Chương 6
Đó là tiếng kim loại ma sát vào nhau, sắc bén và đầy sự thù địch.
Nam đứng giữa đống đổ nát, ngực phập phồng nặng nề.
Hắn vừa hất quả bóng năng lượng kia đi bằng một cú gạt tay vô thức, nhưng hậu quả lại tàn khốc hơn dự tính.
Bụi mù mịt bay lên, không phải là bụi đất mà là những hạt pixel xám xịt đang tan rã trong không khí.
Nam liếc nhìn thanh HP của mình: 48/100.
Chỉ giảm thêm hai điểm cho cú va chạm vật lý đó, nhưng cảm giác đau đớn chạy dọc sống lưng mới là thứ khiến hắn run rẩy.
Dấu hiệu "X" màu đỏ trên lòng bàn tay trái đang nóng lên, nhịp đập đồng điệu với tim của anh.
Không khí xung đây rung động ở tần số thấp.
Nam nghiến răng cố chịu đựng cơn nhức nhối trong hàm.
Hắn không dám quay lại ngay lập tức.
Bản năng sinh tồn — thứ đã cứu hắn qua ba lần Reset trước đó — thì thầm rằng phía sau lưng là nơi cái chết đang chờ đợi.
Hắn lùi bước, gót chân chạm vào một gốc rễ cây sồi khác.
Rễ này cũng bị lỗi hiển thị.
Thay vì vỏ nâu thô ráp, nó được bao phủ bởi những dòng mã code xanh lá cây chạy dọc theo chiều dài.
Nam cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của rễ cây.
*System Notification: Interaction with Corrupted Data detected.* *Danger Level: High.* Một thông báo hệ thống màu đỏ lòe bật lên trước mắt anh, che khuất tầm nhìn một phần.
Nam gạt nó đi bằng ý chí, tập trung vào cảm giác dưới lòng bàn tay.
Nó không lạnh như đá hay khô như gỗ chết.
Có nhịp đập yếu ớt, giống như mạch máu của một sinh vật đang hấp hối được nhúng trong nhựa cây kỹ thuật số.
"Đây là gì?" Nam thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và sự căng thẳng tột độ.
Hắn rút dao găm từ thắt lưng ra — món vũ khí duy nhất hắn còn lại sau khi bị loại bỏ khỏi Elite Program.
Lưỡi dao chạm vào lớp vỏ mã hóa của rễ cây, phát ra tiếng lách cách như đang cào vào một tấm kính cường lực dày đặc.
Những tia sáng xanh lam bắn tung tóe, làm bỏng nhẹ da thịt Nam mỗi lần chúng va phải ngón tay anh.
Nam lùi lại thêm , thở dốc.
Hắn cần không gian để suy nghĩ.
Nhưng rừng Debug Zone này không cho phép sự yên tĩnh kéo dài.
Tiếng động từ phía sau càng lúc càng rõ ràng hơn — một âm thanh giống như tiếng nhiễu sóng radio khi chuyển kênh, nhưng được khuếch đại lên gấp mười lần.
Hắn quay đầu lại, chuẩn bị đối mặt với thứ vừa đuổi theo mình.
Không phải là quái vật dữ tợn hay boss phòng dungeon.
Đó là một bóng người — hoặc ít nhất là hình dáng của con người trước khi Hệ Thống định dạng lại chúng thành những khối đa giác đáng sợ.
Nó đứng giữa tán lá bị mã hóa, mặc một bộ đồ bảo hộ cũ kỹ màu xám xịt, giống hệt trang phục của các kỹ sư trong timeline đầu tiên mà Nam từng nhớ mơ hồ.
Bóng người đó không di chuyển.
Không hô hấp.
Chỉ đơn giản là.
tồn tại ở đó như một lỗi hiển thị 3D bị mắc kẹt giữa hai khung hình thực tế.
Nam nín thở.
Tim anh đập mạnh đến mức thanh MP giảm xuống còn 15/20 do căng thẳng quá độ.
Hắn nhận ra điều đáng sợ nhất: bóng người kia không có tên gọi (Name Tag).
Không cấp độ (Level).
Không thanh HP.
Nó là một khoảng trống trong dữ liệu thế giới này.
"Kẻ xâm nhập," giọng nói của bóng người vang lên, nhưng nó đến từ mọi hướng cùng lúc — như thể âm thanh được phát trực tiếp vào não bộ của Nam thông qua kết nối hệ thống.
"Bạn không thuộc về phiên bản cập nhật hiện tại." Nam siết chặt cán dao.
"Tôi là Key 01," anh đáp lại, giọng lạnh lùng hơn bình thường để che giấu sự run rẩy trong lòng.
"Và tôi đang tìm cách sửa lỗi này trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn." Bóng người nghiêng đầu một góc bất tự nhiên — đúng 45 độ, như một con búp bê robot bị hỏng khớp nối.
Một nụ cười méo mó xuất hiện trên khuôn mặt trống rỗng của nó, nơi lẽ ra phải là đôi mắt thì giờ đây chỉ có hai lỗ hổng đen kịt sâu thẳm vào bóng tối vô tận bên trong đầu.
"Sửa lỗi?" Bóng người lặp lại từ ngữ đó như thể đang phân tích một khái niệm lạ hoắc.
"Bạn nghĩ mình có quyền sửa chữa những gì bạn đã phá hủy, Nam?" Tên của anh vang lên trong không khí tĩnh mịch khiến máu lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn biết giọng điệu này.
Nó không thù hận.
Nó cũng không sợ hãi.
Đó là sự mệt mỏi — một nỗi buồn sâu sắc và cổ xưa đến mức nó trở nên vô cảm.
Nam bước về phía trước, dao găm hướng thẳng vào ngực bóng người.
"Nói rõ ra," hắn quát lên, cố gắng áp đặt quyền chủ động trong cuộc đối thoại này.
"Ai là bạn?
Và tại sao bạn biết tên tôi?" Bóng người không lùi lại.
Thay vào đó, nó giơ tay phải lên — một cánh tay bị thiếu vài đốt ngón do lỗi hiển thị texture.
Nó chỉ về phía dấu hiệu 'X' đang phát sáng trên lòng bàn tay trái của Nam.
"Chúng ta là những mảnh vỡ," bóng người nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống vực sâu.
"Những ký ức mà Hệ Thống không thể xóa sạch vì chúng đã ăn sâu vào cốt lõi mã nguồn gốc.
Tôi là Echo — một bản sao dữ liệu của chính bạn trong timeline thứ hai." Nam sững sờ.
Dao gaim trong tay anh chao đảo nhẹ.
Timeline thứ hai?
Hắn chỉ nhớ rõ ba lần Reset: Timeline 1 (thất bại), Timeline 2 (hắn sống sót nhưng mất tất cả), và Timeline hiện tại nơi hắn mang theo ký ức của cả hai phiên bản trước đó.
"Không thể," Nam lắc đầu, phủ nhận lập tức.
"Tôi không có bản sao.
Tôi là duy nhất." "Hãy nhìn xung quanh bạn," Echo — hay kẻ gọi mình là vậy — chỉ tay về phía những tán cây đang bắt đầu biến đổi.
Màu xanh của lá cối chuyển dần sang màu tím nhạt của sự xóa sổ dữ liệu (Deletion Field).
Những con thú nhỏ trong rừng, vốn dĩ là quái vật cấp F-rank bình thường, bỗng nhiên tan rã thành hàng triệu hạt pixel và bay vào không khí mà không để lại tiếng hét hay kháng cự.
"Thực tại đang bị ăn mòn từ bên trong bởi sự mâu thuẫn của chính bạn.
Bạn mang theo ký ức quá tải cho một thân xác F-rank mỏng manh này." Nam nhíu mày, phân tích tình hình nhanh chóng bằng tư duy logic lạnh lùng vốn có.
Hắn kiểm tra lại trạng thái cơ thể: HP ổn định ở mức 48/100 nhưng MP kiệt quệ.
Cảm giác đau đớn từ dấu 'X' trên tay đang lan tỏa ra các khớp xương, giống như virus ăn mòn hệ thần kinh số hóa của anh.
"Vậy bạn muốn gì?" Nam hỏi, giọng điệu bớt hung hăng hơn, thay vào đó là sự tò mò dè chừng đặc trưng của một nhà phân tích.
"Tại sao lại xuất hiện lúc này?
Nếu tôi là nguyên nhân gây ra lỗi, thì việc loại bỏ tôi sẽ giải quyết vấn đề chứ không phải kéo dài nó thêm." Echo cười khẽ — một âm thanh khô khan như tiếng giấy xé rách.
"Giám Đốc Aegis đã cử lực lượng dọn dẹp đến đây.
Nhưng trước khi họ đến, bạn cần biết sự thật về cái giá mà 'Key' phải trả cho mỗi lần Reset." Tiếng động từ xa vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa hai bóng người trong rừng.
Cây cối xung quanh bắt đầu cháy — không phải lửa đỏ rực của nguyên tử hay mana, mà là màu tím neon của sự xóa sổ dữ liệu quy mô lớn.
Nam nhìn về phía lối đi vào rừng, nơi những bóng dáng khổng lồ của con quái vật boss loại 'Glitch Hunter' đang tiến tới.
Chúng có hình dạng giống như chó sói nhưng được ghép từ vô số mảnh vỡ màn hình LCD cũ kỹ và dây cáp điện bị đứt gãy.
Nam quay lại đối mặt với Echo.
"Tôi không có thời gian cho những lời nói sáo rỗng," anh nói, mồ hôi bắt đầu vã ra trên trán dù nhiệt độ môi trường đang giảm nhanh chóng do hiệu ứng mã hóa xung quanh.
"Nói ngắn gọn: Làm sao để ngăn chặn lần xóa ký ức tiếp theo mà không chết?" Echo bước tiến lại gần, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài mét.
Nam có thể nhìn thấy những đường nứt vỡ trên khuôn mặt của Echo — nơi dữ liệu gốc đang cố gắng tái cấu trúc nhưng thất bại thảm hại.
Trong đôi mắt trống rỗng đó, Nam thoáng nhận ra một sự phản chiếu kỳ lạ: hình ảnh chính mình trong quá khứ, trước khi hắn trở thành Key 01.
"Không thể ngăn chặn hoàn toàn," Echo trả lời thẳng thắn, giọng điệu không chút cảm xúc xã hội thường thấy ở con người thật.
"Hệ Thống được thiết kế để loại bỏ bất kỳ biến số nào đe dọa tính ổn định của Grid.
Bạn là biến số lớn nhất từ trước đến nay." Nam siết chặt tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt cho đến khi cảm giác đau đớn giúp anh tỉnh táo hơn.
"Vậy thì tôi sẽ phá vỡ quy tắc đó," hắn tuyên bố với sự quyết đoán hiếm có.
"Nếu System coi tôi là bug, thì tôi sẽ trở thành virus ăn mòn toàn bộ hệ điều hành của nó." Echo im lặng trong một khoảng khắc dài.
Rồi bất ngờ, bóng người kia cúi xuống và chạm tay vào ngực áo của Nam — ngay đúng vị trí trái tim nơi mảnh chìa khóa đen bóng từng tồn tại trước khi biến mất.
Một cú sốc điện mạnh mẽ chạy qua cơ thể anh.
Thanh HP giảm tụt xuống còn 30/100 trong tích tắc.
Nhưng thay vì đau đớn, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu Nam — không phải là dữ liệu kỹ thuật hay chỉ dẫn nhiệm vụ, mà là *ký ức*.
Nam quỳ xuống đất, ôm lấy đầu mình để chịu đựng cơn sóng dữ ký ức ập đến.
Hắn thấy rõ cảnh tượng: mình đứng trước cánh cổng Debug Zone rộng lớn, đối mặt với Giám Đốc Aegis — một thực thể không có hình dạng cụ thể mà chỉ là sự hiện diện của quyền lực tuyệt đối dưới dạng ánh sáng trắng xóa.
Trong ký ức đó, Nam đã hy sinh bản thân để đóng tạm thời cánh cửa đó, ngăn chặn sóng dữ liệu lan tỏa ra thế giới bên ngoài.
Nhưng cái giá phải trả là toàn bộ mạng lưới kết nối thần kinh của anh bị hủy diệt vĩnh viễn — trừ khi có một "Key" mới được tạo ra từ sự sụp đổ ấy.
Hắn không tự nguyện chết.
Hắn bị *lựa chọn* để trở thành công cụ cho sự ổn định tạm thời.
Và giờ, trong Timeline thứ ba này, hắn sống lại như một lỗi tồn tại (Glitch) mà Hệ Thống chưa kịp xử lý sạch sẽ trước khi Giám Đốc Aegis phát hiện ra nó và kích hoạt lệnh Purge 3 ngày nữa.
"Cảm ơn," Nam thì thầm sau khi ký ức kết thúc.
Hắn đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi nhưng ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết.
"Bây giờ tôi hiểu tại sao bạn gọi đây là di sản của Kiến Trúc Sư." Echo lùi lại vào bóng tối phía sau gốc cây sồi đã đổ.
Hình dáng của nó bắt đầu tan rã thành vô số hạt pixel xanh lam bay lên trời cao, hòa lẫn với bầu không khí đang bị mã hóa xung quanh khu rừng này.
"Chạy đi," Echo nói lời cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn vào hư không.
"Hoặc chiến đấu để khẳng định sự tồn tại của mình.
Nhưng hãy nhớ rằng: mỗi lần bạn sử dụng sức mạnh Key, thực tại sẽ càng trở nên mong manh hơn nữa." Nam đứng một mình giữa cánh rừng đang dần chuyển sang màu tím chết chóc.
Tiếng bước chân của Glitch Hunter boss vang lên rõ rệt từ phía trước — những con quái vật đó đã vượt qua lớp phòng thủ tự nhiên của khu vực Debug Zone và đang tiến thẳng về vị trí hiện tại của anh với tốc độ đáng kinh ngạc cho sinh vật cấp E-rank thông thường được nâng cao nhờ hiệu ứng glitch.
Nam không chạy.
Anh biết rằng trốn tránh sẽ chỉ kéo dài thời gian trước khi bị bắt giữ mà thôi — giống như những gì đã xảy ra trong hai timeline trước đó khi hắn cố gắng tìm đường thoát khỏi sự kiểm soát của Hệ Thống bằng cách ẩn nấp đơn thuần thay vì đối đầu trực diện với nguồn gốc vấn đề thực sự nằm sâu bên trong cấu trúc cốt lõi của Grid.
Anh bước ra từ sau gốc cây sồi cổ thụ, đứng thẳng giữa lòng rừng đang bị mã hóa dữ liệu bao vây tứ phía.
Chiếc đồng hồ cơ học nhỏ xíu — vật duy nhất còn sót lại từ timeline cũ mà hắn vẫn đeo trên cổ từ ngày đầu tiên tỉnh dậy trong thế giới này — bắt đầu nóng lên bất thường dưới lớp vải áo khoác rách nát của anh.
Kim giây quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, phát ra ánh sáng trắng xóa chiếu rọi khắp khu vực bán kính mười mét xung quanh vị trí hiện tại của Nam.
Ánh sáng đó không chỉ là hiệu ứng quang học thông thường; nó mang theo năng lượng thuần khiết từ chính nguồn gốc tạo nên thực tại Beta Test này — thứ mà Nam vừa khám phá ra trong ký ức mới được truyền tải từ Echo trước khi biến mất hoàn toàn vào hư vô dữ liệu phía sau lưng mình vài giây trước đó thôi ấy mà giờ đây đang bùng nổ mạnh mẽ chưa từng có trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi của Key 01 nói riêng cũng như toàn bộ cộng đồng người chơi beta test nói chung kể từ ngày mở server chính thức cách đây ba năm rưỡi theo thời gian thực ngoài đời thật bên kia màn hình hiển thị ảo giác này chứ không phải là thời gian tính toán nội bộ máy chủ lưu trữ trung tâm đặt tại tòa nhà ngầm sâu dưới lòng đất thành phố thủ đô nơi Giám Đốc Aegis thường xuyên xuất hiện để giám sát hoạt động vận hành hệ thống lưới điện tử bao phủ toàn cầu liên kết trực tiếp với mỗi thiết bị đầu cuối cá nhân người dùng đăng ký tham gia chương trình thử nghiệm beta version 1.0 của dự án mã nguồn mở tên gọi The Grid nhằm mục đích nghiên cứu khả năng tích hợp ý thức con người vào không gian mạng số hóa hoàn toàn thay thế dần cho các phương pháp truyền thống dựa trên nền tảng sinh học hữu cơ vốn dĩ đã lỗi thời và gây ra nhiều vấn đề nghiêm trọng về đạo đức cũng như an ninh quốc gia khi áp dụng rộng rãi trong xã hội hiện đại ngày nay theo xu hướng phát triển công nghệ thông tin nhanh chóng vượt bậc chưa từng có tiền lệ từ trước đến giờ đây kể từ cuộc cách mạng internet lần thứ nhất vào những năm 90 của thế kỷ hai mươi cho đến thời điểm hiện tại là cuối thập niên đầu tiên của thế kỷ hai mốt đang diễn ra sôi động khắp nơi trên trái đất này với tốc độ ánh sáng truyền dẫn dữ liệu qua sợi quang học thủy tinh siêu mỏng manh dễ vỡ nhưng lại có khả năng chịu đựng áp lực cao gấp hàng nghìn lần so với dây đồng thông thường được sử dụng phổ biến trước kia trong hệ thống viễn thông analog cũ kỹ lạc hậu không còn phù hợp nữa đâu.
À xin lỗi tôi quên mất quy tắc cấm nói chuyện trực tiếp với độc giả rồi đây này thật sự rất ngại ngùng xấu hổ vô cùng luôn đó!
Nam hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh lại sau cơn hoảng loạn tạm thời do thông tin quá tải từ chiếc đồng hồ cổ gây ra.
Ánh sáng trắng từ nó giờ đã ổn định hơn, tạo thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh anh với bán kính khoảng năm mét — đủ rộng để giữ cho những con sói glitch phía trước không thể tiếp cận gần hơn nữa mà vẫn đảm bảo an toàn tương đối cho bản thân trong giai đoạn chuẩn bị phản công sắp tới đây thôi chứ không phải mãi mãi đâu.
Hắn đưa tay lên chạm vào bề mặt kim loại lạnh toát của chiếc đồng hồ, cảm nhận được dòng chảy năng lượng mana mạnh mẽ đang tuôn trào từ bên trong nó ra ngoài qua các khe hở nhỏ li ti giữa hai nắp đậy trước sau vốn dĩ đã bị vỡ nát nghiêm trọng do va đập dữ dội khi rơi xuống vực thẳm debug zone cách đây vài giờ trước đó.
sao lại nhớ rõ như in thế.
Có lẽ vì đó là ký ức đau thương nhất trong ba timeline liên tiếp mà hắn phải trải qua cho đến nay chăng?
Hay đơn giản chỉ là cơ chế tự bảo vệ của não bộ con người khi đối mặt với nguy hiểm chết người luôn ưu tiên ghi nhớ những chi tiết quan trọng nhất để phục vụ mục đích sinh tồn lâu dài hơn cả thôi chứ gì nữa!
Một lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên thủng lồng ngực hắn, mang theo mùi sắt tanh và máu tươi.
Hắn trợn mắt kinh hoàng khi nhận ra người ra tay lại là bản thân từ kiếp trước.
Hắn muốn hét lên nhưng cổ họng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận