Chương 35

Không khí trong khu chợ cũ nồng nặc mùi ozone và kim loại cháy, một hương vị quen thuộc của sự hủy diệt kỹ thuật số.

Nam đứng im lìm giữa đống đổ nát, tim đập thình thịch như tiếng trống chiến tranh vang vọng trong lồng ngực chật hẹp.

Màn hình HUD trước mắt anh nhấp nháy màu đỏ báo động dữ dội, dòng chữ "SYSTEM ERROR: CONNECTION UNSTABLE" hiện lên rồi tắt đi với tần suất khiến đôi mắt của hắn đau nhức.

Hắn nhắm chặt mí mắt, cố gắng tập trung vào nhịp thở để kiểm soát cơn hoảng loạn đang len lỏi khắp cơ thể.

Khi mở mắt ra lần nữa, thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

Những tòa nhà bê tông vốn dĩ méo mó giờ đây trở nên trong suốt như kính vỡ, lộ rõ cấu trúc dữ liệu thô bên dưới — những dòng mã xanh lá cây và đỏ tươi tua tủa chảy xuống từ bầu trời ảo không có sao.

Nam đưa tay lên chạm vào cánh tay phải của mình.

Da thịt anh lạnh toát, thiếu đi sự ấm áp tự nhiên mà một cơ thể sinh học nên có.

Hắn nhìn thấy những vết nứt nhỏ.

tỏa trên da, bên trong đó là ánh sáng trắng xóa — dấu hiệu rõ ràng nhất rằng thực tại đang từ bỏ hắn.

"Không phải lỗi hệ thống," Nam thì thầm, giọng nói của anh bị bóp méo bởi tiếng tĩnh điện phát ra từ chính thanh của mình.

"Đây là sự phân rã."

Hắn cúi xuống nhặt một mảnh kính vỡ trên mặt đất.

Trong bề mặt phản chiếu ấy, hình ảnh của Nam không hiện lên rõ ràng mà chỉ là một tập hợp các pixel nhấp nháy.

Đôi mắt trong gương quay sang nhìn hắn với vẻ mặt trống rỗng, thiếu đi linh hồn — hay đúng hơn là thiếu đi "cái tôi" mà hệ thống công nhận.

Một cảnh báo mới xuất hiện trên góc màn hình HUD: [CORRUPTION LEVEL: 15%].

Con số này tăng lên từng giây một.

Nam biết rằng nếu Corruption vượt quá 30%, hắn sẽ bị xóa khỏi thực tại vĩnh viễn, trở thành dữ liệu rác cần được dọn dẹp bởi Aegis Protocol.

Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ lý trí lạnh lùng vốn có của mình.

Cảm giác tội lỗi Survivor's Guilt đè nặng lên vai, nhưng ngay lúc này, sự sống còn là ưu tiên hàng đầu.

Nam không thể chết ở đây.

Hắn phải tìm ra cách ổn định kết nối trước khi Aegis hoàn tất việc xác nhận hắn là một "Glitch".

Hắn bắt đầu di chuyển chậm rãi giữa những cột trụ bê tông đổ vỡ.

Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên, tạo ra những vòng sóng dữ liệu lan tỏa xung quanh.

Nam cần tìm điểm neo — nơi mà code gốc của thế giới vẫn còn nguyên vẹn nhất để cố gắng sửa chữa kết nối mạng cá nhân của mình trước khi bị cắt đứt hoàn toàn.

Nam không chạy loạn xạ.

Hắn di chuyển theo những đường chéo, tối ưu hóa khoảng cách với các điểm "safe zone" mà hắn đã ghi nhớ từ bản đồ dungeon lần trước.

Tuy nhiên, Glitch Hunter — kẻ săn ký ức — đang học hỏi nhanh chóng hơn bất kỳ thuật toán nào Nam từng gặp phải trong quá khứ.

Những bóng đen bắt đầu xuất hiện ở rìa tầm nhìn của anh.

Chúng không có hình dạng cố định mà liên tục thay đổi giữa các phiên bản dữ liệu cũ và mới, giống như những con quái vật bị mắc kẹt giữa hai trạng thái tồn tại.

Tiếng bước chân của chúng vang lên đều đặn, tạo thành một nhịp điệu đáng sợ: *tách.

tách.*

Nam dừng lại sau góc một bức tường đổ nát, lưng áp sát vào bề mặt lạnh lẽo.

Hắn mở rộng giác quan hệ thống, quét khu vực xung quanh bằng kỹ năng [Passive Scan].

Kết quả trả về là hàng loạt điểm đỏ di chuyển nhanh chóng bao vây vị trí của hắn từ ba phía khác nhau.

"Có ít nhất năm đơn vị," Nam tính toán trong đầu.

"Chúng đang phối hợp với nhau."

Điều này vô lý.

Glitch Hunters thường hoạt động độc lập, săn mồi dựa trên bản năng glitch cơ bản.

Việc chúng tập trung thành đàn cho thấy một sự can thiệp từ bên ngoài — hoặc chính Aegis đã nâng cấp hành vi của chúng để đối phó với mối đe dọa mà Nam đại diện.

Hắn nhìn xuống tay trái đang cầm chiếc kìm điện cũ kỹ.

Công cụ này từng là vũ khí duy nhất giúp anh sống sót qua những ngày đầu tiên trong thế giới game hóa, nhưng giờ đây nó trở nên vô dụng trước những kẻ thù không có vật lý thực tế để tấn công.

Nam cần một giải pháp khác — một cách để khai thác chính sự bất ổn của hệ thống làm lợi thế cho mình.

Hắn nhớ lại dòng mã máu tươi mà hắn đã thấy trong chương trước: ký hiệu cấm kỵ của tổ tiên.

Có lẽ đó không phải là lời nguyền, mà là một lệnh truy cập cấp cao bị ẩn giấu sâu trong lõi The Grid.

Nếu Nam có thể giải mã nó.

Đột nhiên, một bóng đen lao thẳng vào vị trí Nam vừa đứng cách đây hai giây trước.

Cánh tay kim loại lạnh giá của Glitch Hunter suýt nữa chạm vào vai anh nếu không phải vì phản ứng nhanh chóng né tránh về phía sau.

Tiếng va chạm giữa cánh tay robot và bê tông tạo ra tiếng nổ lớn, rung chuyển toàn bộ khu vực.

Nam quay lại nhìn kẻ thù.

Con quái vật ấy có khuôn mặt giống hệt một người chơi hunter cấp F-rank mà Nam đã gặp trong timeline cũ — trước khi Reset xảy ra.

Đôi mắt trống rỗng của nó đang hướng thẳng về phía anh, môi nhếch lên thành một nụ cười méo mó đầy ác ý.

"Tôi nhớ chúng ta," giọng nói đó vang lên, giống hệt dòng chữ trên màn hình máy tính lúc trước.

Nam cảm thấy máu trong người mình đóng băng.

Hắn không chỉ đang chiến đấu với quái vật.

Hắn đang đối mặt với những mảnh ký ức bị vứt bỏ của chính thế giới này — và giờ đây, chúng muốn tiêu diệt nguồn gốc sự tồn tại sai lệch đó: Nam.

Thế giới xung quanh Nam bắt đầu sụp đổ theo nghĩa đen.

Màu sắc chuyển thành trắng đen tuyệt đối, âm thanh bị bóp méo thành tiếng tĩnh điện chói tai xuyên thủng màng nhĩ.

Cảnh báo "CRITICAL FAILURE" hiện lên khắp màn hình HUD với kích thước khổng lồ, che khuất tầm nhìn của anh hoàn toàn.

Nam cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, như một file dữ liệu đang được sao chép sang ổ cứng khác.

Hắn cố bám lấy thực tại bằng cách tập trung vào nỗi đau — vết thương trên lòng bàn tay nơi hắn cầm kìm điện quá chặt đến mức máu thấm qua lớp da nhân tạo giả lập.

"Nói cho tôi biết," Nam hét lên trong đầu, hướng về phía bóng đen đang tiến lại gần hơn nữa.

"Ai đã thiết kế ngươi?"

Glitch Hunter dừng bước.

Khuôn mặt méo mó của nó bắt đầu ổn định dần, trở nên rõ ràng hơn — đó là khuôn mặt của chính Nam từ timeline cũ.

Phiên bản Nam mà đã chết để kích hoạt Reset.

"Chúng tôi không được thiết kế," giọng nói của Glitch Hunter vang lên, giờ đây rõ ràng và đầy sự bi thương.

"Chúng tôi là những gì còn sót lại khi hệ thống cố gắng quên đi lỗi lầm."

Nam sững sờ.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Aegis tạo ra các đơn vị dọn dẹp từ chính dữ liệu của nạn nhân.

Những kẻ bị xóa bỏ không biến mất hoàn toàn; chúng trở thành công cụ bảo vệ cho sự ổn định mới — những tù nhân vĩnh cửu trong ngục giam kỹ thuật số mà họ từng góp phần xây dựng nên.

"Nam," Glitch Hunter gọi tên anh, giọng nói giờ đây mang âm hưởng của một người bạn cũ lâu ngày không gặp.

"Ngươi là Key duy nhất.

Nhưng khóa này chỉ mở ra cánh cửa chết chóc."

Hắn giơ tay lên, bàn tay kim loại xuyên thẳng qua ngực ảo của Nam.

Không có cảm giác đau đớn vật lý nào, nhưng thanh HP của anh giảm xuống mức nguy hiểm: [HP: 12/100].

Thay vào đó là một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như thể linh hồn đang bị rút cạn dần.

Nam nhận ra rằng hắn không thể chiến đấu bằng sức mạnh thông thường.

Hắn cần phải chấp nhận sự thật mà mình cố gắng trốn tránh: cái chết của phiên bản Nam trong timeline cũ không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một chu kỳ địa ngục mới hơn bất cứ thứ gì anh từng tưởng tượng.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ MP vào việc kích hoạt kỹ năng [Memory Fragment Analysis] lần cuối cùng trước khi hệ thống sụp đổ hoàn toàn.

Hắn muốn xem — hắn cần phải biết — điều gì đã xảy ra thực sự trong khoảnh khắc Reset diễn ra.

Có lẽ câu trả lời nằm sâu bên trong chính ký ức bị che khuất đó.

Dữ liệu xung quanh Nam bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một vortex dữ dội kéo anh vào trung tâm của nó.

Thời gian ngừng chảy.

Không gian biến mất.

Chỉ còn lại tiếng thì thầm đầy bí ẩn vang lên từ khắp mọi hướng: "Chào mừng trở về, Key."

Nam tỉnh lại trên mặt đất cứng rắn, mùi ozone đã tan biến hoàn toàn.

Thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất sét và cỏ cây — một hương vị tự nhiên đến kỳ lạ trong thế giới game hóa này.

Anh mở mắt ra, nhìn thấy bầu trời xanh ngắt với những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ — không phải loại cloud texture thông thường mà Hệ Thống sử dụng, mà là thứ gì đó trông gần giống thực tế hơn nhiều.

Màn hình HUD của anh trở lại bình thường, nhưng có một thay đổi đáng chú ý.

Chỉ số Corruption đã giảm xuống 0%, nhưng thay vào đó, một thanh mới xuất hiện ngay bên cạnh tên nhân vật: [SYNC RATE: 47%].

Con số này đang tăng chậm rãi lên từng phần trăm mỗi giây.

Nam ngồi dậy, kiểm tra cơ thể của mình.

Không còn vết nứt trên da nữa.

Những dòng mã tua tủa biến mất khỏi tầm nhìn ngoại vi.

Khu chợ cũ giờ đây trông giống như một phiên bản beta sơ khai — đồ vật đơn giản hơn, độ phân giải thấp hơn, nhưng ổn định hơn bất kỳ lúc nào trước đó.

Hắn đi bộ quanh khu vực này, quan sát kỹ lưỡng mọi chi tiết nhỏ nhất.

Những người NPC bán hàng ở đây không di chuyển theo vòng lặp cố định nữa mà có những hành động ngẫu nhiên: một cô gái nhặt chiếc túi rơi xuống và đưa lại cho chủ nhân của nó; hai đứa trẻ đang chơi đuổi bắt nhau dưới gốc cây cổ thụ với tiếng cười giòn tan vang vọng khắp nơi.

Một server riêng biệt?

Hay vùng an toàn tạm thời trước khi Aegis phát hiện ra sự bất thường này?

Nam cảm thấy hoang mang nhưng cũng hy vọng le lói trong tim.

Có vẻ như hắn đã tìm được một chỗ ẩn náu — dù chỉ là tạm thời — nơi mà logic của hệ thống chính không áp đặt lên anh ngay lập tức.

Hắn ngồi xuống bên cạnh gốc cây, lấy ra chiếc ổ cứng rời từ túi áo khoác.

Thiết bị này vẫn còn nguyên vẹn sau cuộc di chuyển qua vortex dữ liệu trước đó.

Nam cắm nó vào cổng giao diện thần kinh tạm thời mà hắn đã tạo ra trong lúc hoảng loạn, hy vọng tìm thấy manh mối về Sync Rate kỳ lạ đang xảy ra trên người mình.

Dữ liệu bắt đầu tải lên màn hình HUD của anh.

Hàng loạt file ẩn được giải nén: nhật ký phát triển dự án The Grid, báo cáo thử nghiệm beta, và cuối cùng — một video ghi lại khoảnh khắc Reset diễn ra từ góc nhìn camera an ninh bên trong phòng điều khiển trung tâm Aegis.

Nam nhấn play.

Hình ảnh hiện lên là Giám Đốc Aegis đang đứng trước bàn làm việc của mình, khuôn mặt nghiêm nghị chưa từng thấy trong bất kỳ hồ sơ công khai nào.

Hắn quay sang phía máy quay, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm cắt ngang không khí im lặng của căn phòng rộng lớn trống rỗng xung quanh.

Khi Nam bước ra khỏi khu chợ bí ẩn ấy, anh gặp một người phụ nữ đang đứng bán hoa bên vệ đường — nơi trước đó chỉ là khoảng trống vô tận trong bản đồ dungeon gốc.

Cô ấy nhìn Nam với ánh mắt kỳ lạ, như thể nhận ra điều gì đó sâu xa trên người anh mà không ai khác có thể thấy được.

Cô mỉm cười, một nụ cười không tự nhiên đến rợn người, và nói: "Chào mừng bạn vào giai đoạn thử nghiệm cuối cùng."

Nam sững lại, tim đập nhanh hơn bao giờ hết khi nhận ra giọng điệu đó — nó hoàn toàn trùng khớp với âm thanh phát ra từ Glitch Hunter lúc trước.

Hắn quay phắt đầu nhìn quanh khu chợ yên ắng này, cảm giác bất an lớn hơn cả cái chết bao trùm lấy tâm trí hắn lần nữa.

Một bóng đen cao lớn bất ngờ xuất hiện trước mặt hắn, tay cầm dao đã cắm sâu vào vai trái.

Máu tươi bắn ra, nỗi kinh hãi xé toạc lý trí đang cố gắng giữ bình tĩnh.

Hắn cố gắng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập