Chương 5
Cảm giác không phải là tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, mà giống như hệ điều hành vừa bị khởi động lại cưỡng bức.
Màn hình HUD trước mặt anh nhấp nháy loạn xạ, những dòng mã lỗi màu đỏ chót chạy ngang qua tầm nhìn với tốc độ chóng mặt.
Không khí lạnh lẽo của phiên bản Beta 2.1 xộc vào phổi, mang theo mùi ozone và kim loại cháy khét.
Anh ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm xuống mặt đất.
Chất liệu dưới lòng bàn tay không phải là đá hay bê tông thô sơ như những tầng dungeon thông thường.
Nó mềm mại, ấm áp, và đang đập nhịp.
Nam rút tay lại thật nhanh, ánh mắt kinh hãi quét qua khu vực xung quanh.
Đây không còn là một địa điểm trong game nữa.
Anh đứng giữa một khoảng trống trắng xóa vô tận, nơi chân trời bị cắt cụt bởi những bức tường dữ liệu màu xám tối.
Những dòng code xanh lá cây trôi nổi lơ lửng như tuyết rơi, nhưng khi nhìn kỹ hơn, Nam nhận ra chúng đang xoay chiều ngược lại.
Gravity (Trọng lực) ở đây hoạt động sai lệch.
[SYSTEM NOTICE: Connection Re-established.]
[LATENCY: 450ms]
[CURRENT LOCATION: Debug Zone - Layer 0]
Nam liếc nhìn thanh trạng thái của mình.
HP vẫn là 50/100, nhưng màu sắc của nó đã chuyển sang một tông đỏ sẫm đáng sợ, giống như máu đông đặc hơn là năng lượng sống.
Góc dưới cùng màn hình, dòng chữ *Target Locked* vẫn nhấp nháy liên tục, đếm ngược thời gian cho cái chết: *Estimated Time to Purge: 2 Days, 14 Hours.*
Hắn đứng dậy, cơ thể nặng nề một cách lạ thường.
Mỗi bước chân đi đều tạo ra những vết nứt nhỏ trên mặt phẳng dữ liệu trắng xóa đó.
Nam không biết mình đang ở đâu, nhưng trực giác sinh tồn – thứ đã giúp anh sống sót qua vô số lần Reset trước đây – mách bảo rằng nơi này nguy hiểm hơn bất kỳ Boss nào hắn từng đối đầu.
Đây là phòng máy chủ trung tâm của thực tại.
Và hắn vừa bị phát hiện xâm nhập vào vùng cấm tuyệt đối.
Một bóng đen xuất hiện từ phía sau một cột dữ liệu đang chảy nhão như sáp nóng.
Không có tiếng bước chân, không có hiệu ứng chuyển cảnh mượt mà thường thấy khi người chơi di chuyển nhanh (Fast Travel).
Nó đơn giản là *có mặt* ở đó, phá vỡ quy luật vật lý của hệ thống ngay lập tức.
Đó là một thực thể cao lớn, khoác trên mình bộ giáp bạc sáng bóng phản chiếu ánh sáng trắng xóa của khu vực Debug.
Giáp không có rạn nứt hay dấu hiệu hao mòn, tỏa ra áp lực cấp độ S-Rank rõ rệt qua lớp vỏ ngoài lạnh lùng đó.
Trên ngực áo, biểu tượng Aegis – con mắt quan sát toàn diện – phát sáng rực rỡ, như một lời phán xét im lặng dành cho kẻ xâm nhập.
Nam nắm chặt hai tay thành quyền, cơ bắp căng cứng chuẩn bị cho trận chiến sinh tử.
Hắn không hét lên, cũng không lùi bước.
Sự cảnh giác thái quá đã dạy hắn rằng trong thế giới này, sự sợ hãi là thứ duy nhất có thể khiến bạn chết nhanh hơn quái vật.
"Identify," giọng nói của thực thể phát ra từ mọi hướng cùng lúc, âm thanh vang vọng như tiếng kim loại va vào nhau, lạnh lẽo và không mang chút cảm xúc con người nào.
"Glitch 01.
Nam."
Nam nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai nhưng thiếu đi sự tự tin thực sự.
"Tôi là người chơi hợp pháp.
Tôi có quyền khám phá thế giới này cho đến khi hoàn thành quest line của mình."
Thực thể kia bước về phía trước.
Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên nhẹ, tạo ra những sóng dữ liệu lan tỏa xung quanh.
"Bạn không phải người chơi," thực thể nói, giọng điệu dửng dưng như đang đọc một báo cáo lỗi kỹ thuật.
"Bạn là mã nguồn bị nhiễm độc.
Bạn tồn tại vì một lỗi logic trong quá trình xác nhận cái chết của Key 01."
Nam nhíu mày.
Thông tin này chạm vào vùng ký ức mờ nhạt mà hắn cố tình chôn sâu.
Cái chết trong timeline cũ?
Hắn nhớ cảm giác lạnh buốt khi lưỡi dao xuyên qua cổ, và sau đó.
sự tĩnh lặng tuyệt đối trước khi thế giới sụp đổ thành hàng triệu mảnh vỡ pixel.
"Vậy nên," Nam hỏi, giọng khàn đặc do lo lắng tột độ bị che giấu bởi lớp vỏ ngoài lạnh lùng, "bạn là ai?
Một NPC bảo vệ?
Hay một Admin?"
Thực thể giơ tay phải lên, ngón tay dài và sắc nhọn như lưỡi dao găm chạm vào không khí trước mặt Nam.
Những ký tự code bắt đầu xoay quanh bàn tay của hắn ta với tốc độ chóng mắt, tạo thành một xoáy năng lượng màu xanh lam đậm – dấu hiệu của kỹ năng loại trừ (Purge Skill).
"Tôi là Cleaner," thực thể trả lời ngắn gọn.
"Và nhiệm vụ của tôi không phải là giao chiến.
Nó là xóa bỏ."
Cleaner vung tay.
Cú đánh không nhằm vào cơ thể Nam, mà nhắm thẳng vào *không gian* ngay bên cạnh anh.
Một làn sóng năng lượng trắng xóa quét ngang qua khoảng trống ba mét trước mặt Nam.
Không có tiếng nổ, không có vụ va chạm dữ dội.
Chỉ có âm thanh rít lên của thực tại bị xé toạc, giống như một tấm vải lụa dày được cắt đôi bởi lưỡi kéo vô hình.
Làn sóng đó cắt ngang thân cây code phía sau lưng anh – nếu gọi nó là cây – và khiến vật thể đó tan biến thành hư không mà không để lại dù chỉ một hạt pixel.
Nam quay sang bên trái theo phản xạ bản năng, người lao đi mạnh mẽ đến mức gót chân trượt trên mặt đất trơn bóng.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều như tiếng trống chiến trường báo hiệu nguy cơ tử thần cận kề.
Hắn vừa mới chứng kiến sức mạnh hủy diệt của một thực thể cấp độ hệ thống.
Một đòn tấn công trực diện sẽ không đủ để hạ gục kẻ này; thậm chí có thể là tự sát.
Hắn cần thông tin.
Cần hiểu rõ quy tắc của "người bảo vệ" này trước khi quyết định sống hay chết.
Nam đứng dậy, thở gấp, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo dù nhiệt độ môi trường đang ở mức đóng băng.
"Các bạn gọi tôi là Glitch," Nam nói, cố giữ giọng ổn định mặc dù tay chân run rẩy nhẹ.
"Nhưng tại sao?
Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình trong timeline trước đó.
Tôi sống sót."
Cleaner không đáp lại ngay.
Hắn ta đứng yên như một pho tượng băng giá, ánh mắt sau lớp mặt nạ giáp bạc quét qua Nam với sự tò mò kỳ lạ – thứ cảm xúc hiếm hoi có thể thấy ở những thực thể hệ thống.
"Sống sót là lỗi," Cleaner nói chậm rãi, từng từ ngữ được phát âm rõ ràng đến đáng sợ.
"Cái chết của Key 01 là điều kiện biên (Boundary Condition) để Reset diễn ra.
Nếu bạn sống, vòng lặp không đóng lại.
Dữ liệu cũ tích tụ gây tràn bộ nhớ thực tại."
Nam nuốt khó khăn.
Lời thú nhận này giống như một cú đấm vào dạ dày anh.
Hắn luôn tự hỏi vì sao mình phải chịu đựng Survivor's Guilt (Cảm giác tội lỗi của người sống sót) nặng nề đến vậy, tại sao ký ức về những con người đã khuất lại đau đớn như vết thương hở không lành.
Hóa ra, sự tồn tại chính của hắn là nguyên nhân gốc rễ khiến thế giới này bất ổn.
"Vậy nên," Nam hỏi, giọng thấp hơn, đầy vẻ chất vấn, "các bạn định giết tôi để sửa lỗi đó?
Để giữ cho 'Hệ Thống' hoạt động trơn tru?"
"Sự ổn định ưu tiên sự tồn tại cá nhân," Cleaner đáp lại không chút do dự.
"Nếu thế giới sụp đổ vì hỗn loạn dữ liệu, không ai còn sống sót cả.
Bao gồm cả bạn."
Nam nhìn vào bàn tay trái của mình.
Ký tự 'X' màu đỏ vẫn phát sáng rực rỡ dưới lớp da số hóa kia.
Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu thẳm trong code lõi – nơi mà ngay cả Cleaner cũng không thể tiếp cận hoàn toàn.
Đó là bản năng sinh tồn, nhưng cũng là thứ gì đó lớn hơn: ý chí muốn chứng minh rằng giá trị của con người không nằm ở việc tuân thủ quy tắc máy móc.
"Đúng," Nam gật đầu chậm rãi, ánh mắt sắc lạnh trở lại.
"Nhưng nếu tôi nói với bạn rằng cái chết của Key 01 trước đây.
là một sự cố kỹ thuật?
Một lỗi mà Aegis đã gây ra?"
Cleaner ngừng chuyển động ngay lập tức.
Lần đầu tiên từ khi xuất hiện, thực thể này có vẻ bị dao động.
Những dòng code xung quanh hắn ta bắt đầu xoáy mạnh hơn, tạo thành những cơn gió dữ dội thổi bay tóc Nam.
"Đừng thử kích hoạt Protocol 0," Cleaner cảnh báo, giọng nói giờ đây sắc bén như lưỡi kiếm.
Nam không chờ thêm một giây nào nữa.
Hắn lao về phía trước, không phải để tấn công, mà là để thăm dò phản ứng của Cleaner trong môi trường Debug Zone này.
Trong những lần Reset trước, Nam đã học được rằng hệ thống luôn có điểm mù – khoảng thời gian xử lý dữ liệu (Latency) cực ngắn khi một thực thể thay đổi trạng thái từ phòng thủ sang tấn công.
Cleaner vung thanh kiếm năng lượng màu trắng sáng lên.
Lưỡi dao plasma xoay tròn, cắt không khí tạo ra những tia lửa điện xanh lét.
Cú đánh thứ hai nhắm thẳng vào ngực Nam với tốc độ vượt xa mắt thường có thể theo kịp.
Nam cúi người né tránh, cảm giác ngọn gió từ lưỡi kiếm lướt qua mái tóc anh khiến da đầu tê dại.
Hắn quay lại, đưa tay phải ra – bàn tay đang nắm chặt mảnh chìa khóa đen bóng vô hình mà hắn đã lấy được từ Kai trước đó.
Vật phẩm ẩn này không hiển thị trong inventory, nhưng nó tồn tại thực tế dưới dạng mã nguồn bị chặn truy cập (Access Denied).
"Kiểm tra xem đây có phải là lỗi hay tính năng," Nam thì thầm với chính mình.
Hắn đưa bàn tay trái – nơi mang dấu ấn 'X' – chạm trực tiếp vào lưỡi kiếm đang lao đến của Cleaner.
Đây là hành động điên rồ nhất mà hắn từng thực hiện trong đời.
Va chạm giữa vật phẩm Glitch Object và vũ khí hệ thống thường dẫn đến kết quả không lường trước được: hoặc là hủy diệt lẫn nhau, hoặc là kích hoạt một chuỗi phản ứng dữ liệu hỗn loạn.
Thay vì bị cắt ra thành hai phần như hắn dự đoán, thanh kiếm *bị hấp thụ*.
Những tia sáng trắng từ lưỡi dao chảy ngược vào cơ thể Nam với tốc độ chóng mặt, không gây đau đớn mà mang lại một cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp toàn thân, giống như máu đông đặc trong tĩnh mạch.
Cleaner hét lên – lần đầu tiên thực thể này phát ra âm thanh của sự hoảng loạn.
"Impossible!
Access Code.
Override!"
Nam ngước nhìn bàn tay mình.
Dấu 'X' đỏ giờ đây đã chuyển sang màu đen tuyền, và từ đó tỏa ra những đường nứt vỡ lan rộng trên da thịt anh, lộ ra những mạch code xanh lá cây phát sáng bên dưới.
Hắn cảm nhận được sự kết nối trực tiếp với luồng năng lượng của Cleaner – một nguồn MP khổng lồ đang bị hút vào trong cơ thể hắn thông qua vết thương dữ liệu này.
[SYSTEM ALERT: Critical Error.]
[SOURCE DETECTED: Key 01 Active.]
[PURGE PROTOCOL FAILED.]
Cleaner lùi lại hai bước, thanh kiếm giờ chỉ còn là một nửa, đầu kia đã biến mất hoàn toàn sau khi tiếp xúc với Nam.
Bộ giáp bạc của hắn ta bắt đầu xuất hiện những đốm đen loang lổ – dấu hiệu của sự ăn mòn dữ liệu (Data Corruption).
Nam đứng sững người, nhìn vào bàn tay đang phát sáng màu đen tuyền của mình.
Hắn vừa làm được điều gì đó mà ngay cả Aegis cũng không thể ngăn cản: hắn đã "ăn" một phần sức mạnh hệ thống bằng cách lợi dụng chính cái bug trong cơ thể mình.
Nhưng cảm giác này.
nó không giống như thu thập EXP hay học kỹ năng mới.
Nó giống như đang nuốt chửng linh hồn của kẻ thù vào sâu thẳm code lõi, mang theo những ký ức và nỗi đau mà hắn chưa từng trải qua nhưng giờ đây lại thuộc về anh.
Nam đứng một mình giữa khu rừng code đang vỡ vụn xung quanh Cleaner – thực thể kia đã biến mất chỉ còn để lại đám bụi pixel trắng xóa bay lơ lửng trong không khí lạnh giá.
Sự yên tĩnh trở lại, nặng nề và ngột ngạt hơn trước rất nhiều.
Nhưng sự im lặng này báo hiệu cho điều gì đó lớn lao sắp xảy ra.
Trên bầu trời Debug Zone, những đám mây code bắt đầu xé toạc thành từng mảng lớn.
Một cái cổng khổng lồ, đen tối và đầy những ký tự mã hóa đỏ máu xuất hiện ngay giữa khoảng trống trắng xóa kia, mở ra như một vết thương hở trên da thịt của thực tại.
Từ bên trong cánh cửa đó, Nam cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn mắt quan sát đang hướng về phía anh – Giám Đốc Aegis đã biết hắn phá vỡ quy tắc.
Nhưng điều khiến Nam quên cả thở không phải là sự xuất hiện của lực lượng phản đòn từ Hệ Thống.
Khi nhìn xuống lòng bàn tay trái nơi dấu 'X' đen tuyền vẫn còn phát sáng, một thanh thông báo hệ thống đặc biệt – màu vàng kim loại chưa từng thấy trong bất kỳ bản cập nhật nào trước đây – chậm rãi cuộn lên giữa tầm mắt anh:
[SECRET QUEST UNLOCKED: The Architect's Legacy.]
[REWARD: Memory Fragment 01/07]
Ánh sáng vàng kim chưa kịp tắt thì một bàn tay băng giá thọc thẳng vào lồng ngực anh.
Huyết khí bị hút cạn kiệt, thị lực tối dần trước khi âm thanh vỡ vụn của không gian vang lên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận