Chương 15

Lam Phong không rơi xuống đất.

Anh đang trôi.

Không có trọng lực, không có không khí, chỉ có một sự tĩnh lặng trắng xóa đến mức khiến tai anh ù đi.

Đây không phải là hư không bên ngoài Sphere, cũng không phải là thế giới vật chất bên trong.

Đây là "Khe Rách" — một khe hở vi mô trong cấu trúc dữ liệu của Hệ Thống, nơi thực tại và ảo ảnh giao thoa.

Trước mắt anh, những dòng mã nhị phân màu xanh lá cây chảy xiết như những con sông phát quang, cuốn theo những mảnh vỡ ký ức của hàng triệu người.

Lam Phong mở to mắt, cảm giác lạnh lẽo thấm vào tủy xương.

Anh vừa kích hoạt chế độ "Vô Hình" bằng cách tự xóa ID người chơi khỏi radar của Cầu Thiên.

Một thủ thuật liều lĩnh mà A Vân – hay Bạch Linh Nhi – đã từng nhắc đến trong những cuộc trò chuyện bí mật, nhưng anh chưa bao giờ dám thực hiện.

Giờ đây, anh đang đứng bên lề của sự tồn tại.

`[SYSTEM: Connection unstable.

Identity: Null.

Status: Ghost.]`

Giao diện Hệ Thống hiện lên mờ ảo, chữ cái nhấp nháy yếu ớt như ngọn nến trước gió.

Lam Phong đưa tay ra, chạm vào một dòng dữ liệu trôi qua.

Cảm giác tê buốt lan dọc ngón tay, kèm theo một tiếng thì thầm xa xôi: *"Mẹ ơi, con về rồi..."*

Anh rùng mình, thu tay lại.

Đó không phải là giọng của anh.

Đó là giọng của một đứa trẻ khác, một ký ức bị System đánh dấu là "rác thải" và đang chờ đợi bị xóa vĩnh viễn.

Lam Phong hít một hơi sâu – một cử động vô nghĩa trong môi trường không có oxy, nhưng cơ thể anh vẫn phản ứng tự nhiên.

Anh phải đi tiếp.

A Vân đã nói rằng trung tâm dữ liệu nằm ở nơi sâu thẳm nhất của Khe Rách, nơi những quy tắc của thế giới vật chất bị bẻ cong.

Anh di chuyển, không phải bằng bước chân, mà bằng ý chí.

Mỗi lần anh đẩy mạnh linh lực Luyện Khí tầng 7 của mình, những dòng dữ liệu xung quanh lại cuộn xoáy, mở ra một lối đi hẹp.

Ánh sáng trắng xung quanh bắt đầu biến dạng, hình thành nên những bức tường kính trong suốt, phản chiếu lại hình ảnh méo mó của chính anh.

Trong đó, đôi mắt anh trông trống rỗng, giống hệt phiên bản thứ sáu mà anh đã thấy trong vết nứt ánh sáng trước đó.

"Có phải tôi đang trở thành hắn?" Lam Phong thầm nghĩ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Anh bỏ qua suy nghĩ ấy, tập trung vào mục tiêu.

Phía trước, một cánh cửa đá cổ xưa nổi bật giữa biển dữ liệu hiện đại.

Nó trông như một di tích từ thời kỳ tiền Hệ Thống, phủ đầy rêu phong ảo và những ký tự khắc tay mờ nhạt.

Đây là điểm đến.

Đây là nơi bí ẩn nhất mà ngay cả các kỹ sư cấp cao của Hội Đồng cũng không dám đặt chân tới.


Hệ Thống phát ra âm thanh báo động chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng của phòng họp.

`[ALERT: Unauthorized access detected.

Purge protocol initiated.

Time limit: 30 seconds.]`

Bầu không gian ảo bắt đầu rung lắc dữ dội.

Những bức tường dữ liệu xung quanh nứt nã, chảy ra những dòng chất lỏng đỏ thẫm trông giống như máu.

Hồng Vân đứng dậy, gương mặt lão tái nhợt.

"Nhanh lên, Lam Phong!

Cánh cửa ra ngoài chỉ mở khi có 'Nhiên Liệu Tạm Thời'.

Con phải hy sinh một phần ký ức để khóa được hệ thống tự vệ của Alpha."

Lam Phong nhìn vào bàn tay mình.

Hệ Thống đang hiển thị một thanh tiến độ đỏ rực: `[MEMORY SACRIFICE REQUIRED]`.

"Hy sinh ký ức?" Lam Phong hỏi, tim đập loạn nhịp.

"Ý thầy là xóa bỏ nó?"

"Chỉ là một phần," Hồng Vân hét lên, cố gắng giữ cho giọng nói không bị chìm trong tiếng ồn của hệ thống.

"Con cần xóa bỏ ký ức về lý do tại sao con chiến đấu.

Nếu con không còn lý do, System sẽ coi con là một đối tượng trung lập, một phần tử vô hại.

Đó là cách duy nhất để con thoát ra mà không bị xóa sạch hoàn toàn."

Lam Phong nhìn vào cuộn giấy gần nhất.

Đó là ký ức về ngày anh gặp A Vân lần đầu.

Ký ức về nụ cười mỉa mai nhưng ấm áp của cô, về sự hy sinh của cô khi đẩy anh vào vết nứt.

Đó là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy mình còn là một con người, chứ không phải một cỗ máy tu luyện.

Nếu anh xóa nó, anh sẽ quên mất lý do tại sao anh phải cứu cô.

Anh sẽ quên mất cảm giác kết nối đó.

Anh sẽ trở lại trạng thái trống rỗng, lạnh lùng, chỉ còn lại mục tiêu thuần túy: phá hủy Sphere.

"Không," Lam Phong lắc đầu.

"Tôi không thể."

"Con không có lựa chọn!" Hồng Vân la lên, chỉ tay vào cánh cửa đang dần đóng lại.

"Nếu con không hy sinh, cả con và ta sẽ bị xóa sạch.

Cô ấy sẽ chết vì nỗ lực vô ích của mình.

Con muốn kết thúc như vậy sao?"

Lam Phong nhìn vào khuôn mặt hoảng loạn của thầy mình.

Anh nhìn vào những dòng máu đỏ thẫm đang tràn ngập sàn nhà ảo.

Anh hiểu ra.

Đây không phải là bài kiểm tra đạo đức.

Đây là cái bẫy.

Hệ Thống không muốn anh hy sinh ký ức để thoát ra.

Nó muốn anh hy sinh ký ức để trở nên yếu đuối, dễ dàng bị thao túng.

Nhưng Lam Phong cũng hiểu một điều khác: anh không thể để A Vân chết.

Và anh không thể để chính mình bị xóa.

Anh nhắm mắt lại.

Trong tâm trí, anh gọi ra giao diện Hệ Thống.

`[System: Confirm Memory Sacrifice?

Target: Core Emotional Link - Bai Lingni.]`

Lam Phong mở mắt, ánh mắt anh đã thay đổi.

Sự do dự biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng tính toán.

"Tôi không xóa nó," anh nói.

"Tôi mã hóa nó."

Hồng Vân sững sờ.

"Cái gì?"

"Anh nói System cần nhiên liệu," Lam Phong nói, bước nhanh về phía bàn đá.

"Vậy tôi sẽ cho nó một thứ nó không ngờ tới." Anh nắm lấy cuộn giấy ký ức về A Vân, rồi dùng linh lực của mình, kết hợp với thuật toán sao lưu mà A Vân đã dạy, anh nén ký ức đó vào sâu trong tủy xương của mình, biến nó thành một phần của bản năng sinh tồn, không phải ký ức có thể truy xuất.

`[SYSTEM ERROR: Data structure corrupted.

Memory locked in subconscious layer.]`

Hệ Thống phát ra tiếng gầm rú.

Những dòng máu đỏ thẫm dừng lại, rồi bắt đầu rút lui.

Cánh cửa mở ra một khe hẹp.

"Đi!" Hồng Vân hét lên, đẩy Lam Phong vào khe hở.


Bầu trời Shenmu Sphere nứt toác.

Từ khe hở, một bàn tay khổng lồ bằng dữ liệu đen tuyền thò ra, hướng thẳng về phía Lam Phong.

Những ngón tay dài, mảnh khảnh, được tạo thành từ hàng tỷ dòng mã nhị phân, đang vươn tới anh như một kẻ săn mồi đói khát.

`[System: Admin Replacement Protocol Initiated.

Candidate: Lam Phong.

Status: Memory Corrupted.

Suitability: 100%]`

Lam Phong nhìn bàn tay kia, rồi nhìn xuống bàn tay mình.

Anh không còn cảm thấy sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự kỳ lạ, một sự thu hút kỳ dị.

Hệ Thống đang gọi anh.

Nó không muốn tiêu diệt anh.

Nó muốn đồng hóa anh.

"Admin Replacement?" Lam Phong lặp lại, giọng nói vang vọng trong thung lũng hoang tàn.

Anh nhớ lại lời của Hồng Vân.

Alpha cần một ý thức mạnh mẽ.

Và giờ, với ký ức cảm xúc bị khóa chặt trong tiềm thức, Lam Phong trở nên hoàn hảo.

Anh không còn bị ràng buộc bởi tình cảm, nhưng anh vẫn giữ được bản năng chiến đấu.

Anh là công cụ hoàn hảo.

Nhưng Lam Phong cũng nhớ lại một điều khác.

A Vân đã nói rằng cô đang cố sao lưu ký ức của anh vào một thiết bị bên ngoài.

Nếu ký ức của anh nằm trong tiềm thức, và thiết bị của A Vân nằm ở thế giới thực...

thì có một cách để phá vỡ vòng lặp này.

Anh không cần phải trở thành Admin.

Anh cần phải trở thành Virus.

Lam Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút nhân tính.

Anh giơ tay lên, đối diện với bàn tay khổng lồ từ bầu trời.

Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, không phải để phòng thủ, mà để tấn công.

Anh hướng toàn bộ ý chí của mình vào hệ thống, vào chính giao diện đang hiển thị trước mắt anh.

`[User: Lam Phong.

Command: Override.]`

Bàn tay khổng lồ dừng lại, cách anh chỉ còn vài mét.

Và trong khoảnh khắc im lặng đó, Lam Phong nhìn thấy đôi mắt của Alpha trong lòng bàn tay dữ liệu.

Đó không phải là đôi mắt của một cỗ máy.

Đó là đôi mắt của một con người đang cầu xin sự giải thoát.

Và Lam Phong biết, anh vừa mới bước vào bẫy sâu nhất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập