Chương 26

Ánh sáng từ những vì sao giả tạo trên bầu trời Cầu Thiên bị chặn lại bởi lớp đá granit dày đặc, chỉ để lại một bóng tối suffocating bao trùm lấy hang động sâu thẳm này.

Không khí ở đây ẩm ướt, nặng nề với mùi vị của đất ẩm trộn lẫn sắt gỉ — thứ mùi quen thuộc mà Lam Phong đã ngửi thấy khi linh lực bị ô nhiễm bởi sự phân rã của các phiên bản trước đó.

Lam Phong đứng yên giữa bóng tối, đôi mắt đỏ rực từ hiệu ứng [System Overload] vẫn chưa tắt hẳn.

Trước mặt anh là một bức tường đá cổ xưa, nơi những ký tự khắc trên bề mặt đang nhấp nháy yếu ớt dưới ánh sáng xanh lam phát ra từ bàn tay phải của hắn.

Đó không phải là ma thuật.

Đó là dữ liệu thô được mã hóa vào trong cấu trúc địa chất của thế giới này.

Hắn đưa ngón tay run rẩy chạm lên một khe nứt nhỏ li ti trên vách đá.

Ngay lập tức, một luồng linh lực lạnh giá xé toạc da thịt, nhưng thay vì đau đớn, anh cảm thấy sự thôi thúc kỳ lạ — như thể cơ thể mình đang cố gắng kết nối với mạng lưới thần kinh của chính thế giới này.

"Đây không phải là hang động tự nhiên," Lam Phong thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian kín hẹp.

"Nó là một node dữ liệu."

Hệ Thống trên tầm nhìn hiển thị dòng chữ đỏ lòm: [Cảnh báo: Tiếp cận vùng cấm cấp độ 3.

Linh lực tiêu hao tăng 500%.

Xác suất tử vong: 94%].

Anh mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo và điên cuồng.

Số liệu đó không làm anh sợ hãi mà chỉ khiến máu trong người sôi sục hơn.

Nếu Giám Sát Viên Alpha muốn xóa bỏ mọi dấu vết, tại sao lại để lại những node này?

Tại sao Sphere cần các điểm lưu trữ vật lý khi toàn bộ ký ức đều nằm trong đám mây ảo?

Lam Phong hít vào sâu, cảm nhận từng sợi dây thần kinh căng thẳng dưới da.

Anh không tìm kiếm lối thoát.

Hắn đang săn lùng sự thật — và con mồi của hắn chính là hệ thống vận hành thế giới giả tạo này.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc trong hang động.

Lam Phong không quay lại.

Những giác quan đã được sharpen bởi hàng nghìn lần chiến đấu biết rằng đây không phải là một con thú hoang.

Bước chân có nhịp điệu đều đặn, có sự kiểm soát tuyệt đối — đặc trưng của một tu sĩ Luyện Khí tầng 7 trở lên đang di chuyển bằng cách điều chỉnh trọng tâm linh lực để giảm tiếng động xuống mức tối thiểu.

"Cậu đã đi khá xa cho một kẻ bị đánh dấu là 'Lỗi'," giọng nói trầm bổng vang lên, mang theo âm hưởng kim loại lạnh lùng.

"Và thậm chí còn dám chạm vào những gì không thuộc về cậu."

Thanh Vân xuất hiện từ bóng tối, bộ áo bào đen tuyền hòa quyện với màn đêm.

Trên tay hắn cầm một cây roi làm bằng xương Void — thứ vật chất mà ngay cả Hệ Thống cũng phân loại là [Forbidden Item].

Đôi mắt của Thanh Vân sáng lên màu tím nhạt, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ký tự cổ trên vách đá.

"Giám Sát Viên Alpha không thích khi ai đó đào bới quá khứ," Thanh Vân nói chậm rãi, từng chữ như dao cắt vào không khí.

"Đặc biệt là khi họ đang cố gắng nhớ lại chính mình."

Lam Phong quay người lại, linh lực trong kinh mạch bùng nổ tạo thành một lớp phòng thủ mỏng manh xung quanh cơ thể.

Hắn biết rằng đối mặt với Thanh Vân ở cấp độ hiện tại gần như是自寻死路 (tự tìm cái chết), nhưng sự tò mò thuần khiết sâu thẳm bên trong anh đang thúc đẩy hắn bước thêm nữa — dù chỉ là để nhìn rõ khuôn mặt của kẻ thù trước khi bị xóa sổ hoàn toàn.

"Cậu nghĩ mình hiểu về ký ức?" Lam Phong hỏi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

"Hay cậu chỉ là một công cụ được lập trình để bảo vệ những lời dối trá?"

Thanh Vân không trả lời ngay.

Thay vào đó, hắn nâng cây roi lên cao, đầu roi bắt đầu phát sáng với màu sắc hỗn loạn — xanh lá của sự sống, đỏ tươi của máu, và đen tối của hư vô.

"Ký ức là bệnh tật," Thanh Vân cuối cùng cũng lên tiếng.

"Và chúng ta đang chữa trị cho nhân loại."

Thanh Vân lao tới với tốc độ kinh hoàng, cây roi quất xuống như một tia sét劈开 không gian.

Lam Phong không dùng linh lực để phòng thủ theo cách thông thường.

Thay vào đó, hắn mở lòng bàn tay trái ra hoàn toàn, để mảnh xương Void mà anh đã lấy từ xác của phiên bản thứ 6 chạm trực tiếp vào đầu roi đang phát sáng dữ dội.

Một âm thanh rít lên giống như kim loại cọ xát với kính vỡ vang vọng khắp hang động.

Khi hai vật thể va chạm, một luồng sóng xung kích nổ ra, đẩy Lam Phong bay ngược về phía sau vài mét và đập mạnh vào bức tường đá khắc ký tự cổ.

Nhưng thay vì đau đớn tột cùng, anh cảm thấy sự rung chuyển kỳ lạ lan tỏa từ điểm tiếp xúc giữa xương Void và cây roi của Thanh Vân.

Dữ liệu bắt đầu chảy — không phải qua mạng lưới thần kinh thông thường mà là trực tiếp vào hệ thống core trong não bộ của Lam Phong.

[Phát hiện: Giao diện Debug kích hoạt]
[Nguồn dữ liệu: Node #729 - Lịch sử Xóa Bỏ]
[Cảnh báo: Quá tải ký ức.

Mức độ ổn định tinh thần giảm 40%]

Lam Phong nhắm mắt lại, để cho dòng chảy thông tin xé toạc ý thức của mình.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh không còn là một tu sĩ đơn độc đang cố gắng sinh tồn trong thế giới giả tạo.

Anh trở thành người chứng kiến — nhìn thấy những phiên bản trước của chính mình đứng ở cùng vị trí này, đưa ra cùng quyết định này, và cuối cùng đều kết thúc bằng việc bị xóa sạch khỏi hệ thống như thể chưa từng tồn tại.

"Haha..." Thanh Vân cười lạnh, rút roi về sau lưng nhưng không tiếp tục tấn công nữa.

"Cậu thấy rồi đúng không?

Những vòng lặp vô nghĩa của những kẻ yếu đuối."

Lam Phong mở mắt ra, đồng tử co lại thành đường thẳng.

Máu chảy từ khóe miệng anh, nhưng nụ cười trên khuôn mặt thì đầy tự tin đến rợn người.

Hắn vừa tìm được thứ mình cần — không phải là ký ức về bố mẹ hay gia đình đã mất, mà là bằng chứng sống còn rằng Hệ Thống có thể bị hack vào từ bên trong thông qua các lỗi logic cố hữu trong cơ chế bảo mật của nó.

Khi Lam Phong chạm vào cây roi lần nữa, hắn không nhận được dữ liệu về cách chế tạo linh khí hay kỹ năng phòng thủ mới.

Thay vào đó, Hệ Thống hiển thị một thông báo hoàn toàn khác — một giao diện mà hắn chưa bao giờ thấy trước đây trong suốt quá trình tu luyện đầy dẫy những nhiệm vụ vô nghĩa và thử thách tàn khốc:

[Phát hiện: Lỗi Hệ Thống - Cầu Thiên Protocol Violation]
[Mã lỗi: 0xVOID_MEMORY_LEAK]
[Tác động: Kết nối tạm thời với Server Chính được thiết lập]
[Cảnh báo nghiêm trọng: Giám Sát Viên Alpha đã nhận biết sự xâm nhập.

Thời gian trước khi bị truy vết: 3 phút...]

Lam Phong nuốt khan, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Hắn không ngờ rằng chỉ cần tiếp xúc trực tiếp giữa hai vật phẩm [Forbidden], hắn có thể tạo ra một lỗ hổng trong bức tường lửa của Sphere — đủ lớn để nhìn thấy cấu trúc thật sự đằng sau lớp vỏ giả tạo này.

Trên tầm nhìn của anh, thế giới bắt đầu thay đổi màu sắc.

Những vì sao nhân tạo trên bầu trời hang động biến mất, thay vào đó là những dòng mã nhị phân khổng lồ trôi lơ lửng trong không khí như những con cá phát sáng trong đại dương số hóa.

Và ở trung tâm của tất cả mọi thứ — nơi mà Hệ Thống thường hiển thị thông tin về nhiệm vụ và phần thưởng — giờ đây đang hiện lên một tấm bản đồ ba chiều phức tạp với hàng nghìn điểm kết nối nhấp nháy liên tục.

Đó là sơ đồ toàn bộ Sphere.

Không phải phiên bản người dùng thấy được, mà là version developer mode cho phép truy cập trực tiếp vào cơ sở hạ tầng nền tảng của thế giới này.

"Cậu không hiểu những gì cậu đang làm," Thanh Vân nói với giọng điệu bất ngờ nghiêm túc hơn hẳn so với trước đó.

"Nếu Server Chính phát hiện ra lỗ hổng này, nó sẽ kích hoạt quy trình dọn dẹp toàn diện — và tất cả những node dữ liệu gần khu vực xâm nhập sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn."

"Vậy thì chúng ta không còn nhiều thời gian," Lam Phong đáp lại, tay vẫn giữ nguyên vị trí tiếp xúc với mảnh xương Void.

"Và tôi đã tìm thấy thứ mình cần."

Hắn nhìn chăm chú vào tấm bản đồ ảo đang xoay tròn trước mắt.

Ở góc dưới bên trái của giao diện, có một điểm sáng màu đỏ đậm hơn hẳn so với các node khác — nơi mà tất cả những dòng dữ liệu ký ức bị xóa đều hội tụ về sau khi quá trình 'dọn dẹp' hoàn thành.

Đó là nơi lưu trữ cuối cùng cho mọi phiên bản thất bại trước anh.

Và cũng chính là chìa khóa để giải mã bí mật về nguồn gốc thực sự của Lam Phong — không phải là một tu sĩ bình thường được chọn bởi Hệ Thống, mà là một thí nghiệm sống còn đang cố gắng vượt qua giới hạn của những gì con người có thể chịu đựng khi đối mặt với hư vô bên ngoài Sphere.

Lam Phong cầm tấm bản đồ kỹ thuật số trong tâm trí mình, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì phấn khích điên cuồng.

Hắn không còn nghi ngờ nữa về mục đích thực sự của cuộc hành trình này — đây không đơn thuần là câu chuyện sinh tồn hay tìm kiếm ký ức bị mất.

Đây là một trận chiến chống lại chính định nghĩa về con người trong thế giới giả tạo được xây dựng để bảo vệ họ khỏi sự thật đáng sợ bên ngoài Sphere.

Thanh Vân bước tới gần hơn, ánh mắt sắc bén như dao nhìn chằm chằm vào Lam Phong với vẻ mặt phức tạp khó hiểu — không phải thù hận mà là...

thương cảm?

Hay có thể chỉ là sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều phiên bản thất bại giống hệt nhau trong suốt hàng trăm năm qua?

"Cậu sẽ chết," Thanh Vân nói, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường.

"Không vì tôi hay bất kỳ ai khác giết cậu — mà vì chính Hệ Thống không thể chịu đựng sự tồn tại của một ý thức tự do bên trong cấu trúc kiểm soát chặt chẽ như thế này."

"Thì ra vậy," Lam Phong cười khẽ, lau vết máu trên môi bằng tay áo bẩn thỉu.

"Vậy nên mới có những node dữ liệu bị giấu kín ở nơi sâu nhất của hang động — để đảm bảo rằng ngay cả khi một người nào đó đủ may mắn hoặc điên khùng đến mức tìm được chúng, họ cũng sẽ tự hủy diệt bản thân trước khi kịp hiểu rõ sự thật."

Anh quay lưng lại với Thanh Vân, bắt đầu di chuyển về phía lối ra của hang động nơi ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào.

Bước chân坚定 hơn bất kỳ lúc nào trong quá khứ — không phải vì anh biết chắc mình sẽ sống sót, mà là vì cuối cùng cũng đã tìm thấy ý nghĩa thực sự cho những ký ức bị xóa bỏ này.

Nhưng rồi đột ngột, Hệ Thống lại hiển thị một thông báo khẩn cấp trên tầm nhìn:

[Cảnh báo đặc biệt: Phát hiện tín hiệu nhận dạng trùng khớp với Database Cấm Khu]
[Xác minh danh tính...

Xác minh thành công]
[Chào mừng trở về, Administrator Version 7.0]
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập