Chương 32

Nam đứng giữa đống đổ nát của khu phố cổ, nơi từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất thành phố.

Giờ đây, chỉ còn lại những cột bê tông gãy ngang và các mảng tường đang tan rã thành dữ liệu số hóa.

Không khí nặng mùi ozone pha lẫn vị kim loại máu tanh nồng nặc.

Trước mặt hắn, một sinh vật F-rank biến dị đang co giật.

Nó không có hình dạng cố định mà là tập hợp của những khối pixel màu xanh lam và đỏ sẫm.

Đây là "Glitch Beast" — kẻ thừa hưởng lỗi hệ thống ở giai đoạn cuối chu kỳ reset.

Hud trước mắt Nam nháy liên tục, hiển thị thông tin nguy hiểm:
[Target: Glitch Beast (Variant)]
[Level: F+]
[Status: Unstable]

Nam siết chặt cán kiếm cũ kỹ trong tay.

Thanh kiếm này là vật duy nhất hắn mang theo từ timeline cũ, nơi ký ức của tất cả mọi người bị xóa sạch.

Hắn không thể để nó rơi vào tay Aegis.

"Đừng di chuyển," Nam thì thầm, giọng nói lạnh lẽo vang lên trong sự im chết chóc.

Con quái vật đột ngột phát ra âm thanh rè rè như loa hỏng hóc.

Các khối dữ liệu trên cơ thể nó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một xoáy nhỏ hút lấy bụi bẩn và mảnh vụn xung quanh.

Nam cảm thấy da dẻ mình nổi gai ốc.

Đây không phải là monster thông thường trong dungeon.

Nó mang đặc tính của chính Hệ Thống — sự hỗn loạn được kiểm soát.

Hắn nhớ lại lời Khai nói: "Glitch Beast không giết người bằng sức mạnh vật lý, Nam à.

Chúng ăn ký ức."

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng tập trung vào cảm giác thực tại xung quanh.

Mùi ozone vẫn còn đó.

Tiếng gió rít qua khe hở của những tòa nhà đổ nát vẫn vang lên đều đặn.

Nhưng dưới đáy dạ dày, một cảm giác bất an lớn dần lên.

Hắn đang đứng trên bờ vực thẳm của sự thật mà mình đã trốn chạy suốt hai mươi tám năm trời.

Nam bước về phía trước.

Mỗi bước chân đặt xuống mặt đất bê tông vỡ vụn đều tạo ra tiếng động khô khan.

Con quái vật ngừng xoay tròn, hướng "đầu" — nếu có thể gọi vậy được — về phía hắn.

Một cặp mắt phát sáng màu tím sẫm mở ra từ đống dữ liệu hỗn loạn.

Ánh nhìn đó không mang chút thù hận nào.

Nó trống rỗng, giống như cái nhìn của một công cụ đang chờ lệnh thực thi.

Nam rút kiếm.

Lưỡi thép lóe lên ánh bạc dưới bầu trời xám xịt.

Hắn biết mình phải chiến đấu để sống sót.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, phần lý tính lạnh lùng bên trong hắn đang phân tích: Tại sao Glitch Beast lại xuất hiện ở đây?

Và tại sao nó trông.

quen thuộc đến vậy?

Con quái vật lao tới với tốc độ kinh hoàng, phá vỡ không khí xung quanh.

Một luồng gió nóng hổi từ cơ thể dữ liệu của nó lướt.

, mang theo mùi hôi thối của ozone cháy khét.

Hắn né sang bên trái, cảm nhận được áp lực khủng khiếp khi con thú bay thẳng vào bức tường gạch phía sau mình.

Bức tường sụp đổ thành hàng tấn pixel xanh lam rơi xuống đất với âm thanh *pop* nhỏ bé.

Không có khói bụi, chỉ có sự biến mất tức thì của vật chất hữu cơ.

Nam quay lại, kiếm đã sẵn sàng trong thế phòng thủ.

Hắn không để lỡ cơ hội này.

Hắn phản công ngay lập tức, đâm thanh kiếm vào sườn con quái vật đang cố gắng tái cấu trúc lại hình thể từ đống dữ liệu vỡ vụn.

Lưỡi thép xuyên qua lớp vỏ pixel mềm mại nhưng gặp phải sự kháng cự kỳ lạ ở bên trong.

Cảm giác giống như đang cắt qua một khối băng dày đặc chứa đầy khí nén.

Một hiệu ứng số liệu vàng lóe lên từ lưỡi kiếm, khiến Nam giật mình.

Hắn không nhớ khi nào mình đã học được kỹ năng này trong timeline cũ.

Có vẻ như Hệ Thống đang cố gắng ghi đè lại những lỗ hổng kiến thức của hắn bằng cách cung cấp các skill mới tự động.

Con quái vật gầm lên — một âm thanh điện tử chói tai xé toạc màng nhĩ Nam.

Nó giơ bàn tay dữ liệu ra, quất mạnh vào vai trái Nam.

Hắn bay đi năm mét, đập mạnh vào nền đất cứng rắn.

HP của hắn giảm xuống còn 45/100.

Cơn đau xé rách cơ thể khiến hắn muốn nôn mửa.

Nam ho khạc ra một ngụm máu tươi.

Hắn nhìn lên, thấy con quái vật đang tiến lại gần với bước đi chậm chạp nhưng đầy uy lực.

Những khối pixel trên người nó bắt đầu chuyển sang màu đỏ sẫm — dấu hiệu của trạng thái tức giận hoặc.

kích hoạt năng lượng đặc biệt?

Hắn cố gắng đứng dậy, tay run rẩy chạm vào chuôi kiếm.

Cảm giác tội lỗi Survivor's Guilt đang dâng trào trong lòng hắn như thủy triều đen tối.

Tại sao mình lại yếu kém đến thế?

Tại sao không thể bảo vệ được những người đã chết trước đó?

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lóe lên trong tâm trí lạnh lùng của Nam: Hắn không cần phải chiến đấu theo quy tắc thông thường.

Nếu Glitch Beast là lỗi hệ thống, thì hắn — Key duy nhất có khả năng mở hoặc đóng vĩnh viễn Hệ Thống — cũng chính là một dạng bug tồn tại.

Nam mỉm cười khinh bạc.

Hắn nâng thanh kiếm cao hơn, nhắm thẳng vào lõi dữ liệu phát sáng ở giữa ngực con quái vật.

"Hãy cho ta thấy bản chất thật của ngươi," hắn nói với giọng điệu lạnh tanh như băng giá cắt da thịt.

Con quái vật gầm lên lần nữa và lao tới, nhanh hơn cả trước đó gấp ba lần.

Khoảnh khắc thanh kiếm chạm vào lõi dữ liệu của con quái vật, thời gian như dừng lại hoàn toàn.

Không phải là hiệu ứng chậm trễ thông thường mà là sự đình trệ tuyệt đối của mọi chuyển động xung quanh.

Nam cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía trong con quái vật, kéo toàn bộ ý thức của hắn vào sâu bên trong vùng không gian ảo diệu đó.

Hắn mất kiểm soát cơ thể.

Những hình ảnh lóe lên trước mắt như phim hoạt hình cũ kỹ bị nhiễu sóng: Một phòng thí nghiệm trắng xóa với những dòng mã nguồn chạy dọc theo tường kính; một người đàn ông mặc áo labcoat đang hét lên điều gì đó không rõ ràng; và cuối cùng, gương mặt của chính Nam trong quá khứ — trẻ trung hơn, ngây thơ hơn — đang đứng trước bàn phím gõ vào lệnh [RESET CONFIRMED].

"Không." Nam thốt lên, nhưng giọng nói của hắn bị bóp nghẹt bởi tiếng ồn điện tử chói tai vang vọng khắp không gian dữ liệu.

Hắn thấy mình rơi tự do xuống một vực thẳm màu đen tuyền nơi những ký hiệu hex code trôi nổi như sao băng trong đêm tối mịt mù.

Khi ý thức quay trở lại cơ thể, Nam nằm sấp trên mặt đất bê tông lạnh lẽo.

Con quái vật đã biến mất hoàn toàn.

Không có xác chết, không có drop item rơi xuống.

Chỉ còn lại một vết lõm hình tròn nhỏ xíu nơi nó từng đứng, tỏa ra hơi ấm kỳ lạ giống như nhiệt độ của máy tính vừa tắt nguồn sau nhiều giờ hoạt động liên tục.

Nam ngồi dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán.

Tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào trong cuộc đời này.

Hắn vừa chứng kiến.

Của chính mình hay ai đó khác?

Và tại sao lại xuất hiện hình ảnh lệnh reset mà chỉ có Giám Đốc Aegis mới biết được?

Hắn nhìn xung quanh khu phố cổ hoang tàn.

Mọi thứ vẫn y nguyên: những tòa nhà đổ nát, bầu trời xám xịt và mùi ozone nồng nặc.

Nhưng cảm giác về thế giới này đã thay đổi vĩnh viễn trong con người Nam.

Hắn không còn là một F-rank hunter bình thường nữa.

Hắn đang nắm giữ bí mật nguy hiểm nhất của Hệ Thống — và đó cũng chính là lý do khiến Aegis phải loại bỏ hắn bằng mọi giá.

Nam đứng dậy, chân bước vững chãi hơn trên nền đất đá vỡ vụn.

Hắn cần gặp Khai ngay lập tức.

Kỹ sư hệ thống kỳ quái kia có thể giúp giải mã những gì vừa xảy ra trong đầu Nam.

Nếu đây thực sự là bug thực tại thì nó không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân hắn mà còn đe dọa toàn bộ cấu trúc tồn tại của thế giới beta test này.

Hắn rút điện thoại thông minh từ túi áo khoác rách nát, mở ứng dụng liên lạc nội bộ với Khai.

Màn hình hiển thị dòng chữ: [Connection Unstable].

Nam nhấn nút gọi lại lần thứ hai, hy vọng tín hiệu sẽ ổn định trở lại trong vùng glitch hóa rộng lớn này.

Màn hình bỗng chốc đổi sang màu đỏ máu, hiển thị dòng lệnh tự động: [TARGET LOCKED: YOU].

Hắn giật thót người, cố gắng tắt nguồn nhưng nút nguồn đã biến thành một vết thương sâu hoắm trên khung máy.

Một bàn tay băng giá thò ra khỏi loa, siết chặt cổ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập