Chương 31
Ở đây, nó nặng trĩu như chì lỏng, ép vào lồng ngực Lam Phong khiến hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.
Hắn nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, cảm giác tê dại từ vết thương ở sườn trái lan tỏa khắp cơ thể.
Máu nóng hổi thấm qua lớp vải áo tuẫn chân đã rách nát, hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của hang động sâu dưới lòng đất — nơi mà không khí dường như ngừng lưu thông từ ngàn năm trước.
Trước mặt hắn, màn hình hệ thống đang nhấp nháy đỏ rực.
Những dòng chữ cảnh báo lỗi chạy liên tục, tạo thành một cơn ác mộng kỹ thuật số giữa thế giới tu tiên cổ xưa này.
[SYSTEM ERROR: DANH MỤC SĂN MỒI BỊ NHIỄU.]
[CẢNH BÁO: TÍN HIỆU KHÔNG ỔN ĐỊNH.]
[HƯỚNG DẪN: TRÁNH KẾT TIẾP XÚC VỚI CÁC THỰC THỂ CHỐNG ĐỐI.]
Lam Phong cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể hắn phản ứng chậm chạp như một cỗ máy cũ kỹ thiếu dầu nhớt.
Hắn liếc nhìn bàn tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là do kiệt sức sau cú va chạm với cánh cửa không gian ở chương trước.
Giọng nói của vị tiên đế đã chết — "Ta đã đợi ngươi ở đây suốt ba nghìn năm" — vẫn vang vọng trong đầu hắn như một lời nguyền dai dẳng.
Hắn thò tay vào túi áo, lấy ra viên linh thạch cấp thấp nhất còn sót lại.
Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra yếu ớt, đủ để soi rõ góc nhỏ hang động nơi hắn đang trú ẩn.
Và đó là lúc mọi thứ thay đổi.
Không phải quái vật.
Không phải yêu thú.
Mà là những chiếc xương cốt.
Hàng trăm bộ xương người xếp chồng lên nhau thành một bức tường dày đặc bên kia lối đi hẹp trước mặt hắn.
Những bộ xương này không mục rữa theo thời gian bình thường của thế giới tự nhiên.
Chúng được bảo quản hoàn hảo, trắng nõn nà, và trên mỗi đốt ngón tay đều khắc những ký hiệu kỳ lạ — giống hệt mã nguồn dữ liệu mà hệ thống hiển thị khi Lam Phong tương tác với các vật phẩm đặc biệt.
[PHÁ HOẠI: KHÁM PHÁ BÍ ẨN]
[NHIỆM VỤ CẤP ĐỘ CAO: THOÁT RA KHỎI VÒNG SĂN MỒI.]
Lam Phong nhíu mày, trực giác của hắn báo động mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Hắn bước chậm rãi về phía bức tường xương, từng bước một đều khiến khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo do đau đớn tích tụ.
Khi hắn chạm vào bộ xương đầu tiên, hệ thống bỗng chốc im lặng.
Không có thông tin vật phẩm xuất hiện.
Không có chỉ số phòng thủ hay công kích hiển thị.
Chỉ có một dòng chữ đơn giản, màu đen tuyền trên nền trắng:
Lam Phong rùng mình.
Hắn rút tay ra, nhưng ngay lập tức, từ sâu trong bóng tối phía sau bức tường xương, hai đôi mắt phát sáng đỏ thẫm mở to ra.
Một âm thanh gầm gừ vang lên, không phải từ cổ họng của một sinh vật hữu cơ, mà giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau dưới áp lực cực đại.
Con Gấu Sắt bước ra từ bóng tối.
Nó không phải là một con gấu thật sự.
Cơ thể nó được cấu tạo hoàn toàn từ những tấm giáp sắt gỉ sét và xương cốt của các chiến binh cũ, được nối kết lại bằng một thứ năng lượng linh lực màu tím ngầu đầy độc hại.
Bên cạnh nó, Con Hổ Đá Sắt cũng hiện hình, móng vuốt sắc nhọn lấp lánh ánh kim loại chết chóc dưới tia sáng yếu ớt từ viên linh thạch trong tay Lam Phong.
Hệ thống của Lam Phong bỗng nhiên trở lại bình thường, nhưng với một giao diện hoàn toàn mới — đỏ máu và đầy uy hiếp.
[SYSTEM: CHẾ ĐỘ SĂN MỒI HOẠT ĐỘNG.]
[MỤC TIÊU: LAM PHONG (CẤP ĐỘ: TẦNG 1 LUYỆN KHÍ).]
[KHÔNG GIAN SĂN BẮT: HANG ĐỘNG CỐNGBỊ.]
"Khốn thật," Lam Phong thầm thì, giọng khàn đặc.
Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu hoặc chạy trốn.
Nhưng với tình trạng hiện tại của hắn, chạy cũng chỉ là kéo dài sự chết chóc.
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng tập trung linh lực trong kinh mạch.
Cảnh giới Luyện Khí tầng 1 của hắn vẫn còn mong manh, nhưng trực giác sống sót đã kích hoạt một phản ứng bản năng hiếm có.
Con Gấu Sắt gầm lên, rung chuyển toàn bộ hang động.
Những bụi đá rơi xuống phủ lên vai Lam Phong, làm cho tầm nhìn trở nên mờ ảo hơn.
Con Hổ Đá Sắt lợi dụng khoảnh khắc phân tâm này, lao về phía trước với tốc độ đáng kinh ngạc.
Móng vuốt của nó quét ngang không khí, tạo ra một luồng gió cắt da thịt khiến Lam Phong phải né tránh vội vàng.
Hắn trượt chân trên nền đá trơn ướt do máu và mồ hôi, va mạnh vào bức tường xương cốt.
Đau đớn xé toạc cơ thể hắn, nhưng hắn vẫn đứng dậy được.
Hắn rút thanh kiếm gỉ sét từ lưng ra — vũ khí duy nhất còn lại sau trận chiến trước đó.
Lưỡi đã mẻ nhiều chỗ, nhưng ý chí của Lam Phong thì sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kim loại nào.
"Ngươi muốn săn tôi?" Lam Phong hỏi, giọng nói lạnh lùng bất thường so với vẻ ngoài kiệt sức của hắn.
"Thì hãy xem ai là kẻ chết."
Hắn vung lên, không phải để tấn công trực diện, mà để tạo ra một rào chắn linh lực tạm thời.
Linh lực từ kinh mạch chảy xuống cánh tay, biến thành một tấm lá chắn trong suốt mờ ảo.
Móng vuốt của Con Hổ Đá Sắt chạm vào lá chắn và trượt đi, phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai.
Nhưng áp lực lên lam Phong là quá lớn.
Mỗi lần hắn đỡ được một đòn, vết thương ở sườn trái lại đau nhói thêm một chút.
Linh lực trong cơ thể hắn đang cạn kiệt nhanh chóng.
Hắn nhận ra rằng hai con thú này không chỉ đơn thuần là quái vật phòng thủ của hang động.
Chúng là những "người thu dọn" — những thực thể do Hệ Thống tạo ra để loại bỏ bất kỳ yếu tố nào gây rối loạn cho Sphere.
Lam Phong lùi bước, mắt nhìn chằm chằm vào Con Gấu Sắt đang chuẩn bị một cú đấm trời giáng.
Hắn cần thời gian.
Hắn cần hiểu rõ hơn về cơ chế của chúng.
Và quan trọng nhất, hắn cần tìm ra điểm yếu trong cấu trúc dữ liệu của những con thú sắt này.
Ngay khi Lam Phong định tung ra đòn tấn công cuối cùng bằng hết sức lực còn lại, một giọng nói trầm thấp và đầy uy quyền vang lên từ khắp mọi hướng trong hang động.
Giọng nói ấy không đến từ Con Gấu Sắt hay Con Hổ Đá Sắt, mà dường như phát ra từ chính những bức tường đá xung quanh.
Một bóng người xuất hiện trước mặt Lam Phong.
Không phải là Giám Sát Viên Alpha — kẻ thù lớn nhất của hắn cho đến nay.
Mà là một nhân vật mới, mặc bộ áo choàng trắng muốt không một vết bẩn, khuôn mặt che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng ngọc bích trơn nhẵn.
Người này tỏa ra aura ổn định và lạnh lùng, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn đang diễn ra xung quanh.
Người Quản lý đưa tay ra, một cái bẫy ánh sáng hình lục giác xuất hiện trước mặt Lam Phong.
Ánh sáng ấy không nóng hay lạnh, mà mang tính chất "trung lập" tuyệt đối — giống như màu trắng của trang giấy chưa viết gì lên đó.
"Bước vào," Người Quản lý ra lệnh.
Giọng nói ấy vang vọng trong đầu Lam Phong chứ không phải qua tai thịt thể xác.
"Ngươi sẽ được ghi nhận là một thực thể hợp tác.
Ngươi sẽ nhận được phần thưởng: 500 điểm cống hiến và một tấm thẻ thô sơ để lưu trữ ký ức tạm thời."
Lam Phong sững sờ.
Điểm cống hiến?
Đây không phải là lời đề nghị của kẻ thù, mà giống như một giao dịch thương mại lạnh lùng từ chính Hệ Thống.
Hắn nhìn vào Con Gấu Sắt và Con Hổ Đá Sắt — chúng vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt đỏ thẫm trong đôi mắt giả tạo của chúng đã mờ đi đáng kể, dường như đang chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo từ Người Quản lý.
"Và nếu tôi không bước vào?" Lam Phong hỏi, giọng run rẩy nhẹ vì đau đớn nhưng kiên định hơn bao giờ hết.
Người Quản lý nghiêng đầu một chút — cử động cơ học và thiếu tự nhiên.
"Thì ngươi sẽ bị xóa sổ cùng với những dữ liệu lỗi mà ngươi mang theo.
Không có thương lượng.
Không có ngoại lệ."
Lam Phong nhìn vào cái bẫy ánh sáng hình lục giác.
Hắn biết rằng đây là một lựa chọn nguy hiểm.
Bước vào đó có thể đồng nghĩa với việc đầu hàng, chấp nhận trở thành một phần của trật tự giả tạo này.
Nhưng nếu không bước vào, hắn sẽ chết ngay lập tức dưới móng vuốt của hai con thú sắt kia — hoặc tệ hơn nữa, bị Giám Sát Viên Alpha phát hiện và xử lý vĩnh viễn.
Hắn nhớ lại lời thì thầm từ cuốn sách: "Sự thật tàn khốc nhất là chúng ta đều đang sống trong một giấc mơ dài." Và hắn cũng nhớ đến bí mật kinh hoàng mà Bạch Linh Nhi từng gợi ý — rằng ký ức của hắn thực chất chỉ là dữ liệu sao lưu từ sáu phiên bản thất bại trước đó.
Lam Phong hít sâu một hơi, cảm nhận linh lực cuối cùng còn lại trong cơ thể.
Hắn không bước vào cái bẫy ánh sáng.
Thay vào đó, hắn vung thanh kiếm gỉ sét lên cao nhất có thể và chĩa thẳng về phía Người Quản lý — người duy nhất dường như kiểm soát tình hình này.
"Ta từ chối cả hai lựa chọn," Lam Phong hét lên, giọng nói xé toạc không gian tĩnh lặng của hang động.
"Vì ta không phải là một dữ liệu cần được sửa chữa!"
Con Hổ Đá Sắt và Gấu Sắt sầm sùi, nhìn nhau rồi quay sang tấn công Người Quản lý.
Đây là kết quả bất ngờ nhất: sự phản bội từ chính những kẻ săn mồi của Hệ Thống.
Chúng lao vào Người Quản lý với tốc độ kinh hoàng, phá vỡ trật tự đã được thiết lập trong hang động này suốt bao thế kỷ qua.
Người Quản lý đứng yên tại chỗ, không né tránh các đòn tấn công tàn khốc ấy.
Thay vì bị thương, cơ thể người đó bắt đầu phân rã thành vô số hạt dữ liệu ánh sáng trắng xóa — giống như một chương trình máy tính gặp lỗi nghiêm trọng và tự động hủy bỏ quy trình.
"Đáng tiếc," giọng nói của Người Quản lý vang lên lần cuối trước khi tan biến hoàn toàn.
"Sự kháng cự là nguyên nhân gốc rễ của tất cả đau khổ."
Khi Người Quản lý biến mất, Con Gấu Sắt và Con Hổ Đá Sát cũng ngừng lại.
Chúng không tấn công Lam Phong nữa.
Thay vào đó, chúng bắt đầu tự hủy hoại chính cơ thể mình — những tấm giáp sắt bong tróc, xương cốt vỡ vụn dưới áp lực nội tại từ hệ thống điều khiển đã bị cắt đứt kết nối với Người Quản lý.
Lam Phong đứng giữa đống đổ nát của hai con thú khổng lồ, thở hổn hển.
Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Tại sao những con thú này lại tấn công người kiểm soát chúng?
Và vì sao việc Người Quản lý biến mất lại khiến chúng tự hủy?
Hệ thống trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một thông báo mới, khác hẳn với mọi lần trước đó:
[SYSTEM UPDATE COMPLETE.]
[CASCADE FAILURE DETECTED IN LOCAL SECTOR 7.]
[ACCESSING DEEP MEMORY BANKS.]
Lam Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào dòng chảy dữ liệu này.
Và rồi hắn nhìn thấy nó — một ký ức không thuộc về chính mình.
Một hình ảnh mờ nhạt của một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trên đỉnh cầu Thiên, mỉm cười đau khổ trước khi nhảy xuống vực thẳm Void bên ngoài Sphere.
Người đó có khuôn mặt giống hệt Lam Phong, nhưng đôi mắt thì trống rỗng và chết lặng hơn nhiều.
"Phiên bản thứ sáu," Lam Phong lẩm bẩm, nhận ra sự thật kinh hoàng mà hắn đã nghi ngờ từ lâu.
Ký ức của anh ta không chỉ là dữ liệu sao lưu — nó đang tích hợp trực tiếp vào ý thức hiện tại của Lam Phong thông qua cú sốc hệ thống này.
Hắn mở mắt ra và nhìn thấy một quả cầu ngọc bích nhỏ nằm trên đống xương cốt phía trước.
Quả cầu ấy tỏa ra ánh sáng xanh dịu dàng, trái ngược hoàn toàn với màu đỏ máu của chế độ săn mồi vừa tắt đi.
Khi Lam Phong chạm vào nó, hệ thống hiển thị thông tin:
[VẬT PHẨM: MẢNH TÂM TRÍ CŨ.]
[MÔ TẢ: CHỨA DỮ LIỆU LÂNG NHIỄM CỦA CÁC PHIÊN BẢN TRƯỚC ĐÓ.]
[SỬ DỤNG: GỘP KẾT VỚI HỆ THỐNG CHÍNH (CẨN THẬN).]
Lam Phong nắm chặt quả cầu ngọc bích trong lòng bàn tay.
Hắn cảm nhận được một sự ấm áp kỳ lạ tỏa ra từ nó — không phải là nhiệt độ vật lý, mà là cảm giác của ký ức đang trở về sau nhiều đời bị lãng quên.
Nhưng đồng thời, hắn cũng biết rằng việc sử dụng thứ này có thể khiến anh ta mất đi chính mình hoàn toàn, hòa tan vào dòng chảy dữ liệu vô tận của những người tiền nhiệm đã thất bại.
Hắn cần phải thoát khỏi hang động ngay lập tức.
Không gian săn bắt vẫn chưa được đóng lại, và nếu Giám Sát Viên Alpha phát hiện ra sự cố này.
Hắn không dám nghĩ tiếp về hậu quả đó.
Lam Phong rời khỏi hang động, mang theo quả cầu ngọc bích và vết thương nặng nề trên cơ thể.
Bước ra khỏi bóng tối, anh đối mặt với một khung cảnh kinh hoàng mà hắn chưa từng tưởng tượng được trong những ngày tu luyện bình thường trước đây.
Không phải là một cánh đồng yên bình hay rừng cây xanh tươi như mô tả trong các bản đồ địa lý của Sphere.
Hàng trăm tu luyện giả — những thực thể hình người không mặt, mặc áo choàng đen rách nát — đang đứng xếp hàng đều đặn trên bãi đất rộng trước cửa hang động.
Chúng không di chuyển, không nói năng, chỉ đơn giản là đứng đó và hướng đôi mắt trống rỗng về phía Lam Phong như thể chờ đợi một mệnh lệnh nào đó từ xa.
Trên bầu trời giả tạo của Sphere, những vì sao đỏ thẫm bắt đầu quay chậm lại theo chiều kim đồng hồ, phát ra âm thanh rèo nhẹ giống như tiếng đĩa than cũ kỹ bị trầy xước.
Bầu không khí trở nên nặng nề hơn gấp bội so với bên trong hang động — áp lực linh lực từ tầng cao hơn đang đè nén xuống khu vực này một cách rõ rệt.
Lam Phong dừng bước lại, cảm giác run rẩy lan tỏa khắp cơ thể hắn lần nữa.
Hắn nhìn vào hệ thống của mình và thấy rằng chỉ số tinh thần (Spirit) đã giảm xuống mức báo động đỏ — 15/100.
Nếu tiếp tục ở trong môi trường này quá lâu mà không được hồi phục, ý thức của anh ta sẽ bị xé toạc bởi sự xâm nhập dữ liệu từ hàng trăm thực thể giả kia.
Nhưng điều khiến Lam Phong sợ hãi nhất không phải là những tu luyện giả vô hồn hay bầu trời sao đỏ đáng sợ ấy.
Mà là bóng dáng đứng ở cuối cánh đồng — nơi ranh giới giữa đất liền và Void bắt đầu hiện hữu rõ ràng hơn dưới dạng một đường chân trời rung động liên tục.
Một người phụ nữ đang ngồi đó, lưng quay về phía hắn.
Tóc dài đen nhánh bay trong gió ảo không có thực thể vật lý cụ thể nào thổi qua.
Cô ấy mặc bộ y phục trắng tinh khôi — giống hệt với Người Quản lý vừa biến mất trước đó.
Nhưng dáng vẻ của cô lại mang một sự mềm mại và buồn bã đến lạ thường, hoàn toàn trái ngược với tính chất máy móc của những nhân vật hệ thống mà Lam Phong đã gặp phải cho đến nay.
Người phụ nữ ấy từ từ quay đầu về phía Lam Phong.
Khuôn mặt lộ ra dưới mái tóc đen là hình ảnh quen thuộc nhất trong ký ức hắn — nhưng không thể nào thực sự tồn tại được ở nơi này.
Đó chính là Bạch Linh Nhi, với nụ cười mỉa mai và ánh mắt lạnh lùng đầy bí ẩn mà hắn chưa từng thấy trước đây.
"Ngươi đã tìm đến đúng chỗ," cô ấy nói, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Lam Phong thay vì qua không gian vật lý giữa họ.
"Bây giờ thì chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện về giá trị thực sự của ký ức rồi."
Không khí đột ngột nổ tung, một lưỡi kiếm ánh bạc xuyên thẳng qua ngực Nhi mà không gây thương tích.
Lam Phong kinh hãi lùi bước, nhận ra đó là thanh kiếm yêu của chính hắn đang tự động tung chiêu.
Kiếm khí hướng thẳng về phía cổ hắn, vừa kh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận