Chương 23

Chương 23 — "Cầu Thiên: Hệ Thống Săn Mồi"



Không khí xung quanh Lam Phong bị xé toạc bởi áp lực tinh thần.

Hắn không nghe thấy tiếng cảnh báo của System, chỉ nghe thấy tiếng khóc than vô hình của những linh hồn bị đóng băng trong mạng lưới năng lượng phía trên đầu.

Những âm thanh đó không đến từ tai, mà trực tiếp khoan vào tủy xương, làm rung chuyển cả cột sống của anh.

*"Phá vỡ nó,"* giọng nói trong đầu Lam Phong gào thét, nhưng không phải của System.

Đó là giọng của chính anh, từ một phiên bản quá khứ nào đó, đang cầu cứu từ sâu thẳm trong vực thẳm dữ liệu.

Lam Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng.

Anh đang đứng giữa Sector 7, nơi nhà máy bỏ hoang mà Bạch Linh Nhi đã dẫn lối.

Nhưng thực tại trước mắt anh đang phân mảnh.

Những bức tường bê tông xám xịt đang nhấp nháy, lộ ra những dòng code xanh lá cây chạy dọc theo vết nứt.

Hệ Thống đang cố gắng "sửa lỗi" thực tại, che giấu sự thật bằng lớp vỏ bọc vật lý giả tạo.

`[WARNING: REALITY INTEGRITY AT 45%]`
`[DETECTING ANOMALOUS DATA STREAM]`
`[INITIATING PURGE PROTOCOL...]`

Một luồng ánh sáng trắng xoá xé toạc bóng tối, hình thành nên ba thực thể từ hư không.

Chúng không có khuôn mặt, chỉ là những khối dữ liệu lỏng độn lên áo choàng đen, tay cầm những lưỡi dao làm từ mã nhị phân sắc bén.

`[ENEMY: SPHERE HUNTER (LVL 3)]`
`[HP: 1000/1000]`
`[SKILL: DATA CORRUPTION]`

Lam Phong lùi lại một bước, linh lực trong cơ thể anh bùng lên như phản xạ sinh tồn.

Cảnh giới Luyện Khí Tầng 5 của anh không đủ mạnh để đối đầu với ba kẻ này cùng lúc, nhưng anh không có lựa chọn khác.

"Hãy đến đây!" Lam Phong gầm lên, bàn tay phải ấn mạnh vào không khí.

`[SKILL: SPIRITUAL PRESSURE]`

Một sóng lực vô hình quét ra, đánh bật một trong những Thợ Săn về phía sau.

Cơ thể hắn ta va vào tường, nhưng thay vì vỡ ra, nó lại tái cấu trúc ngay lập tức, những mảnh code rơi ra lại ghép lại thành hình dạng nguyên vẹn.

"Chúng không thể bị tiêu diệt bằng vật lý đơn thuần," Lam Phong nhận ra, tim đập thình thịch.

"Chúng là phần mở rộng của ý chí Sphere."

Anh di chuyển nhanh, lợi dụng sự chậm trễ của hệ thống xử lý hình ảnh.

Khi Thợ Săn thứ hai lao tới, Lam Phong không né tránh.

Anh bước vào khoảng chết, đưa tay chộp lấy cổ tay kẻ địch.

Linh lực của anh không chảy vào huyệt đạo, mà chảy vào dòng code của kẻ thù.

`[ACCESSING ENEMY CODE...]`
`[ERROR: PERMISSION DENIED]`

Cơn đau xé toạc đầu anh.

Hệ Thống đang phản công.

Lam Phong nghiến răng, máu rỉ ra từ khóe miệng.

Anh không rút lui.

Thay vào đó, anh tập trung vào viên kim cương ký ức trong tâm trí.

Hình ảnh về nụ cười của một người phụ nữ xa lạ – có lẽ là mẹ anh – hiện lên.

Anh biến nỗi nhớ mong thành lửa.

`[SKILL: MEMORY FORGE - OVERLOAD]`

Linh lực màu tím sẫm bùng nổ từ lòng bàn tay Lam Phong, chui thẳng vào lõi dữ liệu của Thợ Săn.

Kẻ địch phát ra một tiếng hét điện tử chói tai, cơ thể nó bắt đầu vỡ vụn thành những hạt pixel nhỏ li ti, tan biến vào không khí.

Hai Thợ Săn còn lại dừng lại, như thể đang tính toán lại chiến thuật.

Không khí trở nên nặng nề hơn, bầu không khí tĩnh lặng đáng sợ trước khi cơn bão dữ dội nhất ập đến.

Sau khi tiêu diệt hết các Thợ Săn, Lam Phong nhận ra căn phòng đã thay đổi.

Những bức tường đá lạnh lẽo giờ đây trở nên trong suốt như pha lê, hiển thị một không gian ảo khác – *Kho Lưu Trữ Dữ Liệu Cổ*.

Hắn bước vào, đôi chân chạm vào mặt đất làm bằng dữ liệu phát sáng.

Mỗi bước đi đều tạo ra những gợn sóng ánh sáng, lan tỏa ra khắp không gian.

Trước mặt hắn là hàng ngàn khối lập phương trôi nổi trong không trung, mỗi khối chứa đựng một đoạn ký ức, một sự kiện, hoặc một con người.

Đây là nơi Hội Đồng lưu trữ những gì họ gọi là "rác thải" – những ký ức không phù hợp với trật tự ổn định.

Lam Phong di chuyển chậm rãi, ánh mắt quét qua những khối lập phương.

Một khối hiển thị cảnh một gia đình đang ăn tối, nhưng khuôn mặt họ bị mờ đi, chỉ còn lại tiếng cười hời hợt.

Một khối khác là cảnh một trận chiến, nhưng máu không đỏ, mà là màu xanh lam của năng lượng bị tiêu thụ.

`[SYSTEM ALERT: YOU ARE ENTERING RESTRICTED ZONE]`
`[AUTHORIZATION REQUIRED: ADMIN LEVEL]`

Lam Phong phớt lờ cảnh báo.

Trực giác của anh – thứ trực giác mà anh đã mất đi phần nào khi ký ức bị xóa – đang dẫn đường cho anh.

Anh cảm thấy một sự thu hút mạnh mẽ từ một khối lập phương nằm ở trung tâm phòng, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, khác biệt hoàn toàn với màu xanh lạnh lẽo của những khối khác.

Anh với tay ra, chạm vào khối đó.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh anh sụp đổ.

Anh không còn đứng trong nhà máy nữa.

Anh đang đứng giữa một cánh đồng hoa cải vàng rực dưới ánh nắng mặt trời thật sự – không phải ánh sáng giả tạo của Sphere.

Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm và sự sống.

Và ở phía trước, một người phụ nữ đang đứng quay lưng lại với anh.

Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, tóc bay trong gió.

"Mẹ?" Lam Phong thì thầm, giọng anh run rẩy.

Người phụ nữ quay lại.

Khuôn mặt cô ấy đẹp đến mức đau lòng, nhưng đôi mắt trống rỗng, không có đồng tử, chỉ có hai dòng code chạy liên tục.

"Lam Phong," cô ấy nói, giọng nói vang lên từ mọi hướng.

"Con đã tìm thấy chúng ta.

Nhưng con có hiểu giá của sự thật không?"

Lam Phong tiến lại gần, tay run run.

"Tôi muốn biết.

Tôi muốn biết tại sao bố mẹ tôi lại biến mất.

Tại sao tôi lại là phiên bản thứ bảy."

Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.

"Vì chúng ta đã thất bại.

Và con cũng sẽ thất bại.

Sphere không chỉ là một tù ngục.

Nó là một phòng thí nghiệm.

con là chuột thí nghiệm."

Một cơn đau dữ dội xuyên qua đầu Lam Phong.

Hình ảnh bắt đầu phân mảnh.

Cánh đồng hoa cải vỡ ra, lộ ra những dòng code đỏ tươi – màu của cảnh báo nguy hiểm.

`[DATA CORRUPTION DETECTED]`
`[MEMORY FILE: PARENTS - CORRUPTED]`

Lam Phong hét lên, quật ngược lại.

Cho tôi xem!

Cho tôi xem toàn bộ!"

Anh lao vào khối lập phương, cố gắng xé toạc lớp vỏ bọc dữ liệu.

Anh không quan tâm đến sự phản kháng của hệ thống.

Anh cần biết sự thật, dù đó có là địa ngục.

Đột nhiên, toàn bộ không gian ảo rung lắc dữ dội.

Hệ Thống phát hiện ra việc Lam Phong đang truy cập dữ liệu cấm.

Tiếng động của sự sụp đổ vang lên như sấm sét, những khối lập phương xung quanh bắt đầu vỡ vụn, giải phóng những mảnh ký ức hỗn loạn.

*Chứng minh sự trung thành.

Tiêu diệt 'Lam Phong Tối' (phiên bản song song) đang cố gắng xâm nhập từ bên ngoài.

Nếu thất bại, dữ liệu cha mẹ sẽ bị xóa vĩnh viễn.*

Từ trong bóng tối, một hình ảnh quen thuộc bước ra.

Đó là Lam Phong.

Nhưng đôi mắt anh ta đen như mực, không có chút nhân tính nào.

Hắn mặc bộ giáp đen nhám, tỏa ra áp lực của cảnh giới Nguyên Thủy – một cảnh giới mà Lam Phong hiện tại chưa thể với tới.

"Lam Phong," phiên bản tối nói, giọng lạnh băng.

"Ngươi đang làm phiền sự yên nghỉ của họ.

Hãy dừng lại, và ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng."

Lam Phong đứng dậy, linh lực trong người anh gần như cạn kiệt sau cuộc chiến với Thợ Săn.

Nhưng anh không lùi bước.

"Họ không yên nghỉ," Lam Phong đáp, giọng khàn khàn.

"Họ bị giam cầm trong đây.

Và tôi sẽ giải phóng họ, dù phải đánh đổi mạng sống."

`[DUEL INITIATED]`
`[OPPONENT: LAM PHONG (SHADOW COPY)]`
`[LEVEL: 9 (MAX LIMIT)]`

Lam Phong Tối vung tay, một lưỡi kiếm đen tối hình thành, cắt không khí thành những đường nứt.

Lam Phong né tránh, cơ thể anh trượt trên mặt đất dữ liệu, để lại những vệt máu đỏ – không phải máu thật, mà là năng lượng sinh lực đang bị rút cạn.

Anh không thể thắng bằng sức mạnh.

Anh phải thắng bằng sự hiểu biết.

"Làm thế nào để ngươi tồn tại?" Lam Phong hỏi trong khi di chuyển, tránh những đòn tấn công chết người.

"Ngươi là code sao chép.

Ngươi không có linh hồn."

"Ta có mọi thứ ngươi cần," Lam Phong Tối đáp, một lưỡi kiếm lao về phía cổ Lam Phong.

"Ta không có ký ức đau khổ.

Ta không có nỗi sợ hãi.

Ta hoàn hảo."

Lam Phong chịu đòn.

Lưỡi kiếm xuyên qua vai anh, nhưng anh không hét lên.

Thay vào đó, anh cười.

Một nụ cười điên cuồng.

"Đó chính là lỗ hổng của ngươi," Lam Phong thì thầm.

Anh đưa tay vào vết thương, không phải để chữa trị, mà để tiếp cận dòng code của chính mình.

Anh nhớ lại lời Kỹ sư Beta: *Ký ức mang lại nỗi đau.

Nỗi đau mang lại sự phản kháng.*

Lam Phong không cố gắng xóa bỏ nỗi đau.

Anh ôm lấy nó.

Anh nhớ lại cảm giác mất mát khi bố mẹ biến mất.

Anh nhớ lại sự cô đơn khi biết mình là một bản sao.

Anh biến tất cả những cảm xúc đó thành nhiên liệu.

`[SKILL: SOUL RESONANCE]`
`[BUFF: PAIN TRANSFORMATION - 200% DAMAGE]`

Linh lực của Lam Phong chuyển từ màu xanh nhạt sang màu đỏ sẫm, rực cháy như ngọn lửa địa ngục.

Anh nắm lấy lưỡi kiếm của Lam Phong Tối, không né tránh, và đẩy ngược lại.

"Ngươi không hoàn hảo," Lam Phong gầm lên.

"Vì ngươi không biết yêu thương.

Và không có yêu thương, không có sức mạnh thực sự."

Anh đẩy toàn bộ linh lực vào cuộc va chạm này.

Không gian ảo bắt đầu nứt nẻ.

Những đường code trắng xóa lan rộng từ điểm tiếp xúc, xé toạc cả hai hình thể.

Chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là khổng lồ.

Lam Phong sụp đổ quỳ xuống, đau đớn xiết ruột gan.

Hệ Thống kích hoạt cơ chế bảo vệ: *Xóa bỏ dữ liệu cảm xúc quá tải để ngăn ngừa sự sụp đổ tâm lý.*

*Xử lý dữ liệu nguy hiểm.

Đang xóa bỏ các ký ức liên quan đến 'Nỗi Đau' và 'Tình Cảm' để duy trì ổn định.*

Lam Phong cố gắng kháng cự.

Đừng lấy nó đi!

Đó là của tôi!"

Nhưng System không lắng nghe.

Những dòng code đen thẫm bắt đầu xâm nhập vào vùng não bộ của anh.

Hình ảnh người phụ nữ trong cánh đồng hoa cải bắt đầu mờ dần.

Nụ cười của cô ấy, giọng nói của cô ấy, tất cả đang bị xóa bỏ từng chút một.

Lam Phong khóc.

Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự mất mát tinh thần.

Anh cảm thấy một phần của linh hồn mình đang bị bứt ra, bị nghiền nát bởi những thuật toán lạnh lùng.

`[MEMORY DELETION: 10%...

60%...]`

Anh nhớ về Bạch Linh Nhi.

Cô ấy đang cố gắng sao lưu ký ức của anh.

Nhưng giờ đây, ngay cả ký ức về cô ấy cũng đang bị đe dọa.

"Phong..." một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu anh.

Không phải từ System.

Mà từ chính ký ức đang dần biến mất của anh.

Lam Phong nhắm mắt lại.

Anh không thể chiến đấu bằng tay.

Anh phải chiến đấu bằng ý chí.

Anh tập trung vào một ký ức duy nhất.

Ký ức về ngày hôm nay, khi anh quyết định phá vỡ Sphere.

Ký ức về sự tự do.

Anh nắm chặt viên kim cương ký ức còn lại trong tâm trí, bảo vệ nó bằng toàn bộ linh lực còn sót lại.

`[ERROR: DELETION FAILED]`
`[USER WILLPOWER EXCEEDS LIMIT]`
`[SYSTEM RECALIBRATING...]`

Cơn đau dịu đi, nhưng để lại sự trống rỗng kinh hoàng.

Lam Phong mở mắt.

Anh vẫn ở trong Kho Lưu Trữ, nhưng không còn thấy hình ảnh của người phụ nữ nữa.

Khối lập phương trước mặt anh giờ đã trở thành màu xám, trống rỗng.

Anh đã cứu được dữ liệu, nhưng anh đã đánh mất cảm xúc liên kết với nó.

Anh biết đó là ký ức của mẹ anh, nhưng anh không còn cảm thấy nỗi đau hay tình yêu dành cho nó.

Nó chỉ là dữ liệu.

Chán nản và vô nghĩa.

Lam Phong đứng dậy, cơ thể run rẩy.

Anh nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng vẫn còn nguyên, nhưng bên trong, một phần con người anh đã chết.

Lam Phong bước ra khỏi hang động, ánh mắt bình thản như mặt hồ tĩnh lặng.

Hắn không còn là kẻ cuồng nộ, mà là một cỗ máy tu luyện hoàn hảo.

Nhưng khi hắn bước ra ngoài, bầu trời giả tạo của Cầu Thiên bỗng chốc đổi màu từ xanh lam sang đỏ thẫm.

Những vì sao giả tạo trên trời bắt đầu nhấp nháy, sắp xếp thành một hình dạng kỳ lạ.

Đó không phải là một chòm sao.

Đó là một khuôn mặt.

Một khuôn mặt đang cười, với đôi mắt là hai hố đen vô tận.

`[GLOBAL ALERT: SPHERE BREACH DETECTED]`
`[ADMINISTRATOR: ALPHA - ONLINE]`

Giọng nói của Giám Sát Viên Alpha vang lên từ khắp mọi nơi, không phải qua loa, mà trực tiếp trong đầu mọi người trong thành phố.

"Lam Phong," giọng nói trầm vang, đầy uy quyền.

"Ngươi đã làm tốt hơn những phiên bản trước.

Nhưng giờ, trò chơi kết thúc."

Lam Phong ngẩng đầu lên, nhìn vào khuôn mặt khổng lồ trên bầu trời.

Tim anh đập chậm lại, không phải vì sợ hãi, mà vì sự chờ đợi.

"Ta không sợ ngươi, Alpha," Lam Phong nói, giọng anh lạnh lùng hơn bất kỳ ai từng nghe.

"Và ta không cần ngươi để kết thúc trò chơi này."

Anh giơ tay lên, một thanh kiếm bằng linh lực đỏ thẫm hình thành trong tay.

Nhưng lần này, nó không tỏa sáng.

Nó hấp thụ ánh sáng xung quanh, tạo ra một vùng bóng tối đáng sợ.

`[NEW SKILL UNLOCKED: VOID EDGE]`
`[DESCRIPTION: A blade forged from lost memories.

It cuts through reality itself.]`

Lam Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy chết chóc.

"Hãy xem ai là kẻ săn mồi lần này," anh thì thầm, và lao thẳng vào bầu trời đỏ thẫm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập