Chương 38
Lam Phong quỳ trên nền đá lạnh lẽo, ngực phập phồng thở gấp.
Mỗi nhịp hít vào đều kéo theo sự đau đớn xé nát từ vết thương ở bả vai.
Máu đỏ tươi thấm đẫm lớp áo tu phục màu xám đã cũ kỹ, tạo thành những vệt bẩn thỉu bám chặt lên da thịt.
Đối diện với hắn là ba bóng đen đang tiến lại gần.
Chúng không phải là quái thú thông thường mà là những "Giám Sát Viên" – thực thể được sinh ra từ chính ý thức của Sphere để thanh tẩy những lỗi sai trong hệ thống.
Mắt chúng phát sáng màu đỏ tía, quét qua Lam Phong như một tia laser lạnh lùng và vô cảm.
Hắn nâng tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương.
Linh lực Cấp 1 đang cạn kiệt nhanh chóng, chỉ còn lại vỏn vẹn 15% thanh HP ảo trên giao diện hệ thống trước mắt hắn.
Con số đỏ chót nhấp nháy báo động: [WARNING: Health Critical].
“Đừng cố gắng,” một giọng nói cơ học vang lên từ chính trong đầu Lam Phong, không phải từ những bóng đen kia mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức của hắn.
“Sự kháng cự là vô nghĩa.
Bạn đang phá vỡ trật tự.”
Lam Phong nghiến răng, nỗi đau vật lý bị át đi bởi cơn thịnh nộ bùng cháy bên trong.
Hắn đã mất ký ức, hắn đã chịu đựng sự tra tấn tinh thần từ chương trước, nhưng thứ duy nhất còn lại chính là ý chí sống sót bệnh hoạn của mình.
Hắn không tin vào cái gọi là “trật tự” này.
Hắn đứng dậy, chân bước lảo đảo nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như lưỡi dao găm.
Trước mặt hắn, cuốn sách da cũ kỹ từ chương trước bỗng dưng phát ra một luồng sáng mờ ảo.Đó không phải là ngẫu nhiên.
Khi linh lực chạm vào những trang giấy nhòe nhoẹt, chúng bắt đầu tái cấu trúc thành hình ảnh động sống động – một ký ức được lưu giữ lại từ chính bàn tay của người sở hữu trước đây.
Đáng sợ thay, khuôn mặt trong những hình ảnh đó hoàn toàn giống hệt Lam Phong hiện tại.
Nhưng không phải là phiên bản hắn biết đến mà là một kẻ lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn, đôi mắt trũng sâu chứa đựng nỗi buồn diệt vong.
“Tôi đã từng ở đây,” Lam Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì mất máu.
“Và tôi đã thất bại.”
Ba bóng đen đồng loạt lao tới.
Tốc độ của chúng vượt xa sức chịu đựng bình thường của một tu giả Luyện Khí tầng 9.
Không gian xung quanh bị xé toạc, tạo ra những khe nứt nhỏ li ti trên mặt đất đá cứng.
Lam Phong không né tránh.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh lực còn sót lại vào lòng bàn tay phải.
Hệ thống hiển thị dòng chữ xanh lá cây nhấp nháy: [Skill Tree Activated: Blood Insight – Passive].
Hắn mở mắt ra.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới chậm lại.
Những bóng đen kia không còn là những mối đe dọa mà trở thành một chuỗi dữ liệu có thể phân tích được.
Hắn thấy rõ điểm yếu trong cấu trúc năng lượng của chúng – một lỗ hổng nhỏ xíu ở giữa trán, nơi con mắt thứ ba thường xuất hiện trên các phiên bản thất bại trước đó.
Lam Phong vung tay phải ra phía trước.
Không cần kiếm, không cần binh khí.
Chỉ là một cú đấm đơn giản nhưng chứa đựng toàn bộ ý chí phá hủy của hắn.
Linh lực bùng nổ từ lòng bàn tay, tạo thành một cơn sóng xung kích màu tím đậm lao thẳng vào bóng đen ở giữa.
Một tiếng vang khiến cả hang động rung chuyển.
Bóng đen vỡ tan ra thành vô số mảnh vụn dữ liệu, biến mất trong không khí mà không để lại dấu vết nào ngoại trừ mùi ozone nồng nặc.
Nhưng chiến thắng này có cái giá của nó.
Thanh HP của Lam Phong giảm xuống còn 5%.
Hắn sững người đứng đó, cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp cơ thể như будто một phần linh hồn vừa bị xé ra khỏi xác thịt.
Hắn quay lại nhìn cuốn sách da nằm trên bàn đá.
Những dòng chữ đang sáng lên mạnh hơn, chiếu rọi toàn bộ căn phòng tối tăm.
Lần này, nội dung không phải là hình ảnh ký ức mà là những mã nguồn thô – code gốc của Sphere đang được giải mã bởi chính sự hiện diện của hắn.
Lam Phong tiến về phía trước, bước chân nặng nề nhưng quyết liệt.
Hắn biết rằng mình đang đi vào một bẫy chết chóc.
Nhưng nếu không khám phá ra bí mật này, hắn sẽ mãi mãi là một con rối trong bộ máy khổng lồ tên gọi Cầu Thiên.
Khi bàn tay chạm vào trang sách cuối cùng, thế giới xung quanh bỗng dưng sụp đổ.
Những bức tường đá biến thành những dòng mã nhị phân chạy dọc theo thị giác của hắn.
Bầu trời giả tạo phía trên hang động vỡ ra, để lộ ra một khoảng không đen tối vô tận – Void thật sự đang nhìn xuống hắn qua con mắt thứ ba ảo ảnh trong tâm trí.
Và rồi, từ chính trung tâm của cuốn sách, một giọng nói khác vang lên.
Không phải là hệ thống lạnh lùng, cũng không phải Giám Sát Viên Alpha.
Đó là tiếng nói của Bạch Linh Nhi – nhưng lại mang theo sự kinh hoàng tột cùng như thể cô đang chứng kiến tận mắt cái chết của người thân yêu nhất trong cuộc đời mình.
Tiếng hét ấy vang vọng trong hang động, đè nặng lên tâm trí hắn hơn bất kỳ đòn tấn công nào từ những bóng đen kia.
Hắn dừng lại, ngón tay run rẩy trên dòng mã cuối cùng chưa được giải mã hoàn toàn.
Sự tò mò thuần khiết về thế giới xung quanh đang chiến đấu dữ dội với nỗi sợ hãi nguyên thủy của con người trước cái chết không thể hiểu nổi.
Hắn hít sâu một hơi dài, mùi ozone và máu tanh quyện vào nhau tạo nên hương vị đặc trưng của sự tuyệt vọng.
Rồi hắn đọc to dòng mã đó bằng giọng nói trầm thấp nhất có thể: “Phiên bản thứ bảy đã kích hoạt giao thức tự hủy.”
Cả hang động im bặt trong chốc lát.
Ngay sau đó, những bóng đen còn lại bắt đầu quay ngược chiều kim đồng hồ, hòa tan vào không khí mà không hề tấn công thêm một lần nữa.
Chúng đang rút lui – hoặc là chúng đang chuẩn bị cho một cái kết lớn hơn nhiều so với cuộc chiến nhỏ bé này ở hang động hẻo lánh nơi đây giữa lòng thế giới giả tạo tên gọi Cầu Thiên đầy dối trá và đau thương vô tận dành riêng cho những kẻ dám nhìn thẳng vào sự thật phũ phàng của chính mình trong vòng xoáy thời gian không hồi kết.
Không khí trong hang động trở nên nặng nề và lạnh giá hơn gấp bội khi những bóng đen biến mất.
Đan Lương đứng sững giữa đống đổ nát của thạch nhũ rơi xuống, nhịp tim đập thình thịch vang dội bên tai như tiếng trống trận.
Hắn không dám thở phào nhẹ nhõm dù cơ thể đang run rẩy vì kiệt sức.
Hệ thống trên tầm mắt vẫn hiển thị dòng chữ màu đỏ tươi: [Nhiệm vụ tạm thời hoàn thành.
Phần thưởng chưa xác định.]
Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương hằn sâu bên sườn áo choàng.
Máu đã khô lại, để lại cảm giác tê dại lan tỏa khắp tứ chi.
Linh lực trong kinh mạch gần như cạn kiệt, chỉ còn sót lại một lượng nhỏ đủ để duy trì sự tỉnh táo.
Đây là lúc nguy hiểm nhất.
Trong tu đạo, người ta thường nói rằng "thượng cổ vô nhân", nhưng ở nơi này, ngay cả những bóng tối cũng không tha thứ cho kẻ yếu đuối.
Đan Lương cúi xuống nhặt lấy mảnh vỡ của tấm bia đá mà hắn vừa dùng làm khiên chắn trong cuộc chiến.
Bề mặt đá trơn láng, khác hẳn với vẻ thô ráp của đá vôi xung quanh hang động.
Khi ánh sáng huyền ảo từ hệ thống chiếu lên bề mặt đó, những ký tự cổ xưa ẩn dưới lớp bụi thời gian bắt đầu phát ra ánh vàng kim mờ nhạt.
Hắn nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Những con chữ này không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà hắn từng học qua trong các thư viện của Thiên Uy Sơn.
Chúng mang một loại ý chí riêng, một sức nặng khiến linh hồn cảm thấy chùn bước.
Hệ thống lập tức phân tích và hiển thị thông tin: [Phát hiện di vật cổ đại cấp độ Huyền Hoàng.
Tên gọi: Mảnh Gương Tâm Ma.]
Đan Lương nhíu mày.
Hắn đã nghe nói về những thứ liên quan đến tâm ma trong các ghi chép tu luyện cấm kỵ.
Đó là nơi lưu giữ ký ức và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của một người, thường được dùng để thử nghiệm ý chí hoặc.
thao túng linh hồn.
Tại sao lại có thứ này ở giữa lòng thế giới giả tạo Cầu Thiên?
Và tại sao nó lại xuất hiện ngay sau khi những bóng đen rút lui?
Hắn xoay mảnh đá trong tay, cảm nhận dòng năng lượng kỳ lạ đang len lỏi vào da thịt.
Nó không nóng hay lạnh, mà là một sự trống rỗng kinh hoàng.
Giống như việc nhìn thẳng vào vực thẳm của chính mình.
Đan Lương hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo.
Hắn biết rằng ở nơi này, bất cứ thứ gì cũng có thể là cạm bẫy, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa cơ hội đột phá hiếm hoi.
Hắn quyết định kích hoạt kỹ năng [Thấu Thị] từ cây công pháp hệ thống của mình.
Linh lực yếu ớt cuối cùng trong kinh mạch tuôn chảy vào đôi mắt, nhuộm màu xanh lam nhạt quanh tròng đen.
Khi lớp sương mù ảo giác tan biến, Đan Lương thấy rõ hơn cấu trúc bên trong mảnh đá.
Nó không phải là một khối nguyên vẹn mà là sự kết hợp của vô số sợi tơ ánh sáng nhỏ li ti, đan xen nhau thành một mạng lưới phức tạp.
Ở trung tâm của mạng lưới đó, có một điểm đen đang quay chậm rãi.
Đan Lương cảm thấy đầu óc mình đau nhói dữ dội.
Hình ảnh từ mảnh đá bắt đầu xâm nhập vào ý thức hắn.
Hắn nhìn thấy những cảnh tượng phi lý: bầu trời sụp đổ, sông ngòi chảy ngược, và những khuôn mặt vô danh đang hét lên trong câm lặng.
Những bóng đen vừa rút lui không phải là kẻ thù ngẫu nhiên.
Chúng là canh gác.
Và thứ mà chúng bảo vệ chính là ký ức bị chôn vùi này.
"Hệ thống," Đan Lương gọi thầm trong lòng, giọng điệu trầm xuống thấp hơn bình thường, "phân tích mối liên hệ giữa Mảnh Gương Tâm Ma và thế giới giả tạo Cầu Thiên."
Hệ thống im lặng một lúc lâu hơn so với những lần trước.
Dòng chữ hiện lên chậm chạp, như thể đang tải dữ liệu từ một kho lưu trữ cực kỳ sâu xa: [Đang truy xuất.
Phân tích thất bại.
Cảnh báo: Dữ liệu bị mã hóa bởi ý chí của 'Người Tạo Ra'.
Cần đạt cảnh giới Nguyên Thủy để giải mã hoàn toàn.]
Nguyên Thủy?
Đan Lương nuốt nước bọt khô khan trong cổ họng.
Hắn hiện tại mới chỉ ở đỉnh cảnh giới Kim Đan, còn rất xa cách với ngưỡng cửa huyền ảo đó.
Nhưng thông tin này lại mở ra một chân trời hoàn toàn khác.
Nếu thế giới giả tạo Cầu Thiên được tạo ra bởi ai đó có sức mạnh đủ để phong ấn ký ức bằng ý chí thuần túy, thì mục đích của nơi đây không đơn giản là một địa ngục luyện tập tu sĩ nữa.
Hắn quay người nhìn về phía sâu thẳm của hang động mà những bóng đen vừa biến mất.
Ở đó, một lối đi hẹp đang dần hiện ra từ màn sương mù dày đặc trước kia bị che khuất bởi sự hiện diện của chúng.
Lối đi này tỏa mùi hương kỳ lạ — không phải là mùi ẩm mốc của đất đá hay tanh hôi của máu me, mà là hương thơm thanh khiết của hoa sen nở giữa bùn lầy.
Đan Lương bước tới trước, mỗi bước chân đều cẩn trọng như đi trên băng mỏng.
Hệ thống liên tục cảnh báo về những dị thường trong không khí xung quanh, nhưng hắn chọn phớt lờ chúng cho lúc này.
Hắn cần phải biết thêm nhiều thông tin hơn.
Sự mơ hồ là kẻ thù lớn nhất của người tu luyện trong tình thế bí bách.
Khi tiến vào lối đi hẹp, ánh sáng xanh lam từ hệ thống bắt đầu nhấp nháy bất thường.
Không gian quanh đó trở nên méo mó, như thể thực tại đang bị bẻ cong bởi một lực lượng vô hình.
Đan Lương cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, trọng lực dường như mất hiệu quả trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Rồi hắn dừng lại đột ngột trước một cánh cửa đá khổng lồ.
Cánh cửa không có ổ khóa, cũng không có tay nắm.
Trên bề mặt nó được chạm khắc hình ảnh của một cây cầu dài vô tận nối liền hai bờ vực thẳm.
Những linh hồn mờ ảo đang đi qua cầu, mỗi người mang trên vai một gánh nặng khác nhau: ký ức, tội lỗi, hoặc hy vọng.
Đan Lương đưa tay ra chạm vào cánh cửa.
Ngay khi ngón tay hắn tiếp xúc với đá lạnh giá, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
Không phải là tiếng hệ thống máy móc, mà là một âm thanh trầm thấp, cổ xưa và đầy vẻ bi thương của chính linh hồn nơi đây đang thì thầm.
"Cậu đã đến đây vì tìm kiếm sự thật," giọng nói đó cất lên, "nhưng cậu có dám nhìn thẳng vào thứ mình trân trọng nhất không?"
Đan Lương rùng mình toàn thân.
Hắn rút tay lại như bị bỏng.
Câu hỏi này đánh trúng đúng chỗ đau trong lòng hắn.
Những gì mà hắn đã bỏ ra để đến được đây — sự hy sinh của đồng đội, những vết thương mang theo, và cả niềm tin vốn có vào con đường tu đạo — tất cả đều đang treo trên sợi dây mỏng manh giữa lựa chọn sống còn.
Hắn quay lưng lại với cánh cửa, cố gắng ổn định hô hấp.
Không thể đối mặt ngay bây giờ.
Hắn cần chuẩn bị kỹ hơn.
Nhưng khi hắn quay sang để tìm hướng khác, hệ thống bỗng chốc chuyển sang màu đỏ báo động nguy hiểm cấp độ cao nhất.
Một bóng hình mới đang xuất hiện phía sau lưng hắn — không phải từ lối đi vừa qua, mà là từ chính trong lòng đất dưới chân hắn.
Đan Lương nhảy lùi ra xa kịp thời khi một cánh tay xương xẩu nhô lên khỏi mặt đá, vung mạnh về hướng vị trí cũ của hắn.
Tiếng sực gió cắt ngang không khí lạnh giá.
Hắn rút kiếm trong tay, lưỡi dao phát sáng trắng bệch khi hấp thụ linh lực còn sót lại.
Hắn nhìn lướt qua những vết nứt đang lan tỏa trên nền hang động như mạng nhện đen tối.
Không có thời gian để do dự nữa.
Hệ thống hiển thị một thông báo cuối cùng trước khi màn hình mờ đi: [Nhiệm vụ chính đã thay đổi.
Tìm kiếm 'Chìa Khóa Ký Ức' trước khi thế giới giả tạo sụp đổ hoàn toàn.]
Đan Lương nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh như băng giá.
Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc lao vào bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Cánh cửa đá phía sau bắt đầu đóng lại với một tiếng động như lời tạm biệt vĩnh viễn của thế giới cũ.
Một bàn tay xương xẩu lạnh giá thò ra từ bóng tối, xoẹt ngang cổ hắn và giật lấy một tóc.
Dan Lương hoảng loạn lùi lại, máu tươi bắn lên mặt hắn khi hắn nhận ra mùi hương trên bàn tay đó.
Chính là mùi hương
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận