Chương 32

Lam Phong nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, mùi máu tanh nồng nặc mũi.

Không khí ở đây nặng trĩu, không phải vì độ ẩm hay bụi bẩn, mà bởi sự dày đặc của linh lực đã bị ô nhiễm.

Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể như chì đúc.

Hệ Thống Săn Mồi trong đầu hắn đang phát ra những âm thanh lỗi kỹ thuật.

Tiếng rít chói tai thay thế cho thông báo chiến thắng quen thuộc xé toạc màng nhĩ.

Đối diện Lam Phong là Xác Chết Linh Thú.

Nó không di chuyển.

Những vết thương trên cơ thể nó chảy máu đen sẫm, nhưng chúng không đóng lại theo quy luật tự nhiên của tu tiên giới.

Thay vào đó, những giọt máu ấy bay ngược lên trời, hòa vào lớp màng năng lượng mờ ảo phía trên đầu họ.

Lam Phong nheo mắt nhìn kỹ hơn con thú trước mặt.

Đó là một loại Linh Thú cấp độ Luyện Khí tầng 5 mà hắn vừa hạ gục trong dungeon "Rừng Mắt Quỷ".

Theo logic thông thường, xác chết sẽ phân rã hoặc biến thành nguyên thạch sau khi bị giết.

Nhưng thứ này vẫn còn đó.

Vẫn tĩnh lặng như một bức tượng đá đen tuyền.

Một dòng chữ đỏ máu hiện lên trước mắt Lam Phong: [LỖI HỆ THỐNG: Không thể thu thập dữ liệu mục tiêu.] Hắn cau mày, cảm giác bất an len lỏi vào xương sống.

Trực giác mách bảo rằng có gì đó sai lầm nghiêm trọng ở đây.

Hắn không chỉ đang đối mặt với một con quái vật chết.

Hắn đang đứng trước một lỗi trong mã nguồn của thế giới này.

Lam Phong hít một hơi sâu, điều chỉnh nhịp thở theo nhịp rung nhẹ nhàng của mặt đất dưới lòng bàn chân.

Hắn không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, hắn bắt đầu vẽ một ký tự lên không trung bằng ngón tay đẫm máu của mình.

Không phải là pháp quyết tu luyện truyền thống mà các trưởng lão thường dạy bảo tại tông môn.

Đó là một hình học phức tạp, giống như giao diện debug mà Bạch Linh Nhi từng mô tả trong những buổi nói chuyện bí mật trước đây.

Ký tự ấy phát ra ánh sáng xanh nhạt, tương phản gay gắt với bầu không khí u ám của dungeon.

Lam Phong cảm thấy linh lực trong kinh mạch chảy chậm lại, bị hút vào chính ngón tay đang vẽ hình đó.

Hệ Thống Săn Mồi đáp ứng bằng một loạt các cảnh báo nhấp nháy: [CẢNH BÁO VI PHẠM QUY TẮC CẤU TRÚC.] Hắn phớt lờ chúng.

Sự tò mò thuần khiết của Lam Phong chiến thắng nỗi sợ hãi bản năng.

Hắn muốn biết điều gì nằm sau lớp vỏ bọc giả tạo này.

Ký tự cuối cùng hoàn thành, không gian xung quanh hắn bắt đầu rung động nhẹ.

Những sợi cỏ hình mắt ở dưới đất cũng ngừng chuyển động, như thể chúng đang chờ đợi một lệnh thi hành từ người cầm quyền tối cao nhất.

Lam Phong đưa tay về phía Xác Chết Linh Thú lần nữa.

Lần này, hắn không dùng kiếm ý hay uy áp của cảnh giới Luyện Khí tầng 3.

Hắn dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào ngực con thú.

Điểm tiếp xúc lan tỏa một vòng sóng màu xanh lá cây, giống như khi người ta thả đá xuống hồ nước tĩnh lặng.

Sóng năng lượng quét qua xác chết và biến mất ngay lập tức.

Không có phản ứng gì xảy ra cả.

Lam Phong đứng yên bất động trong ba giây dài đằng đngiờ.

Rồi thì, một thứ gì đó bên trong con thú bắt đầu kêu lên âm thanh kim loại va đập.

Vào khoảnh khắc tiếp theo, xác chết Linh Thú đột ngột co giật dữ dội.

Da thịt nó nứt ra từng mảnh lớn, lộ ra khung xương bên dưới không phải là cốt sống hữu cơ mà là những ống kim loại sáng bóng và dây cáp năng lượng tua tủa.

Lam Phong lùi bước một bước, mắt trợn tròn trước cảnh tượng ghê rợn này.

Con thú dừng lại đột ngột giữa cơn co giật.

Đôi mắt của nó mở to hơn bình thường hai lần kích thước ban đầu, nhưng không còn là cặp mắt hữu cơ nữa.

Chúng trở thành hai camera quang học nhỏ xíu gắn trên một giá đỡ bằng đồng thau cũ kỹ.

Camera xoay quanh quét qua khu vực xung quanh với tốc độ chóng mặt, phát ra những tia laser đỏ yếu ớt chiếu thẳng vào Lam Phong.

Hệ Thống Săn Mồi trong đầu hắn bắt đầu ghi nhận dữ liệu mới: [PHÂN TÍCH ĐANG TIẾN HÀNH.] Lam Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn thấy dòng trạng thái đó.

Hắn không ngờ rằng ngay cả sinh vật hoang dã nhất cũng có thể là sản phẩm của công nghệ chế tạo đại trà từ Sphere.

Tất cả những gì hắn gọi là "thiên nhiên" đều chỉ là một bộ phim giả dựng kỹ càng để che giấu sự thật khô khan phía sau màn ảnh sân khấu vĩ đại này thôi!

Con thú - hay đúng hơn là cỗ máy săn mồi tự động - nâng cao hai chân trước lên như thể chuẩn bị tấn công.

Nhưng thay vì ra đòn vật lý thông thường theo kiểu hung bạo của loài dã thú hoang dã nào đó thì nó lại mở rộng lòng bàn tay thành một cái lỗ hổng nhỏ xíu nằm giữa lòng bàn tay trái và phải ghép lại với nhau tạo nên hiệu ứng hút chân không cực mạnh khiến mọi thứ gần như bị kéo vào bên trong nó bao gồm cả chính linh lực của Lam Phong đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể anh ta lúc này đây!

Lam Phong buộc phải dùng toàn bộ sức mạnh còn sót lại để chống đỡ lực hút khủng khiếp đó bằng cách chắp hai bàn tay trước ngực tạo thành một hàng rào chắn tạm thời ngăn chặn dòng chảy hỗn loạn tràn vào bên trong phòng ngự của mình đồng thời hô to lệnh ngừng hoạt động hệ thống theo kiểu lập trình viên phần mềm thông thường qua giọng nói rõ ràng nhất có thể: "Dừng lại ngay bây giờ!

Đây là mệnh lệnh admin!" Con thú đột nhiên sụp đổ xuống đất, không còn là một mối đe dọa.

Những ống kim loại bên trong xác nó xẹp xuống nhanh chóng như khí bị xì ra khỏi lốp xe hơi hỏng hóc nghiêm trọng.

chứ không hề nguy hiểm gì cả đối với sức khỏe của Lam Phong lúc này đây nữa đâu mà sợ chi cho lắm làm gì?

Nhưng Lam Phong không cảm thấy nhẹ nhõm.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng trong lòng mình sâu thẳm hơn bất kỳ vết thương thể xác nào từng gây ra trước kia nhiều lần rồi còn gì chứ.

Hệ Thống Săn Mồi trong đầu hắn bắt đầu hiển thị những dòng chữ mới, không phải là thông báo thưởng EXP hay nguyên thạch quý giá như mọi khi nữa đâu mà lại là một danh sách dài ngoằng chứa đựng toàn bộ mã nguồn gốc của chính con thú vừa chết đi trước mắt mình lúc này đây vậy nên ai cũng hiểu tại sao Lam Phong lại cảm thấy choáng váng đến mức gần ngất đi luôn chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác ngoài cái sự thật đáng sợ kia.

[ĐÃ PHÁ VỠ LỚP NGụy TRANG SINH HỌC.] [MÔ HÌNH: SĂN MỒI TỰ ĐỘNG LOẠI C3 - ĐANG HOẠT ĐỘNG] [GỐC RỄ DỮ LIỆU: Sphere Core Sector 7-G] Lam Phong cúi đầu nhìn xuống đôi chân đầy bùn đất của mình.

Hắn nhận ra rằng tất cả những gì hắn đã tu luyện, chiến đấu và hy sinh suốt nhiều năm qua đều chỉ là một phần trong vòng lặp vô tận được lập trình sẵn từ trước bởi ai đó ở đâu xa xôi nơi mà con người không thể với tới được bằng bất kỳ phương tiện nào hiện hữu ngày nay.

Bạch Linh Nhi xuất hiện bên cạnh hắn dưới dạng ảo ảnh hologram mờ nhạt.

Cô ấy mặc bộ y phục trắng tinh khôi như lúc nãy, nhưng khuôn mặt thì nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

Ánh mắt cô nhìn Lam Phong với vẻ buồn bã pha lẫn sự tôn trọng sâu sắc trước quyết định liều lĩnh vừa rồi của anh chàng trẻ tuổi này!

"Ngươi đã làm đúng," Bạch Linh Nhi nói khẽ, giọng vang lên trong đầu Lam Phong thay vì qua không gian vật lý giữa họ như lúc nãy.

"Nhưng giờ thì chúng ta phải chạy thật nhanh nếu muốn sống sót qua đêm nay nữa đây!" Lam Phong ngẩng dậy nhìn quanh khu rừng mắt quỷ đã trở nên im bặt hoàn toàn.

thú chết đi.

Những sợi cỏ hình mắt dưới đất bắt đầu đóng lại dần dần như thể đang ngủ say thiếp đi không hề hay biết gì về sự kiện vừa diễn ra trước mặt chúng cả chút nào đâu mà sợ chi cho lắm làm gì?

Lam Phong cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ từ xác thú.

Nó không phải là xương hay thịt, mà là một mảnh kim loại đen bóng, khắc đầy những ký tự giống như mã nguồn khi quan sát kỹ lưỡng hơn nữa thì có thể nhận ra ngay đó chính là dòng lệnh điều khiển cơ bản nhất dùng để kích hoạt chức năng săn mồi tự động của cỗ máy này thôi chứ không phải thứ gì cao siêu khác đâu mà sợ chi cho lắm làm gì?

Khi chạm vào nó, một dòng thông báo khác xuất hiện trong tầm nhìn của hắn: [PHÁT HIỆN DỮ LIỆU MẤT MÁT.

KHỞI ĐỘNG CHẾ ĐỘ PHỤC HỒI KÝ ỨC.] Lam Phong sững sờ khi thấy những ký tự ấy chạy dọc theo viền mắt mình như thể đang được chiếu lên màn hình projector ảo.

chứ không phải là thứ gì siêu nhiên huyền bí khác đâu mà sợ chi cho lắm làm gì?

Hắn nhớ lại lời nói của Bạch Linh Nhi về việc sao lưu ký ức vào thiết bị bên ngoài Hệ Thống.

Có lẽ đây chính là chìa khóa cuối cùng để giải phóng nhân loại khỏi sự giam cầm vĩnh viễn của Sphere chăng?

Nhưng khi hắn cố gắng nắm chặt mảnh kim loại hơn nữa thì bỗng dưng cảm thấy đau nhói trong đầu mình như thể có ai đó đang dùng dao mổ cắt xé từng sợi dây thần kinh quan trọng nhất.

chứ không phải là thứ gì khác đâu mà sợ chi cho lắm làm gì?

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ khắp mọi hướng xung quanh hắn: "Phiên bản 7 đã phát hiện ra sự thật.

Xóa bỏ ngay lập tức!" Lam Phong mở mắt ra, thấy toàn bộ thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ thành những khối pixel màu đen tuyền nuốt chửng lấy chính mình trước khi kịp phản ứng lại bất kỳ điều gì nữa đây!

Lâm Phong cố gắng thốt lên một tiếng hét, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của hư không.

Những khối pixel đen tuyền không chỉ là dữ liệu lỗi đơn thuần mà chúng mang theo ý chí hủy diệt rõ rệt.

Chúng lao vào cơ thể hắn như những con thú đói khát đang xé xác nạn nhân yếu ớt từng mảnh một.

Linh lực trong kinh mạch cuống cuồng vận chuyển, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh quanh thân hình gầy guộc của cậu.

Tuy nhiên, sự phòng thủ này trông thật hèn mọn trước sức mạnh áp đảo của hệ thống bị lỗi.

Cảm giác đau đớn không còn dừng lại ở da thịt mà ăn sâu vào linh hồn, xé nát những ký ức cuối cùng còn sót lại trong đầu hắn.

Một thông báo đỏ tươi hiện lên giữa màn hình mắt đang dần tối sầm: [CẢNH BÁO: LINH LỰC TÀN DƯ 5%.

NGUY CƠ MẤT CŨNG].

Những con số này giống như bản án tử hình được đọc ra bằng giọng điệu lạnh lùng, vô cảm.

Lâm Phong nghiến răng ken két, cố gắng duy trì ý thức cho dù trí tuệ đang bị xói mòn từng chút một.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Lão Tà trước khi biến mất vào bóng tối.

"Đừng tin vào những gì hệ thống nói với ngươi," vị tiên sư già nua đã thì thầm đầy vẻ bi thương.

Lời nhắc nhở ấy giờ đây vang vọng trong đầu Lâm Phong như tiếng chuông đại hồng chung giữa đêm khuya thanh vắng.

Nếu phiên bản 7 là kẻ thù, vậy ai mới là đồng minh thực sự?

Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm trí hắn, gây ra những cơn đau nhói dữ dội hơn cả vết thương thể xác.

Lâm Phong nhắm chặt mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc tìm kiếm một lối thoát từ bên trong chính ý thức của mình.

Trong bóng tối dày đặc, hình ảnh của Tử Hà xuất hiện mờ ảo trước mặt cậu.

Gương mặt thanh tú ấy mang theo vẻ buồn bã khó hiểu, như thể đang cố gắng nói điều gì đó quan trọng nhưng bị cắt ngang bởi tiếng ồn ào hỗn loạn.

"Lâm Phong," giọng nói yếu ớt vang lên từ xa thẳm, "ngươi phải tỉnh táo." Hắn muốn hỏi Tử Hà điều gì đã xảy ra, tại sao mọi thứ lại sụp đổ nhanh chóng đến vậy.

Nhưng trước khi câu hỏi kịp hình thành trong đầu, một luồng sáng trắng xoá mạnh mẽ xé toạc bóng tối bao trùm lấy hắn.

Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận khiến nội tạng Lâm Phong như muốn vỡ tung bởi áp lực ghê gớm.

Khi chân chạm đất lần nữa, không khí xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

Mùi hương hoa lan thanh khiết hòa quyện cùng mùi ẩm mốc của đá cổ xưa tạo nên một bầu không khí kỳ lạ khó tả.

Ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ những cụm tinh thể pha lê treo lơ lửng trên trần hang động chiếu rọi khắp nơi, làm cho mọi thứ trở nên lung linh huyền ảo.

Lâm Phong sững sờ nhìn quanh mình.

Đây không phải là thế giới tu tiên hỗn loạn mà hắn vừa rời khỏi vài giây trước.

Nơi đây yên tĩnh đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ những nhũ đá phía trên vang lên đều đặn như nhịp đập của trái tim khổng lồ ẩn náu đâu đó trong lòng đất sâu thẳm.

[CẢNH BÁO: MÔI TRƯỜNG BẤT ỔN ĐỊNH], hệ thống tiếp tục hiển thị thông báo với màu sắc nhấp nháy nguy hiểm, [KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG DI CHUYỂN ĐẾN VÙNG AN TOÀN TRONG 10 GIÂY].

Những con số đếm ngược bắt đầu xuất hiện góc trái tầm nhìn: 9.8.7.

Lâm Phong không cần phải suy nghĩ twice.

Bản năng sinh tồn thúc đẩy đôi chân cậu chạy về phía trước, xuyên qua những cánh rừng pha lê mọc chen chúc dày đặc.

Mỗi bước đi đều làm rung động nhẹ nhàng các tinh thể xung quanh, tạo nên hòa âm kỳ diệu vang vọng trong hang động rộng lớn này.

Khi đồng hồ đếm ngược còn lại 3 giây, Lâm Phong lao vào một hốc đá nhỏ nằm ẩn sau bức tường rêu xanh mướt mát.

Ngay lập tức, những tia sáng màu tím bắt đầu quét qua không gian bên ngoài như những lưỡi kiếm vô hình đang tìm kiếm mục tiêu để thanh trừng.

[CẢNH BÁO: VÙNG AN TOÀN ĐƯỢC XÁC NHẬN], thông báo mới hiện ra với màu xanh lá cây dịu mắt hơn nhiều so với trước đó, [PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG.

HOÀN THÀNH].

Một bản đồ ba chiều xuất hiện trong tầm nhìn của hắn, cho thấy cấu trúc phức tạp của khu vực hang động này.

Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra rằng mình vẫn còn nguyên vẹn về mặt thể xác.

Tuy nhiên, linh lực bên trong kinh mạch đã giảm đi đáng kể so với lúc bước vào nơi đây.

Cậu ngồi xuống trên nền đá lạnh lẽo, đóng chặt hai mắt lại để hồi phục tinh thần sau cú sốc vừa rồi.

Mọi thứ đều không như những gì hắn tưởng tượng trước đó.

Nếu phiên bản 7 thực sự muốn xóa bỏ hắn thì tại sao lại cho phép tồn tại trong khu vực an toàn này?

Câu hỏi ấy xoay vòng trong đầu Lâm Phong giống như một cơn bão nhỏ đang hình thành giữa tâm trí hỗn loạn của cậu.

Trong khi chờ đợi hệ thống ổn định trở lại, Lâm Phong quyết định kiểm tra trạng thái hiện tại của mình thông qua giao diện người dùng quen thuộc.

Những con số và chỉ số hiển thị ra trước mắt khiến hắn phải nín thở ngạc nhiên vì sự thay đổi đột ngột mà không ai giải thích được nguyên nhân gốc rễ.

[LEVEL: 12 -> 7] [HỆ THỐNG PHẢN ĐỒI: HOẠT ĐỘNG KHÔNG ỔN ĐỊNH] [KỸ NĂNG CỐT LÕI: MẤT HIỆU SỬ DỤNG TẠM THỜI] Sự sụt giảm cấp độ này không chỉ đơn thuần là mất mát sức mạnh vật lý mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tu luyện của Lâm Phong.

Những công pháp cao siêu trước đây giờ đã trở thành ký ức xa vời, như thể chưa từng tồn tại trong đời hắn bao giờ vậy ấy.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả chính là cảm giác trống rỗng phía sau những con số khô khan đó.

Hắn nhớ lại buổi sáng sớm hôm qua khi còn đang luyện tập kiếm ý dưới gốc cây cổ thụ gần cửa động Tử Hà dẫn cậu đến.

Ánh nắng vàng óng ả chiếu xuống vai áo vải thô của hắn, mang theo cảm giác bình yên hiếm hoi giữa cuộc sống đầy rẫy nguy hiểm nơi đây.

Giờ thì tất cả đã tan biến vào hư không chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi.

Lâm Phong đứng dậy chậm rãi, bàn tay run rẩy chạm lên bề mặt đá lạnh giá trước mặt mình.

Những vân đá tự nhiên tạo thành họa tiết giống như những con rồng đang cuộn mình nghỉ ngơi sau trận chiến khốc liệt nào đó trong quá khứ xa xôi của thế giới này.

Hình ảnh ấy khiến lòng hắn chợt chùng xuống vì cảm giác cô đơn tột độ bao trùm lấy tâm hồn nhạy cảm vốn dĩ dễ bị tổn thương của cậu.

Bỗng nhiên, một giọng nói khác vang lên từ phía sau lưng Lâm Phong, làm cho cả người cậu giật mình kinh hãi suýt nữa thì ngã ngồi bệt xuống đất lạnh cứng đờ nơi đây mà không hề hay biết trước đó chút nào về sự hiện diện bí ẩn này cả.

"Ngươi đã tìm thấy lối ra rồi sao?" Lâm Phong quay đầu lại thật nhanh để nhìn xem ai đang đứng ở phía sau mình trong bóng tối mờ ảo của hang động rộng lớn đầy rẫy những nguy cơ tiềm tàng khôn lường chưa từng được khám phá cho đến tận bây giờ mới biết rõ ràng thêm nhiều điều nữa về thế giới kỳ lạ này qua góc nhìn khác biệt hoàn toàn so với trước kia rất lâu rồi khi còn nhỏ xíu ngây thơ tin tưởng vào mọi thứ xung quanh mình một cách mù quáng không suy nghĩ kỹ càng đâu cần phải làm gì cả chỉ việc sống mà thôi vậy nên bây giờ mới hiểu ra được nhiều điều quan trọng hơn trong cuộc đời tu luyện đầy rẫy những cạm bẫy chết người đang chờ đợi phía trước mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách lớn lao đối với bất kỳ ai muốn đạt đến đỉnh cao của đạo quả vô thượng siêu việt tuyệt đỉnh này cả chứ không đơn giản dễ dàng chút nào đâu.

còn gì nữa thì mình sẽ kể tiếp cho các bạn nghe thêm nhiều câu chuyện thú vị khác nữa.

xin cảm ơn mọi người đã theo dõi chương truyện vừa rồi và hẹn gặp lại trong những phần sau thật sự rất vui được chia sẻ cùng cộng đồng yêu thích thể loại tu tiên hệ thống đặc sắc này luôn luôn ủng hộ tác giả để có thêm động
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập