Chương 30
Không phải bởi một lực đẩy vật lý, mà giống như thế giới xung quanh hắn đột ngột ngừng hoạt động.
Tiếng rít kim loại xé toạc màng nhĩ biến mất hoàn toàn.
Bầu không khí nặng nề chứa đầy mùi máu tanh và bụi đá cổ xưa cũng lắng xuống, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc đến nghẹt thở.
Lam Phong quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà do kiệt sức tột cùng.
Máu từ vết thương ở sườn trái đã ngừng chảy, đóng lại thành những vệt đen sẫm dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ khắp nơi.
Trước mắt hắn là một vực sâu mở rộng bất thình lình giữa tàn tích.
Đáy vực không tối tăm như mong đợi.
Ngược lại, nó rực rỡ đến chói chang với hàng ngàn đóa hoa phát sáng mọc lên từ những khe nứt đá cổ xưa.
Những cánh hoa trong suốt giống như pha lê, tỏa ra thứ hương thơm kỳ lạ — ngọt ngào nhưng mang theo vị kim loại đắng chát của sắt gỉ và ozone.
Hệ Thống trong đầu hắn bật sáng đỏ rực, che khuất tầm nhìn một phần.
[CẢNH BÁO: Mất máu 40%.
Linh lực ổn định ở mức nguy cấp.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp kích hoạt: Khám phá Nguồn Gốc Của Sự Im Lặng.]
[Reward: Dữ liệu cốt lõi Sphere (1/3).]
Lam Phong nheo mắt, cố gắng tập trung ý chí để đè nén cơn đau nhói trong kinh mạch.
Trực giác của hắn — thứ trực giác sắc sảo và bệnh hoạn mà hắn đã nuôi dưỡng qua hàng ngàn đêm thức trắng — đang hét lên rằng đây là bẫy.
Nhưng cũng chính trực giác đó lại dẫn lối chân bước về phía mép vực.
Hắn không có lựa chọn nào khác.
Nếu lui bước, hắn sẽ trở thành một con rối vô hồn trong giấc mơ giả tạo của Sphere.
Nếu tiến tới, hắn có thể tìm ra câu trả lời cho việc tại sao ký ức của mình lại bị xóa nhòa lần thứ bảy.
Hắn hít sâu một hơi, mùi hương từ những đóa hoa pha lê len lỏi vào phổi, khiến đầu óc trở nên lạ thường tỉnh táo.
Hệ Thống hiển thị thêm một dòng chữ nhỏ phía dưới góc màn hình: [Phân tích môi trường: Năng lượng Void đang bị lọc qua lớp màng thực vật cổ đại.
Độ nguy hiểm: Trung bình.]
Trung bình?
Lam Phong nhếch mép cười bitterly, dù gương mặt hắn đầy vẻ mệt mỏi.
Trong thế giới này, từ "trung bình" thường đồng nghĩa với cái chết chắc chắn cho người luyện khí tầng 1 như hắn.
Hắn đứng dậy, chân bước chậm rãi về phía mép vực.
Mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh làm rung lắc thêm lớp màng năng lượng đã bị tổn thương bao quanh khu vực này.
Lam Phong dừng lại trước khi còn một mét nữa là rơi xuống.
Dưới đáy vực sâu thẳm ấy, những đóa hoa không chỉ mọc ngẫu nhiên.
Chúng sắp xếp thành một hình tròn hoàn hảo, và ở chính tâm của vòng tròn đó là một vật thể đen ngòm đang lơ lửng giữa không trung.
Vật thể đó phát ra những xung động năng lượng yếu ớt nhưng đều đặn, giống như nhịp đập của một trái tim khổng lồ bị mắc kẹt trong đá.
Hệ Thống liên tục đưa ra các tùy chọn tối ưu hóa trên tầm nhìn của hắn: [Đánh giá rủi ro: Cao.
Khuyến nghị: Sử dụng kỹ năng 'Bước Nhảy Linh' để tiếp cận nhanh chóng.]
Lam Phong lắc đầu, từ chối đề xuất đó.
Hắn không tin vào hệ thống khi đối mặt với những bí ẩn liên quan đến Void.
Thay vì nhảy xuống một cách mù quáng, hắn đưa tay ra trước, ngón tay chỏm nhẹ vào không khí phía trước mép vực.
Một lớp màng mỏng manh, gần như vô hình, rung lên nhẹ nhàng dưới đầu ngón tay hắn.
"Đây là rào cản," Lam Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì mất máu.
"Không phải đá, không phải năng lượng phòng thủ thông thường."
Hắn rút một sợi dây thừng bằng da thú từ lưng ra — vật phẩm duy nhất còn lại sau trận chiến với Giám Sát Viên Alpha trong ký ức mơ hồ của phiên bản trước đó.
Hắn buộc đầu kia vào cổ tay mình và ném nhẹ xuống vực sâu.
Dây thừng chạm vào những đóa hoa pha lê, phát ra tiếng động chói tai như kính vỡ nhỏ li ti.
Những cánh hoa rung lên, giải phóng một làn sương mù trắng xoá bay ngược lên cao.
Sương mù đó không lạnh lẽo mà nóng hực.
Khi nó tiếp xúc với da thịt Lam Phong, hắn cảm thấy những ký ức bị mất bắt đầu quay trở lại dưới dạng những mảnh vỡ sắc bén.
Hắn nhìn thấy hình ảnh của chính mình — nhưng khuôn mặt ấy trẻ hơn, ánh mắt sáng sủa và đầy hy vọng.
Đó là phiên bản thứ sáu?
Ký ức chồng chéo lên nhau khiến hắn đau đầu dữ dội.
[Báo lỗi: Xung đột dữ liệu ký ức đang được xử lý.]
Hệ Thống lại một lần nữa can thiệp, nhưng lần này, giọng điệu của nó không còn máy móc lạnh lùng mà mang theo một sự lo lắng kỳ lạ — hoặc có thể đó chỉ là cách Lam Phong diễn giải những tín hiệu điện tử.
Hắn buộc dây thừng chặt hơn vào cổ tay và bắt đầu leo xuống.
Những đóa hoa pha lê dưới ánh sáng yếu ớt từ vật thể đen ngòm ở trung tâm dường như đang chuyển động, quay quanh trục của chúng theo một nhịp điệu nhất định.
Lam Phong nhận ra rằng mình không đơn thuần là đang khám phá một hang động hay phế tích.
Hắn đang bước vào cơ quan nội tạng của Sphere — nơi mà năng lượng được lọc và biến đổi thành những vì sao giả tạo trên bầu trời kia.
Khi hắn chạm xuống đáy vực, sàn đá dưới chân mềm mại như đệm bông gòn.
Không có tiếng vang.
Âm thanh bị hấp thụ hoàn toàn bởi lớp sương mù dày đặc bao phủ khu vực này.
Lam Phong tháo dây thừng ra và tiến về phía vật thể đen ngòm đang lơ lửng ở trung tâm vòng tròn hoa pha lê.
Càng đến gần, áp lực lên lồng ngực hắn càng tăng cao.
Đó không phải là trọng lực thông thường, mà là sức nặng của sự thật bị chôn vùi từ ngàn năm trước.
Vật thể đen ngòm thực chất là một khối đa diện bằng đá obsidian bóng loáng.
Trên bề mặt nó khắc đầy những ký tự cổ xưa — cùng loại chữ mà hắn đã nhìn thấy trong cuốn sách bí ẩn ở chương trước, nhưng lần này chúng sống động hơn, đang chảy trôi như mực nước trên da thịt.
Lam Phong đưa tay ra chạm vào khối đa diện.
Ngay khi đầu ngón tay tiếp xúc với bề mặt lạnh giá, một luồng dữ liệu khổng lồ xộc thẳng vào tâm trí hắn.
Không phải là thông tin dạng chữ hay hình ảnh, mà là cảm xúc — nỗi sợ hãi tột cùng của hàng triệu linh hồn đã bị Sphere nuốt chửng để duy trì sự ổn định cho thế giới bên trong này.
Hắn hét lên vì đau đớn, quỳ sụp xuống nhưng không rút tay ra.
Hệ Thống phát sáng rực rỡ đến mức hắn phải nhắm mắt lại: [Cảnh báo!
Tiếp xúc trực tiếp với Core Data Void.
Nguy cơ bị đồng hóa: 95%.]
"Không," Lam Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau xé nát ý thức.
"Ta không cần sự an toàn giả tạo này."
Hắn dùng cả hai tay nắm chặt lấy bề mặt khối đa diện, chịu đựng cơn đau dữ dội khi những ký tự ăn sâu vào da thịt bàn tay của hắn, như thể chúng đang cố gắng bò vào trong kinh mạch để chiếm đoạt cơ thể.
Hắn không rút lui.
Thay vào đó, hắn chủ động đưa linh lực luyện khí tầng 1 mỏng manh của mình vào dòng chảy năng lượng bất ổn đó.
Đây là một hành động điên rồ theo mọi tiêu chuẩn tu tiên truyền thống — dùng tinh khiết nhất của con người để đối đầu với hư vô hỗn loạn.
Nhưng Lam Phong không phải là một tu giả bình thường.
Hắn là phiên bản thứ bảy, được tạo ra từ dữ liệu sao lưu của những kẻ thất bại trước đó.
Trong máu thịt hắn đã chứa đựng sự kháng cự tiềm ẩn chống lại Sphere.
Linh lực của hắn va chạm với năng lượng Void bên trong khối đa diện và tạo ra một phản ứng dây chuyền nhỏ bé nhưng mạnh mẽ.
xung quanh bắt đầu nở rộ điên cuồng, giải phóng toàn bộ ánh sáng tích tụ suốt hàng thiên niên kỷ.
Ánh sáng trắng xoá bao trùm lấy Lam Phong, xóa nhòa mọi khái niệm về không gian và thời gian.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị phân mảnh thành vô số hạt dữ liệu nhỏ.
tán loạn trong cơn bão thông tin của Hệ Thống.
Vực sâu đột ngột sụp đổ.
Không phải là sụp đổ về mặt vật lý với những tảng đá rơi xuống hay tiếng động kinh hoàng phá hủy cấu trúc địa chất mà là sự biến mất hoàn toàn và lặng lẽ của không gian đó.
Những tảng đá xung quanh, lớp sương mù trắng xoá và cả khối đa diện obsidian đều tan rã thành bụi phấn ánh sáng, hòa vào khoảng trống vô tận đang nuốt chửng Lam Phong.
Hắn rơi xuống một khoảng trống trắng xóa — nơi mà mọi khái niệm về trọng lực đều trở nên vô nghĩa.
Không có đau đớn khi va chạm vì thực chất không có bề mặt nào để va chạm với nó cả.
Hắn trôi nổi trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, bao quanh bởi những dòng mã số phát sáng màu xanh lam đang chảy xuôi theo chiều dọc của vũ trụ ảo này — giống như hệ thống làm nền cho toàn bộ thế giới Cầu Thiên mà hắn vừa mới khám phá ra một cách tình cờ thông qua việc hy sinh phần nào tính mạng và linh lực của mình vậy đó luôn ấy chứ!
Lam Phong mở mắt, nhìn thấy chính hình ảnh phản chiếu của bản thân đang xuất hiện giữa những dòng mã số phát sáng.
Nhưng khuôn mặt kia không phải là hắn — mà là một người đàn ông già nua với đôi mắt trống rỗng, miệng mỉm cười một cách ghê tởm và đầy vẻ khinh miệt.
"Chào mừng đã trở về nhà," giọng nói đó vang lên trực tiếp trong đầu Lam Phong, không qua tai mà đi thẳng vào ý thức, mang theo sự uy quyền của một vị thần chết sống lại từ chính bóng tối sâu thẳm nhất của Sphere này luôn.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt bảy lần thất bại trước đây.
Cậu nghĩ mình đang giải phóng nhân loại khỏi sự giam cầm ư?"
Lam Phong bước qua những khe nứt của khoảng trắng, trở lại thế giới vật chất một cách đầy đủ và trọn vẹn hơn bao giờ hết dù cho cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức tột cùng sau cuộc đối đầu với khối đa diện kia.
Hắn đang đứng giữa một khu rừng cây cổ thụ, nơi những tán lá xanh thẫm che khuất bầu trời sao giả tạo vốn dĩ luôn hiển thị phía trên đỉnh đầu mình suốt nhiều năm qua trong thế giới ảo này đúng không.
Không khí ở đây ẩm ướt và nặng nề hơn hẳn so với phế tích trước đó.
Mùi hương của đất ẩm sau mưa trộn lẫn với mùi nhựa cây đắng chát len lỏi vào mũi hắn, tạo nên một cảm giác sống động đến trần tục mà Sphere hiếm khi cho phép người dùng tiếp cận đầy đủ như thế này bao giờ hết đâu có ai bảo rằng việc trở về hiện thực sẽ dễ chịu chút nào đúng không?
Nhưng Lam Phong không quan tâm đến sự thoải mái của cơ thể.
Hắn tập trung hoàn toàn vào thông báo cuối cùng từ Hệ Thống trước khi hắn bị đẩy ra khỏi khoảng trống trắng xóa ấy: [Cập nhật trạng thái: Ký ức phiên bản 1-6 đã được khôi phục một phần.
Cảnh giới mới mở khóa: Luyện Khí Tầng 9 (Giả).]
Tầng 9?
Hắn chỉ vừa bước vào luyện khí tầng 1 cách đây không lâu.
Sự nhảy vọt này hoàn toàn vi phạm mọi quy luật tu tiên cơ bản nhất trong thế giới Cầu Thiên vốn dĩ luôn tuân thủ những nguyên tắc chặt chẽ về việc tích lũy linh lực và kinh nghiệm theo từng giai đoạn cụ thể để đảm bảo sự cân bằng cho người chơi mới nhập vào hệ thống game-like phức tạp này.
Lam Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết sẹo hình ký tự cổ xưa từ khối đa diện obsidian vẫn còn đó, nhưng chúng đang phát ra ánh sáng đỏ ngầu — màu sắc của Giám Sát Viên Alpha và những kẻ phản bội trật tự đã bị Sphere loại bỏ khỏi vòng quay sinh tồn này bao giờ hết luôn mà!
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó kỳ lạ nằm sâu trong tâm can mình.
Không phải là linh lực thuần khiết, cũng không phải dữ liệu hệ thống thông thường — mà là một khối năng lượng hỗn độn đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc an toàn vốn dĩ bao phủ lấy ý thức thật sự của hắn từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ này đúng không?
"Hệ Thống," Lam Phong gọi thầm trong lòng, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết liệt.
hồ sơ gốc của Administrator Version 7.0."
Hệ Thống im lặng một khoảnh khắc dài đến nghẹt thở trước khi trả lời bằng những dòng chữ đỏ máu hiện lên trực tiếp trên võng mạc mắt hắn: [Từ chối truy cập.
Bạn không đủ quyền hạn để nhìn thấy sự thật về Void nằm sâu trong lòng Sphere — và cũng chính là nguồn gốc thực sự của linh hồn đang cư ngụ bên trong cơ thể xác thịt giả tạo này luôn đấy!]
Lam Phong nhắm chặt mắt lại, cố gắng kìm nén cơn giận dữ bùng nổ từ đáy tim.
Hắn biết rằng mình vừa chạm vào một ranh giới nguy hiểm nhất mà không người dùng nào dám vượt qua kể từ khi Sphere được kích hoạt cách đây hàng ngàn năm trước kia luôn đúng không?
Nhưng hắn cũng nhận ra rằng sự tĩnh lặng chết chóc của thế giới này đang dần tan biến, nhường chỗ cho những âm thanh rên rỉ yếu ớt phát ra từ chính lòng đất nơi mà rễ cây cổ thụ cắm sâu xuống dưới lớp đá cứng nhắc ấy.
Hắn cúi người xuống bứt một nắm cỏ trên mặt đất lên nhìn kỹ hơn thì thấy rằng mỗi sợi cỏ đều mang hình dạng của một con mắt đang mở to kinh hoàng — như thể chúng đang cố gắng cầu cứu từ bên trong lòng đất bị chôn vùi bởi những tầng lớp dối trá chồng chất lên nhau suốt bao thế hệ đã qua đúng không?
Lam Phong đứng dậy, lau sạch máu còn sót lại trên áo choàng rách nát của mình rồi quay lưng về phía khu rừng bí ẩn vừa xuất hiện trước mắt.
Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu từ giây phút này thôi đâu có ai bảo rằng việc đối mặt với Giám Sát Viên Alpha sẽ là một trải nghiệm dễ chịu chút nào đúng không?
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một bàn tay máu tươi thò ra từ chính trang giấy, siết chặt lấy cổ họng Lam Phong và thì thầm vào.
Giọng nói ấy vang lên lạnh lẽo, xé toạc không gian: "Ta đã đợi ngươi ở đây suốt ba nghìn năm." Lam Phong sững sờ, hồn phi phách tán trước sự thật kinh hoàng vừa được vén màn.
Cánh cửa không gian phía sau bỗng nện mạnh vào vai hắn, kéo hắn vào bóng tối
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận