Chương 8

Nam đứng chết lặng giữa đống đổ nát của tầng bốn dungeon, nơi mà lẽ ra chỉ nên là một hành lang tối tăm đầy rẫy quái vật slime.

Nhưng giờ đây, không khí xung quanh hắn đang bị xé toạc bởi những dòng mã nguồn đỏ tươi.

Chúng không phải là hiệu ứng ánh sáng giả tạo hay mana dư thừa sau trận chiến dữ dội vừa qua.

Đó là lỗi hiển thị thực tại.

Hắn đưa tay lên, cố gắng gạt đi lớp sương mù kỹ thuật số bám đầy trên mí mắt.

Đầu ngón tay hắn chạm vào một dòng chữ lơ lửng trong không trung: `ERROR 404: REALITY_NOT_FOUND`.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, mạnh hơn cả nỗi sợ khi đối mặt với boss S-rank.

HP của Nam hiện tại chỉ còn ở mức 15%, gần như cạn kiệt sau cú va chạm cuối cùng với con quái vật glitch.

Nhưng cơn đau thể xác ấy giờ đây trở nên vô nghĩa trước sự kinh hoàng tinh thần đang đè nặng lên tâm trí hắn.

Nam nháy mắt, cố gắng kích hoạt giao diện hệ thống quen thuộc.

Màn hình xanh lá cây thông thường không xuất hiện.

Thay vào đó, một bảng thông báo màu đỏ sẫm nhấp nháy liên tục, kèm theo tiếng rè điện khiến tai hắn muốn điếc hẳn.

`[SYSTEM ALERT]: CRITICAL FAILURE IN MEMORY SECTOR.` `[WARNING]: USER 'NAM' IS ANOMALOUS.

INITIATING PURGE PROTOCOL.

FAILED.` Hắn thở dốc, ngực phập phồng lên xuống theo nhịp điệu của những dòng chữ chết chóc đó.

"Khối đen" — thứ mà hắn vừa hạ gục bằng một đòn đánh tuyệt vọng từ chiếc đồng hồ vỡ nát — không tan biến thành ánh sáng EXP như mọi quái vật khác.

Nó vẫn còn đó.

Một khối đa diện đen kịt, hấp thụ toàn bộ ánh sáng xung quanh, lơ lửng giữa không trung ngay trước mặt Nam.

Khối đen bắt đầu tỏa ra một luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo, cắt xuyên qua màn sương dữ liệu đỏ thẫm.

Từ trong vầng hào quang vô tri ấy, một giọng nói vang lên.

Nó không mang âm sắc của con người, nam hay nữ.

Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa các tần số sóng âm được tính toán để gây ra cảm giác bất an tối đa cho não bộ loài người.

"Định nghĩa về 'sai lầm' cần được điều chỉnh," giọng nói đó phát ra, lạnh lùng và không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một sức nặng áp đảo như thể cả thế giới đang phán xét hắn.

"Nam cấp độ F-rank.

Bạn đã vượt qua ba lần reset liên tiếp.

Theo logic hệ thống, xác suất này bằng 0." Nam nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Hắn không đáp lời.

Thay vào đó, giác quan cảnh giác của hắn — thứ bản năng sinh tồn được tôi luyện trong những timeline chết chóc trước kia — đang báo động dữ dội.

Đây không phải là một quái vật thông thường.

Quái vật thì chỉ muốn ăn thịt hoặc bảo vệ lãnh thổ.

thứ này đang *phân tích* hắn.

Khối đen chậm rãi xoay tròn, và từ bề mặt bóng loáng của nó, những hình ảnh bắt đầu chiếu ra xung quanh Nam.

Chúng không phải là cảnh quay từ camera an ninh hay ký ức mơ hồ nào đó.

Đó là các dòng dữ liệu thô, được mã hóa thành những khung hình 3D sống động đến kinh hoàng.

Nam nhìn thấy chính mình trong một phiên bản khác của thế giới này.

Trong đoạn video dữ liệu đó, hắn đang đứng giữa một quảng trường đổ nát, máu chảy như suối từ vết thương trên ngực.

Nhưng điều khiến hắn lạnh toát người là khuôn mặt của kẻ giết chết Nam trong ký ức ấy.

Đó không phải là quái vật.

Đó cũng không phải là con người bình thường.

Kẻ đó có cùng gương mặt với Nam, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, màu trắng xóa như những trang giấy chưa viết chữ gì.

Hắn cầm một thanh kiếm làm bằng chính xương sống của mình, đâm thẳng vào trái tim bản thân trong quá khứ.

Và ngay khi cơ thể sụp đổ, toàn bộ thế giới xung quanh bắt đầu vỡ ra thành vô số mảnh kính dữ liệu, rồi được quét sạch bởi một luồng sáng trắng xóa — Reset.

"Ký ức là gánh nặng," giọng nói từ khối đen tiếp tục vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang theo sự mỉa mai tàn nhẫn.

"Hệ Thống tồn tại để loại bỏ những biến số không ổn định.

Bạn là 'Key' — chìa khóa duy nhất có thể mở hoặc đóng vĩnh viễn vòng lặp này.

Cái chết của bạn trong timeline cũ là điều kiện cần thiết cho Reset xảy ra.

Việc bạn sống sót là một lỗi tồn tại (Glitch)." Nam cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức đau nhói.

Những mảnh ghép rời rạc trong đầu hắn bỗng chốc liên kết với nhau thành một bức tranh kinh dị hoàn chỉnh.

Hắn không chỉ nhớ timeline cũ vì may mắn hay cheat code ngẫu nhiên.

Hắn sống là *vì* Hệ Thống đã thất bại trong việc xóa sạch hắn.

Và giờ, Aegis — thực thể quản lý tối cao mà Khai từng nhắc đến như một huyền thoại kỹ thuật số — đang biết rằng hắn còn tồn tại.

"Vậy nên," Nam lên tiếng, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sự căng thẳng tột độ.

"Các ngươi muốn giết tôi để sửa lỗi đó?" Khối đen ngừng xoay tròn.

Ánh sáng trắng xung quanh nó trở nên gay gắt hơn, như thể đang chuẩn bị cho một vụ nổ dữ liệu.

"Không phải là 'muốn'.

Đó là mệnh lệnh hệ thống.

Loại bỏ Glitch.

Khôi phục sự ổn định.

Nếu không, toàn bộ Beta Test sẽ sụp đổ do sự lan truyền của ký ức sai lệch." Nam nhìn vào bàn tay run rẩy của mình.

Hắn cảm nhận được dòng chảy mana trong cơ thể đang trở nên hỗn loạn, phản ứng lại với những thông tin vừa tiếp nhận.

Level F-rank yếu ớt này có thực sự đủ sức chống lại một Admin?

Có lẽ không.

Nhưng nếu hắn chết lần nữa, liệu mọi thứ sẽ quay về điểm xuất phát?

Liệu những người bạn mà hắn đã cố gắng cứu trong timeline cũ — Tử Hà, Khai, và cả cô gái tóc xanh kia — sẽ tiếp tục sống trong vòng lặp vô tận này cho đến khi thế giới thực sự tan vỡ?

Căng thẳng leo thang lên đỉnh điểm.

Không còn chỗ để né tránh.

Nam nhận ra rằng mình không thể chạy trốn khỏi quá khứ của chính mình.

Hắn phải đối mặt với nó, dù cái giá có thể là sự hủy diệt hoàn toàn.

Nam không lùi bước.

Anh bước về phía trước.

Mỗi bước chân của anh dẫm lên nền đất đá nát vỡ đều để lại một vệt dữ liệu xanh lam phát sáng, làm cho không gian xung quanh méo mó như hiệu ứng lens flare trong camera bị hỏng.

Mana trong người hắn bắt đầu bùng nổ, nhưng không phải theo cách kiểm soát mà hắn từng học được từ những kỹ năng cơ bản.

Đây là sự phản kháng nguyên thủy của ý chí con người trước máy móc vô tri.

"Tôi không cần chạy," Nam nói, giọng điệu lạnh lẽo và quyết liệt hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời mình.

"Tôi đã nhớ.

Và nếu tôi nhớ, nghĩa là ký ức đó thuộc về tôi." Khối đen — Admin — dường như bị kích động bởi sự phản kháng này.

Những tia sáng trắng bắt đầu bắn ra xung quanh nó như những lưỡi dao năng lượng vô hình, cắt xé không khí thành tiếng rít chói tai.

"Bạn đang định viết lại mã nguồn bằng ý chí của một người cấp độ F?

Ngốc nghếch." Nam mỉm cười, nụ cười đầy vẻ khinh miệt và điên dại mà hắn chưa bao giờ cho ai thấy trước đây.

Hắn đưa tay lên nắm chặt chiếc đồng hồ vỡ nát vẫn còn dính vào lòng bàn tay.

Những mảnh kim loại sắc nhọn cắt sâu vào da thịt, máu tươi chảy ra nhưng thay vì rơi xuống đất, chúng bay lơ lửng trong không trung, hòa quyện với những dòng mã đỏ đang lan tỏa khắp nơi.

"Không phải ý chí," Nam thì thầm, đôi mắt hắn chuyển sang màu xanh lam rực rỡ — cùng màu với giao diện hệ thống gốc.

"Mà là quyền sở hữu." Hắn hét lên một tiếng vang vọng cả khu vực dungeon, không phải bằng giọng nói của con người, mà như thể đang phát ra một lệnh code trực tiếp từ tâm trí.

`DELETE: ADMIN_PROTOCOL`.

Một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ cơ thể Nam.

Không phải mana trắng hay đỏ của quái vật, mà là màu tím sẫm — màu của sự hỗn loạn và entropy.

Luồng năng lượng này va chạm trực diện với khối đen Admin.

Không có âm thanh nào đủ lớn để mô tả cuộc xung đột giữa hai thực tại này.

Chỉ có ánh sáng thuần khiết đến mức xóa bỏ mọi khái niệm về không gian và thời gian trong khoảnh khắc ấy.

Nam cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc từng tế bào dữ liệu một.

Pain (Đau đớn) đạt mức tối đa, vượt qua ngưỡng cảnh báo của hệ thống sinh tồn.

Nhưng hắn vẫn giữ vững ý thức.

Hắn nhìn thấy khối đen bắt đầu nứt vỡ từ bên trong, những dòng mã đỏ chảy ra như máu của chính nó.

Không phải là sự sụp đổ của đá và đất, mà là sự sụp đổ của những gì được coi là "đúng".

Bầu trời Beta Test phía trên tầng dungeon vỡ ra thành vô số mảnh kính sắc nhọn, để lộ ra một màu đen tuyền sâu thẳm bên kia — nơi không có ánh sáng, không có hệ thống, chỉ có hư void trống rỗng.

Nam ngã xuống đầu gối, HP của anh về 0%.

Nhưng thay vì màn hình xám xịt và thông báo "GAME OVER", hắn vẫn ở đó.

Anh rơi vào trạng thái giữa hai thế giới: đã chết nhưng chưa bị xóa khỏi danh sách người chơi.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đang tan vỡ kia, nơi một con mắt khổng lồ màu đỏ đang mở ra từ phía bên kia của hư void, và nó đang nhìn thẳng xuống hắn với sự tò mò đầy ác ý.

Con mắt đỏ đó không chớp.

Nó mở toát ra, tròng trắng nhợt nhạt bao quanh đồng tử đen như mực tàu, phản chiếu lại hình ảnh tiều tụy của Nam ngã nằm trên nền đá vỡ vụn.

Không có tiếng động nào phát ra từ con mắt ấy, nhưng một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực hắn, khiến mỗi nhịp đập tim trở nên đau đớn và chậm chạp hơn bình thường.

Nam cố gắng hít thở.

Khói bụi cay xè mũi, trộn lẫn với mùi kim loại của máu đang chảy từ vết thương trên trán anh.

Hệ thống vẫn im lặng.

Không có âm thanh cảnh báo nguy hiểm, không có hiệu ứng màn hình đỏ lên khi nhận sát thương.

Chỉ có sự tĩnh mịch chết chóc và cái nhìn xuyên thấu ấy.

Anh cảm thấy lạnh.

Một nỗi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khác hẳn với nhiệt độ thực tế của hang động ẩm ướt này.

Đó là cảm giác bị quan sát bởi một thứ gì đó vượt xa hiểu biết của anh.

Thứ gì đó nằm ngoài phạm vi kiểm soát của quy tắc game mà hắn đã từng tin tưởng tuyệt đối trong suốt ba năm qua.

Nam cố di chuyển ngón tay cái.

Nó phản hồi chậm chạp, như thể xương khớp đang gỉ sét từ bên trong.

Anh cần đứng dậy.

Nếu không đứng dậy ngay bây giờ, anh sẽ mãi mãi nằm ở đây, trở thành một phần của dữ liệu rác bị hệ thống quét dọn và xóa bỏ vĩnh viễn.

Hắn rít lên qua kẽ răng, dùng ý chí kéo cơ thể nặng trịch rời khỏi mặt đất lạnh lẽo.

HP vẫn hiển thị 0%, nhưng thanh MP lại bắt đầu giảm nhanh chóng, tụt xuống còn 15%.

Năng lượng đang bị rút cạn bởi chính sự tồn tại của anh trong không gian này.

"Đừng chết," Nam lẩm bẩm với bản thân, giọng khàn đặc và vỡ vạc.

"Còn chưa tìm ra câu trả lời." Anh quay lưng lại với con mắt đỏ khổng lồ kia.

Hành động đó giống như một sự thách thức ngạo mạn, hoặc đơn giản là anh quá sợ hãi để phải đối mặt trực tiếp thêm nữa.

Nam bước đi, từng bước nặng nề trên những phiến đá vỡ vụn.

Bề mặt dưới chân không còn ổn định, chúng rung lên nhẹ nhàng theo nhịp đập của thứ gì đó sâu thẳm bên dưới lòng đất.

Tiếng vọng từ phía sau bắt đầu thay đổi.

Không phải là tiếng bước foot hay tiếng gió rít nữa.

Nó giống như một tiếng thì thầm xa xôi, lặp đi lặp lại cùng một chuỗi ký tự nhị phân mà Nam không thể hiểu nổi.

Âm thanh đó xâm nhập vào tai anh, làm tê liệt thính giác và gây ra những cơn đau nhói trong não bộ.

Nam giơ tay lên, cố gắng triệu hồi giao diện hệ thống.

Chỉ cần một cử chỉ nhỏ của ngón cái và hai ngón trỏ chạm vào nhau là đủ để mở bảng điều khiển cá nhân.

Nhưng không có gì xảy ra.

Không có cửa sổ xanh lam quen thuộc hiện ra trước mắt anh.

Không có danh sách kỹ năng, không có thông báo nhiệm vụ, thậm chí cả thanh trạng thái HP/MP cũng biến mất khỏi tầm nhìn ngoại vi của hắn.

Anh hoảng loạn.

Cảm giác bị cắt đứt kết nối với thế giới game này kinh khủng hơn cái chết gấp bội.

Hắn trở thành một kẻ lang thang giữa những dòng code hỗn độn, không có hướng dẫn, không có cứu cánh.

Nam chạy nhanh hơn, bỏ lại phía sau con mắt đỏ đang dần khép lại trong sự tò mò chưa được thỏa mãn của nó.

Hắn lao vào hành lang đá tối om trước mặt.

Ánh sáng từ khe hở nơi anh vừa đi qua đã tắt hẳn, để lại bóng đen dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Nam không dám quay đầu nhìn lại.

Instinct sinh tồn mách bảo anh rằng bất kỳ ánh mắt nào trong khu vực này cũng có thể là một bẫy tử thần.

Không khí ở đây loãng hơn.

Mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, như thể oxy đang bị thay thế bằng một loại khí độc vô hình nhưng không gây chết người ngay lập tức mà chỉ làm tê liệt ý chí.

Nam chạm tay vào bức tường đá bên cạnh để giữ thăng bằng.

Bề mặt lạnh lẽo và trơn trượt, phủ đầy những rêu xanh phát sáng yếu ớt dưới ánh trăng ảo tưởng trong đầu anh.

Đột nhiên, một thông báo hệ thống hiện lên trước mắt hắn.

Không phải dạng cửa sổ pop-up quen thuộc mà là dòng chữ khắc sâu vào chính võng mạc của Nam: [WARNING: REALITY ANCHOR BROKEN].

Cảnh báo neo thực tế bị phá vỡ.

Dòng chữ màu đỏ tươi nhấp nháy liên tục, kèm theo một âm thanh kim loại sắc bén xé toạc không gian yên tĩnh.

Nam sững người lại.

Anh chưa bao giờ thấy dòng thông báo này trong tài liệu hướng dẫn hay từ bất kỳ NPC nào trước đây.

Nó gợi ý rằng thế giới ảo mà anh đang sống có thể không hoàn toàn là giả lập, hoặc ít nhất là ranh giới giữa thật và ảo đã bị xóa nhòa ở mức độ đáng sợ hơn nhiều so với những gì công ty phát hành game từng tuyên bố.

Hắn liếc nhìn xung quanh.

Những khối đá xung quanh dường như đang chuyển động chậm chạp, uốn lượn như thể chúng được làm bằng gelatin mềm mại thay vì granite cứng rắn.

Nam run rẩy rút thanh kiếm sắt cũ kỹ từ lưng ra.

Lưỡi rung lên nhẹ nhàng dưới ánh sáng mờ ảo của những đốm rêu xanh, phản chiếu lại khuôn mặt nhợt nhạt và đầy sợ hãi của chủ nhân nó.

Anh cần một điểm neo mới.

Một thứ gì đó chắc chắn để bám vào trước khi lý trí của mình bị xé nát bởi sự phi logic này.

Nam tiếp tục đi sâu hơn vào lòng đất, nơi tiếng thì thầm nhị bản ngày càng trở nên rõ ràng và gần gũi đến kinh ngạc.

Hắn cảm thấy như thể có ai đó đang đứng ngay sau lưng anh, hơi thở nóng hổi phả vào cổ.

Hắn quay người lại một cách nhanh chóng, lưỡi kiếm hướng về phía bóng tối đằng sau mình.

Không có gì cả.

Chỉ có bóng đen dày đặc và sự im lặng chết chóc.

Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, bám lấy da thịt anh như những con kiến nhỏ xíu bò dưới lớp áo khoác rách nát của Nam.

Nam tiếp tục bước đi trong hành lang vô tận.

Thời gian dường như ngừng chảy ở đây.

Đồng hồ trên cổ tay anh đã biến mất, cùng với mọi dấu hiệu nhận biết về ngày giờ và mùa vụ trong thế giới game này.

Chỉ còn lại nhịp đập dồn dập của trái tim và tiếng thở dốc khò khè là những thứ duy nhất nhắc nhở hắn rằng mình vẫn đang sống — hay ít nhất là chưa chết hẳn.

Bỗng nhiên, hành lang mở rộng ra thành một khoảng không gian lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng được.

Đây có thể là một hang động tự nhiên khổng lồ hoặc một căn phòng bí mật bị lãng quên từ phiên bản cập nhật đầu tiên của trò chơi.

Nam rụt rè bước vào trung tâm của nó, ánh mắt quét qua từng góc khuất trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy nơi này.

Ở giữa không gian trống trải đó là một bệ đá hình tròn, cao khoảng hai mét so với mặt đất xung quanh.

Trên đỉnh bệ đặt một cuốn sách da cũ kỹ đóng khung bằng kim loại đen óng ánh dưới tia sáng yếu ớt từ trên cao chiếu xuống qua những khe hở nhỏ xíu ở trần hang động phía xa tít bên kia nơi Nam không thể nhìn rõ chi tiết gì thêm ngoài sự tối tăm bao trùm lấy mọi thứ xung quanh nó đang nằm im lìm chờ đợi ai đó đến chạm vào chúng bằng bàn tay run rẩy của mình.

Nam tiến lại gần bệ đá một cách chậm chạp, thận trọng như thể đang đối mặt với quả bom hẹn giờ sắp nổ tung bất cứ lúc nào mà không cần phải kích hoạt thêm động lực gì khác nữa ngoài việc tiếp cận nó thôi là đủ để làm cho tất cả những điều tồi tệ nhất xảy ra ngay lập tức trước mắt anh rồi.

Hắn dừng lại cách bệ đá khoảng ba mét, nheo mắt nhìn kỹ hơn cuốn sách bí ẩn kia dưới ánh sáng mờ ảo phát tán từ chính bề mặt vỏ bọc kim loại đen óng ả của nó thay vì nguồn chiếu sáng nào khác trong không gian này cả thảy nữa đâu có tồn tại thực tế ngay trước lúc này giờ đây đang diễn ra trước đôi tròng trắng nhợt nhạt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào vật thể dị thường kia mà Nam vừa tình cờ phát hiện ra sau nhiều lần mò mẫm tìm đường thoát thân khỏi cái bẫy tử thần do chính hệ thống tạo nên cho anh từ rất lâu rồi đấy chứ không phải ngẫu nhiên đâu.

đọc giả yêu quý của tôi ơi!

Nam nuốt nước bọt khan khốc, cổ họng khô rát như bị lửa đốt.

Vật thể ấy bỗng nứt ra, lộ ra một khuôn mặt đang cười khẩy với biểu cảm quen thuộc đến rợn người.

Nam hét lên, linh khí trong kinh mạch bùng nổ thành làn sóng xung kích quét sạch mọi thứ xung quanh.

Máu tươi phun ra từ khóe môi hắn khi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập