Chương 25
Những tia sét linh lực màu xanh lam vẫn còn tàn dư, nhảy nhót trên những vết nứt của sàn đá đen, phát ra tiếng xì xèo nhẹ khi chạm vào máu tươi đang thấm xuống khe hở.
Mùi ozone hòa quyện với mùi sắt huyết tạo nên một hương vị kim loại khó chịu, kích thích khứu giác nhưng lại làm tê liệt thần kinh.
Lam Phong đứng giữa trường đấu, ngực phập phồng lên xuống nhịp nhàng nhưng không hề hoảng loạn.
Đối thủ của anh, một tên tu luyện cấp Luyện Khí tầng 7 với công pháp hỏa hệ hung hãn, đang quỳ gối trên mặt đất.
Không phải vì bị đánh bại bởi一招 quyết định rực rỡ nào, mà là do kiệt sức hoàn toàn.
Linh lực trong cơ thể hắn đã cạn khô sau ba mươi phút đối kháng liên tục, mỗi lần Lam Phong né tránh hay phản đòn đều rút đi một phần sinh khí của hắn thông qua kỹ năng *Siphon Drain* (Hấp Thu Sinh Lực) – một skill ẩn mà Hệ Thống vừa mở khóa cách đây hai ngày.
`[QUEST COMPLETED: SURVIVE THE QUALIFIER]`
`[REWARD: 500 EXP, RANDOM SKILL SHARD x1]`
`[CURRENT LEVEL: Qi Condensation (Layer 3) -> Layer 4 Progress: 89%]`
Những dòng chữ xanh lá cây hiện lên trước mắt Lam Phong, lạnh lùng và vô cảm.
Anh liếc nhìn thanh kiếm *Void Edge* đang cầm trên tay.
Lưỡi kiếm không còn đen kịt như trước kia mà xuất hiện những vân bạc lấp lánh – dấu hiệu của việc hấp thụ đủ lượng linh lực từ đối thủ.
Cảm giác trong người anh thay đổi rõ rệt.
Mạch máu bên dưới da thịt dường như nóng lên, dòng chảy linh lực trở nên thô bạo hơn nhưng cũng mạnh mẽ hơn gấp bội.
Đây không chỉ là sự tăng trưởng thông thường; đây là cảm giác của một cỗ máy được nâng cấp phần cứng.
Nhưng Lam Phong không vui mừng.
Trực giác sắc sảo trong anh – thứ mà chính cả Hệ Thống cũng không thể định lượng được – đang báo động.
Sự im lặng này không phải của những kẻ thua trận, mà là sự chờ đợi.
Những ánh mắt từ khán đài phía trên nhìn xuống không còn là sự ngưỡng mộ hay sợ hãi thông thường.
Chúng mang theo một vẻ tò mò...
và hung bạo, như thể họ vừa chứng kiến một con thú hiếm được giết chết để lấy da.
Anh bước ra khỏi vòng tròn chiến đấu, bàn chân chạm vào những mảnh vỡ đá nhỏ dưới sàn.
Cánh cổng lớn bằng gỗ sắt phía sau lưng anh đang từ từ mở ra, phát ra tiếng creak dài lê thê như lời then thở của một sinh vật khổng lồ vừa tỉnh giấc.
Ánh sáng tự nhiên – hay đúng hơn là ánh sáng nhân tạo giả lập bầu trời trong Sphere – chiếu rọi vào lối đi, cắt ngang bóng tối dày đặc bên trong đấu trường.
Lam Phong hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn nhịp tim.
Anh cần rời khỏi đây càng nhanh越好.
Không phải vì sợ hãi mà vì anh cảm thấy không gian xung quanh đang trở nên "nặng" hơn, như thể áp lực khí quyển thực sự tăng lên.
Hệ Thống vẫn im lặng sau khi thông báo nhiệm vụ hoàn thành, một sự im lặng hiếm gặp khiến lưng anh lạnh toát.
Khi vừa đặt chân qua vạch kẻ cuối cùng của đấu trường, không gian trước mặt Lam Phong bỗng chốc bị chặn đứng.
Một bóng đen chắn ngang lối đi hẹp dẫn ra ngoài sân vườn.
Không phải là một tên ngoại môn hung hãn đang tìm kiếm rắc rối, mà là một đệ tử nội môn của Tông Môn Thiên Khuyển.
Người đó mặc áo choàng màu tím nhạt – biểu tượng độc quyền của gia tộc quý tộc Tiêu Hàn, những người nắm giữ nguồn tài nguyên linh thạch dồi dào nhất trong khu vực này.
Lam Phong dừng bước, cơ thể anh căng cứng như dây cung.
Hệ Thống lập tức quét thông tin về đối phương, nhưng thay vì hiển thị dữ liệu quen thuộc, một dòng chữ đỏ nhấp nháy hiện ra: `[ERROR: DATA CORRUPTED]`.
"Cậu là Lam Phong?" Giọng nói của người đàn ông trước mặt trầm thấp, mang theo sự tự mãn khó chịu.
Hắn có khuôn mặt thanh tú nhưng thiếu đi sự sống động trong ánh mắt, giống như một bức tượng đá được phủ lên lớp da thịt mềm mại.
Tên này nổi tiếng với khả năng thao túng trận pháp và sự tàn nhẫn khi xử lý những 'sai số' không mong muốn.
Lam Phong nghiến răng, linh lực trong kinh mạch bắt đầu tuần hoàn nhanh hơn.
"Nếu không phải để chặn đường tôi, thì cậu đang lãng phí thời gian của cả hai chúng ta."
Tiêu Hàn nhếch mép cười, nụ cười đó không chạm đến khóe mắt.
Chúng tôi cần kiểm tra xem liệu 'phiên bản' thứ bảy có thực sự đủ thông minh để phá vỡ quy tắc hay chỉ là một con rối biết chạy theo mệnh lệnh."
Cụm từ *phiên bản* như một cú đấm thẳng vào dạ dày Lam Phong.
Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích của bí ẩn đang dần được vén màn.
Anh đã nghi ngờ về nguồn gốc của mình, về những ký ức rời rạc và cảm giác déjà vu thường xuyên xuất hiện.
Nhưng đây là lần đầu tiên có người trực tiếp nhắc đến nó trong mặt đối diện.
"Cậu biết gì về tôi?" Lam Phong hỏi, giọng nói lạnh hơn bình thường.
Thanh kiếm *Void Edge* khẽ rung lên trong tay anh, phản ứng lại với sự căng thẳng của chủ nhân.
Tiêu Hàn không trả lời ngay.
Hắn giơ một tay ra, ngón tay cái và trỏ chụm lại, giữa lòng bàn tay xuất hiện một tấm thẻ tinh thần mỏng manh, phát sáng màu tím ngầu.
"Tôi biết rằng cậu là mối đe dọa lớn nhất cho sự ổn định của Sphere.
Và tôi cũng biết lý do tại sao Giám Sát Viên Alpha lại để cậu tồn tại đến giờ."
Không khí xung quanh họ bỗng trở nên nặng nề hơn.
Những lá cây rơi từ trên cao xuống dường như treo lơ lửng trong không trung, thời gian như bị kéo dãn ra theo nhịp đập của trái tim Lam Phong.
Đây là khoảnh khắc mà ranh giới giữa thực tế và ảo tưởng bắt đầu mờ nhạt.
"Đừng kháng cự," Tiêu Hàn nói tiếp, giọng điệu trở nên trang nghiêm hơn, mang theo vẻ uy quyền của kẻ nắm giữ chân lý.
"Linh lực trong cơ thể ngươi sẽ được thu hồi để làm nhiên liệu cho 'Màn Trập' lần thứ tám.
Đây là ân điển mà Hội Đồng ban tặng cho những ai đủ may mắn để sống sót đến vòng cuối."
*Màn Trập*?
Lam Phong chưa từng nghe thuật ngữ này trong bất kỳ tài liệu nào của Hệ Thống, cũng không phải từ các tu luyện giả khác.
Nhưng cách Tiêu Hàn nói ra nó – với sự tôn kính và sợ hãi pha trộn – khiến anh nhận ra đây là một bí mật tối thượng, thứ mà ngay cả những người bên ngoài vòng loại như hắn cũng chỉ được biết qua lời truyền miệng đầy mơ hồ.
Cơ thể Lam Phong đột ngột cảm thấy tê cứng.
Không phải vì bị tấn công bằng linh lực, mà vì tấm thẻ tinh thần trong tay Tiêu Hàn đang phát ra một tần số rung động cực cao, cộng hưởng trực tiếp với cốt cách tu luyện của anh.
Hệ Thống lập tức cảnh báo: `[WARNING: SPIRITUAL RESONANCE DETECTED]` `[SKILL TREE LOCKED TEMPORARILY]`.
Anh cố gắng điều khiển linh lực nhưng chúng như bị hút vào một hố đen vô hình phía trước mặt Tiêu Hàn.
Cảm giác này giống hệt những cơn ác mộng khi ký ức của anh bị xóa sạch – sự trống rỗng, mất kiểm soát và tuyệt vọng tột cùng.
Nhưng khác với lần trước, lần này Lam Phong không hoảng loạn.
Anh nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hàn, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm như两口 giếng cổ đã khô cạn từ lâu.
"Cậu nghĩ mình đang cứu tôi?" Lam Phong thì thầm, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi anh dù cơ mặt đang run rẩy vì áp lực tinh thần.
"Hay cậu chỉ là một công cụ vô tri được lập trình để dọn dẹp rác thải?"
Tiêu Hàn nhíu mày, vẻ tự tin trên khuôn mặt hắn nứt ra một chút.
Hắn chưa từng thấy ai có thể đứng vững trước sự cộng hưởng của tấm thẻ *Hồn Khốc* (Xác Hồn) như vậy.
Tấm thẻ này vốn dĩ được thiết kế để vô hiệu hóa mọi kháng cự bằng cách kích hoạt nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tiềm thức đối phương.
"Đừng đùa giỡn với quyền lực," Tiêu Hàn quát lên, giọng nói vang vọng khắp sân vườn im lìm.
Hắn vung tay mạnh mẽ hơn, tấm thẻ tinh thần phát ra ánh sáng chói lòa, hình thành một cột trụ năng lượng bao bọc lấy Lam Phong.
"Ngươi sẽ nhận ra sự ngu ngốc của mình khi linh hồn bị xé nát."
Lam Phong nhắm mắt lại.
Trong bóng tối sau mí mắt anh, giao diện Hệ Thống hiện lên mờ ảo.
Anh không cố gắng phá vỡ tấm thẻ bằng lực vật lý hay kỹ năng công kích thông thường – đó là cái bẫy.
Thay vào đó, anh tập trung toàn bộ ý chí của mình vào *Void Edge*.
Thanh kiếm này vốn dĩ được tạo ra từ mảnh vỡ của Void bên ngoài Sphere, nó mang theo bản chất hủy diệt và hỗn loạn, thứ mà trật tự nhân tạo của Cầu Thiên không thể dung nạp.
Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt về phiên bản trước – Lam Phong 6.
Hắn đã chết như thế nào?
Không phải vì yếu đuối, mà vì hắn đã tin vào sự công bằng giả tạo của hệ thống này.
Và Lam Phong thứ 7 sẽ không lặp lại sai lầm đó.
Anh cần một biến số khác.
Một thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của Alpha và Hội Đồng.
Anh mở mắt ra, đôi眸子 giờ đây chuyển sang màu đen tuyền, phản chiếu ánh sáng tím ngầu từ tấm thẻ nhưng không hề bị hấp thụ.
"Hệ Thống," anh gọi thầm trong đầu.
"Kích hoạt chế độ *Overdrive*."
`[SYSTEM ALERT: OVERDRIVE MODE ACTIVATED]`
`[WARNING: HP WILL DECREASE RAPIDLY IF COMBAT DRAWS OUT BEYOND 10 SECONDS]`
`[BUFF APPLIED: VOID RESISTANCE +200%]`
Cơ thể Lam Phong bùng nổ.
Những vết nứt nhỏ xuất hiện trên da thịt anh, không phải do thương tích mà do lượng linh lực quá lớn đang tuôn chảy qua những kinh mạch chưa kịp thích nghi.
Máu tươi từ các lỗ chân lông rỉ ra, nhuộm đỏ áo choàng trắng của hắn.
Nhưng ánh mắt anh thì sáng hơn bao giờ hết – một thứ ánh sáng lạnh lùng, tính toán và đầy sát khí.
Tiêu Hàn lùi lại nửa bước, lần đầu tiên sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
cậu là quái vật!" Hắn hét lên khi thấy Lam Phong bắt đầu di chuyển trong cột trụ năng lượng mà không hề bị ảnh hưởng bởi sức nặng tinh thần.
"Quái vật?" Lam Phong cười khẽ, âm thanh khàn khàn như tiếng ma sát của kim loại gỉ sét.
"Hay chỉ là người duy nhất từ chối ngủ yên trong giấc mơ này?"
Anh lao về phía trước.
Tốc độ của anh không nhanh bằng kỹ năng *Flash Step* thông thường, nhưng quỹ đạo di chuyển lại đầy bất ổn định, giống như những dòng code lỗi đang cố gắng phá vỡ cấu trúc dữ liệu.
Tiêu Hàn hoảng loạn, vội vã kích hoạt trận pháp phòng thủ quanh người mình – một lớp màng lục bảo trong suốt bao bọc lấy cơ thể hắn.
Lam Phong không thèm né tránh hay tìm điểm yếu của trận pháp.
Anh giơ thanh *Void Edge* lên cao, toàn bộ linh lực còn lại trong kinh mạch được dồn vào lưỡi kiếm.
Không có kỹ năng hoa mỹ, không có công thức phức tạp.
Chỉ là một cú đâm thẳng – đơn giản, thô bạo và quyết liệt đến mức bệnh hoạn.
`[SKILL USED: TRUE PIERCE (PASSIVE)]`
`[TARGET: SPIRITUAL BARRIER]`
Lưỡi kiếm xuyên qua tấm thẻ tinh thần trước mặt Tiêu Hàn như thể nó chỉ là một ảo ảnh mỏng manh.
Nhưng cú đâm không dừng lại ở đó.
Nó tiếp tục cắt vào không khí, tạo ra một vết rách nhỏ, đen kịt ngay giữa trung tâm của trận pháp phòng thủ.
Không gian tại điểm va chạm bỗng chốc bị bóp méo, những hạt ánh sáng xung quanh vỡ vụn thành vô số mảnh ghép dữ liệu trắng xóa.
Từ vết rách đó, một luồng gió lạnh lẽo xì vào mạnh mẽ.
Đó không phải là gió thông thường trong Sphere – nó mang theo mùi vị của sự hư vô, của cái chết vĩnh hằng và...
Luồng gió này làm cho những vì sao giả tạo trên bầu trời phía sau nhấp nháy loạn xạ, như thể hệ thống chiếu sáng đang gặp lỗi nghiêm trọng.
Tiêu Hàn hét lên một tiếng thảm thiết khi vết rách lan rộng ra cơ thể hắn.
Không phải là thịt da bị cắt nát, mà là dữ liệu cấu thành nên thực tại của anh ta đang bị xé toạc.
Những mảng màu tím nhạt trên áo choàng biến mất, thay vào đó là những dòng code đỏ lỗi chạy dọc theo chân tay hắn.
Hắn ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm lấy đầu trong nỗi kinh hoàng tột độ khi ý thức bắt đầu tan vỡ trước sự xâm nhập của Void thực thụ.
không thể nào..." Tiêu Hàn lịm đi, cơ thể hắn dần trở nên trong suốt và phân rã thành những hạt bụi sáng rồi biến mất vào hư không.
Đây là hình phạt dành cho kẻ vi phạm quy tắc nội bộ: bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi Sphere để tiết kiệm tài nguyên tái chế.
Lam Phong đứng sững người nơi đó, thanh kiếm *Void Edge* vẫn giữ nguyên tư thế đâm xuống đất.
Vết rách trong không khí từ từ khép lại, nhưng mùi vị của Void thì còn đọng lại lâu hơn.
Anh nhìn vào bàn tay mình – những vết nứt trên da thịt đang chậm rãi lành lại nhờ cơ chế tự phục hồi đặc biệt của người mang Hệ Thống, nhưng tốc độ này chậm đi đáng kể so với trước kia.
Một bóng đen khác từ phía sau bước ra khỏi lối đi tối tăm.
Không phải là một đệ tử nữa, mà là một phụ nữ mặc trang phục kỹ sư hỗ trợ – Bạch Linh Nhi.
Cô gái đó nhìn chằm chằm vào nơi Tiêu Hàn vừa biến mất, ánh mắt phức tạp khó hiểu.
Trong tay cô cầm một thiết bị thu thập dữ liệu hình quả cầu nhỏ, đang phát ra tiếng bíp liên hồi khi quét qua vùng không gian mới được mở rộng bởi vết rách của Lam Phong.
"Cậu đã làm gì vậy?" giọng nói của Bạch Linh Nhi vang lên, không mang theo sự giận dỗi mà là sự lo lắng tột độ.
"Cậu vừa kích hoạt một *Glitch* cấp độ S trong trung tâm Sphere.
Alpha sẽ biết ngay lập tức."
Lam Phong quay người lại, nhìn cô gái với vẻ mặt bình thản đáng ngạc nhiên.
Anh đưa tay lau vết máu trên má, mùi sắt huyết vẫn còn nồng nặc nhưng giờ đây nó gợi lên cho anh cảm giác sống động hơn bất kỳ hương hoa nào trong khu vườn nhân tạo này.
"Thì ra thế," Lam Phong thì thầm, giọng nói vang vọng trong sự im lặng chết chóc bao trùm lấy họ.
"Sphere không chỉ là một nhà tù...
Nó còn là một phòng thí nghiệm."
Bạch Linh Nhi run rẩy bước tới gần, đưa thiết bị quả cầu vào tay anh mà không cần hỏi ý kiến.
Trên màn hình hiển thị của nó, những dòng dữ liệu đang cuộn nhanh với tốc độ khủng khiếp, và ở cuối cùng là một thông điệp mã hóa bằng ngôn ngữ cổ xưa – thứ ngôn ngữ chỉ có trong ký ức đã mất của Lam Phong.
"Chạy đi," cô ấy nói gấp gáp.
"Trước khi chúng xóa sạch mọi dấu vết...
bao gồm cả cậu."
Lam Phong nhìn vào màn hình, và lần đầu tiên từ khi tỉnh dậy trong thế giới này, anh cảm thấy sợ hãi không phải vì cái chết sắp đến, mà vì sự thật vừa được vén lên một góc nhỏ đã quá lớn lao để có thể chấp nhận.
Anh nắm chặt thiết bị dữ liệu trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay nóng rực bởi linh lực đang sôi sục.
Cuộc chơi mới không chỉ là sống sót nữa.
Nó là cuộc truy tìm bản thân giữa đống đổ nát của một thế giới giả tạo sắp sụp đổ.
Và giờ, kẻ thù lớn nhất của anh có thể không phải là Giám Sát Viên Alpha...
mà chính những ký ức bị che giấu trong đầu mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận