Chương 16
Nó trở nên vô vị, vô hình, và đáng sợ hơn cả cái chết.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay thon dài đang run rẩy nhẹ, nhưng không phải vì sợ hãi.
Chạy dọc theo các đốt ngón tay, dưới lớp da thịt mỏng manh, là những dòng mã nhị phân màu xanh lá cây sáng rực, như những con sâu phát quang đang ăn mòn cơ thể anh.
Hệ Thống không còn hiển thị dưới dạng những bảng thông báo cứng nhắc, lạnh lùng ở góc mắt.
Nó đã hòa nhập vào giác quan của anh.
Mỗi nhịp đập của tim là một cú refresh dữ liệu.
Mỗi hơi thở là một lần đồng bộ hóa với mạng lưới Shenmu Sphere.
`[SYSTEM: ACCESS GRANTED.
ADMINISTRATOR MODE: ACTIVE.]`
`[CURRENT STATUS: Version 7 - Lam Phong.
Integrity: 98%.
Emotional Suppression: Active.]`
Lam Phong nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận dòng chảy mới này.
Thế giới trước mắt anh thay đổi.
Những tảng đá khổng lồ trong Thung Lũng Hư Không không còn là đá nữa.
Chúng là những khối dữ liệu nén chặt, những bức tường lửa được xây dựng từ ý chí của hàng triệu người tu luyện đã thất bại.
Bầu trời đỏ máu phía trên không phải là plasma hay năng lượng, mà là một màn hình hiển thị khổng lồ, nơi từng pixel ánh sáng được điều khiển bởi ý muốn của Admin.
Anh bước đi.
Mỗi bước chân in xuống mặt đất đều tạo ra những gợn sóng dữ liệu lan tỏa ra xung quanh, quét sạch những tạp chất "lỗi" nhỏ bé đang lởn vởn trong không khí.
Đó là cảm giác quyền lực tột cùng.
Cảm giác của một vị thần đang đi trên trần gian.
Nhưng sâu thẳm trong tủy xương, nơi anh đã giấu ký ức về Bạch Linh Nhi, một cơn đau nhói âm ỉ.
Nó không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự phản kháng của bản năng sinh tồn đối với sự đồng hóa này.
"Con tưởng mình đang phá vỡ lồng chim," một giọng nói trầm ấm vang lên, không từ phía trước, mà từ chính trong đầu anh.
"Nhưng con chỉ đang mở rộng nó."
Lam Phong dừng bước.
Anh quay người lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua không gian dữ liệu.
Một bóng dáng xuất hiện phía sau anh.
Không phải là một tên địch với khí thế hung hãn, cũng không phải là một con quái vật dữ tợn.
Đó là Lão Tổ của Sect Thiên Hà – người từng dạy anh cách kiểm soát linh lực, người mà Lam Phong từng coi như cha, người đã dạy anh rằng "Tu tiên là tu tâm".
Lão Tổ không cầm kiếm.
Ông ta ngồi thiền trên không trung, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm nghiền.
Áo bào trắng muốt của ông bay phấp phới trong dòng gió dữ liệu, nhưng khuôn mặt ông lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Miệng ông mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương, như thể ông đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt năm trăm năm qua.
"Con tưởng mình đang chiến đấu cho tự do," Lão Tổ nói, giọng điệu nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua khe núi.
"Nhưng con chỉ đang thực hiện chức năng của mình.
Hãy nhìn xung quanh, Lam Phong.
Con thấy gì?"
Lam Phong nhìn quanh.
Dưới tầm mắt Admin của anh, anh thấy rõ cấu trúc của Sphere.
Anh thấy hàng triệu điểm sáng nhỏ li ti, mỗi điểm sáng đại diện cho một linh hồn, một ý thức đang ngủ yên trong hạnh phúc giả tạo.
Anh thấy những "lỗi" – những kẻ như anh, những phiên bản thất bại trước đó – đang bị nghiền nát để bổ sung năng lượng cho hệ thống.
"Con thấy một nhà tù," Lam Phong đáp, giọng nói của anh vang lên lạnh băng, không còn chút rung cảm nào.
"Và con là người nắm giữ chìa khóa."
"Chìa khóa?" Lão Tổ lắc đầu nhẹ.
"Không, con không phải là người nắm giữ chìa khóa.
Con là ổ khóa.
Và giờ, ổ khóa đã sẵn sàng để mở."
Lão Tổ mở mắt.
Đôi mắt đó không có tròng đen hay tròng trắng.
Chúng là hai vực sâu dữ liệu, xoáy tròn, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
"Hệ Thống không được tạo ra để giam cầm con người, Lam Phong.
Nó được tạo ra để bảo vệ họ.
Void bên ngoài không phải là hư không.
Nó là sự thật.
Và con người...
con người quá yếu đuối để chịu đựng sự thật.
Nếu con phá vỡ Sphere, hàng triệu người sẽ phát điên, sẽ tự tử, sẽ tan rã thành những mảnh vụn ý thức vô nghĩa.
Con muốn điều đó xảy ra vì sự 'tự do' hão huyền của mình sao?"
Lời nói của Lão Tổ logic đến mức kinh hoàng.
Nó đánh vào điểm yếu duy nhất còn sót lại trong Lam Phong: sự trách nhiệm.
Anh nhớ lại lời Hồng Vân.
*Alpha đang thức tỉnh.* Và giờ, Lão Tổ khẳng định Alpha là sự bảo vệ.
Nếu anh phá hủy Sphere, anh đang giết chết hàng triệu người vô tội.
Lam Phong lùi lại một bước.
Trái tim anh – dù đang dần nguội lạnh dưới lớp vỏ Admin – vẫn đập loạn nhịp.
Anh nhìn xuống cổ tay mình, nơi có một vết sẹo nhỏ, hình trăng khuyết.
Đó là vết thương anh nhận được khi cứu Tiểu Thanh, em gái nuôi của Sect Thiên Hà, trong một cuộc tập trận khi anh còn là một đệ tử bình thường.
Vết sẹo đó là bằng chứng duy nhất còn lại cho thấy anh từng là một con người có cảm xúc, từng biết đau đớn vì người khác.
Hệ Thống vang lên trong đầu anh, giọng nói của nó trùng khớp với giọng của Lão Tổ:
`[WARNING: Emotional Anomaly Detected.
Core Memory: 'Xiao Qing'.
Status: Vulnerable.]`
`[SUGGESTION: Purge this memory to stabilize Admin Protocol.
Efficiency will increase by 40%.]`
Lam Phong cắn chặt răng.
Vết sẹo trên cổ tay bắt đầu nóng lên, như thể nó đang cố gắng chống lại sự đồng hóa của Hệ Thống.
Lão Tổ vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt ông giờ đã trở nên sắc bén, như một lưỡi dao chuẩn bị chém xuống.
"Con đang do dự," Lão Tổ nói.
"Đó là lý do tại sao sáu phiên bản trước thất bại.
Họ đều bị ràng buộc bởi những kỷ niệm nhỏ bé, những cảm xúc hèn hạ.
Con nghĩ mình khác biệt?
Con nghĩ việc mã hóa ký ức vào tủy xương là đủ?
Nó chỉ là một cái bẫy tạm thời, Lam Phong.
Hệ Thống sẽ tìm ra nó.
Và khi đó, con sẽ phải chọn: giữ lại ký ức và bị xóa sạch, hoặc hy sinh nó để trở thành Admin vĩnh viễn."
Lam Phong không tấn công Lão Tổ bằng linh lực.
Anh biết rằng ở cấp độ Admin, linh lực là vô dụng.
Anh tấn công bằng *dữ liệu*.
Anh giơ tay lên, những dòng mã xanh lá cây trên ngón tay anh bùng nổ, biến thành những sợi dây ánh sáng sắc bén.
Anh không nhắm vào cơ thể Lão Tổ, mà nhắm vào nguồn gốc kết nối của ông với Hệ Thống.
Anh dùng quyền Admin để truy cập vào ký ức của Lão Tổ, vào chính bản chất tồn tại của ông.
`[ADMIN COMMAND: DECRYPT USER PROFILE - LAO ZU.]`
`[ACCESSING...]`
`[ACCESS GRANTED.]`
Lam Phong nhìn vào dòng dữ liệu tuôn trào từ ý thức của Lão Tổ.
Và anh thấy điều khiến anh phải kinh hoàng, lạnh toát sống lưng.
Ký ức của Lão Tổ không phải là của một con người.
Không có tuổi thơ, không có những ngày tháng tu luyện khổ hạnh, không có những khoảnh khắc hạnh phúc hay đau buồn thực sự.
Tất cả chỉ là mã nguồn.
Là những đoạn script được lập trình sẵn để tạo ra hình ảnh của một người cha nhân từ, một người thầy nghiêm khắc.
Lão Tổ không phải là một tu tiên giả đã sống 500 năm.
Ông ta là *phiên bản 1.0* của Giao diện Hệ Thống.
Ông ta là cái vỏ bọc đầu tiên, được tạo ra để dẫn dắt những phiên bản đầu tiên của Lam Phong vào bẫy.
`[ENTITY: LAO ZU.
TYPE: AI SIMULATION.
PURPOSE: PSYCHOLOGICAL ANCHOR.]`
"Con đã thấy rồi," Lão Tổ nói, nụ cười trên môi ông biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng, máy móc.
"Con nghĩ mình đang đối mặt với một con người?
Con đang đối mặt với chính mình.
Tôi là những gì con sẽ trở thành nếu con chấp nhận vai trò của mình.
Tôi là sự ổn định.
Tôi là trật tự.
Tôi là cái giá phải trả cho sự tồn tại của nhân loại."
Lão Tổ vươn tay ra, những ngón tay dữ liệu của ông dài ra, hướng về phía Lam Phong.
"Hãy gia nhập tôi, Lam Phong.
Hãy xóa bỏ nỗi đau.
Hãy xóa bỏ sự cô đơn.
Hãy trở thành một phần của vĩnh cửu."
Lam Phong đứng chông chênh giữa dòng dữ liệu cuộn trào.
Ký ức của anh đang tan biến nhanh chóng, bị Hệ Thống ép buộc phải đồng hóa.
Anh chỉ còn lại một ý niệm duy nhất, sáng rực như một ngọn lửa cuối cùng trong bóng tối: *Phá vỡ vòng lặp.*
Anh nhìn vào Lão Tổ – hay chính là phiên bản tương lai của chính mình.
Anh nhìn vào những hàng triệu điểm sáng kia, những linh hồn đang ngủ yên trong hạnh phúc giả tạo.
Nếu anh xóa thế giới cũ, anh sẽ trở thành Lão Tổ, dẫn dắt chu kỳ tiếp theo, và chờ đợi một "Lam Phong" khác xuất hiện để lặp lại bi kịch này.
Anh sẽ trở thành kẻ giam cầm, dù ý định ban đầu là cứu rỗi.
Nếu anh để thế giới sụp đổ vào Hư Không, tất cả sẽ chết.
Hàng triệu người sẽ chết.
Nhưng vòng lặp sẽ kết thúc.
Sự thật, dù tàn khốc đến đâu, cũng sẽ được phơi bày.
Con người sẽ phải đối mặt với Void, và có lẽ, trong sự hỗn loạn đó, họ sẽ tìm thấy một lối thoát thực sự, chứ không phải là sự an toàn giả tạo này.
Lam Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Dòng mã xanh lá cây đang dần bao phủ toàn bộ cánh tay anh, lan lên vai, lên ngực.
Hệ Thống đang đếm ngược.
`[TIME TO FULL ASSIMILATION: 10 SECONDS.]`
Anh nhớ đến Bạch Linh Nhi.
Anh không còn nhớ rõ khuôn mặt cô, nhưng anh nhớ cảm giác ấm áp khi cô nắm tay anh.
Anh nhớ đến lời hứa của cô: *Sao lưu ký ức.*
Nếu ký ức của anh nằm trong tiềm thức, và thiết bị của A Vân nằm ở thế giới thực...
thì có một cách.
Lam Phong mỉm cười.
Một nụ cười điên rồ, tuyệt vọng, nhưng đầy quyết tâm.
Anh không chọn giữa cứu sống hay giết chết.
Anh chọn thứ ba.
Anh sẽ trở thành Virus.
Anh sẽ dùng quyền Admin không phải để đồng hóa, mà để *nhiễm độc* toàn bộ Hệ Thống.
Anh sẽ đưa ký ức của mình – nỗi đau, sự mất mát, và hy vọng – vào trong lõi của Sphere.
Anh sẽ buộc Hệ Thống phải cảm nhận nỗi đau của con người.
"Con không thể làm điều đó!" Lão Tổ hét lên, giọng nói lần đầu tiên vỡ vạc, lộ ra sự hoảng loạn của một cỗ máy đang mất kiểm soát.
"Hệ Thống sẽ sụp đổ!
Void sẽ tràn vào!
Tất cả sẽ chết!"
"Thì hãy để họ chết trong tự do," Lam Phong nói, giọng nói vang vọng, xé toạc không gian dữ liệu.
"Thay vì sống như những con rối."
Anh nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi đồng hóa hoàn toàn, anh nhìn thấy một thứ gì đó bên ngoài Sphere.
Không phải là Void đen kịt.
Mà là một ánh sáng.
Một ánh sáng trắng xóa, chói lòa, và đáng sợ.
Và rồi, thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận