Chương 24
Đây là nơi linh lực bị bóp méo, nơi quy luật vật lý và phép tu tiên giao thoa hỗn loạn như một cơn bão dữ dội bị giam cầm trong chai lọ thủy tinh vỡ.
Lam Phong bước vào bóng tối, đôi chân trần chạm xuống lớp rêu đen sẫm phát ra ánh sáng xanh lét yếu ớt.
Mỗi bước đi đều kích hoạt hiệu ứng *Stealth Buff* cấp độ 3 mà Hệ Thống vừa cập nhật: .
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sự vô hình này là thị giác của anh đang bị侵蚀 (xâm thực).
Màn hình HUD trước mắt Lam Phong dần chuyển sang màu đỏ máu, các chỉ số HP và MP biến dạng thành những ký tự cổ xưa, khó hiểu, như thể Hệ Thống đang cố gắng thông qua một ngôn ngữ mà chính nó cũng không còn kiểm soát được.
Những con số nhảy múa loạn xạ, đôi khi hiện lên là cảnh giới tu luyện, đôi lại hóa thành dòng máu chảy ngược trên màn hình hiển thị ảo.
"Hệ Thống, loại bỏ nhiễu tín hiệu," Lam Phong lẩm bẩm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc của rừng sâu.
Giọng anh lạnh lùng, thiếu đi sự run rẩy mà một người bình thường sẽ có khi đối mặt với cái vô hình.
"Điều chỉnh lại độ tương phản linh lực."
`[SYSTEM ERROR: VISUAL CORTEX COMPROMISED]`
`[RECALIBRATING...
15%...]`
Một tiếng rè điện刺耳 vang lên trong đầu Lam Phong, khiến anh nhíu mày.
Anh dừng bước, giơ tay phải ra trước mặt.
Bàn tay của anh trông bình thường dưới ánh sáng xanh lét của rừng rêu, nhưng trên màn hình HUD, nó được bao quanh bởi một lớp lưới dữ liệu đỏ thẫm — dấu hiệu cho thấy linh lực Void đang thấm vào cơ thể anh từ khi anh sử dụng kỹ năng *Void Edge* ở bầu trời.
Anh không sợ hãi.
Sự tò mò thuần khiết sâu thẳm trong con người phiên bản thứ 7 này trỗi dậy, lấn át nỗi kinh hoàng của lý trí.
Lam Phong muốn biết điều gì nằm phía sau bức màn thực tại giả tạo này.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó cổ xưa đang quan sát anh từ giữa những tán cây sẫm đen.
Không phải là quái thú dungeon thông thường với thanh máu (HP bar) hiển thị rõ ràng, mà là một sự tồn tại trừu tượng, giống như một lỗi trong mã nguồn thế giới.
`[NEW ENVIRONMENT DETECTED: THE GLITCH FOREST]`
`[WARNING: SPHERE INTEGRITY AT 84% IN THIS SECTOR]`
`[QUEST UPDATED: FIND THE SOURCE OF CORRUPTION]`
`[REWARD: UNKNOWN DATA FRAGMENT]`
Lam Phong mỉm cười, một nụ cười mỏng manh và đáng sợ.
"Nguồn gốc sự thối nát," anh thì thầm.
Anh bước tiếp vào sâu hơn trong bóng tối, nơi những thân cây khổng lồ có vỏ sần sùi như da người đang co giật nhẹ theo nhịp đập của trái tim thế giới này.
Càng đi sâu vào rừng Hắc Khúc, không khí càng trở nên nặng nề và dày đặc mùi ozone cùng với hương vị kim loại tanh tưởi của máu khô.
Lam Phong phát hiện ra rằng những thân cây ở đây không sinh trưởng theo quy luật tự nhiên mà mọc lên từ các khối lập phương đá đen vỡ vụn — tàn dư của một cấu trúc kiến trúc cũ kỹ, bị rừng rậm nuốt chửng qua hàng thiên niên kỷ.
Anh chạm tay vào vỏ cây gần nhất.
Lập tức, hệ thống cảnh báo đỏ rực bùng nổ trong tầm nhìn của anh.
`[TOUCH ALERT: CORRUPTED DATA NODE]`
`[ANALYZING...]`
`[MATCH FOUND: USER LAM PHONG - VERSION 1 MEMORY TRACE]`
Lam Phong cứng đờ.
Anh rút tay lại, nhưng hình ảnh trong đầu anh đã bị tiêm nhiễm một đoạn ký ức ngắn ngủi và đau đớn.
Không phải của chính anh hiện tại, mà là của ai đó khác — hay đúng hơn, là phiên bản trước của chính anh.
Trong chớp mắt, Lam Phong thấy mình đứng giữa một trận chiến dữ dội.
Một người đàn ông có gương mặt giống hệt anh đang cầm thanh kiếm *Void Edge*, nhưng ánh mắt đầy tuyệt vọng thay vì lạnh lùng.
Người đàn ông đó đang hét lên điều gì đó khi bầu trời sụp đổ.
Tiếng hét ấy vang vọng trong tâm trí Lam Phong: *"Đừng tin vào Hệ Thống!
Nó không phải là công cụ, nó là nhà tù!"*
Cơn đau đầu dữ dội khiến anh quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu.
Linh lực bên trong kinh mạch của anh chảy ngược lại, tạo ra một cảm giác bỏng rát như lửa đốt.
Nhưng Lam Phong không hét lên.
Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau, dùng nó làm nhiên liệu để duy trì tỉnh táo.
Trực giác sắc sảo của anh mách bảo rằng đây không phải là ảo ảnh ngẫu nhiên mà là một bẫy — hoặc có thể là một manh mối được chôn giấu cẩn thận bởi những kẻ tiền nhân đã thất bại trước đó.
Anh đứng dậy, lau máu chảy từ khóe miệng do áp lực linh lực quá tải.
Ánh mắt anh sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Anh nhận ra rằng Hệ Thống đang cố gắng che giấu thứ gì đó ngay dưới chân mình.
Những ký tự cổ xưa trên HUD không còn là lỗi nữa mà đang sắp xếp thành một bản đồ, dẫn lối đến trung tâm của khu rừng này.
`[SYSTEM BUFF APPLIED: PAIN RESISTANCE +50%]`
`[NEW SKILL AVAILABLE: DATA HARVESTING (PASSIVE)]`
Lam Phong nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.
Anh không cần sự giúp đỡ từ Hệ Thống để chịu đựng nỗi đau, nhưng anh chấp nhận món quà này vì nó hữu ích.
Sự tính toán lạnh lùng trở lại chiếm lấy tâm trí anh.
Nếu những phiên bản trước đã để lại dấu vết ở đây, thì có nghĩa là họ cũng từng tìm đến nơi này.
Và nếu họ thất bại, điều đó không có nghĩa là con đường này sai lầm — mà chỉ đơn giản là họ chưa đủ mạnh, hoặc chưa đủ tàn nhẫn để hoàn thành nó.
Lam Phong tiếp tục tiến sâu vào trung tâm rừng Hắc Khúc.
Tại đây, không gian dường như bị bẻ cong.
Những thân cây khổng lồ uốn lượn tạo thành một vòng tròn kỳ lạ, và ở giữa vòng tròn đó là một hồ nước đen ngòm, tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Mặt hồ phản chiếu bầu trời đỏ thẫm giả tạo bên trên, nhưng trong độ sâu của nó, Lam Phong nhìn thấy những vì sao thật sự — những lỗ hổng nhỏ li ti xuyên qua lớp màng năng lượng của Sphere, để lộ ra Void mênh mông bên ngoài.
Anh bước đến mép hồ, cúi xuống quan sát.
Hình ảnh phản chiếu của anh trên mặt nước không phải là một thiếu niên tu luyện bình thường mà là một bóng tối đang cười nhạo thực tại.
Đôi mắt trong hình ảnh đó phát sáng màu tím nhạt — dấu hiệu cho thấy linh lực Void đã thấm sâu vào huyệt đạo chủ yếu của anh.
"Ngươi đến sớm hơn dự kiến," một giọng nói vang lên, không phải từ phía sau lưng Lam Phong mà trực tiếp từ chính hồ nước đen.
Lam Phong quay người lại nhanh chóng, thanh kiếm *Void Edge* hiện hình trong tay với một tiếng rít dài đáng sợ.
Nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có những bóng cây đang lay động dưới cơn gió vô hình.
"Ra khỏi nơi ẩn nấp," Lam Phong nói, giọng trầm và đầy uy lực.
"Ta biết ngươi đang quan sát."
Một bóng người bước ra từ giữa hồ nước đen như thể vừa mới được tạo thành từ mực tàu.
Đó là một thiếu nữ mặc áo choàng trắng bẩn thỉu, tóc dài rối bời che khuất phần lớn khuôn mặt.
Khi cô ta ngẩng đầu lên, Lam Phong nhận ra đôi mắt của Bạch Linh Nhi — nhưng không phải Linh Nhi mà anh biết.
Đôi mắt đó trống rỗng, không có đồng tử, chỉ còn lại hai chấm xanh lam phát sáng từ công nghệ cybernetic bị lỗi.
"Lam Phong," 'Linh Nhi' nói, giọng điệu máy móc và lạnh lẽo.
"Ngươi đang làm hỏng cấu trúc dữ liệu của Sphere.
Hãy quay về trước khi Giám Sát Viên Alpha xóa bỏ ngươi vĩnh viễn."
"Đừng gọi ta bằng tên đó nếu ngươi không phải là cô ấy," Lam Phong đáp lại, mắt anh nheo hẹp.
Anh nghi ngờ đây chỉ là một ảo ảnh hoặc một bản sao dữ liệu được tạo ra bởi Hệ Thống để dụ dỗ anh.
"Ngươi đang cố bảo vệ thứ gì?
Sự ổn định giả tạo hay sự nô lệ vĩnh cửu?"
'Bản sao' Linh Nhi bước về phía trước, mỗi bước chân của cô ta đều khiến mặt hồ đen rung động mạnh mẽ.
"Sự thật là một bệnh tật, Lam Phong.
Chúng tôi chữa trị cho nhân loại bằng cách xóa bỏ ký ức đau khổ.
Ngươi đang mang theo virus của sự tự do — và nó sẽ giết chết tất cả mọi người bên trong Sphere."
Lam Phong cười khẽ.
Sự mỉa mai trong nụ cười đó khiến 'Linh Nhi' dừng lại, dường như bị kích hoạt một phản ứng lỗi.
Hay là giải pháp?
Chỉ có những kẻ yếu đuối mới sợ tự do," anh nói, tiến về phía trước đối đầu với cô ta.
Cuộc giao tranh nổ ra không chút预警 (cảnh báo).
'Linh Nhi' lao vào Lam Phong với tốc độ kinh hoàng, những ngón tay của cô ta biến thành những lưỡi dao năng lượng sắc bén.
Lam Phong né tránh bằng cách sử dụng kỹ năng *Void Step*, di chuyển trong bóng tối giữa các khung hình dữ liệu.
Mỗi khi anh chạm vào 'Linh Nhi', hệ thống HUD hiển thị thông tin lạ lùng: `[TARGET HP: INFINITE]`, `[DEFENSE: CONCEPTUAL]`.
Đây không phải là một sinh vật sống, mà là một khái niệm được mã hóa — ý chí bảo vệ của Sphere hiện thân.
"Ngươi không thể đánh bại tôi," 'Linh Nhi' nói trong khi liên tục tấn công, những lưỡi dao năng lượng cắt xé không khí xung quanh Lam Phong.
"Tôi là sự từ chối chấp nhận thực tại đau đớn.
Tôi là bình yên."
"Bình yên của một con vật nuôi trong chuồng!" Lam Phong hét lên, anh tập trung linh lực vào thanh kiếm *Void Edge*.
Cơn đau đầu dữ dội trở lại khi anh cố gắng kết nối với ký ức của phiên bản thứ 1 mà anh vừa thu thập được.
Anh nhớ lời cảnh báo: *"Đừng tin vào Hệ Thống!"*
Thay vì phòng thủ, Lam Phong chủ động lao vào giữa những lưỡi dao của 'Linh Nhi'.
Những vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên cơ thể anh, máu chảy ra nhưng ngay lập tức bị hấp thụ bởi thanh kiếm Void.
Anh đang hy sinh HP (điểm mạng) để trao đổi lấy vị trí và dữ liệu.
`[HP CRITICAL: 15%]`
`[SYSTEM WARNING: USER WILLPOWER EXCEEDS LIMIT AGAIN]`
Lam Phong đâm thẳng thanh kiếm vào ngực của 'Linh Nhi'.
Không có cảm giác chạm vào thịt da, mà là một sự kháng cự mạnh mẽ như đâm vào tường năng lượng dày đặc.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh nhấn chìm toàn bộ linh lực còn sót lại và những mảnh ký ức đau khổ mà anh đã tích lũy được từ các phiên bản trước vào lưỡi kiếm.
"Ta chấp nhận nỗi đau!" Lam Phong gầm lên, giọng nói của anh vang vọng khắp khu rừng Hắc Khúc như một lời nguyền giải phóng.
"Và ta sẽ dùng nó để cắt đứt những xiềng xích này!"
Thanh kính *Void Edge* phát ra ánh sáng tím sẫm, xé toạc lớp vỏ bảo vệ khái niệm của 'Linh Nhi'.
Cô ta lùi lại, khuôn mặt máy móc bắt đầu vỡ vụn thành những mảnh dữ liệu số hóa.
Trong khoảnh khắc trước khi tan biến hoàn toàn, đôi mắt xanh lam trống rỗng của cô ta bỗng chốc lấp đầy một cảm xúc nhân tính — sự thương xót.
"Hãy cẩn thận," giọng nói cuối cùng vang lên trong đầu Lam Phong, không còn máy móc mà lại rất thật, rất giống Linh Nhi thực sự.
đang đến."
'Linh Nhi' tan biến hoàn toàn vào hư không, chỉ để lại những mảnh dữ liệu xanh lam lơ lửng trong không khí như tuyết rơi.
Lam Phong đứng chông chênh giữa hồ nước đen, cơ thể anh run rẩy vì kiệt sức và mất máu.
HP của anh đang ở mức nguy hiểm 10%, nhưng ánh mắt anh thì sáng hơn bao giờ hết.
Anh cúi xuống nhặt một mảnh dữ liệu còn sót lại từ 'Linh Nhi'.
Khi chạm vào nó, một thông báo hệ thống hiện lên khác hẳn với phong cách thông thường:
`[DATA FRAGMENT ACQUIRED: ADMIN KEY - ALPHA]`
`[SECRET QUEST UNLOCKED: THE ARCHITECT'S GAMBIT]`
`[NOTE: THIS IS NOT FROM WITHIN THE SPHERE.
IT CAME FROM OUTSIDE.]`
Lam Phong ngẩng đầu lên, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Từ bên ngoài Sphere?
Điều đó có nghĩa là có một thế giới thực sự tồn tại bên kia Void, và ai đó đang can thiệp vào trò chơi này từ góc nhìn của người thiết kế — hoặc kẻ thù chung của cả Lam Phong lẫn Alpha.
Bầu trời đỏ thẫm phía trên rừng Hắc Khúc bỗng chốc mở ra như một cánh mắt khổng lồ.
Một giọng nói trầm vang, đầy uy quyền của Giám Sát Viên Alpha lại xuất hiện, nhưng lần này nó không còn là sự đe dọa mà mang theo sự tò mò và...
"Làm tốt lắm," Alpha thì thầm trong đầu mọi người trong thành phố, cũng như trực tiếp vào não bộ Lam Phong.
"Ngươi đã chạm đến lõi trung tâm của Sphere.
Nhưng ngươi có biết điều gì đang chờ đợi ở đó không?"
Lam Phong nhìn xuống hồ nước đen.
Dưới đáy hồ, một bóng hình khổng lồ bắt đầu di chuyển — đó là xác chết của một thực thể cổ xưa bị giam cầm bởi chính Cầu Thiên để ngăn Void tràn vào thế giới bên trong.
Và giờ, nhờ những vết nứt do Lam Phong tạo ra, nó đang tỉnh dậy.
`[GLOBAL ALERT: THE PRISONER IS AWAKE]`
`[SYSTEM REBOOTING...]`
`[LOADING CHAPTER 25...]`
Lam Phong mỉm cười khi cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất dưới chân mình.
Anh không chạy trốn.
Anh giơ thanh kiếm *Void Edge* lên cao, ánh mắt nhìn thẳng vào đáy hồ nơi bóng hình khổng lồ đang trỗi dậy từ giấc ngủ ngàn năm.
"Cuộc chơi mới bắt đầu," anh thì thầm, và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ thành những dòng code dữ liệu trắng xóa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận