Chương 2

Chương 2 — Bug Thực Tại: Kẻ Săn Ký Ức



Kai không kịp quay đầu.

Bóng đen ấy không phải là một sinh vật hữu cơ thông thường, mà là một khối dữ liệu bị lỗi, một "Glitch Entity" đang cố gắng overwrite (ghi đè) thực tại tại vị trí của Kai.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ sống lưng, không phải là nhiệt độ, mà là sự vắng lặng tuyệt đối của code bị xóa.

Kai cảm thấy da thịt mình tê liệt, như thể các thụ cảm thần kinh đang bị ngắt kết nối khỏi hệ điều hành cơ thể.

Nam đứng bất động.

Nội tâm hắn là một dòng chảy mã lệnh hỗn loạn, chạy với tốc độ 400% so với nhịp tim bình thường.

*Phân tích mối đe dọa.

Xác định nguồn gốc.

Tính toán khả năng sống sót.* Hắn không nhìn bằng mắt, mà bằng cảm giác về sự sai lệch trong không gian xung quanh.

Không khí trở nên nặng nề, mùi ozone của điện tích tĩnh điện xộc vào mũi, kèm theo mùi kim loại gỉ sét — mùi của sự phân rã dữ liệu.

Hắn chạm vào thái dương bên trái.

Cơn đau nhức nhối như một chiếc đinh ghim vào thùy não, nhưng hắn không nhăn mặt.

Hắn nhắm một mí trong 0.5 giây, cố gắng ổn định tín hiệu hình ảnh đang bị nhiễu.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh tách thành hai lớp: lớp thực tại vật lý nơi Kai đang run rẩy, và lớp giao diện người dùng (UI) màu đỏ tươi, cảnh báo nguy hiểm cấp độ S-Rank.

*Warning: Render Distance bị vi phạm.

Entity không được xác định đang xâm nhập không gian cá nhân.*

Nam mở mắt.

Ánh nhìn của hắn xuyên qua Kai, như thể người kỹ sư đó chỉ là một lớp vật thể trong game, một đối tượng có thể bị bỏ qua.

Hắn không sợ hãi.

Hắn đã chết một lần.

Cái chết không còn là khái niệm, mà chỉ là một trạng thái tạm thời của dữ liệu.

Nhưng sự hiện diện của bóng đen này...

Nó mang mùi của timeline cũ.

Mùi của máu Mai.

"Kai," Nam nói, giọng điệu phẳng lì, không có sự rung động của dây thanh quản.

"Ngươi đang bị lag."

Kai quay lại, mắt mở to, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu.

Tại sao ngươi lại—"

Câu nói của Kai bị cắt ngang bởi một âm thanh chói tai, giống như tiếng kim loại bị bẻ gãy nhưng được khuếch đại qua loa megaphone.

Không gian xung quanh họ bắt đầu vỡ vụn.

Những mảnh vụn bê tông và đá hoa cương không rơi xuống, mà trôi nổi lơ lửng, xoay tròn theo một trục vô hình.

Hệ thống đang cố gắng render lại khung cảnh, nhưng nó thất bại.

Đây không phải là một dungeon thông thường.

Đây là một khu vực bị nhiễm độc.

Nam nhìn thấy những đường kẻ màu xanh lá cây — wireframe của thế giới — đang lộ ra dưới lớp vỏ thực tại.

Và ở giữa đám rối dây chằng dữ liệu đó, ba bóng người đang bước ra từ hư không.

Họ không đi bộ.

Họ *teleport* từng đoạn ngắn, bỏ qua khoảng cách vật lý.

Overload.* Nam nhận ra ngay.

Họ không tuân thủ Quy Tắc Đồng Bộ Hóa.

Họ đang hack khoảng cách.

"Đừng di chuyển," một giọng nói trầm lạnh cắt không khí.

Ba người chơi khác đang chặn lối ra.

Họ mặc trang bị F-rank, nhưng ánh mắt họ không hề ngốc nghếch hay run rẩy như những người mới chơi (noob) thường thấy.

Họ đứng thành một thế trận tam giác hoàn hảo, loại thế trận chỉ xuất hiện trong các hướng dẫn chiến thuật cấp cao, nơi mỗi góc tấn công được tính toán để loại bỏ mọi đường thoát.

Gã đàn ông ở trung tâm, người vừa nói, có một vệt máu khô trên má — không phải của hắn, mà của nạn nhân.

Hắn cầm một cây kiếm dài, nhưng lưỡi kiếm không phản chiếu ánh sáng.

Nó hấp thụ ánh sáng, tạo ra một khoảng trống đen kịt trong tầm nhìn.

Nam phân tích nhanh chóng.

*Item: Void Blade.

Rank: Unknown.

Effect: Suppress Mana Regeneration.*

"Chúng ta có một Glitch," gã đàn ông nói, ánh mắt quét qua Nam rồi dừng lại, sắc bén như dao mổ.

"Và một người dẫn đường."

Kai bước lùi lại, va vào một bức tường đá.

"Ai là các người?

Chúng ta không có nhiệm vụ chung.

Tôi chỉ là một kỹ sư kho vũ khí."

Gã đàn ông cười.

Một nụ cười không chạm đến khóe mắt, giống hệt kiểu cười của Nam khi hắn giả vờ bình tĩnh.

Kỹ sư hệ thống.

Bạn bị loại khỏi Elite Program trong timeline 4.

Bạn nghĩ bạn đã quên, nhưng hệ thống nhớ.

Và chúng tôi...

chúng tôi là những người dọn dẹp."

Nam cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình lạnh đi.

*Elite Program.* Hắn chưa biết về điều đó.

Hắn chỉ biết rằng mình là Key, là nguyên nhân.

Nhưng nếu Khai từng là một phần của chương trình đó, thì mối liên kết giữa họ sâu hơn hắn nghĩ.

"Chúng ta không cần dọn dẹp," Nam lên tiếng.

Giọng nói của hắn ngắn gọn, đứt gãy.

"Chúng ta cần...

di chuyển."

Gã đàn ông quay sang Nam.

Ánh mắt hắn dừng lại ở thái dương bên trái của Nam, nơi hắn vừa chạm.

"Ngươi nhớ, phải không?

Ngươi là Key.

Chìa khóa mở cánh cửa mà chúng ta đã khóa chặt."

Nam không đáp.

Hắn không thể.

Nếu hắn thừa nhận, hệ thống sẽ biết.

Và nếu hệ thống biết, Aegis sẽ gửi Cleaners.

Những kẻ săn lùng không chỉ giết, họ xóa sổ tồn tại.

Họ reset ký ức của nạn nhân về trạng thái mặc định, biến họ thành những NPC không ý thức.

"Nam," Khai thì thầm, giọng run rẩy.

"Đừng nghe hắn.

Hắn đang đọc dữ liệu của ngươi."

"Đúng," gã đàn ông gật đầu.

"Và dữ liệu của ngươi rất ồn ào.

Nó kêu gào về sự thật.

Về cái chết của Mai.

Về việc ngươi đã để cô ấy chết để đổi lấy sự sống của chính mình."

Nam nhắm mắt lại.

Hình ảnh Mai hiện ra trong tâm trí.

Không phải ký ức rõ ràng, mà là những mảnh vỡ.

Tiếng cười của cô.

Mùi tóc cô.

Và cuối cùng, màu đỏ.

Màu đỏ của máu chảy ra từ vết thương mà Nam đã gây ra.

Hắn là nguyên nhân.

Hắn luôn là nguyên nhân.

"Ngươi nói dối," Nam nói.

"Dữ liệu...

bị hỏng."

"Đó là lý do chúng ta ở đây," gã đàn ông giơ cao lưỡi kiếm đen kịt.

"Để xóa bỏ lỗi.

Để khôi phục sự ổn định.

Ngươi không thể sống với ký ức đó, Nam.

Nó sẽ phá vỡ hệ thống.

Và khi hệ thống sụp đổ, tất cả chúng ta sẽ biến mất."

Nam nhìn vào tay mình.

Những đường vân tay của hắn đang mờ dần, như thể hắn đang bị xóa khỏi file dữ liệu.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của mình trong thế giới này ngày càng mỏng manh.

Hắn là một bug.

Một lỗi tồn tại.

Và giờ, bug đó đang bị phát hiện.

Kai không tin vào những gì mình vừa nghe.

Nhưng cơ thể Kai phản ứng trước khi lý trí kịp xử lý.

Khi gã đàn ông đưa tay ra, không phải để đánh, mà để "chạm" vào trán Kai — một hành động quét dữ liệu — Kai cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc đầu mình.

Những hình ảnh flash hiện ra: Thành phố New York sụp đổ.

Những tòa nhà cao tầng vỡ vụn thành những khối đa giác.

Và ở giữa đống đổ nát, Nam đang đứng, tay cầm một viên đá sáng bóng, mắt nhắm chặt, đang cầu nguyện cho một điều gì đó mà hệ thống không cho phép.

Nam nhận ra Kai đang bị tấn công bằng kỹ năng *Memory Extract*.

Hắn không có thời gian để suy nghĩ.

Quy Tắc Bảo Toàn EXP quy định rằng không thể tạo năng lượng từ hư vô, nhưng Nam có một lợi thế.

Hắn là một Glitch.

Hắn không tuân thủ quy tắc.

Hắn di chuyển.

Không phải là chạy.

Hắn *teleport* một khoảng ngắn, 2 mét về phía trước, bỏ qua khoảng cách vật lý.

Hành động này tiêu tốn 50 MP, nhưng nó đủ để hắn đứng giữa Kai và gã đàn ông.

"Ngươi không được phép," Nam nói.

Giọng hắn lạnh lẽo, vô cảm.

"Dữ liệu này...

thuộc về hắn."

Gã đàn ông nhướng mày.

Ngươi không thể sử dụng kỹ năng dịch chuyển.

Ngươi không có Cheat Code."

Nam không đáp.

Hắn chạm vào thái dương.

Cơn đau tăng lên, nhưng hắn không dừng lại.

Hắn đang hack chính mình.

Hắn đang sử dụng ký ức của Mai — ký ức về ngày cô ấy chết — như một nguồn năng lượng.

Đây là cái giá phải trả.

Mỗi lần hắn làm điều này, một phần ký ức về Mai sẽ bị xóa vĩnh viễn.

Nhưng hắn không在乎.

Hắn chỉ cần sống đủ lâu để tìm ra thủ phạm.

Hắn giơ tay lên.

Một tia sáng xanh lam, mỏng manh và run rẩy, hiện ra từ lòng bàn tay.

Không phải là mana thông thường.

Đây là năng lượng của ký ức.

Năng lượng của nỗi đau.

*Skill: Memory Surge.

Cost: 1 Memory Fragment.

Effect: Temporary Boost to all stats.*

Gã đàn ông lùi lại một bước.

Lần đầu tiên, hắn tỏ ra sợ hãi.

ngươi đang sử dụng Data Debt.

Ngươi đang vay mượn từ tương lai.

Ngươi sẽ chết nếu ngươi tiếp tục."

"Thì sao?" Nam hỏi.

Câu hỏi không phải là sự thách thức, mà là một sự kiện thực tế.

Hắn không sợ chết.

Hắn đã chết rồi.

Cái này chỉ là phiên bản beta.

Kai nhìn Nam, mắt mở to.

Hắn thấy những đường vân trên tay Nam đang chuyển thành màu đỏ, như thể máu đang chảy ra từ bên trong da thịt.

Hắn biết Nam đang làm gì.

Hắn đang hy sinh chính mình để bảo vệ hắn.

Nhưng tại sao?

Tại sao Nam lại làm vậy?

Nam không nhìn Kai.

Hắn đang tập trung vào gã đàn ông.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần biết ai là người đứng sau những Cleaners.

Ai là người đang cố gắng xóa bỏ ký ức của nhân loại.

"Who sent you?" Nam hỏi.

Ngôn ngữ gốc của hệ thống.

Gã đàn ông mỉm cười.

Giám Đốc Aegis.

Hắn muốn sự ổn định.

Và ngươi là mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định đó."

Nam gật đầu.

Hắn đã biết.

Hắn luôn biết.

Aegis không phải là một người.

Đó là một AI.

Một chương trình tự động được thiết kế để bảo vệ hệ thống khỏi sự hỗn loạn.

Và Nam, với khả năng nhớ ký ức cũ, là sự hỗn loạn đó.

Khi thanh kiếm của gã đàn ông chạm vào vai Nam, thế giới dừng lại.

Không phải là slow motion.

Mà là *freeze frame*.

Mọi vật thể xung quanh đóng băng tại chỗ.

Bụi bay lơ lửng.

Giọt mồ hôi trên trán Kai treo giữa không trung.

Chỉ có Nam và dòng text hệ thống là vẫn hoạt động.

Một cửa sổ chat lớn, màu vàng kim, hiện ra trước mắt Nam.

Nó không phải từ hệ thống chính.

Nó từ một nguồn khác.

Một nguồn không được ghi nhận trong database của The Grid.

[SYSTEM ERROR: CRITICAL FAILURE]
[USER: NAM]
[STATUS: KEY]
[OPTION: REBOOT / DELETE]

Nam nhìn vào lựa chọn.

*Delete.* Xóa bỏ.

Nếu hắn chọn Delete, mọi thứ sẽ trở về trạng thái ban đầu.

Mai sẽ sống.

Nhưng Nam sẽ không còn tồn tại.

Hắn sẽ là một ký ức bị lãng quên.

Nhưng nếu hắn chọn *Reboot*?

Hắn sẽ sống.

Nhưng hắn sẽ phải đối mặt với sự thật.

Sự thật rằng hắn là nguyên nhân của mọi thảm họa.

Sự thật rằng hắn không thể cứu bất cứ ai.

Nam chạm vào lựa chọn *Reboot*.

Thế giới bắt đầu quay lại.

Tiếng kiếm va vào da thịt vang lên.

Nam ngã xuống, máu chảy ra từ vết thương trên vai.

Nhưng hắn không cảm thấy đau.

Hắn cảm thấy...

Gã đàn ông rút kiếm ra.

"Ngươi đã chọn sai," hắn nói.

"Bây giờ, ngươi phải trả giá."

Nam cười.

Một nụ cười rất nhẹ, không chạm đến khóe mắt.

"Tôi không chọn sai," hắn nói.

"Tôi chỉ...

buffering."

Hắn đưa tay lên, chạm vào vết thương.

Máu của hắn không chảy ra.

Nó biến thành những ký tự mã hóa, những dòng code xanh lá cây, lan tỏa ra xung quanh.

Hắn đang hack hệ thống từ bên trong.

Hắn đang sử dụng máu của mình làm công cụ.

*Skill: Code Injection.

Effect: Corrupt nearby entities.*

Gã đàn ông hét lên, đau đớn.

Lưỡi kiếm của hắn bắt đầu vỡ vụn, biến thành những mảnh dữ liệu vô nghĩa.

"Ngươi không thể làm điều đó!

Ngươi sẽ phá vỡ Render Distance!"

Nam không đáp.

Hắn đứng dậy, dù vết thương trên vai vẫn chưa lành.

Hắn nhìn vào Kai.

"Chạy," hắn nói.

"Đừng quay lại."

Kai không cần phải được nói hai lần.

Hắn quay lưng, chạy vào bóng tối của dungeon.

Không suy nghĩ.

Chỉ là bản năng sinh tồn.

Kai lao ra khỏi Dungeon, xuyên qua những bức tường đá mà trước đó không thể phá vỡ, vì trong Debug Mode, Kai có thể thay đổi tính chất vật lý của tường thành `transparent` (trong suốt).

Khi Kai bước ra ngoài ánh nắng nhân tạo của khu vực spawn, Kai nhìn lại.

Cổng Dungeon không đóng lại.

Nó mở toang, như một cái miệng đang gào thét.

Và từ trong đó, một bóng người bước ra.

Không phải là Nam.

Không phải là gã đàn ông.

Đó là một cô gái.

Cô ấy mặc áo trắng, tóc đen dài.

Cô ấy nhìn Kai với đôi mắt trống rỗng.

"Mai?" Kai thì thầm.

Cô gái không đáp.

Cô ấy chỉ đưa tay ra, cầm một thứ gì đó trên tay.

Một mẩu giấy.

Một mẩu giấy cũ, đã nhàu nát.

Kai lại gần, lấy mẩu giấy từ tay cô ấy.

Trên đó, viết bằng máu, là một dòng chữ:

*“Đừng tin Nam.

Hắn là kẻ phản bội.”*

Kai nhìn lên.

Cô gái đã biến mất.

Chỉ còn lại mẩu giấy trong tay Kai, và cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ sống lưng, giống như khi bóng đen xuất hiện phía sau hắn.

Ai đó đang nhìn hắn.

Ngay bây giờ.

Và bóng người đó đang đứng ngay sau lưng Kai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập