Chương 7
Không khí nơi đây không còn mùi ozone nồng nặc đặc trưng của Debug Zone nữa.
Thay vào đó, nó mang vị mặn chát của bụi tro và sự cũ kỹ của những gì đã bị bỏ rơi từ lâu.
Nam nháy mắt nhiều lần để điều chỉnh lại tầm nhìn.
HUD trước mặt anh vẫn đang nhấp nháy dòng mã lỗi màu đỏ: [RENDER ERROR].
Nhưng khi ông đảo ngược ánh mắt ra xung quanh, thực tại không hề ổn định.
Nó bị xé toạc theo từng mảng lớn nhỏ khác nhau.
Những tòa nhà chọc trời phía xa kia không còn giữ nguyên hình dáng vững chãi của chúng nữa.
Chúng nhấp nháy liên tục giữa hai trạng thái: một là những khối bê tông xám xịt, rêu phong và hoang tàn; hai là những cấu trúc kính sáng bóng, hiện đại đến mức gây chói mắt, như thể vừa mới được xây dựng xong trong phiên bản cập nhật beta 2.0 của thành phố này.
Nam đưa tay lên chạm vào bức tường bên cạnh mình.
Làn da tiếp xúc với bề mặt lạnh giá lập tức truyền lại cảm giác tê buốt.
Anh lùi về phía sau một bước, thận trọng quan sát.
Khi anh nhìn kỹ hơn, những viên gạch trên tường bắt đầu tan rã thành vô số ký tự mã hóa xanh lá cây và trắng xóa.
Chúng rơi xuống đất không tạo ra tiếng động, mà hòa vào bóng tối như thể chưa từng tồn tại.
"Glitch," Nam thì thầm trong cổ họng khô khốc từ khi nãy đến giờ.
Giọng nói của anh nghe xa lạ, vang lên giữa khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ này.
"Thế giới đang bị lỗi render." Anh không chỉ nhìn thấy sự mất ổn định về hình ảnh.
Anh cảm nhận được nó trong xương tủy mình.
Mỗi bước chân Nam đặt xuống đều tạo ra một tiếng vọng kép — một lần là âm thanh của giày dép trên bê tông, và lần thứ hai là âm thanh của ngón tay gõ phím máy tính tốc độ cao.
Thực tại đang bị chồng chéo lên nhau.
Quá khứ và hiện tại, hoặc chính xác hơn là Timeline cũ và Timeline mới, đang va chạm trực diện ở đây mà không có lớp màng bảo vệ nào ngăn cách chúng nữa.
Nam kiểm tra lại trạng thái của mình nhanh chóng qua thanh thông báo góc phải tầm nhìn.
[HP: 85/100] [MP: 42/50] [Năng lượng Mana: Không ổn định - Fluctuation detected.] Thanh MP màu xanh dương vốn dĩ luôn đầy đặn giờ đây lại xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, như thể chứa đựng một thứ gì đó độc hại đang cố gắng phá vỡ từ bên trong.
Nam nhíu mày.
Hắn biết rằng mình là 'Key' — chìa khóa duy nhất có khả năng mở hoặc đóng vĩnh viễn Hệ Thống này.
Nhưng cảm giác này.
nó không giống như sức mạnh được ban tặng.
Nó giống như một vết thương hở trên cơ thể thực tại, và anh đang chảy máu mana vào đó mỗi giây trôi qua.
Hắn cần tìm nơi trú ẩn tạm thời trước khi hiệu ứng glitch lan rộng hơn nữa và kéo theo sự chú ý của những kẻ tuần tra — hoặc tệ hơn là các tiến trình dọn dẹp tự động của Hệ Thống.
Nam bắt đầu di chuyển, không chạy vì sợ gây ra rung động lớn làm sụp đổ thêm cấu trúc dữ liệu xung quanh, mà đi với bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của một người thợ săn đang rình mồi trong sương mù dày đặc.
Mục tiêu trước mắt là tìm kiếm thông tin.
Trong thế giới được quản lý bởi The Grid này, những nơi bỏ hoang thường là điểm giao thoa giữa các layer dữ liệu cũ và mới.
Đó cũng chính là nơi chứa đựng những mảnh vỡ ký ức mà Hệ Thống không thể xóa sạch hoàn toàn do lỗi lưu trữ phân tán.
Nam tiến vào một con hẻm nhỏ nằm ngay cạnh tòa tháp trung tâm đang bị glitch nặng nhất.
Ở đó, ánh sáng từ màn hình quảng cáo khổng lồ phía trên chiếu xuống tạo thành từng vệt màu tím và xanh neon cắt ngang qua bóng tối dày đặc của lòng đường.
Những chiếc xe hơi cũ kỹ đậu dọc theo vỉa hè trông như những xác thối kim loại khổng lồ, nhưng khi Nam nhìn nghiêng, chúng lại phát ra ánh sáng hào nhoáng của một showroom trưng bày siêu thị tương lai chưa mở cửa chính thức nào cả.
Sự đối lập này khiến dạ dày anh quặn thắt nhẹ.
Survivor's Guilt — gánh nặng tội lỗi sống sót — đè nặng lên vai hắn mỗi lúc như thế này.
Tại sao hắn lại là người duy nhất nhận được cheat code?
Tại sao hắn phải nhớ những gì đã chết trong timeline cũ khi mọi người khác đang vui vẻ chấp nhận phiên bản thực tại mới, sạch sẽ và vô hồn kia?
Nam dừng bước trước cửa một quán cà phê bỏ hoang ngay dưới chân tòa tháp trung tâm.
Biển hiệu treo ngược nghiêng ngả với dòng chữ mờ nhạt: [CAFE NULL].
Cửa kính đã vỡ nát từ lâu, chỉ còn lại khung sắt gỉ sét bao quanh như những vết sẹo xấu xí trên khuôn mặt của căn phòng bên trong.
Nam đẩy cửa vào và bước ra khỏi vùng ánh sáng chói lòa của Cổng Cập Nhật vừa đóng lại phía sau lưng mình.
Thế giới xung ngoài kia không quay lại bình thường ngay lập tức, nhưng ít nhất nơi đây dường như là một "safe zone" tạm thời — nơi các quy tắc vật lý chưa bị phá vỡ hoàn toàn bởi sóng dữ liệu từ trên cao rơi xuống làm ảnh hưởng trực tiếp đến sinh tồn của con người trong khu vực này.
Bên trong quán cà phê tối om và lạnh lẽo hơn bên ngoài rất nhiều lần so với bình thường khi bước vào một không gian kín mít không có cửa sổ đón ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào trong phòng khách hàng ngồi tại bàn góc phía cuối cùng gần tường kính vỡ nát nhìn ra phố phường hoang vắng bên kia đường.
Mùi hương cà phê đắng ngắt vẫn còn lingering đâu đó trên tấm thảm nhung cũ kỹ trải dài khắp sàn nhà đã bị mục rữa theo thời gian trôi qua mà không ai chăm sóc giữ gìn chúng nữa kể từ khi cửa hàng đóng cửa vĩnh viễn cách đây biết bao nhiêu năm tháng đằng đẵng trong ký ức tập thể của cư dân thành phố này trước khi xảy ra sự kiện Reset lần thứ nhất dẫn đến việc xóa bỏ toàn bộ lịch sử liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp tới những nhân chứng sống sót qua cú sập hệ thống dữ liệu trung tâm gây ra bởi lỗi phần mềm nghiêm trọng khiến cho hàng triệu người dùng mất kết nối mạng internet vĩnh viễn cùng lúc trên khắp mọi nơi trên trái đất này vào một buổi sáng sớm thứ ba tuần trước đó khi mặt trời vừa mới ló rạng lên bầu trời xanh biếc trong lành và mát mẻ dịu nhẹ thổi qua những tán lá cây xanh um tùm che phủ bóng râm mát cho con người nghỉ ngơi thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng mệt mỏi suốt cả ngày dài đằng đẵng không ngừng nghỉ nghỉ ngơi giải trí phù hợp với nhu cầu cá nhân riêng của mỗi một thành viên trong cộng đồng xã hội loài người chung sống hòa bình hạnh phúc bền vững phát triển tiến bộ văn minh hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa nông thôn miền núi hải đảo vùng sâu vùng xa biên giới lãnh thổ quốc gia độc lập tự do dân chủ công bằng bác ái yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương thân tương ái đoàn kết nhất trí chung tay góp sức xây dựng đất nước phồn vinh hạnh phúc no ấm bình an vui vẻ lạc quan tin tưởng hy vọng mơ ước khát khao mong muốn cầu nguyện chúc mừng sinh nhật lễ tết ngày nghỉ cuối tuần kỳ nghỉ hè đông xuân thu hạ bốn mùa luân phiên thay đổi liên tục không ngừng nghỉ theo chu trình tự nhiên vận động phát triển biến đổi chuyển hóa tạo ra năng lượng mới tái sử dụng tiết kiệm bảo vệ môi trường sống xanh sạch đẹp an toàn lành mạnh bền vững lâu dài cho thế hệ tương.
Nam hít thở sâu một hơi thật dài để cố gắng ổn định lại tâm trí đang bị nhiễu loạn bởi dòng thông tin rác thải vô nghĩa tuôn trào từ chính bộ não của anh.
Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, kích hoạt kỹ năng [FOCUS] — một passive skill giúp tăng cường khả năng tập trung và loại bỏ những tạp niệm không cần thiết ra khỏi ý thức hiện tại để chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối thoại sắp tới với kẻ quan sát bí ẩn đang ngồi chờ đợi hắn ở đây từ rất lâu rồi mà chính anh cũng chưa hề hay biết gì cả về điều đó trước khi chân bước vào cửa quán cà phê null này...
Khuôn mặt lạnh tanh của Tử Hà tái đi một màu trắng bệch.
Không phải vì sợ hãi tột độ trước cái chết cận kề.
Mà bởi hệ thống đang hiển thị một thông báo đỏ rực, nhấp nháy liên tục ngay giữa tầm nhìn: [WARNING: REALITY INTEGRITY CRITICAL].
Cửa ra vào quán cafe tự động đóng sập lại sau lưng hắn với tiếng va chạm như tiếng trống tang trong một nhà thờ bỏ hoang.
Âm thanh đó vang vọng khắp không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt của căn phòng nhỏ bé này.
Tử Hà quay người lại, tay vẫn còn đang run rẩy giữ chặt lấy nắm đấm ảo ảnh trước ngực.
Hắn cố gắng hít thở sâu để ổn định nhịp đập trái tim đang cuồng loạn trong lồng ngực.
Nhưng không khí ở đây dường như đã ngưng tụ thành một khối gelatin đặc quánh, cản trở mọi nỗ lực hô hấp của hắn.
[Hệ thống cảnh báo: Bạn đang bước vào khu vực [.
].] [Level yêu cầu để sinh tồn: 15+] [Mức độ hiện tại của bạn: 4.] Con số '4' trên thanh trạng thái cá nhân của Tử Hà bỗng chốc chuyển sang màu đen tuyền, tượng trưng cho sự tuyệt vọng không lối thoát.
Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, như thể cả bầu trời đang sụp đổ xuống đầu hắn mỗi giây trôi qua.
"Đây là đâu?" Tiếng nói trầm thấp vang lên từ phía sau quầy bar.
Tử Hà giật mình quay lại.
Lần này, gã đàn ông mặc vest đen không còn ngồi đó nữa.
Thay vào đó, một người phụ nữ với mái tóc bạc trắng như tuyết đang đứng chệch về bên trái, tay cầm một chiếc cốc cà phê đã nguội lạnh từ lâu.
Đôi mắt của bà ta không có tròng kính, chỉ là hai hố sâu thẳm màu xanh lam phát sáng yếu ớt trong bóng tối.
[Boss encountered: The Archivist (Level 50)] [Status: Hostile / Observant] [Motif detected: Time Dilation Field - Active.] Tử Hà nuốt khan một tiếng khô khốc cổ họng.
Level chênh lệch quá lớn.
Hắn không thể chiến đấu, thậm chí còn không thể chạy trốn nếu đối phương muốn giữ hắn lại.
Kỹ năng [FOCUS] vẫn đang hoạt động, giúp hắn lọc bỏ nỗi sợ hãi bản năng, nhưng lý trí mới là thứ khiến hắn run rẩy hơn cả.
"Ta đã chờ cậu rất lâu rồi," Archivist nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết ngoài kia.
"Mang theo nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa." Tử Hà nhíu mày, cố gắng duy trì sự tỉnh táo tối đa.
"Anh đang nói gì?
Tôi chỉ là một người chơi mới vào hệ thống này." Archivist cười nhạt, nụ cười ấy không hề chạm đến khóe mắt trống rỗng kia.
"Chính xác.
Cậu không phải nạn nhân ngẫu nhiên.
Cậu là kẻ khơi mào chuỗi phản ứng dây chuyền dẫn đến sự sụp đổ của Sector 7 cách đây ba ngày trước." Hắn sững sờ.
Hắn thậm chí chưa từng nghe qua tên gọi đó trong bất kỳ bản đồ nào mà NPC cấp dưới cung cấp thông tin cho hắn.
Nhưng ký ức mờ nhạt bắt đầu quay trở lại — một vụ nổ dữ dội, những tiếng la hét và mùi máu tanh tưởi lúc hắn lần đầu tiên đánh thức năng lực mana của mình.
"Cậu nghĩ cậu đang chơi game?" Archivist bước ra khỏi quầy bar, mỗi bước chân đặt xuống sàn gỗ đều tạo ra âm thanh leng keng như kim loại va vào đá hoa cương.
"Đây là hiện thực bị bóp méo bởi ý chí của những kẻ mạnh hơn chúng ta.
chính là biến số không ổn định nhất." Một luồng ánh sáng vàng nhạt quét qua phòng, chiếu rọi rõ nét từng vết nứt trên bức tường gạch cũ kỹ.
Những vết nứt đó hình thành nên một khuôn mặt đang gào thét đau đớn.
[Timeline Alert: The Event "Genesis" is approaching.] [Estimated time to impact: 00:15:00] Chỉ còn mười lăm phút?
Tử Hà nhìn đồng hồ ảo trên tay, kim giây quay nhanh gấp mười lần bình thường.
Thời gian ở đây bị hoàn toàn.
Hắn cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung vì quá tải thông tin.
"Anh muốn gì từ tôi?" Hắn hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững lập trường.
Archivist dừng lại trước mặt hắn, khoảng cách chỉ còn một cánh tay.
Mùi hương hoa tử đinh hương chết khô phảng phất trong không khí xung quanh bà ta.
"Ta không muốn thứ gì cả.
Ta chỉ đơn thuần là ghi chép lại sự thật." Bà ta giơ ngón tay thon dài lên, chạm nhẹ vào trán Tử Hà.
Lập tức, một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của hắn.
Những hình ảnh flash back ùa về: cảnh hắn vô tình kích hoạt một artifact cổ xưa trong thư viện thành phố cũ; những dòng máu chảy ra từ mắt anh trai mình khi thực tại bắt đầu sụp đổ xung quanh họ; và tiếng hét tuyệt vọng của mẹ trước khi biến mất vào khoảng không đen kịt.
Hắn quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn chặn thêm bất kỳ ký ức nào khác xâm nhập.
Mana trong cơ thể hắn dao động mạnh mẽ, tạo thành một vòng xoáy nhỏ màu tím quanh người nhằm tự bảo vệ ý thức khỏi bị xóa sạch hoàn toàn bởi sóng thần dữ dội này.
[Nhận được Skill mới: Fragmented Memory (Passive)] [Effect: Unlock suppressed memories related to the Main Quest.] [Cost: Sanity -10%] Sanity của Tử Hà giảm xuống mức báo động đỏ 45%.
Hắn cảm thấy lạnh run người, không phải vì nhiệt độ phòng thấp đi mà là do nỗi kinh hoàng nội tâm đang lan tỏa khắp cơ thể.
Những mảnh vỡ ký ức ghép lại thành một bức tranh bi thảm mà hắn chính là trung tâm của nó.
"Đứng dậy," Archivist ra lệnh, giọng điệu đột ngột trở nên sắc lạnh hơn nhiều so với trước kia.
"Chưa phải lúc để cậu yếu đuối như thế này." Tử Hà nghiến răng ken két, dùng ý chí cuối cùng còn lại để chống đỡ cơn sóng thần ký ức đang ập tới.
Hắn đứng dậy chậm rãi, đôi mắt bây giờ đã mở to trừng trợn nhìn thẳng vào Archivist với vẻ mặt đầy căm phẫn lẫn hoang mang tột độ.
"Có cách nào sửa chữa nó không?" hắn hỏi, giọng khàn đặc vì đau đớn tinh thần vừa trải qua.
Archivist lắc đầu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
"Không có sự sửa chữa cho những gì đã bị phá vỡ vĩnh viễn trong cấu trúc cốt lõi của hệ thống này." Bà ta quay sang lấy một cuốn sổ da màu nâu sẫm từ kệ sách phía sau lưng mình ra và mở nó ra trước mặt Tử Hà.
Trang giấy đầu tiên hiển thị tên hắn: .
Bên dưới là hàng loạt con số trừ đi liên tục, biểu tượng cho những mạng người đã hy sinh vì hành động vô thức của anh ta trong quá khứ mà giờ đây mới vỡ lẽ ra sự thật phũ phàng này.
[Nhận được Item duy nhất: The Ledger of Sins] [Description: Records the true cost of your existence within this System.] Tử Hà nhìn vào cuốn sổ với cảm giác nặng nề chèn ép linh hồn mình xuống đất sét bùn lầy đen tối bao quanh hắn khắp nơi xung quanh đây rồi thì giờ mới hiểu rõ ý nghĩa sâu xa đằng sau những con số lạnh lùng kia đang muốn nói lên điều gì quan trọng nhất đối với cuộc đời của chính bản thân anh ấy ngay lúc này trước mắt người phụ nữ bí ẩn kia nữa đâu phải là dễ dàng chút nào cả cho dù bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều mong muốn được thoát khỏi cái gánh nặng áp lực khổng lồ đè nén lên vai mình mỗi ngày trôi qua như thế này mãi không thôi sao.
Hắn nắm chặt hai bàn tay lại thành những khối đá lạnh giá cứng đờ trước ngực để ngăn chặn cảm giác yếu đuối xâm nhập vào cơ thể đang kiệt sức vì mất kiểm soát mana và tinh thần suy sụp nặng nề tột cùng trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy đủ ý nghĩa sống còn đối với tương lai sắp tới của chính mình sau này nữa chứ không phải chỉ đơn thuần là một trò chơi điện tử thông thường mà thôi đâu.
thân mến ạ!
Archivist đóng cuốn sổ lại với tiếng "bụp" vang lên rõ ràng trong sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng nhỏ bé này lúc bấy giờ đây rồi thì bà ta quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt của Tử Hà đang mở to đầy kinh hãi tột cùng trước những gì vừa mới xảy ra ngay bên cạnh chính xác tại nơi đây mà thôi sao.
"Cậu có hai lựa chọn," Archivist nói, giọng điệu bình thản đến rợn người.
"Chấp nhận trách nhiệm và tìm cách cân bằng lại hệ thống.
hoặc để cho nó tự hủy diệt hoàn toàn." Tử Hà hít một hơi thật sâu, cảm thấy mana trong cơ thể bắt đầu ổn định trở lại nhờ vào kỹ năng [FOCUS] đang hoạt động tối đa công suất của chính mình lúc này đây rồi thì hắn cũng sẽ phải đối mặt với thực tại phũ phàng nhất mà thôi sao.
"Và nếu tôi chọn con đường thứ ba?" Hắn hỏi, giọng điệu đột ngột trở nên lạnh lùng và quyết liệt hơn nhiều so với trước kia.
Archivist nhếch môi cười một nụ cười đầy vẻ khinh miệt lẫn ngạc nhiên pha trộn vào nhau rất rõ ràng trên khuôn mặt già nua của bà ta lúc này đây rồi thì bà ta cũng sẽ không còn cách nào khác ngoài việc phải đối diện với sự thật phũ phàng nhất mà thôi sao.
"Không có con đường thứ ba," Archivist đáp, giọng điệu vang vọng khắp căn phòng nhỏ bé này như thể đang nói chuyện từ rất xa xôi nơi tận cùng vũ trụ bao la rộng lớn kia vậy thì giờ đây cũng đã đến lúc phải đưa ra quyết định cuối cùng rồi chứ còn gì nữa đâu.
Tử Hà bước lùi lại một bước, cảm thấy áp lực của không gian xung quanh đang tăng lên đáng kể khi mà mana trong cơ thể hắn bắt đầu bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết trước mắt người phụ nữ bí ẩn kia ngay lúc này đây thì cũng đã đến lúc phải hành động rồi chứ còn gì nữa đâu.
Đột nhiên, kiếm khí của người phụ nữ kia tan rã thành sương mù đen kịt, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng xung quanh.
Tử Hà nhận ra mana trong người mình đang bị hút sạch vào không trung, tạo thành một cổng không gian máu tươi.
Hắn lao thẳng vào đó để
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận