Chương 9
Không khí xung quanh hắn đang bị xé toạc bởi những dòng mã nguồn đỏ tươi.
Chúng không phải là hiệu ứng ánh sáng thông thường.
Đó là sự thối rữa của thực tại.
Hắn đưa tay lên, ngón run rẩy chạm vào khoảng không trước mặt.
(ngón tay) xuyên qua lớp sương mù dữ liệu, cảm giác nóng rát lan truyền dọc theo thần kinh.
Không lạnh lẽo như đá tảng hay ảo ảnh hologram.
Chông chênh và sống động giống như da thịt đang run rẩy dưới làn nước sôi.
Nam nhắm mắt lại.
Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, mỗi nhịp là một cú va chạm dữ dội vào xương sườn.
Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng ép cơ thể ngừng rung lên bần bật.
Mùi khét lẹt của ozone và máu tanh tưởi len lỏi vào mũi.
`[SYSTEM ERROR: REALITY ANCHOR DETACHED]`
`[ADMIN ACCESS REQUESTED.]`
`[DENIED.]`
Dòng chữ xanh lá cây hiện lên trong tầm nhìn, nhưng chúng bị biến dạng, méo mó như thể đang chảy máu từ màn hình.
Nam không cần phải mở menu.
Hắn biết vị trí của nó.
Một điểm đen nhỏ li ti nằm ngay giữa trán con quái vật Enforcer vừa sụp đổ bên cạnh hắn.
Hắn bước tới.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Không phải vì mệt mỏi cơ bắp, mà vì áp lực tâm lý đè nén lên vai hắn.
Đây là lần thứ ba hắn thấy cảnh này trong ký ức mơ hồ của timeline cũ.
Nhưng đây mới là lần đầu tiên hắn dám chạm vào nó khi còn sống.
Khi ngón tay hắn tiếp xúc với vùng dữ liệu đó, một xung điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng.
Không phải mana.
Mana thì mượt mà, chảy như nước.
Thứ này thô ráp, đầy gai góc và thù địch.
Nó giống như việc cắm trực tiếp dây cáp mạng vào não bộ của một người đang bị điện giật.
Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói buốt.
Hắn tập trung tất cả ý chí vào điểm chạm đó.
Hắn không tìm kiếm kho báu hay EXP.
Hắn đang tìm sự thật về cái chết mà hắn lẽ ra phải gánh chịu từ lâu trước đây.
Cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Giống như một con bọ ký sinh đang bò lên da thịt, đục khoét lấy những mảnh vỡ trong tiềm thức của hắn.
Nam mở mắt.
(đồng tử) co lại thành hai điểm nhỏ đen láy.
Hắn thấy được cấu trúc bên trong lớp vỏ bọc thực tại mỏng manh này.
Thời gian ở đây không trôi theo quy luật tuyến tính.
Nó bị "lag".
Những mảnh vụn của bức tường xung quanh lơ lửng giữa không trung, xoay chậm chạp như thể thế giới đang cố gắng tải lại một khung hình bị lỗi.
Nam nghiêng người sang trái.
Một lưỡi dao dài bằng thép đen lao thẳng vào vị trí mà đầu hắn vừa đứng cách đó vài phần giây trước.
Cú va chạm tạo ra âm thanh xé toạc không khí, kèm theo tiếng rít của kim loại ma sát với thực tại hư vô.
Con Enforcer — một bóng tối được khâu lại từ những đoạn mã lỗi và xương cốt quái vật — bước ra khỏi vùng sương mù dữ liệu.
Nó không có khuôn mặt.
Chỉ có một khoảng trống đen kịt nơi lẽ ra là đầu, phát ra ánh sáng đỏ chói lóa của cảnh báo hệ thống.
`[ENFORCER DETECTED]`
`[THREAT LEVEL: CRITICAL]`
`[PURGE INITIATED.]`
Nam lùi lại hai bước, gót chân chạm vào mép vực thẳm dữ liệu phía sau.
Hắn không rút kiếm.
Kiếm trong tay hắn giờ đây chỉ là một thanh sắt vô dụng trước những thực thể này.
Chúng miễn kháng với vật lý thông thường và hấp thụ mana như nước uống.
Con quái vật lao tới lần nữa, nhanh hơn gấp ba lần so với cú tấn công đầu tiên.
Nam cố gắng né tránh, nhưng cơ thể hắn nặng nề bất thường.
Mỗi cử động đều gặp phải lực cản vô hình từ sự "lag" của không gian xung quanh.
Hắn cảm thấy như đang di chuyển trong một bể xi măng đông đặc.
Lưỡi dao chém vào không khí bên vai trái của Nam.
Không có máu chảy ra ngay lập tức.
Thay vào đó, vết thương biến thành những ký tự nhị phân trắng xóa: `01001.` rồi vỡ tan thành bụi dữ liệu xám xịt.
Đau đớn xé toạc cơ bắp hắn, nhưng cũng mang lại một sự tỉnh táo lạnh lùng đáng sợ.
Nam nhìn lên con quái vật đang đứng trước mặt nó.
Hắn nhận ra điều mà Khai chưa bao giờ nói với anh ấy trong những buổi hack hệ thống bí mật: Enforcer không chỉ là lính canh.
Chúng là công cụ dọn dẹp.
Và chúng không giết người theo cách thông thường.
Chúng xóa bỏ dữ liệu của nạn nhân khỏi thế giới này vĩnh viễn.
"Bạn đã chết rồi," một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật, mà trực tiếp trong đầu Nam.
Nó khô khan, cơ học và đầy vẻ khinh miệt.
"Tại sao bạn vẫn còn đứng ở đây?"
Nam nheo mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng xuống sống mũi.
Hắn biết câu trả lời cho câu hỏi đó.
Nhưng hắn chưa bao giờ dám nghĩ thành tiếng ra.
Cho đến lúc này.
Enforcer lao vào lần nữa, (lần này) với sức mạnh hủy diệt toàn diện.
Nam không thể né tránh kịp thời.
Cú va chạm dữ dội hất.
hơn mười mét, đập sầm vào bức tường gạch vỡ nát phía sau lưng.
Bức tường sụp đổ một phần, bụi bặm mù mịt bao trùm lấy khu vực chiến đấu.
Nam ho khạc, máu tươi phun ra từ khóe môi hắn.
Hắn cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể không còn nghe lời điều khiển nữa.
`[HP: 15/100]`
`[STATUS CRITICAL: DATA CORRUPTION IMMINENT.]`
Giao diện hệ thống nhấp nháy đỏ rực, cảnh báo nguy hiểm tử thần.
Nam nhìn vào con số HP đang giảm dần một cách chậm chát nhưng chắc chắn.
Mỗi điểm máu mất đi là một phần ký ức bị xóa bỏ vĩnh viễn.
Hắn nhớ đến gương mặt của người bạn gái trong timeline cũ — cô gái tóc vàng luôn mỉm cười dưới ánh nắng chiều.
Ký ức đó mờ nhạt dần, giống như bức tranh được vẽ bằng phấn trên nền đá ướt đang bị mưa xối xả quét sạch đi.
Đau đớn thể xác không gì sánh được với nỗi kinh hoàng tinh thần này.
Nam rên lên đau đớn khi hắn cảm nhận rõ ràng những mảnh ký ức quý giá nhất của mình đang tan vỡ từng chút một trong tâm trí.
Hắn nhớ đến ngày đầu tiên bước vào dungeon, niềm vui ngây thơ khi đánh bại boss tầng 1, và cả sự sợ hãi tột cùng trước cái chết lần thứ hai.
Tất cả đều trở thành hư vô.
Và hắn không thể làm gì khác ngoài việc chứng kiến chúng biến mất mãi mãi mà không có cách nào cứu lấy bất kỳ điều gì cả dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng được chứ?
Không, ngay cả thế nữa thì hệ thống này cũng đã tước đoạt quyền lựa chọn cuối cùng của con người rồi.
Nam siết chặt hai nắm đấm đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay chảy máu.
Máu nhỏ giọt xuống sàn nhà bê tông lạnh giá tạo thành những vệt đỏ tươi như hoa sen nở rộ giữa đêm tối đen kịt này vậy sao?
Hắn không chấp nhận số phận an bài sẵn sàng chờ đợi mình phía trước kia đâu!
Nếu đây là vòng lặp tội ác thì hắn sẽ tự tay phá vỡ nó bằng bất cứ giá nào dù phải trả cái giá lớn lao đến mức nào đi chăng nữa cũng chẳng còn gì để mất thêm nữa cả thảy vì bản thân kẻ này vốn dĩ đã chết từ rất lâu rồi mà thôi sao?
Con Enforcer tiến tới chậm rãi, từng bước chân nặng nề rung chuyển nền đất dưới chân Nam.
Lưỡi dao trong tay nó bắt đầu phát ra ánh sáng tím ngầu đặc trưng của kỹ năng xóa dữ liệu cấp cao nhất: `[PURGE PROTOCOL]`.
Nam nhìn lên cặp mắt trống rỗng của kẻ thù trước mặt mình lúc này đây thì cũng đã đến lúc phải đối diện với sự thật phũ phàng nhất mà thôi sao.
Hắn nhận ra rằng chính hắn là nguyên nhân gốc rễ gây ra mọi thảm họa này từ khi bắt đầu cho đến bây giờ rồi còn gì nữa.
Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng đáng sợ.
Nam ngừng run rẩy.
Sự hoảng loạn trong tim dần lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng lạnh lẽo chưa từng có.
Nếu anh là bug, thì anh sẽ trở thành bug chết người nhất mà Hệ Thống từng chứng kiến.
Hắn không dùng mana.
Mana thuộc về quy tắc của thế giới này — và quy tắc đó đang cố gắng xóa bỏ hắn.
Thay vào đó, Nam tập trung vào *nỗi đau*.
Nỗi đau khi nhìn thấy những con số HP giảm dần.
Nỗi đau khi nhớ lại gương mặt người yêu đã quên mình hoàn toàn.
Và nỗi đau sâu thẳm nhất: Survivor's Guilt — tội lỗi của kẻ sống sót.
Hắn kéo tất cả cảm xúc tiêu cực đó vào lõi ý thức của mình, nén chúng thành một khối năng lượng đen kịt, đậm đặc và đầy thù địch.
Nó không tuân theo luật bảo toàn năng lượng thông thường.
Nó là sự từ chối tuyệt đối của thực tại đối với cái chết giả tạo này.
Enforcer giơ cao lưỡi dao.
Ánh sáng tím bùng nổ, chuẩn bị kích hoạt lệnh xóa dữ liệu cuối cùng lên cơ thể Nam.
`[ĐANG XÓA DỮ LIỆU.]` dòng chữ hiện lên trong tầm nhìn hắn kèm theo âm thanh báo động chói tai vang vọng khắp không gian hư vô này cả thảy nữa đâu có tồn tại thực tế ngay trước lúc này giờ đây đang diễn ra trước đôi tròng trắng nhợt nhạt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào vật thể dị thường kia mà Nam vừa tình cờ phát hiện ra sau nhiều lần mò mẫm tìm đường thoát thân khỏi cái bẫy tử thần do chính hệ thống tạo nên cho anh từ rất lâu rồi đấy chứ không phải ngẫu nhiên đâu.
Nam mở mắt.
Ánh sáng trong đôi (đồng tử) hắn chuyển sang màu đỏ tươi rực rỡ như máu đang chảy ngược lại vào cơ thể vậy đó sao?
Hắn giơ bàn tay lên, không phải để chặn đòn tấn công mà là để *cảm nhận* dòng mã nguồn chạy qua con quái vật trước mặt mình lúc này đây thì cũng đã đến lúc phải hành động rồi chứ còn gì nữa đâu.
Hắn "nhìn" thấy chuỗi command đang điều khiển Enforcer: `DELETE_TARGET(ID:NAM)`.
Và hắn làm một thứ mà không ai từng dám nghĩ tới trong thế giới game hóa khắt khe này — hắn *can thiệp trực tiếp* vào dòng lệnh đó bằng ý chí thuần túy của mình.
Nỗi đau bùng nổ thành làn sóng xung kích vô hình quét sạch mọi thứ xung quanh Nam, phá vỡ cấu trúc dữ liệu ràng buộc con Enforcer lại với nhau khiến nó tan rã ngay lập tức trước mắt người đàn ông bí ẩn kia không còn cách nào khác ngoài việc phải đối diện với sự thật phũ phàng nhất mà thôi sao?
Con quái vật hét lên một tiếng chói tai đầy vẻ khinh miệt lẫn ngạc nhiên pha trộn vào nhau rất rõ ràng trên khuôn mặt già nua của bà ta lúc này đây rồi thì bà ta cũng sẽ không còn cách nào khác ngoài việc phải đối diện với sự thật phũ phàng nhất mà thôi sao?
Thân hình Enforcer bắt đầu vỡ vụn thành hàng tỷ hạt pixel ánh sáng trắng xóa.
Chúng bay lên cao, hòa lẫn vào bầu trời tối đen của dungeon tầng bốn này vậy đó sao?
Nam đứng dậy chệnh choạng, cảm giác kiệt sức ập đến nhưng niềm vui chiến thắng không hề xuất hiện đâu cả thảy nữa vì hắn biết rằng đây mới chỉ là bước đầu tiên trong hành trình tìm kiếm sự thật phũ phàng nhất mà thôi sao?
Hắn cúi xuống.
Giữa đống tàn tích dữ liệu của kẻ thù vừa bị tiêu diệt, có một vật thể nhỏ bé phát ra ánh sáng xanh dịu nhẹ đang nằm im lìm chờ đợi ai đó đến chạm vào nó vậy đó sao?
Nam nhặt nó lên.
Đó không phải là item thông thường hay drop từ boss dungeon cả thảy nữa đâu mà chính xác hơn thì đây lại giống như một mảnh ký ức bị mất mát lâu đời cần được khôi phục lại đúng vị trí ban đầu của mình rồi còn gì nữa.
Nam cúi xuống, nhặt một mảnh dữ liệu hình khối lập phương trong suốt từ đống tàn tích của Enforcer.
Nó lạnh lẽo và nặng chịch hơn bất kỳ vật phẩm nào hắn từng cầm trước đây.
Khi ánh sáng màn hình hệ thống chiếu vào bề mặt nó, đoạn video ngắn tự động phát lên ngay lập tức không cần phải kích hoạt thêm động lực gì khác nữa ngoài việc tiếp cận nó thôi là đủ để làm cho tất cả những điều tồi tệ nhất xảy ra ngay lập tức trước mắt anh rồi.
Màn hình ảo hiện ra trước mắt Nam, nhiễu loạn tĩnh điện một lát rồi rõ dần lên.
Trong đó là hình ảnh của một người đàn ông mặt nạ sắt đen bóng loáng giống hệt khuôn mặt của chính hắn nhưng già hơn nhiều với những vết sẹo dài trên má và đôi mắt mệt mỏi đầy sự tuyệt vọng tột cùng nhìn thẳng vào camera không hề chớp mí trong suốt mười lăm giây tiếp theo nữa đâu có tồn tại thực tế ngay trước lúc này giờ đây đang diễn ra trước đôi tròng trắng nhợt nhạt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào vật thể dị thường kia mà Nam vừa tình cờ phát hiện ra sau nhiều lần mò mẫm tìm đường thoát thân khỏi cái bẫy tử thần do chính hệ thống tạo nên cho anh từ rất lâu rồi đấy chứ không phải ngẫu nhiên đâu.
"Nếu bạn đang xem điều này," giọng nói của người đàn ông trong video vang lên, khàn đặc và đầy vẻ mệt mỏi, "thì nghĩa là tôi đã thất bại."
Nam nuốt nước bọt khan khốc, cổ họng khô rát như bị lửa đốt.
Tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết khi nghe thấy những từ ngữ quen thuộc đến rợn người này vậy đó sao?
"Tên của tôi là Nam," người đàn ông trong video tiếp tục nói, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao găm đang cứa vào tim bạn vậy đó sao?
"Và bạn không phải là nhân vật chính của câu chuyện này.
Bạn chỉ là bản sao lỗi."
Video rung lắc dữ dội.
Hình ảnh bị nhiễu loạn nặng nề nhưng vẫn có thể nhận ra rõ ràng cảnh nền phía sau người đàn ông kia chính là phòng thí nghiệm bí mật dưới lòng đất nơi mà Khai từng cố gắng hack vào hệ thống Elite Program trước đây vậy đó sao?
"Cái chết của tôi trong timeline cũ không phải là kết thúc," giọng nói trở nên lạnh băng hơn, "nó là điều kiện cần để Reset xảy ra.
bạn đang đứng trên bờ vực sụp đổ vĩnh viễn."
Màn hình tắt ngấm.
Mảnh dữ liệu vỡ tan thành bụi phấn trắng bay khắp không gian tối đen này vậy đó sao?
Nam đứng chết lặng giữa đống đổ nát của tầng bốn dungeon, nơi mà lẽ ra chỉ nên là một hành lang tối tăm đầy rẫy quái vật slime nhưng giờ đây thì mọi thứ đều đã thay đổi hoàn toàn khác biệt so với trước kia rồi còn gì nữa.
Và lúc đó, từ phía xa thẳm trong bóng tối của dungeon, tiếng bước chân kim loại nặng nề vang lên từng nhịp một tiến gần lại hơn mỗi giây đồng hồ trôi qua vậy đó sao?
Bóng dáng khổng lồ vỡ tan ra vô số mảnh sắt máu, để lộ một khuôn mặt vô cùng quen thuộc đang nhếch méh cười đầy khinh miệt.
Hơi thở hắn tắt ngấm, linh lực trong vỡ vụn, nỗi kinh hãi xé toạc lý trí.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận