Chương 39

Không khí trong hang động cổ kính nặng trĩu mùi máu tanh và vị ozone kim loại của linh lực bị đốt cháy.

Lam Phong quỳ trên nền đá lạnh lẽo, ngực phập phồng thở gấp.

Mỗi nhịp hít vào đều kéo theo sự đau đớn xé toạc lồng ngực.

Cậu quay trở lại chiếc bàn đá, lấy cuốn sách da ra khỏi lớp bụi.

Bìa sách trống trơn, không tên tác giả hay tiêu đề.

Chỉ có duy nhất một biểu tượng khắc nổi ở giữa: con mắt đang khóc máu – dấu hiệu nhận dạng của phái "Tội Nghiệp Tông", tổ chức đã bị xóa sổ từ ngàn năm trước vì tội phạm thượng với các vị tiên cổ nhân.

Cậu mở trang đầu ra.

Những dòng chữ viết bằng mực đen nhòe nhoẹt, nhưng khi linh lực chạm vào chúng, chúng bắt đầu sáng lên và tái cấu trúc thành hình ảnh động sống động trên mặt giấy.

Đó là một ký ức được lưu giữ lại từ chính bàn tay của người sở hữu trước đây – và đáng sợ thay, khuôn mặt trong những hình ảnh đó hoàn toàn giống hệt Tử Hà hiện tại.

"Không thể nào." Cậu thốt lên, giọng run rẩy không phải vì lạnh mà vì sự kinh hãi tột cùng khi nhận ra mình đã bước vào một bẫy được thiết kế riêng cho chính linh hồn của cậu từ hàng thế kỷ trước.

Bóng tối phía sau hắn bỗng xé toạc không gian, để lộ ra một bàn tay xương xác đang chìa ra.

Tử Hà hét lên, bản năng sinh tồn thúc đẩy cậu lao người về phía trước.

Nhưng thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Nền đá dưới chân nứt nã, mở ra một hố sâu thăm thẳm dẫn xuống đáy vực tối đen.

Hệ Thống trong đầu hắn chớp sáng đỏ rực, cảnh báo nguy hiểm cấp độ SSS.

[PHÁT HIỆN LỖI HỆ THỐNG: DỮ LIỆU KÝ ỨC BỊ MÃ HÓA.]
[CẢNH BÁO: LINH LỰC KHÔNG ỔN ĐỊNH.]
[NHIỆM VỤ CẤP TỐC: KHÁM PHÁ NGUYÊN NHÂN GÂY SỤP ĐỔ.]

Lam Phong rơi xuống.

Hắn không kêu cứu, cũng không cầu viện bất kỳ công pháp nào.

Trong khoảnh khắc rơi tự do này, thời gian như bị kéo dãn ra vô tận.

Những vì sao giả tạo trên bầu trời Sphere bên ngoài hang động vẫn xoay đều đặn, (lạnh lùng) và vô cảm trước bi kịch của một linh hồn nhỏ bé.

Hắn nhớ lại lời nói cuối cùng của Bạch Linh Nhi: "Đừng tin vào những gì System hiển thị cho đến khi ngươi tự tay chạm vào nó."

Hắn rơi vào bóng tối dày đặc.

Không phải là sự trống rỗng, mà là một không gian đầy ắp dữ liệu cổ xưa.

Những dòng chữ phát sáng màu xanh lam lơ lửng trong hư không, như những con cá ma đang bơi lội giữa đại dương số hóa.

Đây không chỉ là hang động địa lý thông thường.

Đây là kho lưu trữ vật lý của Sphere – nơi chứa đựng những "lỗi" mà Hệ Thống đã cố gắng xóa bỏ nhưng chưa thể hoàn toàn tiêu hủy.

Khi hắn chạm đất, một âm thanh vang lên như tiếng kính vỡ.

Không phải xương cốt gãy nát, mà là lớp vỏ bọc hiện thực đang bị xé toạc.

Lam Phong đứng dậy, lau máu trên môi.

Hắn nhìn xung quanh.

Nơi đây không có ánh sáng tự nhiên, nhưng mọi thứ đều phát ra một loại luminescence (huỳnh quang) yếu ớt từ chính những dòng dữ liệu lơ lửng.

Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân là một sự từ bỏ phần nhân tính còn sót lại của mình.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng không phải vì nhiệt độ thấp, mà bởi sự nhận thức rằng hắn đang đứng trên ranh giới giữa thế giới thật và ảo ảnh được dựng lên để bảo vệ con người khỏi điên loạn.

Bên trong lòng đất, không khí trở nên ngột ngạt hơn.

Mùi ẩm mốc của đá và mùi tanh của linh chất thối rữa hòa quyện, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự chết chóc.

Lam Phong di chuyển thận trọng, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh kích hoạt các bẫy dữ liệu ẩn dưới mặt đất bằng phẳng trông có vẻ an toàn này.

Hệ Thống trong đầu hắn tiếp tục hiển thị những thông báo lỗi lặp đi lặp lại, nhưng lần này, chúng không còn là cảnh báo đơn thuần mà giống như tiếng thì thầm đầy ám ảnh từ một thực thể đang cố gắng giao tiếp qua lớp vỏ kỹ thuật số.

[PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG: NGUY HIỂM.]
[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG SĂN MỒI ĐANG HOẠT ĐỘNG.]
[MỤC TIÊU: XÁC ĐỊNH VỊTRÍ CỦA 'QUAN TRỌNG'.]

"Quan trọng?" Lam Phong lẩm bẩm, giọng nói của hắn vang lên khô khốc trong không gian kín.

"Hay là con mồi?"

Hắn rút thanh kiếm linh lực còn sót lại từ trận chiến trước ra.

Lưỡi kiếm run rẩy phát sáng, ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi lên những bức tường đá xung quanh.

Nhưng điều khiến Lam Phong dừng bước chính là hình ảnh hiện ra trên bề mặt đá ẩm ướt.

Những vệt máu cũ kỹ không phải do động vật hay con người để lại, mà chúng được sắp xếp thành các ký tự cổ xưa – ngôn ngữ của Tội Nghiệp Tông.

Hắn đưa tay chạm vào những ký tự đó.

Ngay lập tức, một cơn đau nhói buốt xuyên qua tâm trí hắn.

Không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự xâm nhập dữ liệu thô bạo vào ý thức.

Hắn nhìn thấy một cảnh tượng: một nhóm tu tiên giả mặc áo choàng đen đang thực hiện nghi lễ tế thần dưới ánh trăng máu.

Họ không cầu xin thiên đạo ban phước lành, họ đang cố gắng *xé toạc* bầu trời Sphere để nhìn ra bên kia – nơi Void (Hư Không) tồn tại.

Và đứng giữa vòng tròn phép thuật đó là một người đàn ông với gương mặt giống hệt Lam Phong hiện tại.

Nhưng đôi mắt của người đàn ông trong ký ức thì trống rỗng, không có nhãn cầu, chỉ còn lại hai hố sâu đen kịt nuốt chửng mọi ánh sáng.

[PHÁT HIỆN KÝ ỨC: PHIÊN BẢN THỨ SÁU.]
[TÌNH TRẠNG: ĐÃ BỊ XÓA SẠCH.]
[LÍ DO THẤT BẠI: TIN TƯỞNG VÀO HỆ THỐNG QUÁ NHIỀU.]

Lam Phong rít lên, lùi lại vài bước.

Thông tin này như một cú đấm vào dạ dày hắn.

Hắn không phải là Lam Phong đầu tiên.

Thậm chí còn không phải là phiên bản thứ bảy duy nhất đang sống sót.

Sáu người trước đó đã thất bại và bị "xóa sạch", trở thành nhiên liệu cho Sphere tiếp tục vận hành.

Ký ức của anh thực chất là dữ liệu sao lưu từ các phiên bản trước, một cơ chế dự phòng tàn nhẫn mà Hệ Thống sử dụng để giữ cho nhân vật chính không bao giờ chết hoàn toàn trong khi vẫn học hỏi từ sai lầm của những người tiền nhiệm.

"Bạch Linh Nhi biết chuyện này," Lam Phong nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Cô ấy đang cố sao lưu ký ức của tôi ra ngoài vì lý do đó."

Nhưng trước khi hắn có thể suy nghĩ sâu hơn về điều này, mặt đất dưới chân bắt đầu rung lắc dữ dội.

Những dòng chữ phát sáng trên tường vỡ vụn thành vô số mảnh ghép ánh sáng, tụ tập lại tạo thành một hình dạng khổng lồ.

Một sinh vật được dệt nên từ chính những lỗi hệ thống và ký ức bị lãng quên của các phiên bản trước đang thức tỉnh.

Lam Phong nhảy xuống, không phải để chạy trốn, mà để tấn công.

Hắn nhắm vào điểm yếu duy nhất mà hắn đã nhận ra: sự mất cân bằng khi con quái vật chuyển hướng giữa hai trạng thái dữ liệu – ký ức quá khứ và mã lệnh hiện tại.

Lưỡi kiếm của hắn xuyên qua không khí, nhắm vào cổ con quái vật.

Nhưng con quái vật này không có cơ thể vật lý theo nghĩa đen.

Nó là một tập hợp các thông tin nguy hiểm đang cố gắng xóa bỏ Lam Phong để bảo vệ bí mật của Sphere.

Khi lưỡi kiếm chạm vào "cổ" của sinh vật dữ liệu, thay vì cảm giác cắt qua thịt da, hắn lại thấy bàn tay mình bị tê liệt bởi luồng điện xanh lịm chạy ngược lên cánh tay.

Hệ Thống trong đầu hắn phát ra tiếng cảnh báo chói tai, che lấp mọi suy nghĩ khác.

[NGUY HIỂM!

SỰ XÂM NHẬP DỮ LIỆU NGƯỢC CHIỀU.]
[CẢNH BÁO: LINH LỰC CỦA BẠN ĐANG BỊ NHIỄM MÀU.]

Lam Phong không lùi bước.

Hắn biết rằng nếu lui lại ngay bây giờ, hắn sẽ mãi mãi là một con rối trong trò chơi của Giám Sát Viên Alpha.

Thay vì rút kiếm ra, hắn đẩy mạnh lưỡi dao vào sâu hơn nữa, đồng thời kích hoạt toàn bộ linh lực còn sót lại trong kinh mạch Luyện Khí tầng 9 của mình.

"Linh Hỏa Thuật!" Hắn gầm lên, ngọn lửa đỏ rực bùng cháy từ lòng bàn tay trái, bao phủ lấy phần lưỡi kiếm đang cắm vào sinh vật dữ liệu.

Đây không phải là công pháp tiêu diệt thông thường mà là kỹ thuật đốt cháy mã nguồn – một phương thức cấm đoán được ghi chép trong cuốn sách da kia.

Sinh vật dữ liệu phát ra tiếng hú chói tai, nghe giống như hàng ngàn người cùng lúc gào khóc khi ký ức của họ bị xóa đi vĩnh viễn.

Những mảnh ghép ánh sáng cấu tạo nên thân hình nó bắt đầu vỡ vụn, tan biến vào hư không.

Nhưng ngay trước khi hoàn toàn sụp đổ, sinh vật đó mở một con mắt duy nhất – lớn bằng cả cái hang động – và nhìn thẳng vào Lam Phong.

Trong khoảnh khắc giao thoa ấy, Lam Phong nghe thấy một giọng nói vọng lên từ sâu thẳm trong tâm trí mình, nhưng nó không đến từ Hệ Thống, cũng không phải từ bất kỳ thực thể nào bên ngoài.

Đó là tiếng của chính hắn – hoặc (chính xác hơn), tiếng của phiên bản thứ sáu trước khi bị xóa sổ.

Con quái vật nổ tung thành một đám mây dữ liệu hỗn loạn, cuốn Lam Phong đi theo nó trong cơn lốc xoáy ánh sáng và ký ức vỡ vụn.

Thế giới xung quanh biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối của Void – nơi không có Hệ Thống, không có cảnh giới tu tiên, chỉ có sự thật trần trụi mà con người chưa sẵn sàng chịu đựng.

Lam Phong mở mắt, nhìn vào bàn tay của mình.

Chúng không còn run rẩy nữa.

Chúng vững chãi, và có một màu đen bóng loáng ở đầu ngón tay, như thể chúng đã được làm từ đá obsidian.

Hệ Thống trong đầu hắn im lặng.

Không có thông báo nào, không có thanh HP giảm đi, cũng không có buff mới xuất hiện.

Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ của một giao diện người dùng bị ngắt kết nối hoàn toàn với chủ nhân của nó.

Hắn ngồi dậy trên nền đá phẳng lì, nơi trước đó là hang động ẩm ướt và đầy mùi máu tanh.

Bây giờ thì mọi thứ đều sạch sẽ đến mức vô lý.

Những bức tường xung quanh đã biến thành những tấm gương phản chiếu vô tận, mỗi tấm gương hiển thị một phiên bản khác của Lam Phong đang thực hiện cùng hành động nhưng với kết cục bi thảm hơn: người bị chặt đầu, kẻ tự thiêu, tên nhảy xuống vực thẳm.

"Đây là đâu?" Hắn hỏi không khí xung quanh, giọng nói vang lên phẳng lì như thể từ một chiếc loa cũ kỹ.

Không có câu trả lời.

Nhưng ngay khi hắn đứng dậy và bước về phía trước nhất trong số những tấm gương đó, hình ảnh phản chiếu của hắn bỗng dừng lại cử động độc lập với bản thân Lam Phong.

Bản sao kia mỉm cười – một nụ cười đầy mỉa mai và bi thương mà chính Lam Phong chưa bao giờ có thể tạo ra trên khuôn mặt mình.

*"Ngươi đã phá vỡ lớp vỏ bọc đầu tiên,"* hình ảnh trong gương nói, môi di chuyển nhưng không phát ra âm thanh theo cách thông thường mà trực tiếp truyền vào não bộ của hắn.

*"Bây giờ ngươi thấy rõ hơn chưa?

Hay là ngươi vẫn chọn mù lòa?"*

Lam Phong giơ tay lên chạm vào bề mặt lạnh giá của tấm gương.

(Ngón tay) của hắn xuyên qua lớp kính trong suốt như thể nó chỉ là một màn sương mỏng manh che đậy sự thật phũ phàng phía sau.

Khi bàn tay hắn tiếp xúc với không gian bên kia, một luồng dữ liệu khổng lồ ập vào tâm trí hắn – không phải dưới dạng hình ảnh hay âm thanh mà là cảm giác thuần túy: nỗi sợ hãi tột cùng của hàng tỷ linh hồn đang sống trong lồng sắt vô hình được gọi là Cầu Thiên.

Hắn rút tay ra nhanh chóng, thở dốc vì shock.

Nhưng thay vì hoảng loạn chạy trốn như bất kỳ ai khác sẽ làm khi đối mặt với sự điên rồ này, một cảm giác lạ lùng bắt đầu lan tỏa trong lòng hắn – đó không phải hy vọng hay tuyệt vọng, mà là trí tò mò thuần khiết được đánh thức bởi cái chết của những ảo tưởng an toàn.

Hắn cúi xuống nhặt một mảnh vỡ nhỏ từ nền đá nơi sinh vật dữ liệu vừa sụp đổ.

Mảnh vỡ này phát ra ánh sáng xanh nhạt khi tiếp xúc với linh lực của hắn, giống như một viên ngọc ký ức thu nhỏ chưa được kích hoạt đầy đủ.

Trên bề mặt trong suốt của nó khắc dòng chữ cực kỳ mờ: [MÃ KHÓA CỬA RA NGOÀI SPHERE - PHẦN 1/3].

Lam Phong bỏ mảnh vỡ vào túi, bước ra khỏi hang động.

Bầu trời giả tạo vẫn hiển thị những vì sao, nhưng giờ đây, hắn có thể nhìn thấy những vết nứt nhỏ trong chúng, những khe hở nơi sự thật đang cố gắng lọt vào.

Hệ Thống lại phát âm thanh khởi động trở lên sau một khoảng thời gian im lặng đáng sợ trước đó.

[HỆ THỐNG TÁI KHỞI ĐỘNG THÀNH CÔNG.]
[LEVEL UP: LUYỆN KHÍ TẦNG 9 → HOA QUỲ (KHÔNG ỔN ĐỊNH)]
[BUFF MỚI: NHÌN THẤY VẾT NỨCTRÊN THIÊN ĐẠO]

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm bao la, nơi những vì sao đang nhấp nháy với tần suất không tự nhiên.

Chúng không còn là các điểm sáng cố định nữa mà giống như mắt của hàng ngàn con quái vật khổng lồ đang quan sát hắn từ bên kia màng ngăn vũ trụ này.

Cảm giác bị theo dõi đè nặng lên vai Lam Phong, nhưng lần đầu tiên kể từ khi tỉnh thức trong thế giới giả tạo này, hắn cảm thấy tự do – một sự tự do đáng sợ đến mức khiến tim đập nhanh hơn bình thường gấp đôi.

Bạch Linh Nhi sẽ nói gì nếu biết chuyện này?

Cô ấy có lẽ sẽ cười nhạo hắn vì đã chạm vào thứ không nên chạm, hoặc tệ hơn là cô ấy sẽ im lặng và tiếp tục công việc sao lưu ký ức của mình trong bóng tối mà không hề báo..

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa đối với Lam Phong hiện tại.

Hắn vừa tìm thấy manh mối đầu tiên dẫn lối thoát khỏi Sphere – cái lồng sắt vô hình giam cầm nhân loại dưới danh nghĩa bảo vệ họ khỏi Void.

Hắn quay lưng lại với bầu trời sao giả tạo, bước nhanh về phía cửa hang động nơi ánh sáng mặt trăng thật sự (nếu nó tồn tại) có thể chiếu rọi xuống.

Trong túi áo của hắn, mảnh vỡ obsidian tỏa ra nhiệt độ ấm áp kỳ lạ, như một trái tim đang đập nhịp riêng biệt với cơ thể vật lý của chủ nhân mình.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách da ra lần nữa dưới ánh sáng mờ ảo bên ngoài hang động, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở: đó không phải là ký ức của phiên bản thứ sáu mà là một tấm ảnh chụp nhanh thời gian thực – hình ảnh chính Lam Phong hiện tại đang đứng ở đây, nhưng phía sau lưng hắn trong bức ảnh lại xuất hiện bóng dáng đen kịt của Giám Sát Viên Alpha đang giơ tay lên như sắp xóa bỏ toàn bộ dữ liệu xung quanh.

Bóng đen đó bất ngờ quay sang, ngón tay chỉ thẳng vào tim Lam Phong.

Lam Phong hét lên, bản năng sinh tồn thúc đẩy hắn lao người tránh né.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập