu mày, những viên đá xung quanh anh ta xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.

"Thế nào thì cũng." người đàn ông đáp lại lạnh lùng.

"Khi ký ức bắt đầu tan vỡ, khi nhận thức về thế giới thật sự mở ra.

đó là lúc Void xâm nhập vào tâm trí của ngươi.

Và Sphere sẽ dọn dẹp sạch sẽ." Lam Phong mỉm cười chua chát.

Hắn hiểu rồi.

Hệ Thống không phải là công cụ hỗ trợ tu luyện thông thường.

Nó là cơ chế kiểm soát, một lớp vỏ bọc an toàn ngăn chặn con người đối mặt với sự thật tàn khốc về vũ trụ bên ngoài Cầu Thiên.

Mỗi lần đột phá cảnh giới thực chất là việc giải phóng thêm năng lượng cho Sphere duy trì sự ổn định của nó.

Người đàn ông áo choàng không tấn công thêm.

Anh ta lùi lại, rút tay về.

"Cậu đã phạm tội chết," anh ta nói, nhưng giọng nói không còn sự đe dọa, mà là sự tiếc nuối.

"Họ sẽ tìm cậu.

Không chỉ là những người bảo vệ Cầu Thiên, mà còn cả Void nữa." Lam Phong nhìn lên bầu trời.

Những vì sao giả tạo vẫn lấp lánh, đẹp đẽ và hoàn hảo.

Nhưng lần này, anh thấy chúng khác đi.

Anh thấy những đường nứt nhỏ, những khe hở trong lớp màng năng lượng dày đặc bao phủ đất liền.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó lớn lao hơn nhiều so với Sphere — một sức mạnh cổ xưa đang chờ đợi cơ hội để thức tỉnh.

Hệ Thống hiển thị thông báo cuối cùng trước khi tắt hoàn toàn: [Phát hiện dị thường trong cấu trúc dữ liệu lõi.

Đang sao lưu ký ức.

2%.] Lam Phong nắm chặt đấm, linh lực bùng nổ từ nội tạng hắn đẩy lùi mọi áp lực xung quanh.

Hắn biết mình phải làm gì tiếp theo.

Không phải là chạy trốn hay chiến đấu đơn thuần mà là phá hủy thứ mình trân trọng nhất — chính Hệ Thống đang kiểm soát cuộc đời mình — để cứu lấy tự do thực sự cho nhân loại.

Và rồi, khi hắn mở cuốn sách da ra lần nữa dưới ánh sáng mờ ảo bên ngoài hang động, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở: đó không phải là ký ức của phiên bản trước mà là một tấm ảnh chụp nhanh thời gian thực – hình ảnh chính Lam Phong hiện tại đang đứng ở đây, nhưng phía sau lưng hắn trong bức ảnh lại xuất hiện bóng dáng đen kịt của Giám Sát Viên Alpha đang giơ tay lên như sắp xóa bỏ toàn bộ dữ liệu xung quanh.

Lam Phong cảm thấy một cơn lạnh sống lưng chạy dọc tủy xương.

Không phải vì cái chết cận kề, mà bởi sự phi lý của khoảnh khắc đó.

Tấm ảnh tĩnh lặng nằm trong lòng bàn tay hắn đang run rẩy, nhưng hình bóng đen kịt phía sau lại chuyển động.

Nó không còn là dữ liệu số hóa nữa.

Nó trở thành thực thể.

Ngón tay chỉ thẳng vào tim Lam Phong phát ra âm thanh rè rè như nhiễu sóng tín hiệu cổ điển.

Âm thanh đó xé toạc sự im lặng của hang động, vang lên trong đầu hắn thay vì qua tai.

Hệ thống trên tầm nhìn của Lam Phong đột ngột nhấp nháy đỏ chói.

Cảnh báo không xuất hiện dưới dạng văn bản quen thuộc mà là một dòng máu tươi tuôn ra từ góc màn hình hologram ảo.

[WARNING: DATA CORRUPTION DETECTED] [THREAT LEVEL: CRITICAL] [ENTITY IDENTIFIED: ALPHA OVERSEER - PHYSICAL MANIFESTATION IMMINENT] Lam Phong lùi lại một bước, gót chân chạm vào đá lạnh giá của hang động.

Hắn cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng linh lực trong kinh mạch đang chảy ngược lại theo cách kỳ lạ.

Thay vì tuôn trào mạnh mẽ như khi hắn vừa đột phá cảnh giới earlier, giờ đây nó trở nên nặng nề và sặc sụa.

Cảm giác giống như việc uống phải độc dược cấp cao, nơi mỗi tấc đường đi đều là địa ngục.

Hắn đưa mắt nhìn kỹ hơn vào tấm ảnh trong tay.

Bức hình vẫn hiển thị rõ ràng: Lam Phong đứng giữa hang động, ánh mắt hoảng hốt hướng về phía trước – chính xác là vị trí mà hắn đang đứng hiện tại.

Nhưng điểm khác biệt nằm ở góc dưới bên phải bức ảnh.

Ở đó, dòng chữ nhỏ li ti bằng ngôn ngữ hệ thống cổ xưa bắt đầu cuộn lên như mã nguồn bị lỗi.

Hắn nhận ra ký tự cuối cùng không phải là Latinh hay Hán Việt thông thường.

Đó là một biểu tượng cấm kỵ mà hắn từng thấy trong những ghi chép về 'Lỗi Hệ Thống' – thứ khiến các tu giả trước đây điên loạn và tự hủy hoại bản thân để thoát khỏi vòng lặp dữ liệu.

"Bỏ đi!" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng Lam Phong.

Không phải từ tấm ảnh, cũng không phải từ hệ thống.

Nó đến từ chính bóng đen kia.

Bóng dáng Giám Sát Viên Alpha đã bước ra khỏi khung hình ảo, hòa vào không khí thực tại của hang động.

Chất lỏng đen kịt chảy từ đôi chân vô hình của nó, ăn mòn đá granite thành những hố sâu bốc khói tím nhạt.

Lam Phong quay người lại nhanh như một tia chớp, kiếm ý trong tay dao động mạnh mẽ.

Blade of Void – công pháp cấp cao nhất hiện tại mà hắn sở hữu – tỏa ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, cắt ngang không khí đầy mùi ôzôn của sự phân rã dữ liệu.

"Ngươi là ai?" Lam Phong hỏi, giọng khàn đặc vì sợ hãi nhưng vẫn giữ được vẻ cứng rắn của một tu giả đã trải qua vô số trận chiến sinh tử.

Hắn biết rằng bỏ chạy lúc này chỉ là cách tự sát nhanh nhất.

Bóng đen không cần di chuyển để tấn công; nó tồn tại ở mọi điểm trong phạm vi ba mét quanh hắn, như một hố hấp dẫn dữ liệu đang mở rộng liên tục.

Bóng đen không đáp lại bằng lời nói ngay lập tức.

Thay vào đó, cánh tay phải của nó – thứ mà trước kia chỉ là một khối pixel mờ ảo – giờ đây đã định hình thành bàn tay xương xóc với năm ngón dài ngoằng và những móng vuốt sắc như dao cạo.

Ngón trỏ vẫn giữ nguyên tư thế chỉ thẳng vào tim Lam Phong, nhưng khoảng cách giữa đầu ngón tay và ngực hắn đang thu hẹp lại từng milimét mỗi giây trôi qua.

Hệ thống tiếp tục phát ra âm thanh cảnh báo chói tai.

HP của Lam Phong bắt đầu giảm tự động mà không có bất kỳ đòn tấn công vật lý nào xảy ra.

[HP: 450/1000 -> 398/1000] [STATUS: DATA EROSION] "Đây là hệ quả của việc ngươi can thiệp vào dòng thời gian gốc," giọng nói từ bóng đen vang lên lần nữa, rõ ràng hơn, mang theo âm hưởng kim loại lạnh lẽo.

"Mỗi khi một người dùng cố gắng thay đổi kết cục đã được viết sẵn, Hệ Thống sẽ sinh ra lỗi.

Và chúng ta là bộ phận sửa chữa." Lam Phong nghiến răng, mồ hôi trộn lẫn với bụi đất rơi xuống trán hắn.

Hắn hiểu ý nghĩa của câu nói đó.

Những gì hắn làm ở quá khứ – cứu sống Tử Hà khỏi cái chết định mệnh trong hang động Hắc Long – không chỉ thay đổi số phận một người mà còn tạo ra vết nứt trong cấu trúc thế giới này.

Vết nứt ấy giờ đây đang biến thành vực thẳm nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

"Vậy thì hãy sửa nó," Lam Phong gầm lên, vung kiếm chém vào bóng đen.

Cú đánh mạnh nhất hắn từng thực hiện, tập trung toàn bộ linh lực còn lại vào lưỡi kiếm xanh lam.

Blade of Void xuyên thẳng qua cơ thể bóng đen mà không gặp phải bất kỳ sức kháng cự nào hữu hình.

Nhưng ngay sau đó, cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cánh tay cầm kiếm của hắn.

Kiếm ý dao động dữ dội rồi tắt ngấm.

Lưỡi kiếm biến thành màu xám xịt như tro tàn.

Bóng đen cười – một âm thanh giống như tiếng đĩa CD bị xước quay ngược lại.

"Ngươi không thể tiêu diệt chúng ta bằng sức mạnh vật lý," giọng nói đó cợt nhả.

"Chúng ta là mã nguồn gốc của thế giới này.

Ngươi chỉ là dữ liệu tạm thời." Lam Phong lùi xa hơn, chân hắn trượt trên bề mặt đá đã bị ăn mòn.

Hắn cảm thấy suy kiệt không chỉ về thể chất mà cả tinh thần.

Cảm giác bất lực này giống hệt như lần đầu tiên hắn đối diện với Boss Dungeon Cấp 5 – khi mọi kỹ năng đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của kẻ thù.

Nhưng khác biệt lớn nhất là lúc đó, hắn còn có đồng đội.

Còn bây giờ?

Hắn hoàn toàn cô đơn trong hang động tối tăm này, chỉ mình và hệ thống đang phản bội lại chủ nhân của nó.

Hắn liếc nhìn nhanh vào thanh trạng thái HP còn sót lại: [HP: 210/1000].

Tốc độ giảm máu đang tăng lên theo cấp số nhân.

Nếu không tìm ra cách thoát khỏi sự ăn mòn dữ liệu trong vòng mười giây nữa, cơ thể hắn sẽ bị xóa sổ hoàn toàn – không chỉ là chết, mà là biến mất khỏi tồn tại vĩnh viễn.

Không có tái sinh, không có quay lại điểm lưu trước đó.

Một ý tưởng điên cuồng lóe lên trong đầu Lam Phong.

Nếu bóng đen này đại diện cho mã nguồn gốc và sức mạnh sửa chữa của Hệ Thống.

thì liệu hắn có thể lợi dụng chính sự xung đột dữ liệu để tạo ra khoảng trống?

Hắn nhớ đến một kỹ năng ẩn mà mình vừa mở khóa khi đạt cảnh giới Kim Đan – Skill Tree nhánh "Glitch Walker".

Kỹ năng đó chưa bao giờ được thử nghiệm trong thực chiến vì yêu cầu hệ số rủi ro quá cao.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung ý chí vào việc gọi ra menu kỹ năng.

Tầm nhìn ảo của hắn mờ đi một giây trước khi bảng điều khiển xuất hiện với hiệu ứng glitch màu xanh lá cây và đỏ tươi xen kẽ nhau.

[SKILL SELECTED: REALITY GLITCH] [COST: 50% CURRENT HP] [EFFECT: TEMPORARY PHASE SHIFT INTO DATA STREAM FOR 3 SECONDS] Giá trị sức mạng còn lại của hắn chỉ có 210 đơn vị.

Chi phí sử dụng kỹ năng này sẽ khiến hắn rơi xuống mức cảnh báo nguy hiểm nhất – dưới 15%.

Nhưng đó là lựa chọn duy nhất để sống sót.

Bóng đen đang tiến gần hơn, mùi hương của ozone và máu sắt lan tỏa trong không khí ngột ngạt.

Lam Phong bấm vào nút xác nhận với ngón tay run rẩy.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh hắn vỡ ra thành hàng triệu mảnh hình ảnh pixel nhỏ li ti.

Màu sắc biến mất, chỉ còn lại các đường nét trắng đen nhấp nháy trên nền tối sâu thẳm.

Hắn cảm thấy cơ thể mình bị kéo dãn ra theo chiều dọc của không gian dữ liệu, như một sợi dây thần kinh điện tử đang được cắm vào cổng kết nối trực tiếp của máy chủ trung tâm thế giới này.

Ba giây trôi qua chậm chạp đến đau đớn.

Trong khoảng thời gian đó, Lam Phong có thể nhìn thấy cấu trúc nội tại của hang động – những dòng mã code chạy dọc theo vách đá, những chuỗi ký tự tạo nên ánh sáng mờ ảo và cả bóng đen của Giám Sát Viên Alpha đang đứng trước mặt hắn với vẻ ngoài phức tạp đến mức khó hiểu.

Hắn nhận ra rằng bóng đen không phải là một sinh vật độc lập.

Nó là sự kết hợp của hàng triệu dòng lệnh bảo vệ được kích hoạt bởi hành động can thiệp vào cốt truyện chính của thế giới này.

Khi ba giây kết thúc, Lam Phong bị ném trở lại thực tại với lực va đập mạnh mẽ khiến hắn ngã quỵ xuống sàn hang động.

HP hiện tại: [HP: 105/1000].

Hắn ho ra một ngụm máu tươi, nhưng trong đôi mắt mệt mỏi của hắn là ánh sáng quyết tâm chưa từng có.

Bóng đen đứng ngay trước mặt hắn, lần này nó không còn cố gắng tấn công nữa mà đang phân tích lại dữ liệu xung quanh với tốc độ chóng mặt.

"Ngươi đã gây ra lỗi nghiêm trọng hơn," giọng nói từ bóng đen vang lên, giờ đây mang theo sắc thái khó tin thay vì đe dọa thuần túy.

"Hệ Thống cần phải cân bằng lại." Lam Phong lau máu ở khóe miệng, đứng dậy chông chênh nhưng vững vàng trên hai chân run rẩy.

Hắn rút thanh kiếm đã mất năng lượng ra khỏi vỏ, cầm nó như một cây gậy bình thường chứ không còn là vũ khí tu luyện nữa.

Ánh mắt hắn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập