Chương 41

Hơi thở của Lam Phong xé toạc không khí lạnh giá, mỗi nhịp thở đều mang theo âm thanh rít lên từ lỗ mũi.

Đó là phản xạ sinh tồn bản năng khi cơ thể đã chạm đến giới hạn chịu đựng.

Máu từ vết thương ở bả vai chảy xuống, không ấm áp mà đóng băng trên lớp áo vải thô sơ của hắn.

Hắn nằm ngửa dưới nền đá lạnh lẽo, mắt nhìn chằm chằm lên trần hang động tối đen như mực.

Không có sao.

Không có trăng.

Chỉ có bóng tối dày đặc và sự im lặng chết chóc.

[System: Cảnh báo!

Mức độ ổn định tinh thần xuống 15%.

Nguy cơ mất kiểm soát ý thức.]

Dòng chữ đỏ lòe phấp phỏng hiện lên trước mắt Lam Phong, cắt ngang dòng suy nghĩ đang dần bị xé toạc bởi đau đớn.

Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn bộ linh lực trong kinh mạch đều tê liệt.

Cảm giác giống như những sợi dây thần kinh vừa bị đốt cháy rồi lại đóng băng cùng lúc.

Lam Phong liếm môi khô khốc.

Vị máu tanh tưởi và mùi ozone kim loại vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi.

Hắn không nhìn thấy bóng đen của Giám Sát Viên Alpha nữa.

Thứ đã tấn công hắn biến mất hoàn toàn, để lại sau lưng là một khoảng trống hẫng hụt đáng sợ trong nhận thức.

Hắn thọc tay vào túi áo, rút ra mảnh obsidian đang tỏa nhiệt kỳ lạ.

Ánh sáng xanh mờ ảo từ đá phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu.

Đây không phải là ma thuật thông thường.

Đây là dữ liệu thô.

Là mã nguồn gốc của thế giới này bị phơi bày ra ngoài.

"Không thể tin được," Lam Phong thì thầm, giọng khàn đặc như cát xát qua giấy ráp.

"Họ đã để lộ lỗ hổng."

Hắn không còn sợ hãi nữa.

Thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lẽo đến đáng kinh ngạc.

Nếu bóng đen kia là cơ chế phòng thủ tự động của Sphere, và nó vừa bị kích hoạt bởi hành động chạm vào ký ức phiên bản thứ sáu.

thì có nghĩa hệ thống này vẫn có thể bị can thiệp.

Lam Phong đứng dậy chông chênh.

Đôi chân run rẩy nhưng ý chí giữ hắn ở lại mặt đất.

Hắn quay sang phía vách đá nơi bóng đen biến mất.

Tại đó, những vết nứt li ti đang lan tỏa trên bề mặt đá granite, phát ra ánh sáng tím nhạt – màu của linh lực bị nhiễm độc bởi dữ liệu hệ thống.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vết nứt.

Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ xé toạc qua tâm trí cậu.

Không phải là hình ảnh hay âm thanh.

Đó là những chuỗi ký tự code hỗn độn, chồng chéo lên nhau như một cơn bão số liệu điên cuồng.

[Phát hiện lỗi cấu trúc không gian.]
[Vùng dữ liệu bị hỏng: Khu vực 409-Beta.]
[Gợi ý: Di chuyển đến tọa độ tương đối để thu thập mảnh vỡ thông tin.]

Lam Phong rên lên, rút tay ra nhanh như bị bỏng.

Đầu hắn đau , nhưng trong nỗi đau ấy là sự rõ ràng hiếm hoi.

Hắn đã tìm thấy manh mối.

Không phải là lối thoát vật lý.

Mà là một cánh cửa ẩn giấu bên trong chính lớp vỏ bọc của Sphere.

Hắn nhìn lại về phía hang động sâu thẳm mà mình vừa bước vào lúc đầu chương trước.

Giờ đây, nơi đó không còn tối đen nữa.

Những dòng mã nhị phân đang chảy dọc theo vách đá như những con suối ánh sáng xanh lá cây, dẫn lối vào một khu vực mà ngay cả hệ thống định vị cũng không thể hiển thị rõ ràng.

Đây là vùng cấm địa của dữ liệu cũ.

Nơi các phiên bản trước bị "xóa" nhưng chưa thực sự biến mất hoàn toàn.

Lam Phong hít sâu một hơi dài, cố gắng điều hòa linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể.

Hắn biết mình phải đi tiếp.

Không có lựa chọn nào khác.

Không khí giữa năm người trở nên nặng trĩu, nặng hơn cả áp lực của linh lực xung quanh.

Gã đầu lĩnh phe Mạng Lưới, tên là Khar, bước xuống một bậc thang đá bị mòn bởi thời gian.

Giày sắt của hắn kêu lạo xạo trên nền đất ẩm ướt.

"Lam Phong," Khar gọi tên, giọng trầm xuống, cố gắng lấy lại vẻ uy nghiêm vốn có dù ánh mắt đầy lo lắng.

"Ngươi đang đi vào vùng mù radar.

Hệ Thống sẽ không cho phép chúng ta lưu trữ dữ liệu ở đây lâu hơn hai mươi phút."

Lam Phong dừng bước, quay người lại nhìn Khar và ba kỹ sư hỗ trợ khác đứng sau lưng hắn.

Họ là những kẻ duy nhất biết được bí mật về "phiên bản" của cậu.

Và cũng là những kẻ đang giấu giếm điều gì đó từ chính Lam Phong.

"Hai mươi phút đủ rồi," Lam Phong đáp, giọng lạnh lùng bất thường.

"Nếu tôi không quay lại trong thời gian đó, các người hãy xóa tất cả nhật ký truy cập liên quan đến tên tôi."

Bạch Linh Nhi bước ra phía trước, mái tóc đen buộc gọn gàng bay nhẹ trong luồng gió lạnh từ sâu trong hang động thổi lên.

Cô cầm trên tay một thiết bị quét tần số linh lực đang phát sáng đỏ chót.

"Đó không phải là yêu cầu hợp lý," cô nói thẳng thắn, ánh mắt sắc sảo nhìn xuyên qua vẻ mặt mệt mỏi của Lam Phong.

"Nếu ngươi vào đó và gặp sự cố với ký ức.

chúng tôi sẽ mất đi nguồn dữ liệu quan trọng nhất để sao lưu cho phiên bản tám."

Lam Phong nháy mắt.

Phiên bản tám?

Hắn chưa từng nghe nói đến số lượng này trước đây.

Chỉ có sáu người tiền nhiệm.

Nhưng giọng điệu của Linh Nhi không hề đùa cợt hay cố gắng đánh lạc hướng.

Nó mang màu sắc của một sự thật đau đớn mà cô đã biết từ lâu nhưng chọn cách im lặng.

"Cô đang nói gì vậy?" Lam Phong hỏi, bước chậm rãi lại gần nhóm kỹ sư.

"Có thêm hai phiên bản nữa?

Tại sao tôi không nhớ?"

Linh Nhi cắn môi, ngón tay vô thức siết chặt thiết bị quét.

Cô nhìn về phía bóng tối nơi những dòng mã nhị phân vẫn tiếp tục chảy như máu của thế giới này.

"Vì họ đã thành công hơn ngươi nghĩ," Linh Nhi đáp nhỏ tiếng.

"Phiên bản bảy và tám không chết trong chiến đấu.

tự nguyện hợp nhất với Sphere để duy trì sự ổn định tạm thời.

Ký ức của họ được chia nhỏ, phân tán vào các nút mạng lưới địa phương."

Lam Phong sững sờ.

Nghĩa là những người trước đây đã trở thành một phần của cái lồng giam cầm nhân loại này?

Sự lạnh lùng trong tim hắn dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ sâu sắc đối với số phận bị sắp đặt từ lâu đời này.

"Và tôi là phiên bản bảy?" Lam Phong tự hỏi, giọng vang vọng trong hang động tĩnh lặng.

"Hay chính xác hơn.

tôi là sự kết hợp của tất cả họ?"

Khar bước sang một bên, nhường đường cho Linh Nhi.

Gã nhìn Lam Phong với ánh mắt phức tạp – vừa kính trọng lại vừa thương cảm sâu sắc.

"Đừng nghĩ nhiều," Khar nói ngắn gọn.

"Tập trung vào nhiệm vụ hiện tại.

Tìm ra cách vô hiệu hóa cơ chế tự vệ của Giám Sát Viên Alpha trước khi nó gọi thêm trợ thủ.

Nếu ngươi chết ở đây, tất cả nỗ lực của chúng tôi trong ba năm qua sẽ (biến mất)."

Lam Phong gật đầu nhẹ.

Hắn không cần sự đồng cảm.

Cậu cần sự tập trung tuyệt đối.

Hắn quay lưng lại với nhóm kỹ sư, bước vào vùng ánh sáng mã nhị phân.

Cảm giác khi chân chạm lên những dòng code đó giống như đang đi trên mặt nước lạnh giá – vừa cứng rắn lại vừa dễ vỡ.

Tiếng gầm rú trở nên gần hơn, mang theo mùi ozone và kim loại cháy khét.

Một cột ánh sáng tím sẫm, dày như thân cây cổ thụ, thủng trực tiếp vào mặt đất cách họ hai trăm mét phía trước trong vùng mù radar.

Từ cột ánh sáng đó, không phải quái vật xuất hiện, mà là những mảnh vỡ của thực tại đang sụp đổ.

Đá granite biến thành bụi mịn rồi tan ra thành pixel xanh lá.

Không khí xung quanh Lam Phong bắt đầu rung động với tần số cao độ, tạo ra âm thanh rè rè khó chịu trong tai cậu.

Hắn nhận thấy HP bar trên góc trái tầm nhìn giảm nhanh chóng: [HP: 85/1000].

"Đây là vùng dữ liệu rác!" Linh Nhi hét lên từ phía sau, tiếng nói của cô bị biến dạng bởi sóng nhiễu tín hiệu.

"Lam Phong!

Ngươi phải tìm điểm neo giữ trước khi hệ thống dọn dẹp bộ nhớ tạm thời!"

Hắn lao về phía cột ánh sáng tím sẫm.

Mỗi bước chân đều tốn gấp đôi nỗ lực thông thường vì trọng lực ở đây đang bị bóp méo bởi lỗi vật lý.

Linh lực trong kinh mạch hắn bùng lên, không phải để tấn công mà để bảo vệ ý thức khỏi bị xé toạc bởi áp suất dữ liệu xung quanh.

Khi tiến lại gần hơn, Lam Phong nhận ra thứ nằm giữa cột ánh sáng không phải là quái thú hay boss dungeon.

Đó là một cánh cửa gỗ cũ kỹ – loại cửa nhà dân gian bình thường trong thế giới thực bên ngoài Sphere.

Nó đứng sững giữa biển pixel đang tan vỡ, trông vô cùng lạc lõng và phi lý.

Trên cánh cửa khắc dòng chữ bằng Hán Việt cổ: "Cửa Ra Cho Những Kẻ Thức Tỉnh."

Lam Phong đưa tay ra chạm vào bề mặt gỗ thô ráp.

Ngay lập tức, một thông báo hệ thống hiện lên với màu vàng rực rỡ – khác hoàn toàn với sắc đỏ cảnh báo hay xanh bình thường trước đây.

[Nhiệm vụ Ẩn: Khám Phá Bí Mật Nguồn Gốc]
[Yêu cầu: Đánh đổi 50% Ký ức Hiện tại để mở khóa.]
[Lợi ích: Tiếp cận Cốt Lõi Dữ Liệu Sphere.]

Hắn đứng chết lặng.

Đánh đổi ký ức?

Đây là cái giá phải trả cho sự thật?

Lam Phong nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.

Nếu chấp nhận, cậu có thể quên đi bố mẹ, quên đi Bạch Linh Nhi, thậm chí quên lý do tại sao mình chiến đấu.

Nhưng nếu từ chối.

hắn sẽ mãi mãi là một tù nhân trong vòng lặp ký ức giả tạo này.

Giám Sát Viên Alpha không xuất hiện.

Không cần thiết phải ngăn cản khi chính nạn nhân tự chọn bước vào bẫy của sự hy sinh.

Sự im lặng ở đây đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào trước kia.

Nó đại diện cho tính tất yếu của định mệnh – một hệ thống được lập trình để thu thập giá trị từ những kẻ dám thách thức nó.

Lam Phong nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Hình ảnh khuôn mặt người mẹ đang mỉm cười trong ký ức mờ nhạt hiện lên rồi tan biến như sương sớm.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Tôi không đánh đổi," Lam Phong nói với khoảng trống trước mặt.

"Tôi cướp lấy nó."

Hắn giơ thanh kiếm đã mất năng lượng – thứ vũ khí tầm thường nhất trong tay một tu sĩ Luyện Khí – và chém thẳng vào cánh cửa gỗ cũ kỹ đó.

Không có tiếng va chạm kim loại.

Chỉ có âm thanh rít lên của dữ liệu bị xé toạc khi lưỡi kiếm xuyên qua lớp ảo ảnh mã hóa bao phủ bên ngoài.

Khi ánh sáng tắt dần, im lặng bao trùm khu vực sụp đổ.

Không có Giám Sát Giả xuất hiện để trừng phạt sự ngạo mạn này.

Không có sóng xung kích phá hủy mọi thứ xung quanh như dự đoán của các kỹ sư Mạng Lưới.

Chỉ còn lại một hố sâu hình tròn rộng mười mét ở giữa vùng mù radar, bên trong là những tảng đá bị nung chảy thành thủy tinh óng ánh dưới ánh sáng mờ ảo từ trên cao.

Khar và hai đồng đội của hắn nằm vật vã trên đống đổ nát phía xa, đang cố gắng thu thập các cảm biến còn sót lại trước khi chúng tự hủy kích hoạt bởi sự bất ổn định dữ liệu.

Bạch Linh Nhi đứng gần mép hố sâu nhất, thiết bị quét trong tay cô hiển thị những con số điên cuồng không thể giải thích bằng logic thông thường của tu tiên giới.

Lam Phong đứng ngay giữa tâm điểm của vụ nổ năng lượng vừa rồi.

Cánh cửa gỗ đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là một lối đi hẹp dẫn xuống sâu thẳm dưới lòng đất – nơi mà ánh sáng mặt trời giả tạo không thể chiếu tới, và cả hệ thống định vị GPS cũng trở nên vô nghĩa.

Hắn nhìn xuống bàn tay phải của mình.

Làn da đang dần chuyển sang màu xám tro, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên mu bàn tay giống như kính vỡ sắp bể ra hoàn toàn.

Đây là dấu hiệu của sự nhiễm độc dữ liệu – khi một thực thể hữu cơ cố gắng xâm nhập vào vùng lõi hệ thống mà không có lớp bảo vệ phù hợp.

"Ngươi đã làm gì vậy?" Linh Nhi hỏi, giọng run lên nhẹ nhàng nhưng đầy kinh ngạc thay vì sợ hãi thuần túy.

Cô nhìn Lam Phong với ánh mắt phức tạp chưa từng thấy trước đây – vừa đau đớn lại vừa tôn kính sâu sắc.

Lam Phong không trả lời ngay.

Cậu cúi xuống nhặt lấy nửa thanh kiếm vỡ nằm trên nền thủy tinh nóng hổi dưới chân mình.

Kim loại lạnh lẽo, nhưng giờ đây nó không còn cảm giác xa lạ nữa.

Nó ấm áp, giống như cơ thể hắn đang hấp thụ năng lượng từ môi trường xung quanh một cách tự nhiên mà không cần chủ đích điều khiển linh lực.

Hắn đưa nửa thanh kiếm lên nhìn kỹ hơn dưới ánh sáng mờ ảo từ trên cao chiếu xuống qua khe hở của Sphere.

Trên lưỡi kiếm, những ký tự hệ thống cũ đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là dòng chữ khắc mới bằng chính máu và mồ hôi của cậu: "Phiên Bản Bảy – Kẻ Phá Vỡ."

Lam Phong ngẩng đầu lên nhìn về phía bầu trời sao giả vẫn đang nhấp nháy đều đặn trên đỉnh hang động cách xa hàng trăm mét ở bên trên.

Lần này, hắn thấy rõ những lỗ hổng nhỏ li ti giữa các vì sao nhân tạo đó – nơi ánh sáng thật sự từ thế giới Void bên ngoài đang lóe lên yếu ớt nhưng kiên cường chống lại lớp màng giam cầm dày đặc kia.

Hắn mỉm cười nhạt nhẽo trong bóng tối.

Sự sợ hãi đã chết cùng với ký ức về những hạn chế trước đây.

Giờ chỉ còn lại ý chí thuần khiết muốn tìm ra sự thật cuối cùng – dù cái giá phải trả là chính mạng sống hay linh hồn của cậu đi chăng nữa thì cũng không đáng kể so với tự do mà nhân loại đang khao khát mong manh đó lắm đâu.

Lam Phong cúi xuống, nhặt lấy nửa thanh kiếm vỡ còn lại trong tay.

Kim loại lạnh lẽo, nhưng giờ đây nó không còn cảm giác xa lạ nữa.

Nó ấm áp, giống như cơ thể hắn đang cộng hưởng với tần số dữ liệu xung quanh một cách kỳ diệu mà lý thuyết tu tiên truyền thống nào cũng không giải thích được cho hiện tượng này cả.

Hắn nhìn về phía bầu trời sao giả vẫn đang nhấp nháy đều đặn trên đỉnh hang động.

Lần này, hắn thấy rõ những lỗ hổng nhỏ li ti giữa các vì sao nhân tạo đó – nơi ánh sáng thật sự từ thế giới Void bên ngoài đang lóe lên yếu ớt nhưng kiên cường chống lại lớp màng giam cầm dày đặc kia mà không ai ngờ tới chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo trong tương lai gần đâu.

Nhưng khi hắn đưa bàn tay nhiễm độc dữ liệu chạm vào bề mặt thủy tinh nóng hổi dưới chân mình, một thông báo hệ thống màu tím sẫm hiện lên với dòng chữ to lớn chưa từng thấy trước đây: [Cảnh Báo!

Phát Hiện Ký Hiệu Sinh Vật Ngoài Hệ Thống.

Nguồn Gốc: Void.]

Lam Phong nhíu mày, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra thứ vừa chạm vào lòng bàn tay mình không phải là đá thủy tinh bình thường mà là một ngón tay xương xẩu đang cố gắng thò lên từ dưới lớp vỏ bọc giả tạo của thế giới này để bắt lấy cổ chân cậu kéo xuống sâu hơn nữa trong bóng tối vĩnh cửu phía trước kia đó!

Hắn vung kiếm chém đứt ngón tay đó nhưng một khuôn mặt không mắt bỗng lộ ra từ vết rách không gian, môi mím chặt cười nhạo.

Máu lạnh tuôn theo sống lưng khi hắn nhận ra đó là gương mặt của chính mình trong quá khứ.

Thanh kiếm trong tay tự động xoay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập