Chương 1

Không gian xung quanh Nam chìm trong bóng tối dày đặc, nặng trĩu mùi ẩm mốc và sắt gỉ — mùi của máu khô lâu ngày.

Hắn mở mắt, nhưng thị giác chưa kịp thích nghi với độ sáng bằng không.

Chỉ có âm thanh.

Tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà đá, *tách...

tách...* đều đặn như nhịp đếm ngược của một cái chết sắp xảy ra.

Nam nằm im.

Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự nhận thức rằng dữ liệu trong đầu đang xung đột.

Đây là hầm mộ cổ đại Sector 4.

Nơi hắn đã chết bảy năm trước.

Hoặc ít nhất, đó là những gì ký ức mới được khôi phục đang nói.

Trước khi ý nghĩ kịp hình thành, một dòng chữ xanh lục nhấp nháy trong tầm nhìn, cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc:

[HỆ THỐNG THỢ SĂN KHỞI ĐỘNG...]
[Phát hiện sự kiện bất thường: "Sống lại"]
[Cảnh báo: Ký ức gốc đã bị xóa 73%.

Y/N]

Nam cười nhạt.

Một nụ cười rất nhẹ, không chạm đến khóe mắt, chỉ là sự co thắt cơ mặt cơ học.

Bảy năm trước, khi lần đầu tiên giao diện này xuất hiện sau thảm họa "The Reset", hắn đã chọn "N".

Sợ rằng những ký ức đau thương về cái chết của những người thân, về sự sụp đổ của thế giới cũ, sẽ xé toạc tâm trí yếu đuối của một cậu bé mười sáu tuổi.

Lần này, ngón tay run rẩy của Nam ấn mạnh vào không khí trước mặt, chạm vào nút ảo "Y".

Không do dự.

Không chần chừ.

[Cảnh báo: Hành vi này có thể gây mất ổn định hệ thống]
[Đã chấp nhận rủi ro.

Khôi phục 27% ký ức còn lại.]

Hàng loạt hình ảnh tràn về như một cơn đau đầu dữ dội.

Gương mặt của người cha anh lờ mờ trong sương mù dữ liệu.

Tiếng cười của một cô gái tên là Mai, âm thanh đó vang lên rồi tắt ngấm như file nhạc bị lỗi.

Cảm giác nóng rát của lửa bao quanh cơ thể.

Và cuối cùng, là cảm giác tội lỗi.

Survivor's Guilt.

Còn họ thì không.

Không, họ không chết.

Họ bị *xóa*.

Nam ngồi dậy, tay ôm lấy thái dương bên trái.

Đau như có kim tiêm điện vào não.

Hắn nhắm một mí trong 0.5 giây, cố gắng lọc bỏ những "glitch" hình ảnh không liên quan.

[Hệ thống đang đồng bộ hóa...]
[Rank hiện tại: F]
[HP: 100/100]
[MP: 15/50]
[Stamina: 20/100]

Con số MP thấp hơn bình thường.

Nam liếc nhìn bàn tay mình.

Những đường vân da mờ ảo, như thể chúng không thực sự tồn tại.

Hắn là một lỗi.

Một bug trong hệ thống thực tại.

Nếu Aegis phát hiện ra, hắn sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.

Hắn đứng dậy, chân bước trên lớp bụi dày.

Tiếng bước chân vang lên rỗng tuếch.

Nam không biết mình ở đây bao lâu, nhưng mùi thối rữa của xác chết từ Dungeon tầng 1 đang len lỏi qua khe cửa đá.

Hắn cần vũ khí.

Hắn cần hiểu rõ hơn về "Cheat Code" mà hắn vừa kích hoạt.

Và hơn hết, hắn cần biết tại sao hắn lại nhớ mọi thứ, trong khi thế giới này lại được định nghĩa là đã bắt đầu từ con số 0.

Nam di chuyển trong bóng tối, dựa vào bản năng sinh tồn hơn là ánh sáng.

Hắn biết layout của hầm mộ này.

Nó nằm trong dữ liệu gốc của ký ức.

Cánh cửa sắt rỉ sét ở phía trước là lối vào Kho Vũ Khí Cấp 1 của Guild cũ.

Khi cánh cửa mở ra, một luồng gió lạnh lẽo thổi vào mặt Nam, mang theo mùi kim loại lạnh và dầu máy.

Ánh sáng xanh nhạt từ các màn hình hologram còn sót lại chiếu rọi lên những giá kệ trống rỗng.

Hầu hết vũ khí đã bị lấy đi sau khi "The Grid" chính thức quản lý thế giới.

Nhưng Nam không tìm kiếm kiếm hay cung.

Hắn tìm kiếm "Data Shard".

Hắn tiến vào góc phòng, nơi một cái tủ sắt cũ kỹ nằm úp sấp.

Nam dùng sức kéo nó ra.

Dưới đáy tủ, một vật thể nhỏ phát ra ánh sáng đỏ chói lóa.

[Item Detected: Fragmented Memory Chip (Common)]
[Description: Chứa dữ liệu phi mã hóa.

Có thể chứa thông tin về lịch sử trước Reset.]

Nam nhặt nó lên.

Cảm giác lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay vào xương.

Đây là thứ duy nhất có thể giúp hắn xác minh ký ức vừa khôi phục.

Nhưng trước khi hắn kịp đọc nó, một âm thanh kim loại sắc lạnh vang lên.

*Click.*

Nam quay lại.

Từ bóng tối phía sau lối vào, một bóng người cao lớn bước ra.

Áo khoác kỹ sư màu xám, đeo kính râm phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình.

Khai nhìn Nam với vẻ mặt trống rỗng, không có cảm xúc.

Hắn cầm một cây tua vít năng lượng trong tay, đầu tua vít đang xoay nhẹ, phát ra tiếng *tzzzzt* yếu ớt.

"Nam," Khai nói, giọng điệu phẳng lì, như một AI đang đọc dòng lệnh.

"Tại sao ngươi ở đây?

Khu vực này đã được đánh dấu là 'Corrupted Zone' (Khu vực bị hỏng dữ liệu).

An toàn cho ngươi là 0%."

Nam không trả lời ngay.

Hắn đưa Fragmented Memory Chip vào túi áo.

Nội tâm hắn chạy nhanh: *Khai.

Kỹ sư hệ thống.

Trung thành với logic.

Nhưng tại sao hắn lại ở đây?

Hắn không thuộc Guild này trong timeline cũ.

Hắn bị loại khỏi 'Elite Program'.

Tại sao?*

"Ngươi bị mất dữ liệu," Nam nói, giọng đứt gãy.

"Như hệ thống."

Khai nháy mắt một lần.

"Dữ liệu của tôi hoàn chỉnh.

Ngươi mới là người bị lỗi.

HP của ngươi ổn định, nhưng MP đang tiêu hao không rõ nguyên nhân.

Ngươi đang thực hiện hành vi bất hợp pháp: Truy cập ký ức đã bị xóa."

Nam chạm vào thái dương.

Cơn đau lại quay trở lại.

Hắn nhìn xuyên qua Khai, như thể đang nhìn một lớp vật thể trong game.

"Ký ức là nền tảng.

Nếu nền tảng bị xóa, tòa nhà sẽ sập.

Ngươi biết điều đó."

Khai bước lại gần hơn.

Ánh sáng từ kính râm của hắn làm Nam khó chịu.

"Sự ổn định là ưu tiên hàng đầu.

Aegis đã nói vậy.

Những ký ức gây ra 'Glitch' phải được loại bỏ.

Ngươi là một Glitch, Nam.

Ngươi là nguyên nhân khiến Render Distance của khu vực này bị nhiễu."

Nam lùi lại một bước.

Hắn biết Khai không nói dối.

Với Khai, đây là sự thật tuyệt đối.

Nhưng Nam nhớ.

Hắn nhớ cái ngày Khai khóc trong phòng server, hỏi tại sao hắn bị loại bỏ.

Hắn nhớ sự phản bội mà Aegis đã thực hiện.

"Không," Nam nói.

"Tôi là Key.

Và ngươi đang cố gắng đóng cửa trước khi tôi mở nó."

Khai dừng lại.

Tua vít trong tay hắn ngừng xoay.

"Khẳng định sai lầm.

Không có Key.

Chỉ có người dùng và hệ thống."



Trước khi Nam kịp phản ứng, một âm thanh nổ lớn vang lên từ phía trên.

Trần nhà đá rung chuyển.

Bụi rơi xuống dày đặc.

[Hệ thống thông báo: Dungeon S-rank đã được kích hoạt tại tọa độ hiện tại.]
[Loại: "The Memory Eater" (Kẻ Ăn Ký Ức)]
[Khuyến nghị: Chạy trốn.

Tỷ lệ sống sót: 2%.]

Nam nhìn lên trần nhà.

Những vết nứt đang lan rộng, không phải do động đất, mà do sự phân mảnh của thực tại.

Những khối đa giác (polygon) màu đen bắt đầu xuất hiện giữa không trung, che khuất ánh sáng.

Khai lập tức quay lưng, chạy về phía cửa sau.

"Ngươi đã kích hoạt nó.

Sự hiện diện của ký ức khôi phục đã thu hút nó.

Ngươi phải chết để hệ thống ổn định lại."

Nam đứng im.

Hắn không chạy.

Hắn không thể chạy.

Hắn cần biết thêm.

Hắn cần chiến đấu.

Từ những vết nứt trên trần nhà, một sinh vật rơi xuống.

Nó trông giống như một con người, nhưng không có da thịt.

Chỉ là những khối dữ liệu xanh lá cây và đỏ sẫm, được giữ lại bởi một khung xương kim loại gỉ sét.

Mắt nó là hai lỗ hổng đen kịt, nơi các con số cuộn nhanh như mã nguồn bị lỗi.

[Monster: Data Wraith (Level 5)]
[HP: 500]
[Skill: Memory Drain (Truy hồi ký ức)]

Con quái vật mở miệng, phát ra một âm thanh chói tai, giống như tiếng loa bị nhiễu.

Nam ôm lấy đầu.

Đau dữ dội.

Hắn cảm thấy những mảnh ký ức mới vừa lấy lại đang bị kéo ra khỏi tâm trí.

*Giọng nói của mẹ anh.

"Con đừng quên..."*
*Hình ảnh của Mai cười.

"Nam, hãy sống..."*

Nam quỳ xuống, tay nắm chặt đất.

Hắn đang mất chúng.

Lại một lần nữa.

Khai quay lại, nhưng không để cứu Nam.

Hắn rút ra một tấm thẻ dữ liệu từ thắt lưng.

"Tôi sẽ cố gắng hack nó.

Nếu tôi có thể xóa ký ức của ngươi, quái vật sẽ mất mục tiêu."

"Không!" Nam hét lên.

Giọng hắn nghẹn ngào.

"Đừng làm vậy!"

Khai bỏ qua hắn, hướng tấm thẻ về phía con quái vật.

Con quái vật quay đầu về phía Khai, nhưng vẫn tiếp tục hút dữ liệu từ Nam.

Nam nhận ra sự thật.

Hắn không thể chạy.

Hắn không thể ẩn náu.

Hắn phải sử dụng sức mạnh.

Nhưng hắn chỉ là F-rank.

MP của hắn chỉ còn 15.

Quy tắc bảo toàn EXP.

Quy tắc đồng bộ hóa.

Nếu hắn sử dụng kỹ năng vượt quá khả năng, hắn sẽ bị Overload.

Nhưng ký ức của Mai đang mờ dần.

Nam nhắm mắt lại.

Hắn tưởng tượng ra thanh kiếm trong tay.

Không phải kiếm vật lý.

Mà là một dòng code.

Một lệnh xóa.

[Hệ thống: Phát hiện ý định sử dụng Skill vượt cấp.]
[Cảnh báo: Data Debt sẽ được tích lũy.]
[Chấp nhận?

Y/N]

Nam ấn "Y" trong tâm trí.

Một luồng năng lượng xanh lam bùng nổ từ cơ thể Nam.

Không phải mana thông thường.

Đó là năng lượng từ ký ức.

Hắn đang đốt cháy những đoạn ký ức còn lại để đổi lấy sức mạnh tức thời.

[Skill Activated: Data Slash (Rank C)]
[Cost: 100% Memory Fragment - "Childhood Home"]

Cơn đau vật lý giống như bỏng điện chạy dọc sống lưng Nam.

Hắn đứng dậy, tay phải vung ra.

Một lưỡi dao năng lượng mỏng manh, trong suốt như kính, xuất hiện trong tay hắn.

Con quái vật Data Wraith quay lại, kinh ngạc (nếu một khối dữ liệu có thể kinh ngạc).

Nó lao về phía Nam, móng vuốt dữ liệu hướng thẳng vào tim hắn.

Nam không né.

Hắn bước vào phạm vi Render Distance của quái vật.

Hắn vung lưỡi dao.

*Cắt.*

Lưỡi dao xuyên qua ngực con quái vật.

Nhưng thay vì chảy máu, những khối đa giác của nó bắt đầu vỡ ra, tan thành những hạt bụi sáng.

[Critical Hit!]
[Damage: 450]
[Monster HP: 50]

Con quái vật gào lên, một âm thanh số hóa méo mó.

Nó lùi lại, cơ thể rung động dữ dội.

Nhưng Nam không thể tiếp tục.

Cơn đau đầu trở nên dữ dội hơn.

Hắn cảm thấy trống rỗng.

Hắn không nhớ nhà mình trông như thế nào.

Hắn không nhớ mùi hương của bữa tối cuối cùng với cha mẹ.

Hắn đã trả giá bằng ký ức đó.

Khai đứng bên cạnh, nhìn Nam với vẻ mặt phức tạp.

Lần đầu tiên, ánh mắt của Kỹ sư không còn trống rỗng.

Có sự bối rối.

Có sự sợ hãi.

"Ngươi đã vi phạm Quy Tắc Giới Hạn Cấp Bậc," Khai nói, giọng run run.

"Ngươi không có Cheat Code.

Tại sao hệ thống cho phép ngươi làm điều đó?"

Nam thở dốc.

Mồ hôi lạnh chảy xuống trán.

Hắn nhìn vào tay mình.

Lưỡi dao biến mất.

MP của hắn về 0.

"Vì tôi là lỗi," Nam thì thầm.

"Và lỗi không tuân theo quy tắc."

Con quái vật còn lại 50 HP.

Nó cố gắng phục hồi, những khối dữ liệu bắt lại hình dạng.

Nhưng trước khi nó kịp tấn công, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên.

Một cột sáng trắng xóa thủng trần nhà, chiếu thẳng xuống con quái vật.

[Hệ thống thông báo: Admin Aegis đã can thiệp.]
[Glitch được loại bỏ.]

Ánh sáng trắng nuốt chửng con quái vật, và cả Nam lẫn Khai.

Khi ánh sáng tắt, chỉ còn lại sự im lặng.

Con quái vật biến mất.

Không có xác.

Không có drop item.

Chỉ có một mùi khét nhẹ.

Nam quỳ xuống, nôn mửa.

Những gì hắn nôn ra không phải là thức ăn, mà là những mảng dữ liệu màu xanh, giống như mực in.

Khai bước lại gần, nhưng dừng lại ở khoảng cách an toàn.

Hắn đã thấy ngươi.

Hắn biết ngươi đã sử dụng ký ức để làm vũ khí."

Nam lau miệng.

Hắn nhìn lên trần nhà, nơi cột sáng vừa biến mất.

Hắn cảm thấy một sự hiện diện.

Một cái nhìn từ trên cao.

Từ những tầng server sâu thẳm của The Grid.

"Khai," Nam hỏi, giọng khàn khàn.

"Ai là người tạo ra Cheat Codes?"

Khai nhìn Nam, mắt mở to.

"Không ai tạo ra chúng.

Chúng là lỗi.

gần đây, tần suất xuất hiện của chúng tăng lên.

Đặc biệt là sau khi Reset."

Nam đứng dậy, chân run rẩy.

Hắn đã biết từ lúc thức tỉnh.

Hắn là nguyên nhân.

Cái chết của hắn trong timeline cũ đã tạo ra một vết nứt trong hệ thống.

Và vết nứt đó đang mở rộng, cho phép những ký ức bị cấm trở lại.

"Chúng ta cần di chuyển," Nam nói.

"Aegis sẽ gửi những kẻ săn lùng.

Những 'Cleaners'."

Khai gật đầu.

"Tôi có một nơi an toàn.

Một server cũ chưa được cập nhật.

Nhưng Nam...

nếu ngươi tiếp tục sử dụng ký ức như vậy, ngươi sẽ mất hết.

Ngươi sẽ trở thành một con số không.

Một shell rỗng."

Nam nhìn vào Fragmented Memory Chip trong túi áo.

Hắn biết Khai nói đúng.

Nhưng nếu không chiến đấu, hắn sẽ không tìm ra cách cứu Mai.

Hắn sẽ không tìm ra cách ngăn chặn lần Reset tiếp theo.

"Thì sao?" Nam hỏi.

"Nếu ký ức là giá phải trả cho sự tự do, tôi sẽ trả nó.

Cho đến khi không còn gì để mất."

Khai không nói gì.

Hắn quay lưng, dẫn đường ra khỏi kho vũ khí.

Khi họ bước ra khỏi hầm mộ, ánh sáng mặt trời ban ngày chiếu xuống.

Thành phố bên ngoài vẫn hoạt động bình thường.

Những người thợ săn khác đi lại, cười nói, hoàn toàn không biết rằng thực tại của họ đang mỏng manh như giấy bóng dầu.

Nam nhìn lên bầu trời.

Một đám mây đen hình dạng kỳ lạ trôi qua, giống như một khuôn mặt đang gào thét.

Và rồi, trong góc nhìn của Nam, một dòng chữ mới xuất hiện.

Không phải từ hệ thống.

Mà từ một nguồn khác.

Một nguồn không được ghi nhận trong database của The Grid.

[Thông tin từ tương lai: "Hắn đã tìm ra ngươi.

Đừng tin Khai."]

Nam chạm vào thái dương.

Cơn đau lại đến.

Nhưng lần này, nó không đến từ ký ức.

Nó đến từ sự hiện diện của một người khác.

Một người đang quan sát.

Ai đó đang nhìn hắn.

Ngay bây giờ.

Và bóng người đó đang đứng ngay sau lưng Khai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập