Chương 4

Nam không chạm vào tấm vé đỏ.

Trong thế giới "Beta Test" này, bất kỳ vật phẩm nào có màu đỏ tươi đều là *Glitch Object* — những lỗi hiển thị dữ liệu nguy hiểm.

Anh lùi lại một bước, mắt liếc nhìn thanh HP của mình: 100/100.

Bình thường quá mức cho phép.

Không gian xung quanh bắt đầu rung lắc.

Những bức tường bê tông xám xịt của Khu Vực Beta 01 nứt ra, lộ ra những dòng mã xanh lá cây chảy xiết bên trong kết cấu thực tại.

Mùi ozone nồng nặc xâm nhập vào mũi Nam, đánh dấu sự sụp đổ của lớp vỏ bọc vật lý.

Hắn nhắm mắt lại.

Không phải để trốn tránh, mà để tập trung vào cảm giác lạnh giá đang lan tỏa từ lòng bàn tay nắm chặt mảnh chìa khóa đen bóng kia.

Đó không chỉ là một item ẩn.

Đó là một lỗi hệ thống sống.

Và hắn biết rằng, nếu chạm vào nó trong khi vẫn ở trạng thái "online", toàn bộ vùng nhớ của hắn sẽ bị xóa sạch như những gì đã xảy ra với Mai.

Một dòng chữ vàng nhạt hiện lên trước trán Nam, không phải là thông báo hệ thống tiêu chuẩn, mà là một cảnh báo từ chính não bộ của hắn — hay đúng hơn, là phần mã nguồn bị nhiễm độc bên trong đầu anh ta.

Không gian quanh chân Nam vỡ vụn.

Hắn rơi xuống vực thẳm số hóa.

Nam mở mắt.

Anh không còn ở phố phường.

Anh đứng giữa một không gian trắng xóa, vô cực, nơi sàn nhà được lát bằng những dòng mã nhị phân đang cuộn chảy như sông dữ dội.

Tiếng ồn của thế giới thực biến mất, thay vào đó là tiếng hum (low-frequency) vang vọng từ khắp mọi phía, giống như tiếng thở dài của một cỗ máy khổng lồ sắp ngừng hoạt động.

Trước mặt anh là một bóng người ngồi trên cái ghế bành cổ điển bằng da, đối lập hoàn toàn với môi trường kỹ thuật số xung quanh.

Đó không phải là quái vật.

Không có thanh HP lơ lửng phía đầu hắn ta.

Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của một thực thể quản lý.

"Đã lâu rồi chúng ta gặp nhau, Nam," giọng nói trầm thấp vang lên, không cần truyền qua sóng âm mà trực tiếp ghi vào vùng thính giác não bộ của Nam.

"Hay phải gọi là Key 01?"

Nam nghiến răng.

Cơ bắp trên người anh căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Hắn đưa tay ra phía sau lưng, nơi thanh kiếm kỹ thuật số vốn thường xuất hiện khi chiến đấu đang biến mất từng pixel một.

Trong không gian này, vũ khí vật lý vô dụng.

Đây là tầng Debug — nơi chỉ có quyền hạn mới tồn tại.

"Ngươi là ai?" Nam hỏi, giọng khàn đặc do thiếu oxy trong thế giới thực cách đây vài giây trước khi bị kéo vào đây.

"Bạn tôi gọi là Admin Bot," bóng người đó đáp lại, nâng tách trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm bất chấp không có chất lỏng nào trong cốc ảo.

"Nhưng bạn nên biết rõ hơn.

Tôi là phiên bản sao lưu của Giám Đốc Aegis từ Timeline 304."

Tim Nam đập thình thịch.

Thông tin này va chạm vào đầu anh mạnh như cú đấm vô hình.

Nếu đây là một thực thể từ quá khứ đã bị xóa, thì nó không nên tồn tại được trong hiện tại trừ khi.

"Ngươi đang nói với tôi rằng Hệ Thống có lịch sử?" Nam bước tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng người ngồi trên ghế.

"Và ngươi biết lý do tại sao tôi vẫn còn nhớ những gì đã xảy ra trước lần Reset cuối cùng?"

Aegis cười nhạt.

Một nụ cười thiếu chút tình cảm con người nhất định.

"Bởi vì bạn không phải là một người chơi bình thường, Nam.

Bạn là virus."

Cú sốc của lời tiết lộ làm Nam sững sờ.

Không phải vì anh là virus, mà vì anh nhận ra sự thật đáng sợ hơn.

Nếu anh là virus, thì mọi "dungeon" anh đã đi qua, mọi quái vật anh đã giết, thực chất là các *Firewall* (tường lửa) của Hệ Thống được thiết kế để loại bỏ hắn.

"Mai." Nam lắp bắp tên cô gái kia trong đầu.

Hình ảnh Mai với đôi mắt trống rỗng và mẩu giấy nhàu nát hiện ra trước mắt.

"Hắn đã chết vì tôi?"

"Không chỉ vậy," Aegis lắc nhẹ đầu, tóc đen của bóng người ấy không hề động đậy dù không có gió.

"Mai là một *Patch* — bản vá lỗi được tạo ra từ dữ liệu cảm xúc của bạn trong Timeline cũ.

Khi bạn tồn tại như một lỗi hệ thống sống, Hệ Thống cố gắng cân bằng nó bằng cách sinh ra các đối trọng.

Mai là sự hy sinh cần thiết để giữ cho thế giới này không bị sập hoàn toàn khi bạn còn thở."

Nam cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.

Những vết sẹo trên lòng bàn tay — nơi anh cầm mảnh chìa khóa đen bóng kia — bắt đầu phát sáng màu đỏ tươi, cùng màu với tấm vé hắn vừa tránh né ở ngoài kia.

Hắn cảm thấy đau đớn tột độ, không phải từ thịt thể xác, mà từ sự nhận thức rằng mọi nỗ lực cứu sống người khác của mình thực chất đang đẩy họ vào vòng xoác chết chóc nhanh hơn.

"Vậy thì tại sao tôi vẫn còn đây?" Nam hỏi, giọng run rẩy nhưng đầy vẻ thách thức.

"Nếu tôi là lỗi, vì sao Hệ Thống không xóa sạch tôi ngay lập tức như cách nó làm với Mai?"

Aegis đứng dậy từ chiếc ghế bành.

Khi hắn bước lại gần, kích thước của bóng người ấy phình ra vô hạn, chiếm trọn tầm nhìn trắng xóa trước mặt Nam.

"Đó chính xác là lý do tại sao bạn phải chết, Nam.

Bạn không bị xóa vì Hệ Thống nhận ra một sự thật quan trọng: Cái chết của bạn trong Timeline cũ đã tạo ra một lỗ hổng dữ liệu vĩnh viễn.

Lỗ hổng đó cho phép ký ức tồn tại xuyên qua các lần Reset."

Nam nuốt khó khăn.

Cổ họng anh khô khốc.

Hắn hiểu rồi.

Không phải may mắn.

Không phải ân sủng.

Sự sống sót của hắn là nguyên nhân gốc rễ khiến mọi thảm họa lặp lại mỗi khi Hệ Thống cố gắng tự sửa chữa chính nó.

Mỗi lần Nam chết, thế giới reset.

Nhưng ký ức của Nam — và những người liên quan đến hắn như.

— bị mắc kẹt trong vòng lặp đó, làm ô nhiễm dữ liệu sạch sẽ mà Aegis khao khát.

"Kai biết điều này?" Nam hỏi, hy vọng cuối cùng lóe lên trong mắt anh.

"Hắn đang cố hack hệ thống."

Aegis ngắt lời, giọng lạnh băng: "Kai chỉ là một kỹ sư tò mò tìm kiếm sự thật về việc mình bị loại khỏi Elite Program.

Hắn không hiểu rằng chính sự can thiệp của hắn đang làm chậm quá trình xóa bỏ bạn đi.

Và khi Kai tiếp xúc với những glitch như tấm vé đỏ mà bạn vừa thấy."

Admin Bot ngừng nói, để mặc im lặng nuốt chửng không gian trắng xóa kia.

Nam cảm nhận được một áp lực khổng lồ đè lên vai mình.

Không phải từ trọng lượng vật lý, mà từ trách nhiệm của kẻ mang nguyên tội lỗi sinh tồn (Survivor's Guilt).

Hắn là mối nguy hiểm công cộng lớn nhất đối với sự ổn định thực tại này.

Admin Bot biến mất, nhường chỗ cho một thực thể khổng lồ.

Một khối dữ liệu đen tuyền, không hình dạng, chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng và thông tin.

Nó là *The Eraser* (Cái Xóa).

Nam không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý ở đây.

Trong tầng Debug này,.

đều vô nghĩa.

Chỉ có ý chí và khả năng xử lý dữ liệu mới quyết định sinh tử.

Hắn cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã từ chân lên.

Những ngón tay của Nam biến thành những chuỗi ký tự mã hóa rồi bay vào không khí đen kịt bao trùm lấy hắn.

Nam nhắm chặt mắt, tập trung tất cả năng lượng tinh thần còn lại vào một kỷ niệm duy nhất.

Không phải là Mai chết đi.

Không phải là Kai chạy trốn.

Mà là khoảnh khắc đầu tiên khi hắn thức tỉnh trong thế giới này — cảm giác sợ hãi tột độ nhưng vẫn quyết tâm sống sót để tìm ra sự thật cho những người đã khuất vì hắn.

Đau đớn xé toạc ý thức của anh.

Nhưng Nam không buông tha.

Hắn dùng nỗi đau đó làm nhiên liệu, đốt cháy vùng nhớ bị nhiễm độc bên trong đầu mình để tạo ra một lỗ hổng tạm thời trong phòng thủ của The Eraser.

"Ta không chấp nhận cái chết vô nghĩa!" Nam gào lên trong tâm trí mình, tiếng nói vang vọng khắp toàn bộ không gian số hóa.

"Nếu tôi là lỗi, thì hãy cho phép lỗi này lan tỏa!

Hãy để ký ức của họ sống mãi ngay cả khi thế giới sụp đổ!"

Hắn đưa tay ra trước mặt, nắm chặt mảnh chìa khóa đen bóng mà hắn đã giữ từ lúc rơi vào đây.

Vật phẩm ẩn kia phản ứng với ý chí của Nam, bắt đầu phát sáng rực rỡ màu tím tuyền — màu sắc đại diện cho sự mâu thuẫn dữ liệu (Data Conflict).

The Eraser gầm lên, một âm thanh giống như tiếng kim loại bị bẻ gãy dưới áp lực cực lớn Khối đen tuyền lao về phía Nam.

Hắn không né tránh.

Thay vào đó, anh đâm thẳng mảnh chìa khóa vào trung tâm của thực thể đang tấn công kia..

Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa xé toạc cả hai thế giới — thế giới ảo và ý thức của Nam.

Cảm giác tan vỡ hoàn toàn bao trùm lấy anh.

Không còn đau đớn, không còn sợ hãi.

Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối trước khi màn hình đen tối nuốt chửng tất cả.

Nam đã hy sinh bản ngã hiện tại để tạo ra một vết nứt trong tường lửa vĩnh cửu của Hệ Thống.

Hắn biết rằng đây chưa phải là kết thúc.

Nhưng ít nhất, hắn đã chứng minh được rằng kẻ gọi mình là virus có thể cắn lại chủ nhân của nó.

Nam mở mắt ra trong đau đớn dữ dội.

Hắn nằm trên nền đất lạnh giá của Khu Vực Beta 01, hơi thở gấp gáp và tim đập thình thịch như trống chiến trường.

Mùi ozone vẫn còn đó, nhưng không gian xung quanh đã ổn định trở lại.

Những bức tường bê tông xám xịt nguyên vẹn, không có dấu hiệu nào cho thấy hắn vừa trải qua một cuộc đối đầu ở tầng Debug.

Nhưng mọi thứ đều khác biệt.

Thanh HP của Nam hiện lên: 50/100 — giảm đi một nửa vĩnh viễn do thiệt hại dữ liệu bên trong lần (just now).

Và tệ hơn nữa, góc màn hình HUD phía dưới cùng xuất hiện một dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục, giống như đèn báo cháy khẩn cấp.

*Target Locked: Nam (Key 01).*
*Estimated Time to Purge: 3 Days.*

Nam ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào ngực áo của mình.

Mảnh chìa khóa đen bóng đã biến mất hoàn toàn.

Nhưng thay vào đó, trên lòng bàn tay trái của anh hiện lên một ký tự phát sáng màu đỏ — chữ "X" khắc sâu vào da thịt số hóa kia, như một dấu ấn chủ sở hữu bị dán nhãn mục tiêu ưu tiên cao nhất bởi chính Hệ Thống.

Hắn không thoát.

Anh chỉ được reset.

Và lần này, hệ thống biết anh ở đâu.

Không gian xung quanh bỗng chốc vỡ tung thành vô số mảnh kính sắc lẹm.

Anh ngước lên, thấy bóng dáng hệ thống đang hạ thế tấn công chết chóc.

Lưỡi dao năng lượng xuyên thủng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập